Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 1

Chương 42: Chương 42




Chương 76

Nam nhân này thật đúng là trì độn ! Bị ăn cũng không biết, còn có thể ngủ ngon đến như vậy, một bên đỡ lấy thân thể nam nhân, một bên hồi tưởng nam nhân bình thường vì mình làm việc, nội tâm như bị tan ra trong một thứ chất lỏng nào đó.

Vĩnh Trình nằm lên người nam nhân, hôn hôn lỗ tai nam nhân, anh hôm nay tự mình giao hoan, rất ôn nhu, nam nhân cũng đi ra, hẳn là cũng thực thoải mái.

Anh đột nhiên trở nên có chút đắc ý, về phương diện này anh hẳn là mạnh hơn so với Lâm Việt ! Vì thế, tâm tình Vĩnh Trình trở nên đặc biệt tốt, yêu thích không buông tay lại ôm lại vuốt ve, lại hôn lấy hôn để, nam nhân cũng không phản kháng, ngược lại tnhư có như không đón ý nói hùa, nam nhân chỉ cần nhẹ nhàng động đậy, dục vọng của hắn lại ngẩng đầu…

“Anh là chồng…. anh… hẳn là ở trên….” Nam nhân trong mê loạn hàm hàm hồ hồ.

Vĩnh Trình không có trả lời vấn đề của nam nhân, đem nam nhân cả người mềm nhũng từ trên giường ôm lấy, làm cho nam nhân hai chân dang rộng ngồi ở trên người mình, cùng với việc thay đổi tư thế, nơi giao tiếp giữa cả hai càng thêm chặt chẽ, bởi vì xâm nhập của dục vọng khiến nam nhân phát ra từng tiếng nghẹn ngào rất nhỏ, tùy ý Vĩnh Trình đĩnh động vào con đường chật hẹp.

Đêm dài dần trôi, trong căn phòng hôn ám tràn ngập thanh âm va chạm của thân thể, cùng với tiếng thở dốc đầy tình sắc của nam nhân, ngay cả Vĩnh Trình cũng không nhớ rõ làm bao nhiêu lần, dù sao anh cũng không muốn rời đi cơ thể ướt nóng của nam nhân, cảm giác mất hồn này khiến cho anh muốn ngừng mà không được, kềm chế không thương tổn thân thể nam nhân, anh cứ như vậy mà tiến tới.

Nhất là khi nhìn đến bộ dáng nam nhân dưới thân anh trằn trọc rên rỉ, anh tựa hồ đối với nam nhân này sinh ra một loại tình tố, mỗi lần nhìn đến nam nhân vì mình làm vêệc, anh sẽ thật cao hưng, giống như chỉ có như vậy mứoi có thể có được quan tâm của nam nhân !

Vĩnh Trình cúi đầu ngậm lấy môi nam nhân, một đêm kia, anh ôm nam nhân ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau rời giường, nam nhân dùng ba phút mới tiêu hóa được chuyện trước mắt, hắn cùng Vĩnh Trình đã xảy ra quan hệ, hồi tưởng đủ loại chuyện ngày hôm qua, nam nhân xấu hổ đến đỏ mặt, hắn…. tối hôm qua đem Vĩnh Trình trở thành Tâm Nghi, còn không ngừng lại, còn giốcc như nói một ít chuyện ngốc ! Hắn hiện tại hối hận đến muốn chết ! Nam nhân thần tình ảo não nửa thân trần ngồi bên giường, hoàn toàn không phát hiện người bên cạnh đã tỉnh lại.

“Anh làm sao vậy ?” Vĩnh Trình lại nhích lại gần, hai tay quấn quanh ôm lấy nam nhân, ngón tay hoạt hướng về phía ngực nam nhân, nhẹ nhàng ấn lấy đột khởi trước ngực nam nhân.

Nam nhân nghĩ muốn thối lui, mới vừa động, liền cảm giác được cái kia của Vĩnh Trình dừng lại trong thân thể hắn, lo lắng tỉnh lại “cự thú” kia, nam nhân cũng không dám tái động.

“Cậu… cậu đi ra ngoài….” Nam nhân cúi đầu, mắc cỡ muốn chết người, hắn sao lại cùng Vĩnh Trình phát sinh loại quan hệ này chứ ? Tối hôm qua hắn chắc chắn là đã nhầm Vĩnh Trình thành Tâm Nghi, mới xảy ra….

Giờ phút này, nam nhân lại cảm thấy áy náy sâu sắc.

“Tôi không ra, nơi đó của anh thực mềm lại thực nóng, tôi không muốn đi ra ngoài.” Vĩnh Trình nhìn chằm chằm vào vẻ mặt trốn tránh của nam nhân, khóe miệng nhếch lên, “Anh lo bị vợ biết việc này đúng không ? Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói cho vợ anh, như vậy là được.”

