Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Chương 42: Chương 42




Đột nhiên eo của cô bị xiết chặt. Tần Vũ Tinh ‘a’ một tiếng, khóe môi tự động cong lên mà ngay cả cô cũng không phát giác ra được.

Hạ Thiên ôm cô vào lòng, cười nói: “Lúc nhìn không thấy anh, có nghĩ tới sẽ gọi điện thoại cho anh không?”

Tần Vũ Tinh cụp mắt xuống, ra vẻ tức giận trả lời: “Mẹ em còn ở dưới lầu mà anh vẫn còn muốn chạy loạn.”

“Phía dưới khó chịu, anh phải đi toilet.”

Tần Vũ Tinh ngẩn ra, gương mặt đỏ bừng.

“Sao anh gian như thế?” Tần Vũ Tinh tức giận hỏi: “Anh đối với người khác cũng vậy sao?”

Hạ Thiên sửng sốt, vội vàng lắc đầu nói: “Anh làm gì đùa với người khác kiểu này.” Anh ngừng lại rồi nói: “Trừ Thẩm Huy.”

… Tần Vũ Tinh không nói gì, liếc mắt anh một cái.

“Em đừng nhìn anh như vậy, thật muốn cắn em.” Hạ Thiên bình tĩnh nhìn cô, nghiêm túc nói: “Có phải qua hết đêm nay em lại trở mặt không?”

Tần Vũ Tinh càu mày nói: “Trong lòng anh, tâm tình em bất định như vậy sao?”

“Ừ, rất dễ thay đổi, thường hay dùng anh xong thì vứt bỏ.” Anh nghiến răng nói, hơi có ngụ ý.

Tần Vũ Tinh đỏ mặt đáp: “Loại chuyện này có thiệt thòi cho anh đâu!”

“Thiệt thòi hay không, không phải là em quyết đinh!” Hạ Thiên cầm tay cô nói: “Rốt cuộc khi nào thì em mới tính đưa anh lên chính thức?”

… Tần Vũ Tinh nhìn anh kỳ quái.

Hạ Thiên hơi nóng mặt: “Chính thức là công khai. Anh cũng muốn gặp người nhà của em.”

Tần Vũ Tinh có chút khó xử, cắn cắn môi. Cô nhớ tới gì đó, nói sang chuyện khác: “Làm sao anh biết buổi chiều em đã đi đâu?”

“Còn dám mang chuyện hồi chiều ra nói!” Hạ Thiên nhíu mày, thấp giọng nói: “Em nói anh tìm một người đánh cho Từ Trường Sinh một trận xem thế nào!”

“Đừng làm loại chuyện nham hiểm này!” Tần Vũ Tinh phản đối nói.

“Anh tự mình ra trận vẫn không được sao? Một chọi một là độ lượng lắm rồi.” Hạ Thiên hất cằm lên, bất mãn nói.

“Đừng nói bậy. Anh nghĩ rằng em chưa nhìn thấy anh luyện qua à?”

“Ha ha.” Sắc mặt Hạ Thiên đen lại: “Nói trắng ra là em vẫn lo lắng anh ta bị thương phải không?”

"Không phải như vậy!” ₰lê₰quϞ₯ôn₰Tần Vũ Tinh thấy anh sắp giậm chân như châu chấu, vội vàng vuốt ve gương mặt của anh: “Anh giang hồ như vậy không quan tâm tới cảm giác của em sao? Cha mẹ em và bác Từ đã quen biết nhiều năm, anh quậy như vậy thì bảo họ nhìn anh như thế nào!?”

Khi đầu ngón tay của cô đụng lên làn da của anh, cơ thể Hạ Thiên cứng đờ, khí thế bỗng dưng xìu xuống, có vẻ uất ức nói: “Anh ghét nhìn em cặp chung với anh ta. Ghen ghét, rất ghét… Hận không thể đánh anh ta nhừ đòn.”

“Đừng ăn nói lưu manh như vậy có được không! Anh bao lớn rồi mà còn dùng võ lực để giải quyết vấn đề!” Tần Vũ Tinh khiển trách anh một cách tỉnh bơ. Hì hì, cô cười, cô cảm thấy có chút không thích ứng với vai trò giáo dục người khác.

"Vũ Tinh. . . . . ."

“Dạ?” Tần Vũ Tinh nhìn về phía ánh mắt quấn quít của Hạ Thiên.

"Về sau nếu có gây gỗ, em cứ dụ dỗ anh giống như vậy, anh sẽ không gây lại với em. Anh thật không muốn gây lộn với em…” Anh nói rất đơn giản, nhưng mỗi câu lại giống như búa bổ, đánh vỡ nội tâm khép kín của Tần Vũ Tinh.

“Em biết rồi.” Tần Vũ Tinh lên tiếng trả lời. Bốn phía im lặng như tờ, ngoại trừ nhịp tim đập có quy tắc của Hạ Thiên.

“Chuyện kia… em có thích anh không, dù chỉ một chút?” Hạ Thiên được nước hỏi tiếp.

…… Tần Vũ Tinh có chút mơ màng, nhìn anh chăm chú: “Cái gì gọi là thích? Em thật không hiểu rõ.”

