Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 136: Chương 136: Bị nắm yếu điểm




Băng Cơ còn thở phì phò, sắc mặt ửng hồng, làn da trắng như băng tuyết lộ ra màu hồng đào, quần áo mặc trên người đã cởi bỏ một nửa, cả người đã mềm yếu.

“Ha ha, rõ ràng.... rõ ràng dám đùa ta......”

Tắm rửa một một lát, người nọ liền chỗ nào cũng châm lửa.

Băng Cơ nghĩ đến trước kia mình đều là người uy hiếp người ta, ở đâu có chuyện người khác trêu ghẹo hắn. Nhưng hôm nay hắn bị người này hết ăn đậu hũ, lại còn làm hắn khổ sở nói không nên lời.

Một nam nhân nhiều năm cấm dục, đâu chịu đựng lửa nóng câu dẫn đầu độc, bảo trì trấn định đã xem như không tệ. Nhưng tay người nọ không ngừng hành động, miệng cũng không có dừng nói khiêu khích. Nghĩ đến người này khi mà hai người nam tử kia chưa có rời đi thì rất lạnh lùng, cũng chưa từng nói chuyện, nhưng đến Hoa Âm Các lại thành một người lắm lời.

“Ồ, làn da thật không tệ, thật đúng là véo ra nước.”

“......”

Cái này hình như là dùng để nói về nữ nhân nha.

“Ngươi xem xem, cái mông nhiều thịt ngạo nghễ ưỡn lên, tay chạm vào cảm giác thật đàn hồi, bóp vào chắc cũng có hương vị vô cùng tốt.”

“......”

“Còn nữa, không biết ngươi còn có cơ bụng, rất săn chắt. À, không nghĩ tới ngươi gầy yếu, huynh đệ lại lớn và rất cường tráng, cũng không biết có rắn chắc......”

“......”

Huynh đệ lại dùng rắn chắc để miêu tả sao?

Lời nói của người nọ làm Băng Cơ chấn kinh không lời nào để nói. Người này vì cái gì không có một chút ngại ngùng hoặc là e dè. Không cần phải nói trắng ra như vậy, chẳng lẽ cũng không biết là nam nhân khó trải qua khảo nghiệm sao.

Có đôi khi ngôn ngữ so với hành động có hiệu quả càng thêm rõ ràng.

Rất nhanh, huynh đệ của hắn dựng thẳng lên. Rõ ràng, rõ ràng người nọ là người mù nhưng nhất cử nhất động lại rất chính xác.

“......”

Hắn đã rất nhiều năm thanh tâm quả dục, hắn không nên như vậy.

Sau đó không biết làm sao mặc quần áo, cũng không biết hai người lăn đến trên giường khi nào, cũng không biết quấn lấy nhau bao lâu, sau đó cũng không biết vì sao...... đột nhiên dừng!

Mắt thấy đã đến bước cuối cùng, người nọ rất thẳng thừng nói, sắc trời đã muộn, không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, ngày mai ta lại đến.

Băng Cơ nhìn huynh đệ nhà mình, yên lặng muốn khóc.

“Ngày mai, nhất định đem ngươi nằm ở trên giường, làm đến không dậy nổi eo.”

Không có cách nào khác, loại chuyện này vốn cũng rất mất mặt, Băng Cơ cũng không muốn người hầu thấy, nên ở trong phòng một mình yên lặng giải quyết. Vừa làm vừa nghĩ ngày mai nên ứng phó như thế nào. Ngay khi đạt tới đỉnh, toàn thân từng đợt run rẩy, trong đầu giống như có cái gì đó nổ một tiếng. Vào thời khắc đó Liễu Khanh Nhan không biết tại sao đã trở lại.

Băng Cơ giật nẩy mình, tay đang di động trở nên khẩn trương. Kỳ thật hắn vốn không nên khẩn trương, nhưng vừa nhìn thấy người tới nên khẩn trương, làm cho dùng sức quá mạnh, thân thể co lại, chất lỏng màu trắng bắn ra, bay đi. Thật là không khéo, có vài giọt bay đến trên mặt người nọ.

“......”

Đây là chuyện chưa có từ trước đến nay. Băng Cơ cảm giác mình rất mất mặt, còn là loại có yếu điểm bị người nắm bắt, còn là người này.

Cái này hoàn toàn là mộng, cũng không quản người nọ dùng loại ánh mắt nào nhìn. Hắn vứt bỏ chất lỏng dinh dính trong tay, kéo qua một góc gấm vóc dùng sức chà lau cho hả giận.