Nam nhân không ra tiếng trong lòng kích động lại sốt ruột.

Ch¬ương 78

Gặp nam nhân không nói lời nào, Vĩnh Trình chế trụ thắt lưng nam nhân, đỉnh hai cái : “Kỳ thật tối hôm qua anh cũng có cảm giác, tôi không chán ghét cùng anh làm.” Hắn hôn hai mái nam nhân, giống như âu yếm tình nhân, làm cho nam nhân cả người cứng ngắc.

“Nói bậy !” Nam nhân mạnh miệng không chịu thừa nhận, kỳ thật tối hôm qua hắn không nhớ rõ lắm, nhưng là cảm giác hình như cũng không tệ, hắn hình như còn rên rỉ….

Nam nhân cảm thấy mất mặt, dùng chăn bao lấy đầu, nhỏ giọng nói : “Tôi…. Tôi không cảm giác…”

“Vậy có muốn lúc thanh tỉnh thử lại không ?” Vĩnh Trình giật lấy tấm chăn che đầu của nam nhân, xoay người ôm lấy nam nhân, “Không nghĩ đến anh còn thẹn thùng như vậy, tôi thích…” Anh cười nhẹ tựa đào chôn vào cổ nam nhân, nhẹ nhàng ma xét, sợi tóc mềm mại kích thích da thịt mẫn cảm của nam nhân.

Nhận thấy nam nhân thân thể biến hóa, anh biết kỳ thật nam nhân cũng là có cảm giác, anh vuốt ve từng milimet cơ thể của nam nhân, dán vào tai nam nhân nói : “Anh phải phụ trách tôi đó.” Anh biết nam nhân sẽ không cự tuyệt mình, nam nhân rất thiện lương, cũng rất yếu đuối.

Lâm Mộ Thiên trong đầu lộn vộn, nhưngtoois hôm qua hắn địch thực là cùng Vĩnh Trình bên ngoài…, nhưng trí nhớ tối hôm qua cũng không làm cho hắn chán ghét, nam nhân phiền não bản thân thế nhưng nhớ rõ cao trào khoái ý đêm qua, thật là hết cứu nổi rồi !

Hắn còn đang hoang mang, Vĩnh Trình đã hàm trụ đôi môi hắn, tinh tế liếm hôn, động tác không thô bạo này khiến nam nhân lâm vào mê mang…

Hắn thế nhưng không chán ghét Vĩnh Trình hôn…

Ngày đó, nam nhân bị Vĩnh Trình quấn quýt lấy cả ngày, Vĩnh Trình chính là không cho hắn xuống giường, nam nhân tại tình ái kịch liệt phóng thích, thế công của Vĩnh Trình tuy rằng không tính là ôn nhu, nhưng còn hơn cường đoạt thô bạo của Vĩnh Trình, khiến cho nam nhân dễ chịu rất nhiều, nam nhân cuối cùng cũng buông tha chống cự, dù sao hắn có phản kháng thì cũng vô ích, khiến cho nam nhân cảm thấy may mắn là Vĩnh Trình còn bận tâm đến cảm thụ của hắn.

Một tuần sau, mỗi đêm nam nhân về nhà, Vĩnh Trình đô hội ngênh đón hắn, hơn nữa Vĩnh Trình đối với nam nhân càng ngày càng tốt, nam nhân cũng không cự tuyệt hảo ý của Vĩnh Trình, hắn nhìn đến Vĩnh Trình dần dần thay đổi, từng là một kẻ có có chút thô bạo, cũng sẽ hỏi xem tâm tình của hắn, ngẫu nhiên nam nhân cũng sẽ kể cho Vĩnh Trình nghe chút chuyện đã xảy ra, Vĩnh Trình đều thực nhìn nam nhân, lắng nghe nam nhân, điều này khiến hắn trong lòng cảm thấy một tia ấm áp, đó là những việc mà nam nhân cùng Tâm Nghi chưa bao giờ xảy ra.

Tâm Nghi đi công tác còn chưa trở về, mỗi ngày buổi tối Vĩnh Trình lại tìm cách đi lên giường nam nhân, nam nhân dở khóc dở cười, ngủ được một lúc, thường xuyên bị Vĩnh Trình đánh thức, lsuc đó Vĩnh Trình sẽ lộ ra nụ cười tà mị, gắt gao nhìn chằm chằm nam nhân, tựa như một con sói đói khát chưa được ăn no, trong mắt không ngừng lóe lên quang mang có tên là dục vọng.

Để rồi cuối cùng, nam nhân đều khiến nam nhân rên rỉ, nam nhân cũng luôn trùm chăn che hết mặt, nam nhân càng xấu hổ, anh lại càng thêm lớn gan, ngày lâu, Vĩnh Trình từ trước đến nên luôn độc lập, trở nên bắt đầu ỷ lại nam nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.