Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 82: Chương 82: Hồng Trần giận dữ




Trong không khí tràn ngập khí tức dâm dục, ngẫu nhiên có một hai tiếng thở dốc bị đè nén truyền đến......

Bị tình dục tra tấn Liễu Khanh Nhan trong chốc lát khóc, trong chốc lát cự tuyệt, Minh Lạc Uyên không có làm nhiều động tác, chỉ là động tác trong tay nhanh hơn, hy vọng người trong ngực có thể sớm phóng thích.

Lần đầu tiên phóng thích xong, Liễu Khanh Nhan rõ ràng khá hơn, hơi thở thoáng chậm lại. Nhưng nhanh chóng lại bị dược vật cuồn cuộn dâng lên. Liên tục phóng ra hai ba lần Liễu Khanh Nhan hư thoát như không, toàn thân buông lỏng, cả người mềm yếu tựa vào Minh Lạc Uyên ngủ say.

Đem quanh thân dơ bẩn thanh lý một chút, Minh Lạc Uyên nhìn nhìn người trong ngực đang ngủ say, hôn thật sâu xuống.

Nơi này là một động yêu tinh, nhất định không an toàn, Minh Lạc Uyên ôm Liễu Khanh Nhan đang ngủ quyết tâm chuẩn bị rời đi.

Bên ngoài động tĩnh rất lớn, hắn loáng thoáng nghe được vài tên nam tử cuồng vọng lỗ mãng cười, hình như đang thảo luận về mỹ nhân nào đó. Minh Lạc Uyên ôm chặt Liễu Khanh Nhan trên mình, căn bản không có để ý chuyện khác, hắn nóng lòng muốn tranh thủ thời gian, thừa dịp không người để ý đi ra ngoài.

Minh Lạc Uyên vẫn không yên lòng đem Liễu Khanh Nhan đặt ở sau tấm bình phong. Hít thật sâu một hơi, Minh Lạc Uyên đi ra ngoài nhìn một vòng, quan sát phủ đệ hình dáng thế nào. Cái phủ đệ có thể nói lối đi chằng chịt, có rất nhiều đường nhỏ, mỗi đường xoay quanh uốn lượn lòng vòng, nếu chưa quen thuộc thật đúng là sẽ đi lạc.

Minh Lạc Uyên bốn phía nhìn mấy lần, không có phát hiện gì không ổn, lúc này mới trở lại gian phòng, đi vào sau tấm bình phong đem Liễu Khanh Nhan ôm vào trong ngực. Hắn đi qua một đường dài hẹp gấp khúc, tránh khỏi mấy người hầu.

Mắt thấy sắp ra cửa chính, Minh Lạc Uyên trong mắt sáng lên rồi hạ xuống, đột nhiên lại tối sầm. Minh Lạc Uyên trong nội tâm có chút bất an, có thể nói không hề có buông lỏng cảnh giác, tận khả năng ẩn thân ở trong bóng tối, không dám lộ thân thể của mình.

Ở cửa phủ đệ có vài chục tên thiếu niên cung tất kính đứng ở nơi đó giống như lúc hắn tiến vào, có thể nói Minh Lạc Uyên trong nội tâm bất an càng lúc càng lớn, như có một mối đe dọa cự đại đang chờ hắn.

Hắn do dự đem thân ảnh lui vào trong bóng tối, rất xa chỉ thấy một bóng dáng quỷ mị.

Làm Minh Lạc Uyên không ngờ chính là điều làm hắn chần chờ lại cứu hắn và Liễu Khanh Nhan.

Trong không khí đột nhiên bay tới từng đợt hương hoa ngọt ngào quen thuộc, ngay sau đó là cơn gió mang theo những cánh hoa hồng nhạt. Một bạch y nam tử nhanh chóng từ đàng xa chạy đến, hắn nhẹ múa cánh tay, những cánh hoa theo lòng bàn tay bay ra nổ tung hóa thành ám khí vô hình bay về phía những thiếu niên trốn tránh không kịp. Chỉ sau vài cái múa tay, những thiếu niên canh giữ trước phủ đệ ngã xuống vô số, đồng thời cảnh báo vang lên. Phủ đệ lần nữa náo động.

