Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 1

Chương 43: Chương 43




Chương 78

Hôm nay, nam nhân còn chưa tan tầm, Lâm Việt liền tây trang giày da đi vào công trường tìm hắn, nam nhân để Lâm Việt chờ bên ngoài, nói là bên trong thực bẩn, chính là Lâm Việt giống như không nghe thấy, đường mạo đi theo phía sau nam nhân, nam nhân đi chỗ nào cậu đi chỗ đó, nhóm công nhân đều kỳ quái nhìn Lâm Việt, Lâm Việt để lái xe đi mua đồ uống chia cho mọi người, còn tự giới thiệu nói là bạn của nam nhân, mấy công nhân đều nói nam nhân có phúc khí, quen được một người bạn cao sang như vậy.

Nam nhân để Lâm Việt đứng một góc trống, tự mình vẫn đứng chỗ cần trục đang chuyển đá, đỉnh đầu truyền đến tiếng dây thép bị đứt, một tấm thép lớn bay về phía nam nhân.

Nam nhân ngẩng đầu, thấy một bóng lớn lao tới dọa cho ngây người !

“Lâm Mộ Thiên, mau tránh ra !”

Hắn nghe thấy thanh âm của Lâm Việt, chính là chân tay không theo ý muốn, ngay cả khí lực chạy trốn cũng không có, nam nhân nhắm mứt lại, có lẽ liền như vậy chếi đi cũng tốt !

Ngay lúc nam nhân nghĩ mình chỉ còn là một đống thịt, một mạt bóng đen hiện lại trước mắt, một lực cường đại đẩy nam nhân lui mấy bước, ngã trên mặt đất, thoát khỏi trong gang tấc.

Tấm thép rơi xuống phát ra tiếng vang kịch liệt, tất cả mọi người bị dọa ngây người, nam nhân mở to mắt, phát hiện người ôm minh cư nhiên là ác ma kia… Lâm Việt !

Vì sao tên ác quỷ này lại cứu hắn chứ ?

“Anh đừng làm tôi sợ, Lâm Mộ Thiên, anh có biết hay không, nếu ánh chết tôi nhất định sẽ đòi nợ cô vợ của anh cùng tiểu tử Vĩnh Trình kia !” Gương mặt tuấn mỹ của Lâm Việt không có chút huyết sắc, hai tay cậu run rẩy ôm lấy nam nhân, “Anh không được phép chết trước mặt tôi.” Ngay cả bản thân cũng không biết giờ phút này vẻ mặt cậu có bao nhiêu căng thẳng.

Lâm Việt ôm chặt lấy nam nhân, không muốn buông ra…

Lúc sau, nam nhân mới phát hiện chân Lâm Việt bị thanh sắt đâm vào, hắn xin phép đưa Lâm Việt đến bệnh viện, cả quá trình Lâm Việt đều thực im lặng, nhiều nhất chỉ nhìn hắn, nhưng lại không nói lời nào.

Nam nhân biết hắn muốn làm gì, mỗi lần Lâm Việt tìm hắn đơn giản chỉ làm chuyện kia, chính là khi Lâm Việt tự cởi bỏ quần áo, lại bị Lâm Việt ngăn lại.

“Từ giờ trở đi, tôi muốn cả trái tim của anh nữa.” Lâm Việt nói ngắn gọn nhưng chắc nịch, lời nói của cậu khiến nam nhân sửng sốt thực lâu, không phản ứng lại. Nam nhân không biết phải trả lời cậu như thế nào mới phải, chỉ có thể trầm mặc cùng Lâm Việt dùng cơm, cho đến khi nam nhân buổi tối về nhà, nhìn thấy Tâm Nghi mặc áo ngủ đi lại trong nhà, hắn mới trở nên thanh tỉnh.

Tâm Nghi đi công tác đã trở lại !

“Tâm Nghi em sao vậy ? Có phải không khỏe không ?” Nam nhân phát hiện vợ mình đỏ mặt, lo lắng hỏi.

Tâm Nghi mỉm cười lắc đầu, tỏ vẻ không có việc gì, còn vuốt ve mặt hắn, bảo nam nhân đừng lo lắng, nam nhân biết cô đi công tác rất mệt, để cho cô trở về nghri ngơi, sau khi Tâm Nghi trở về phòng, nam nhân liền thấy Vĩnh Trình tồng ngồng từ trong phòng tắm đi ra.

Cậu ta sao lại cứ như vậy đi lại lung tung trong nhà ? Nếu bị Tâm Nghi nhìn thấy, thì làm sao bây giờ ? Nam nhân có chút bực bội, để cho Vĩnh Trình choàng khăn vào, Vĩnh Trình nhìn thấy nam nhân trở về liền cao hứng, làm gì còn tâm tình đi lấy khắn, lôi kéo nam nhân sẽ như vậy như vậy, cũng không quản Tâm Nghi có ngủ hay không, dưới yêu cầu mãnh liệt của nam nhân, Vĩnh Trình chỉ hôn môi nam nhân, ôm nam nhân hai mắt ẩm ướt đi vào nhà.