Băng Cơ nửa nằm ở trên giường, hai chân giao nhau thư giãn, tay còn khoát lên chân, trừng to mắt, có chút không có thể tin, thật lâu không có lấy lại tinh thần.

“Không tệ, rất đậm đặc, đã lâu không có giải quyết à.”

Tùy ý lau lau mặt, Liễu Khanh Nhan coi như không để ý.

Băng Cơ hoàn toàn hoàn hồn, rất nhanh ngồi ngay ngắn ở trên giường, sắc mặt băng lãnh, không còn nhìn ra được chút điểm dư âm mị hoặc vừa rồi.

“Ai kêu ngươi tới?”

Thần Tích Tuyết Phong từ trước đến nay nghiêm ngặt, chỉ cho phép người ngoài ở trong phòng chờ, không thể tùy ý đi đi lại lại.

Người này ngược lại, không ngừng tùy ý đi động, còn khí thế đi thẳng đến tẩm thất của hắn. Băng Cơ nghĩ lần này thể diện thật sự là ném đi, trong nội tâm không được tự nhiên, còn thiếu chút hủy thi diệt tích.

“Như thế nào, giải quyết xong muốn đem ta ném đi, mọi ngươi trong sơn cốc đều biết được tình huống của ta và ngươi. Nếu ngươi cho rằng không có phát sinh gì cũng được, chỉ là ta hảo tâm tới thăm ngươi một chút, muốn hỗ trợ. Đáng tiếc, người chưa hẳn nghĩ như vậy.”

“......”

Cau mày, âm thầm không sảng khoái. Cái gì gọi là người trong sơn cốc đều biết rõ, là hai nô bộc kia làm chuyện tốt, truyền nhanh như vậy. Xem ra phải chấn chỉnh sơn cốc, quả thực là càng ngày càng càn rỡ.

“Không cần, từ nay về sau không có sự cho phép của ta, ngươi không được đi vào Hoa Âm Các!”

Băng Cơ nhếch môi một cái, cao ngạo mà lại lạnh lùng. Hắn xem như không có chuyện gì phát sinh, chứng tỏ ta đây là chủ nhân của Thần Tích Tuyết Phong

“Được thôi, dù sao nơi này ta cũng không muốn đến nhiều. Do ngươi bảo ta đến ta mới đến, hơn nữa...... tất cả cũng là ngươi chọn lựa. Ta chỉ là không có nghĩ đến, ngươi nhanh như vậy liền nhận thua. Thật sự làm cho ta có chút tiếc hận.”

Đúng rồi, đây chỉ là trò chơi. Đối phương đang chọc giận hắn, thật không ngờ đến mức này, xem ra lần này thật là thua thảm.

Băng Cơ nghe vậy tinh thần hơi bị chấn động, lại có hứng thú. Nhận thua? Làm sao có thể, thua cuộc không thuộc về hắn.

“Không, ngươi sai rồi, cái này chỉ là bắt đầu mà thôi, ta chưa hẳn thua.”

Liễu Khanh Nhan có chút giật mình, cảm thấy đã hiểu rõ. Người này đang cố nuốt trôi cơn tức, đồng thời trong nội tâm đang muốn khiêu chiến. Do vừa rồi thất thố mất mặt mũi, muốn trả đũa. Hắn muốn nhìn thấy Mặc Dạ cùng Lạc Hồng Bụi thống khổ. Loại người này chính là tâm tư ấu trĩ muốn chết, nói trắng ra là người này đang ghen tị.<HunhHn786>

Bất quá, đã nói là trò chơi, như vậy thì cam tâm tình nguyện theo đến cùng.

Liễu Khanh Nhan ngược lại muốn nhìn xem, đến cuối cùng ai mới là người thống khổ nhất. Hắn cho rằng Liễu Khanh Nhan ta là con rối sao, nghĩ muốn điều khiển sao?

Lập tức, trong nội tâm Liễu Khanh Nhan cũng đồng thời bốc cháy ngọn lửa chiến đấu.

Trò chơi bắt đầu.

“Tốt lắm, ta mỏi mắt mong chờ.”

Liễu Khanh Nhan cười nói.

“Người thắng nhất định là ta. Hơn nữa ta sẽ làm ngươi cam tâm tình nguyện phục tùng ta, cam nguyện lựa chọn ta. Đến khi đó sẽ thấy, hừ, chỉ là một sai lầm của ngươi mà thôi.”

“Khẩu khí thật lớn, bất quá ta thích.”

Liễu Khanh Nhan không nói gì thêm. Hiện tại không nên tùy ý chọc giận người này.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Liễu Khanh Nhan còn chưa tỉnh, đã có người gõ cửa, nói là Băng Cơ tiến đến bái phỏng. Nói là bái phỏng nhưng thật ra là không có việc gì tới bới móc.

Liễu Khanh Nhan tranh thủ thời gian mặc quần áo, gọi người lấy nước tới, rửa mặt một chút, cũng không quản Băng Cơ có thái độ ra sao không có tươm tất sẽ không cho người tiến vào phòng. Điều này làm cho Băng Cơ cảm giác mình sai sót, nghĩ thầm cần gì nghe lời người nọ nói, hắn trực tiếp xông vào.

“Chào buổi sáng.”

Bọn người hầu dọn bữa sáng ở trong một lương đình ngoài trời, xung quanh là những khóm hoa khoe sắc.

Trên bàn tất cả đều là món nhẹ. Trước mắt là một bát sứ đựng cháo nóng, có dưa chua cùng củ lạc muối, bên cạnh là canh súp với nước trong veo, những chiếc bánh bao nhỏ xinh xắn, bánh ngọt đủ màu đủ vị thơm phức, còn có nước trái cây.

“Hẳn là không còn sớm.”

Rất xấu hổ trả lời, Băng Cơ lau cái mũi, hắn cảm thấy buổi sáng cũng không có làm sai cái gì. Hôm nay là cơ hội phản công của hắn. Vì để vãn hồi chuyện mất mặt hôm qua, hơn nữa hắn còn muốn người này tâm phục khẩu phục!

“Ngươi tối hôm qua ngủ vô cùng muộn? Vì làm cái gì?”

Vành mắt thoạt nhìn có chút biến thành màu đen, tinh thần cũng không được khá lắm. Người hầu cũng không làm cái gì đối với hắn. Thật sự là quá kỳ quái.

“Nhớ ngươi......”

Liễu Khanh Nhan nói rất thản nhiên.

“Phốc!”

Băng Cơ phun ra một ngụm cháo, người hầu bên cạnh vội vàng cầm lấy khăn gấm đưa cho hắn. Băng Cơ túm lấy khăn gấm, cho người hầu một ánh mắt hung ác dọa người này lùi lại. Những người hầu rất hiểu biết, nhìn thấy tình huống không đúng, cũng biết chủ nhân nhà mình mất mặt, sợ bị chủ nhân trách phạt, rời đi rất nhanh. Thoáng một cái trong đình chỉ còn lại có hai người.

“Ngươi... ngươi ăn cơm nói lời này, ngươi đây là ý gì?”

Cái này, quả thực chính là cố ý.

“Ta chỉ là nói sự thật, tối hôm qua xác thực là suy nghĩ về ngươi cả một đêm.”

Cụ thể đang suy nghĩ cái gì, cũng không biết. Băng Cơ lập tức không nói gì, ăn mà lòng không yên một chút nào. Ngược lại Liễu Khanh Nhan ăn hết sức say sưa ngon miệng.

Nhưng buổi sáng tỷ lệ phát sinh sự tình tương đối cao, bàn ăn vừa mới an tĩnh không bao lâu lại xuất hiện mấy người.

Người tới là quản gia trong sơn cốc này, cũng là người có quyền uy đứng thứ hai.

Thanh Viễn từ lần đầu tiên nhìn thấy Tử Hiên đã xảy ra sự kiện như trong truyền thuyết vừa thấy đã yêu. Từ đó về sau càng không thể vãn hồi, cho nên một khi Tử Hiên nói cái gì, muốn cái gì Thanh Viễn không có hai lời đáp ứng rất hào sảng.<HunhHn786>

Bất quá bây giờ rất khó chịu, bởi vì ngày hôm qua Tử Hiên liền trực tiếp nói với hắn muốn gặp một người, nói là có chút hứng thú, Thanh Viễn không tự nguyện đáp ứng.

“Ngươi thật sự cùng hắn không có quan hệ à?”

Tử Hiên khinh thường hừ lạnh.

“Cái này, cùng ngươi có liên quan gì, đây là chuyện của ta, nhớ kỹ không cần phải can thiệp chuyện của ta, không đồng ý thì tránh xa ta một chút!”

Không lưu tình chút nào còn châm chọc.

“Được.”

Thanh Viễn trầm giọng trả lời, cúi đầu, trong đôi mắt âm tàn chợt lóe lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.