Đan Vũ Càn Khôn

Chương 286: Chương 286: Nội mộ. (1)




Cổ Mặc có chút không dám tin, hắn đã từng là Võ Thánh, đối với võ đạo là hiểu cực kỳ thông suốt, nhưng lúc trước cải tiến Tam trọng Man Ngưu xông kia, tựa hồ cũng là dốc hết tâm huyết mới hoàn thành. Nhưng hôm nay, Tần Phàm vậy mà dùng cảnh giới Tiên thiên Võ sư cải tiến một vũ kỹ!

Hơn nữa là Địa giai cao cấp, uy lực tiếp cận Tiên thiên vũ kỹ!

Cái thay đổi này, cộng thêm Tần Phàm lĩnh ngộ đao ý Bá Đạo, thậm chí đã siêu việt Địa giai, trở thành Thiên giai vũ kỹ!

Không thể tưởng tượng nổi!

Nhìn uy thế do một đao vừa rồi kia của Tần Phàm tạo thành, trong nội tâm Cổ Mặc chỉ có năm chữ này.

- Tiểu tử ngươi thật sự không muốn sống nữa! Tiên Thiên cảnh giới dĩ nhiên cũng dám cải tiến vũ kỹ! Vừa rồi thổ huyết không có giết chết ngươi coi như là ngươi mạng lớn!

Sau đó Cổ Mặc không khỏi nghiêm túc mắng, cải tiến vũ kỹ này độ khó cực cao, thậm chí có thể nói là hung hiểm vạn phần, vừa rồi Tần Phàm làm như vậy, kỳ thật tùy thời đều có thể lọt vào cắn trả.

- Hắc hắc, ta đây không phải thành công sao? Vừa rồi bởi vì ở trong mộ bia cảm ngộ đến đao ý Bá Đạo, hơn nữa tiến nhập một trạng thái kỳ diệu, cho nên ta mới cả gan cải tiến một chiêu Phá Nguyệt trục vân này.

Trong lòng Tần Phàm cũng cảm giác hào khí ngàn vạn, trường đao trong tay lần nữa xẹt qua một nửa vòng tròn, mấy tượng đồng cận thân đến lập tức bị hắn chém ngang lưng.

- Hiện tại uy lực chiêu vũ kỹ này trở nên càng lớn, càng thêm thu phóng tự nhiên rồi.

Tần Phàm vừa chém giết tượng đồng tới gần vừa nói:

- Bởi vì một chiêu cải tiến này toàn bộ nhờ vào đao ý Bá Đạo lĩnh ngộ trên bia mộ Đao Vương kia, cho nên ta đặt tên cho nó là… Bá Vương đao!

Oanh!

Thanh thế cực lớn vang lên trong lăng mộ lần nữa, Tần Phàm lĩnh ngộ một chiêu Bá Vương đao này, tốc độ chém giết tăng nhiều, rất nhanh liền thanh lý sạch sẽ tượng đồng còn lại.

- Đao Vương tiền bối, không biết tại hạ biểu hiện có thể làm cho người thoả mãn?

Tần Phàm phi thân tiến lên, một tay chống đao trên mặt đất, sau đó cung kính nửa quỳ ở trước pho tượng kim sắc cực lớn kia, cúi đầu, mở miệng nói.

- Ha ha... tiểu tử ngươi đang làm gì đó? Đao Vương này đã mất đi không biết bao nhiêu ngàn vạn năm rồi, ở đâu còn có thể thật sự trả lời ngươi! Vừa rồi ngươi nghe được chỉ là thanh âm hắn trước kia lưu lại, cũng không phải hắn bây giờ mới nói.

Cổ Mặc thấy Tần Phàm lộ ra bộ dạng trịnh trọng, không khỏi cười nói.

Ầm ầm!

Mà Cổ Mặc vừa dứt lời, đột nhiên một tiếng chấn động cực lớn truyền đến, tựa hồ là toàn bộ mộ thất đều đang run rẩy.

Sau đó dưới con mắt kinh ngạc của Cổ Mặc cùng Tần Phàm, pho tượng màu vàng cực lớn kia vào lúc này vậy mà bắt đầu di động, toàn bộ pho tượng Đao Vương cao hơn ba mươi trượng kia, lại lướt ngang qua mấy trượng.

Sau đó một cửa vào tĩnh mịch lộ ra ở dưới chân pho tượng Đao Vương, là một thang lầu do bạch ngọc làm thành hiện ra trước mắt.

- Phía dưới... Mới thật sự là Đao Vương mộ?

Tần Phàm trông thấy cửa vào này, lúc này mới dần dần phản ứng đi qua, trách không được phía trên mộ thất này tìm không thấy quan tài có quan hệ Đao Vương, nguyên lai còn có một nội mộ.

- Ách, tiểu tử ngươi lần này thật sự là đánh bậy đánh bạ lại trúng.

Cổ Mặc không khỏi lộ ra vẻ xấu hổ, không thể tưởng được Tần Phàm thật đúng là đã nhận được Đao Vương thừa nhận, còn vì hắn mở ra thông đạo phía dưới.

Nếu như không phải như vậy, cho dù hắn thật sự phát hiện ra thông đạo phía dưới tồn tại, nhưng cũng khó có thể đẩy pho tượng Đao Vương cao hơn mười trượng này ra.

- Ta thật sự xuất từ tôn kính đối với Đao Vương tiền bối, mặc dù hắn chỉ lưu cho ta ba chữ vô cùng đơn giản, nhưng mà mở ra cho ta một đại môn võ học khác, ta quỳ trước hắn thoáng một phát, dùng cái này thay bán sư chi ân.

Tần Phàm lại đứng đắn nói.

- Đã lâu như vậy, như thế nào không thấy ngươi hướng bản Võ Thánh làm lễ tôn sư...

Cổ Mặc nghe thấy không khỏi ghen tị.

- Ngài không phải còn chưa chết sao? Đợi người chết, ta sẽ dập đầu cho ngài.

Tần Phàm không cho là đúng nói, sau đó liền cẩn thận đi đến bậc thang.

- Ngươi nằm mơ đi, bản Võ Thánh đã bị chết hơn hai trăm năm rồi!

Cổ Mặc phát điên nói.

- Oan hồn còn không tiêu tan nha.

Tần Phàm trêu tức nói, chậm rãi đi trên bậc thang, hắn cảm giác được dưới chân truyền đến trận trận lạnh buốt, nhìn lại phía dưới, có thể chứng kiến trên thông đạo truyền đến hào quang yếu ớt.

Bậc thang bạch ngọc này hơi dài, chậm rãi đi nửa khắc đồng hồ, lúc này mới nhìn đến một cánh cửa đồng dạng là bạch ngọc làm thành, ở trước cửa treo hai khỏa Dạ Minh Châu, vừa mới nhìn đến hào quang đúng là chúng phát ra đấy.

- Chẳng lẽ ma chủng ở chỗ này?

Vào lúc này Tần Phàm cảm giác được viên ma chủng thứ ba truyền đến cảm ứng đã mãnh liệt đến tột đỉnh, tim đập của hắn cũng bị cảm ứng này tác động, bắt đầu chuyển động nhanh hơn.

- Nhưng mà cánh cửa này nên mở ra như thế nào?

Tần Phàm vươn tay ra, vuốt ve lấy bạch ngọc có chút lạnh buốt, lúc này trên thượng diện lại không có phù điêu đặc thù gì.

Ù ù long!

Nháy mắt sau đó, bạch ngọc chi môn kia lại tự động chậm rãi mở ra.

Ở trong nội mộ, cũng gắn rất nhiều Dạ Minh Châu, phát tán ra hào quang màu lam nhạt, đem toàn bộ mộ huyệt chiếu rọi càng thêm thần bí, làm cho Tần Phàm kinh ngạc chính là, toàn bộ nội mộ này vậy mà đều dùng bạch ngọc trải thành, mặt đất, vách tường, tất cả đều là bạch ngọc lạnh buốt.

Đi một đoạn đường, trước mặt Tần Phàm đột nhiên xuất hiện hai đạo hào quang lục sắc quỷ dị.

- Có người?

Tần Phàm lập tức lại càng hoảng sợ, trông thấy cách cửa ra vào không xa, có một lão giả diện mục uy nghiêm đang ngồi ở trên mặt ghế, tay cầm trường đao, ăn mặc một bộ áo giáp uy vũ, bên trong áo giáp còn có một kiện áo giáp tơ tằm hơi mỏng, vừa rồi Tần Phàm trông thấy hai đạo lục quang kia, đúng là từ trong mắt hắn bắn ra, nhưng lúc này đã lộ ra thập phần ảm đạm rồi.

- Đây là người thủ mộ, tương truyền ở thời đại thượng cổ, người đại năng lực có quyền hành sau khi chết, sẽ có tùy tùng trung tâm, tự nguyện canh giữ ở bên trong phần mộ của hắn, cho đến khi mình đã chết.

Lúc này thanh âm của Cổ Mặc truyền đến:

- Nói cách khác, đây chỉ là người chết mà thôi.

Trong lòng Tần Phàm không khỏi nghiêm nghị, người thủ mộ này cùng chút ít tượng đồng kia không giống, mà là nhục thân thủ ở chỗ này, cho đến lúc chết, trong lúc này là bảo trì tất cả tư tưởng của mình, trong cô độc chậm rãi chết đi, đó là một quá trình tương đối gian nan.

- Không thể tưởng được người thủ mộ này đã chết, còn uy phong như vậy, năm đó thực lực của hắn rất bất phàm, tùy tùng của Đao Vương càng sẽ không giống bình thường.

Tần Phàm phát ra một tiếng sợ hãi thán phục.

Tần Phàm cẩn thận đi tới, nhưng còn chưa tới gần, thanh âm "Rắc...rắc..." liền vang lên, nguyên lai cái ghế cùng thi thể người thủ mộ kia đã trải qua ngàn vạn năm thời gian, đã sớm phong hóa thành tro, cho nên chỉ hơi chấn động liền nát bấy rơi trên mặt đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.