Chương 79

Mấy ngày nay nam nhân lại nghe thấy tin tức trên TV, nghe đồn công ty của Thư Diệu có chút chuyện, nhưng Thư Diệu mỗi lần đến gặp nam nhân, luôn không đề cập tới chuyện công ty, chỉ vui vẻ nói chuyện với nam nhân, còn mang nam nhân đi ăn cơm, đi đánh bi-á. Nam nhân tuy rằng bởi vì công việc nên có hơi mệt, nhưng mỗi lần đều phụng bồi, bởi vì người kia là Thư Diệu mà, cho nên dù mệt hắn cũng sẽ lộ ra tươi cười, gật đầu đáp ứng yêu cầu của đối phương.

Nam nhân nhớ rõ bản thân trong lúc gian nan nhất, Thư Diệu đã đến giúp đỡ hắn, trả lại cho hắn tiền công, làm cho đốc công ít giao việc nặng cho hắn, hắn biết Thư Diệu là không muốn để hắn mệt mỏi, hắn cũng biết d còn liến để mấy công nhân chiếu cố hắn, việc này Thư Diệu cho tới bây giờ cũng không nói, nhưng nam nhân từ trong miệng những người công nhân cũng đã nghe rất nhiều, hắn thực cảm kích Thư Diệu vì hắn làm hết thảy.

Thư Diệu mang nam nhân đến một nhà ăn cao cấp, hắn thường xuyên mời nam nhân đến những nhà ăn cao cấp, lúc ban đầu nam nhân còn phản đối, nhưng dưới nhiều lần khuyên bảo của Thư Diệu, nam nhân cũng chỉ có thể tiếp nhận, nhưng cảm thấy rất tiêu pha, thân phận hiện của hắn cũng không thích hợp nơi thế này.

“Mấy ngày nay đều đưa tin công ty cậu có chuyện, vấn đề giải quyết sao rồi ?” Nam nhân thực quan tâm Thư Diệu, điểm ấy Thư Diệu cũng biết.

Nam nhân thân thiết hỏi khiến Thư Diệu thực cao hứng, ngay cả nụ cười trên mặt cũng trở nên vui vẻ : “Kỳ thật cũng không có gi, có mấy công ty muốn đối đầu thôi, bởi vì gần nhất chuyện chính giới cũng không ổn định, cho nên tin tức khiến thị trường dao động, nhưng mà anh yên tâm, Nhiên Nghị lập tức về đến, đến lúc đó bằng vào thế lực nhà cậu ấy, cùng quan hệ của tụi này, có thể giải quyết được.”

“Vậy là tốt rồi.”

Thư Diệu từ trường đến nay đều rất sáng suốt, điểm ấy nam nhân chưa bao giờ hoài nghi.

Hai nguwofi tâm tình, không khí vui thích.

“Mộ Thiên à, có chuyện tôi không biết phải nói thế nào với anh.” Ngữ khí của Thư Diệu thực do dự, anh lo lắng khi nam nhân biết chuyện kia, có thể chán ghét mình hay không.

“Sao ?” Nam nhân ngẩng đầu, mỉm cười.

“Tôi hình như đã thích một người.” Thanh âm của Thư Diệu rất nhẹ, nhẹ đến mức giống như dòng nước tiến vào trong lòng nam nhân.

“Phải không ?” Nam nhân cao hứng thay Thư Diệu, “Đó là chuyện tốt, cậu cũng đến lúc kết hôn rồi, quen bạn gái cũng thực bình thường, tôi nhớ rõ trước kia cậu cũng không phải là đang quen một cô sao ?”

“Anh nói cô gái kia à, tôi không thích cô ấy, khi đó tôi căn bản là không biết nghiêm túc yêu là gì.” Đôi mắt đen của Thư Diệu trở nên lấp lánh, quang mang nhu hòa như hồ sâu động lòng người, “Tôi nghĩ lần này tôi tìm được rồi, nhưng…” Nói xong anh lại trở nên uể oải.

“Chẳng lẽ có khó khăn ?” Nam nhân buông dao nĩa, hai tay chắp lại, im lặng ngồi lắng nghe Thư Diệu.

Thư Diệu gật đầu, nói : “Nhưng, người tôi thích, cũng không biết tôi thích người ta, tôi hiện tại thực mâu thuẫn, lần này không giống lần trước.”

Anh lo lắng bị nam nhân chán ghét, do dự có nên nói ra hay không, trước đây anh chưa từng khẩn trương cùng bất an nhưu vậy, tuy rằng có thể nói cảm giác được thực buồn cười, nhưng là người mà anh thích chính là nam nhân vừa ngốc lại vừa trì độn trước mắt này !

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.