Minh Lạc Uyên yên tâm khi thấy Lạc Hồng Bụi, rõ ràng đã tìm được cách xử lý tơ nhện, hơn nữa có Lạc Hồng Bụi viện trợ, đi ra ngoài hẳn là không có vấn đề. Hắn vừa mới bước ra một bước, muốn hiện thân đi ra, chợt nghe truyền đến một tiếng mắng mỏ giận dữ, tiếng hét to chói tai.

“Chết tiệt yêu tinh, ta sớm muộn cũng đem các ngươi giết hết!”

Lạc Hồng Bụi dọn sạch ngoài cửa liền bay vào phủ đệ, nhất thời nóng vội cũng không có chú ý xung quanh. Vừa vặn vào vài bước đã bị một cái lưới vô hình vây kín mất đà rơi xuống. Lạc Hồng Bụi vừa muốn mắng chửi, lại phát hiện mình không nhúc nhích được, lơ lửng ở giữa không trung duy trì nguyên tư thế......

Minh Lạc Uyên liền lui trở về, lần nữa biến mất trong bóng tối, ánh mắt của hắn nhìn về phía cửa, cảm thấy đi ra ngoài chỉ sợ là việc khó.

Mà đúng lúc này, vang lên những âm thanh ù ù như âm thanh ma sát của vật gì, trên bức tường trơn tru di động mở ra làm xuất hiện một lối đi.

Cửa đá trên vách tường từ từ mở ra, bên trong đi ra vài nam tử ăn mặc y phục hoa mỹ màu tóc khác nhau, phía sau của bọn hắn là một thiếu niên nhỏ tuổi.

Minh Lạc Uyên xem xét tình cảnh này, không khỏi cau mày. Những yêu tinh xem ra trước đó đã chuẩn bị tốt, họ giăng bẫy ở cửa ra vào, bởi vì phủ đệ to như vậy chỉ có một cái cửa.

Những con nhện tinh xem xét một mỹ nhân bị treo lơ lửng với vẻ mặt trêu chọc. Cái này làm Lạc Hồng Bụi tức muốn chết, ngày thường chỉ có hắn đến đùa giỡn người khác, chưa từng có người khác tới đùa giỡn hắn.

“Muốn bắt ta? Các ngươi chưa đủ tư cách.”

Hắn vốn là yêu, là một gốc mai thụ ở tiên giới tu luyện thành, có ngàn năm pháp lực, tất nhiên so với những yêu vật này pháp lực cao hơn mấy lần.

Toàn thân hắn bỗng phát ra một đám khói mù màu hồng nhạt, chỉ thấy trên không trung treo lơ lửng một nhánh mai vỏ màu đen. Cái nhánh mai phát ra một chùm khói mù màu bạc cùng với tiếng xé rách phá hủy vang lên, có cái gì đó đứt gãy, nhánh mai thụ rơi xuống đất. Trong chớp mắt hóa thành một nam tử mặc bạch y, đó thật sự là Lạc Hồng Bụi không thể nghi ngờ.

“...... Nhanh, nhanh, bắt lấy cho ta!”

Ma Tà nhìn đến sững sờ, nhìn mỹ nhân ngẩn người còn chưa tính, ngay cả công kích cũng đã quên, thật sự là đại họa.

“...... Ta phát hiện hôm nay mỹ nhân một người lại một người đều đẹp, mỗi người có một hương vị, chẳng lẽ huynh đệ chúng ta nhân phẩm tốt nên ông trời đặc biệt ban tặng cho chúng ta sao?”

Đại công tử nâng trán suy nghĩ sâu xa.

“Đáng tiếc, mỹ nhân đầu tiên chưa ăn được, nhưng liên tục đến ba người, thật sự làm cho ta có chút không dám tin, bất quá ta không chê mỹ nhân nhiều......”