“Thích chính là, nhắm mắt lại đều nhìn thấy hình bóng mỗi một mình cô ấy. Cô ấy chịu gặp anh, tâm tình anh sẽ tốt. Cô ấy không chịu gặp anh, anh sẽ trở nên cáu kỉnh. Nhìn ai cũng đều thấy không vừa mắt, ghét cô ấy dây dưa không rõ ràng với đàn ông khác, nhớ nhung những đêm đã ở chung với cô ấy. Cho dù căn nhà chỉ có bốn bức tường, nếu có sự hiện hữu của cô ấy là đủ lắm rồi. Những điều khác có thể không có, nhưng nếu không có cô ấy, sống trên đời này không còn ý nghĩa.”

Không hiểu sao hốc mắt Tần Vũ Tinh ửng hồng, cô lúng túng quay đầu đi, nói nhỏ: “Đã đọc qua quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình rồi!”

“Ừ, có thể là anh đã suy nghĩ quá nhiều.” Hạ Thiên ôm chặt cô hơn một chút nữa, nói: “Thật ra đối với anh mà nói, đã thích thì chúng ta ở chung với nhau, anh sẽ đối xử với em thật tốt, mặc kệ em đối với anh có thích hay không.”

“Em ác với anh giống vậy mà anh vẫn thích em à?” Tần Vũ Tinh cố làm ra vẻ thoải mái trêu chọc.

“Chẳng lẽ em ác với anh giống vậy còn chưa đủ sao?”

Hạ Thiên trầm giọng nói: “Nhưng thật ra hết cách rồi. Nếu như có thể làm lại từ đầu, em nghĩ rằng anh sẽ nguyện ý quấn lấy em sao? Anh nhất định quay đầu bỏ chạy từ lần đầu tiên nhìn thấy em, không cần nhiều lời, có lẽ sẽ không khổ sở như bây giờ.”

“Khổ sở?” Tần Vũ Tinh không thích nghe. Cô ngẩng đầu lên, kiêu ngạo hỏi: “Thích em khổ lắm sao?”

Đột nhiên Hạ Thiên trầm lặng, nhìn cô chăm chú nói: “Em không hiểu rồi!”

“Đúng là em không hiểu.” Tần Vũ Tinh mím môi: “Em đã quyết định chia tay với Từ Trường Sinh.”

Hạ Thiên ngẩn người ra, bỗng nhiên toàn thân giống như tỏa sáng. Anh nghiêng đầu, nheo mắt nói: “Chia tay? Chính thức? Không sợ mọi người phản đối?”

“Ừ, chia tay!” Tần Vũ Tinh nhấn mạnh từng chữ một.

“Sau đó thì sao?” Hạ Thiên cúi đầu hôn lên trán cô: “Sau đó thì sao?!”

“Ha ha ha…” Tần Vũ Tinh bật cười, cô lắc đầu giống như trống bỏi: “Nhột, đừng loạn…”

“Sau đó thì sao? Gả cho anh?” Hạ Thiên nghiêm túc nhìn cô.

Tần Vũ Tinh bất ngờ, quay đầu đi, cố làm ra vẻ kiêu ngạo: “Không!”

“Ê, em như thế này có phải là từ chối anh không?” Hạ Thiên khom người, cù lét nách của cô.

“Không thích anh kẹp dính như vậy… Em muốn hưởng thụ cuộc sống môt chút, không cần kết hôn sớm như vậy.” Tần Vũ Tinh bật cười khanh khách, âm thanh trầm thấp mạnh mẽ truyền đến bên tai Hạ Thiên: “Không đùa!”

“Đời này, ngoài anh ra, em còn có thể thích người khác à?” Hạ Thiên nói một cách bá đạo: “Chỉ có thể ở. chung. với. anh.”

Tần Vũ Tinh nhíu mày nhìn anh, cười nhạo: “Lộ ra đuôi hồ ly rồi kìa… nhìn anh nhiệt tình đắc ý nhỉ!?”

“Ừ, chính là rất đắc ý!” Cả người Hạ Thiên ép sát cô, cắn xuống vành tai của cô, nói: “Rất vui!”

“Anh thật giống như đứa trẻ” Tần Vũ Tinh im lặng.

“Bản chất của người đàn ông là một đứa trẻ.” Hạ Thiên trả lời tỉnh bơ, ánh mắt lưu luyến, gắt gao không muốn rời cô. Anh trịnh trọng nói: “Ngày mai anh sẽ tuyến bố với mọi người, Hạ Thiên anh đã có chủ. Anh muốn kết hôn!”

Tần Vũ Tinh giật mình, vội vàng nói: “Anh đừng bao giờ như vậy nghen! Em cần phải thuyết phục người lớn nữa.”

Hạ Thiên mất mác, à một tiếng, nắm chặt tay của cô: “Vậy thì phải đợi tới khi nào? Anh muốn đăng báo, trang đầu.”

… Lúc này Tần Vũ Tinh mới nhớ tới thân phận của Hạ Thiên. Đột nhiên cô có chút áp lực, nhỏ giọng nói: “Không thể xử lý một cách khiêm tốn hay sao?”

“Khiêm tốn?” Hạ Thiên suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không được. Anh cần mọi người làm chứng cho anh! Tần Vũ Tinh, anh không dễ bị bỏ rơi đâu. Ai mượn em dính vào anh, đời này anh chỉ có thể là của em.”

Tần Vũ Tinh ngớ người ra, nhớ tới cái gì đó, hỏi: “Không lