Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song

Chương 461: Chương 461: Lệ (1).




Thôn Thiên thực lực hiên tại có thể coi không thua kém gì đỉnh cấp cường giả của Đấu Khí Đại Lục, sức mạnh của Thôn Thiên chỉ sợ cho dù là Hồn Thiên Đế hay Cổ Nguyên có trực tiếp ra tay cũng khó lòng mà giết cho nổi dù sao cộng thêm thủ đoạn của bản thân hắn bao nhiêu năm qua cũng đủ để tránh thoát mọi kiếp nạn điều đáng tiếc nhất Thôn Thiên lại dám tiến vào mộng cảnh của Vô Song, một nhân vật đại cự đầu trong thiên hạ cứ như thế ngã xuống.

Năng lực của Thôn Thiên đương nhiên không cách nào so sánh được với Hư Vô Thôn Viêm, kể cả Hư Vô Thôn Viêm hóa thân thành người chỉ đạt đến cửu tinh đấu thánh trung kỳ cảnh giới trong khi Thôn Thiên đã là cửu tinh đấu thánh hậu kỳ đỉnh phong sắp bước một bước vào thiên kiếp cảnh cường giả thì Hư Vô Thôn Viêm vẫn hơn hẳn Thôn Thiên về mặt năng lượng, Hư Vô Thôn Viêm là dị hỏa được trời đất thai nghén ra năng lượng trong người nó căn bản không có bất cứ đấu thánh cường giả nào so sánh nổi.

Luân Hồi Nghiệp Hỏa của Vô Song nếu so sánh với Niết Bàn Hỏa thì tốc độ luyện hóa tuyệt đối cũng không hơn bao nhiêu có điều Luân Hồi Nghiệp Hỏa lại có đại tác dụng với linh hồn lực lượng đây cũng là điều mà hiện nay Vô Song không cách nào giải thích được.

Chỉ một ý niệm thoáng hiện lên trong đầu lập tức linh hồn đủ so sánh với đế cấp của Thôn Thiên liền bị hóa thành hư vô, nguồn năng lực linh hồn cực kỳ tinh thuần tiến thẳng vào trong mi tâm của Vô Song, tiến thẳng về phía con mắt thứ ba của bản thân hắn, Luân Hồi Nhãn quả thực cần một lượng năng lượng khổng lồ, nó cứ như vậy tham lam hấp thu như một cái động không đáy, Vô Song thực sự có cảm giác linh hồn đế phẩm khi tiến vào con mắt này không khác gì muối bỏ bể cả.

Đột nhiên ngay lúc hấp thu linh hồn của Thôn Thiên thì Vô Song biến sắc, một vật thể cực kỳ nhỏ bé bắn đi với tốc độ không tưởng bay thẳng về phía mi tâm của hắn, bản thân Vô Song cho dù có thể miễn cưỡng nhận ra nhưng cũng không tài nào ngăn được, chỉ cần nhìn tốc độ lao đi của vật này bản thân Vô Song liền toát mồ hôi đương nhiên Vô Song cũng biết thứ này có lẽ không quá nguy hiểm với mình bởi bên cạnh hắn chính là Họa Thần, Vô Song cho dù không rõ tại sao nhưng hắn tin tưởng Họa Thần sẽ bảo vệ mình, không có lý do nào đơn giản đây chỉ là tin tưởng mà thôi.

Vật thể lạ kia cũng không phải thứ gì xa lạ đó chính là Thôn Linh Châu đã được Thôn Thiên luyện hóa, hạt châu màu đen này xoáy thẳng vào trong mi tâm vô song sau đó những âm thanh gào thét lạnh cả sống lưng vang lên xung quanh bốn phương tám hướng, những âm thanh như quỷ khóc vậy thảm thiết vô cùng.

Tiếp theo Vô Song không còn cảm nhận được những gì xung quanh mình nữa, đại não hắn đau như muốn nổ tung, linh hồn của hắn như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn, một lượng linh hồn khủng khiếp như được thoát cũi mà ra, thứ linh hồn này bao phủ toàn bộ đại não của hắn, ngay cả Huyễn Mộng Chi Tâm của Vô Song cũng không có cách nào ngăn cản toàn bộ.

Da đầu Vô Song tê lên, cả người có chút run run, hai tay ôm đầu hai mắt đỏ lừ có điều tuyệt đối Vô Song không rên lên một tiếng nào bởi hắn cảm nhận được sự đau đớn này là đáng giá, mỗi thời mỗi khắc đại não của hắn như muốn nổ tung nhưng mỗi thời mỗi khắc Vô Song lại cảm nhận được Luân Hồi Nhãn của mình thêm mạnh mẽ, thứ ánh sáng màu bạc kia càng ngày càng tỏa ra quang mang sáng rực.

Nhìn thấy Vô Song đau đớn ở kia Họa Thần chỉ biết lắc đầu nhưng Họa Thần cũng tuyệt đối không đụng tay vào ngăn cản, nếu Vô Song muốn nhìn tiếp thì Họa Thần sẽ cho hắn nhìn, toàn bộ thiên hạ này cũng chỉ có một mình Họa Thần hiểu Vô Song, một người duy nhất chứng kiến toàn bộ những việc trải qua trong cuộc đời hắn, mối quan hệ của Họa Thần cùng Vô Song phi thường phức tạp nhưng để Vô Song có thể đi được đến bước này ít nhất bản thân hắn nợ Họa Thần không chỉ một cái mạng đương nhiên đổi lại Họa Thần cũng cần một lời hứa của Vô Song, một lời hứa mà bản thân Họa Thần chấp nhận đánh đổi rất nhiều, cố gắng rất nhiều.

Bản thân Họa Thần tất nhiên không muốn Vô Song nhìn tiếp chỉ là Họa Thần không có quyền ngăn cản hắn, dù gì chỉ cần nắm giữ Luân Hồi Nhãn cho dù sớm hay muộn Vô Song cũng có thể phát hiện ra sự việc năm đó, Họa Thần có muốn ngăn cản cũng không tài nào làm nổi, đây là con đường của Vô Song, đây vốn là số mệnh của hắn có muốn tránh cũng không nổi.

................

Thời gian từ từ qua đi, Vô Song rốt cuộc có thể mở mắt ra, thân hình của hắn vẫn run run có điều con mắt thứ ba thì lại mở to hết cỡ, ánh sáng màu bạc như len lói vào từng góc tối, từng hình ảnh từng hình ảnh tiếp tục xuất hiện trong mắt hắn.

................

Vân Vũ Vô Song thân là Dương Ma nhưng lại là một con Dương Ma không tầm thường.

Vân Vũ Vô Song hắn từ khi sinh ra đã không tầm thường bởi vì hắn yêu một nữ nhân không tầm thường.

Dương Ma vốn đã mất đi hết nhân tính vốn chỉ là cỗ máy giết người không hơn không kém nhưng khi chứng kiến Diệp Nguyên hủy diệt thân xác của Tố Ngôn không ngờ một phần lý tính cuối cùng lại trở về.

Hắn không có vui không có buồn, hắn vốn không có cảm xúc nhưng hắn cảm thấy đau, sự đau đớn không phải đến từ bên ngoài mà là nỗi đau từ bên trong, nỗi đau xé ruột xé gan, đau là tâm đau.

Hắn không rõ tại sao mình phải ôm cái xác kia, hắn không rõ nàng là ai nhưng hắn biết cả cuộc đời của mình đây là người quan trọng hắn, lý trí đã mất mà nhân tính cũng chẳng còn chỉ là một điểm ngọt ngào kia hắn phải giữ.

Hắn chưa bao giờ thích nàng, hắn chưa bao giờ coi nàng là nữ nhân của mình chỉ là hắn có lỗi với nàng, hắn nợ nàng đời đời kiếp kiếp, một đời không trả nổi thì mười đời ngàn đời, hắn nhất định phải trả cho nàng.

Khi thân xác của Tố Ngôn bị đánh thành thịt vụn xung quanh Dương Ma giết người như ngóe kia chỉ còn là cô đơn cùng tịch mịch, sự lạnh lẽo đến tận cùng cứ như hắn bị thế giới này ruồng bỏ, cứ như hắn vốn không nên sinh ra vốn không nên tồn tại.

Tuyệt Vọng kiếm ý là một loại kiếm ý siêu cấp biến thái bởi đây là một con dao hai lưỡi, một con dao có thể giết chết chủ nhân của mình bất cứ lúc nào, lấy tuyệt vọng làm gốc, lấy tận cùng của nỗi đau làm động lực, lấy tận cùng của bóng tối là ánh sáng, chỉ có những kẻ từ trong nơi bóng tối vĩnh hằng đi ra mới có thể có được sức mạnh, nếu ý chí không đủ thì sẽ bị bóng tối nuốt chửng vĩnh viễn không thể thoát ra nhưng nếu vượt qua được rào cản này thì chủ nhân của Tuyệt Vọng kiếm ý có thể vay mượn được thứ sức mạnh vốn không phải của mình.

Ý nghĩa chân chính của Tuyệt Vọng không phải là nỗi sợ hãi mà là nghị lực cùng quyết tâm, vấp ngã ở đâu đứng lên ở đó, càng khó khăn càng thất bại thì càng phải quyết tâm.

Vô Song hắn không có cái ý chí để trở thành người mạnh nhất, hắn vốn không có cách nào đi dến tận cùng của bóng tối để tìm thấy thứ ánh sáng của mình, hắn chỉ có thể bị bóng tối nuốt chửng mãi mãi không thể thoát ra trở thành một con Dương Ma không có nhân tính cũng chẳng có chút ký ức nào nhưng chứng kiến hình ảnh kia đôi mắt của hắn như nứt ra, ánh mắt làm cho chính bản thân Diệp Nguyên cũng phải lặng người.

Vô Song chấp nhận trở thành Dương Ma, hắn không muốn thoát ra khỏi thứ bóng tối kia bởi hắn không còn gì để níu kéo, hắn chỉ còn ‘Tố Ngôn’ ở bên cạnh, đôi mắt hắn không nhìn thấy đường hắn vốn không cách nào lưu giữ được hình ảnh cuối cùng của nàng, không cách nào giữ lại được nụ cười kia cho riêng mình, hắn chỉ biết điên cuồng đánh đổi tất cả lấy sức mạnh, hắn chỉ mong có một cơ hội nhìn thấy cuộc đời một lần nữa, chỉ cần một giây thôi, hắn chỉ cần nhìn thấy nụ cười của nàng một giây thôi là đủ nhưng hắn không thể, hắn vĩnh viễn cũng không thể.

Hắn nợ ‘Tố Ngôn’ một đời, hắn không thể cho nàng hạnh phúc, không thể cho nàng một cuộc sống đúng với mong đợi, là hắn phụ nàng vậy mà đến cả nụ cười của nàng hắn cũng không giữ được, đến cả thân xác nữ nhân của mình hắn cũng để mất, người ta gọi hắn là phế vật cũng không sai, hắn quả thực là thiên hạ đệ phất phế vật, nam nhân bất lực nhất thiên hạ này.

Thế nhân nghĩ về hắn thế nào hắn chưa bao giờ quan tâm, người ngoài nghĩ về hắn ra sao hắn cũng chưa từng để ý, hắn từ lâu đã là một người chết chỉ là lúc này hắn tìm được hy vọng sống, hắn đơn giản chỉ muốn giết chết kẻ trước mặt, chỉ đơn giản như thế mà thôi.

Sau khi giết Diệp Nguyên hắn cũng sẽ tự vẫn, hắn muốn cùng nhưng cơn gió theo nàng phiêu du nơi chân trời, nếu nhân thế không thể cho hắn gặp nàng thì hắn sẽ xuống địa ngục, ở nơi đó nhất định hắn sẽ nhìn thấy nàng, nhất định khi ở trước mặt nàng hắn phải mở thật to mắt, phải nhìn thật rõ dung mạo của nàng, phải khắc trong tâm trí nụ cười xinh đẹp nhất thế gian kia.

Tố Ngôn của hắn không xinh đẹp, Tố Ngôn của hắn không có tư chất tuyệt hảo có điều nàng là của hắn, chỉ cần đơn giản như vậy thôi là quá đủ rồi.

Gió nổi lên, phong vân động, âm khí xua tan, chỉ còn lại một mình Vân Vũ Vô Song đứng lặng giữa trời, đôi mắt đen sâu thẳm không có nổi một tia sáng vậy mà lại nhìn xoáy vào Diệp Nguyên, cái nhìn của một phế vật Hạ Tam Thiên lại khiến thiên tài của Đại Thiên Thế Giới run sợ, chỉ bằng một điểm này Vân Vũ Vô Song đủ để dương danh lập vạn chỉ là đối với hắn danh tiếng lúc này đáng là gì ?.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.