Nhị công tử giọng trêu chọc nói tiếp. Bọn họ đời này có thể nói là vượt qua mọi khó khăn, không người nào có thể thắng bọn họ. Hơn nữa bọn họ bảy người từ trước đến nay đồng tâm hiệp lực, không gì ngăn cản được bọn họ vì thế dần dần mấy người tính tình ngày càng ác liệt hơn, không có sợ hãi, không đem những người khác để vào mắt.

Cho nên khi Lạc Hồng Bụi cởi bỏ tơ nhện, vài vị công tử y như cũ sắc mặt không thay đổi, đùa giỡn càng ngày càng hăng hái hơn.

Bên kia Lạc Hồng Bụi vừa nghe những yêu tinh nói biết được Liễu Khanh Nhan vô sự, yên lặng nhẹ nhàng thở ra, sau một khắc sắc mặt âm hàn, ánh mắt như đao.

Những yêu tinh rõ ràng dám đối với Liễu Khanh Nhan ra tay! Rõ ràng có ý tưởng như vậy, những yêu tinh quả thực không biết trời cao đất rộng! Thật sự là không thể tha thứ!

Hắn vốn đang niệm tình đều là thành viên yêu giới vốn là đồng căn sinh, không muốn hạ sát, nhưng những yêu tinh này sợ là làm Lạc Uyên nổi lên tâm giết chóc.

“Các ngươi thật đáng chết, rõ ràng dám đụng đến người của ta!”

Những yêu tinh còn đang cười hì hì thảo luận, một con nhện tinh không biết sợ không biết tai vạ đang đến nơi, còn đi tới muốn sờ. Từ dưới đất bỗng nhiên chui lên một cánh tay thô của bộ rễ, nhanh như linh xà quấn quanh thân vị công tử đi lên mãi cho đến đỉnh đầu. Sự việc phát sinh quá nhanh, muốn hô cũng hô không kịp, tên đi đến chính là đại công tử, rễ cây thô to quấn quanh lấy, giống như vặn bánh quai chèo, dùng sức trói quấn hắn. Đại công tử há to mồm, con mắt trừng to cực độ kinh hãi, không thể tin.

“Ngươi!”

“Két sát!”

Không người nào biết cái rễ cây thô to đến tột cùng có độ mạnh yếu như thế nào, cảnh tượng trước mắt sự thật tàn khốc. Đại công tử y như cũ gắt gao trừng mắt, đôi mắt màu đỏ hào quang dần dần ảm đạm xuống, thân thể của hắn chầm chậm thu nhỏ lại......

Trong không gian khắp nơi đều là cánh hoa màu đỏ như máu.

Trên nền lót đá bảo thạch tất cả đều là màu máu đỏ tươi, thân thể bị cắt thành nhiều đoạn văng ra bốn phía. Hết thảy quá nhanh, thật là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, đại công tử còn không có cảm nhận được cảm giác đau đớn, ánh mắt của hắn chỉ có cực độ không tin tưởng, cùng không cam lòng......

Phủ đệ một mảnh vắng ngắt, tất cả đều nhìn chằm chằm vào đại công tử chết không nhắm mắt. Qua hồi lâu, mới có người kịp phản ứng. Vài tiếng thương xót gào rú, chỉ thấy mấy thân ảnh nhanh chóng nhào tới cái thi thể đầy máu.

“Đại ca!!!”

“Ngươi đây là muốn chết!”

“Ta muốn giết ngươi, báo thù cho đại ca ta!”

Phủ đệ triệt để thành hỗn loạn.

Trong một góc, Minh Lạc Uyên giật giật bởi vì ngồi xổm một chỗ lâu có chút nhức mỏi chân, chuẩn bị đứng dậy, chọn một đường khác rời khỏi. Hắn động thân, đột nhiên bả vai bị đè nặng, đột nhiên hắn như bị đóng đinh không có đứng vững, bị ép quì xuống.

Minh Lạc Uyên trong nội tâm cả kinh, sau lưng mồ hôi lạnh rơi, hắn rõ ràng không biết, phía sau hắn khi nào còn đứng một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.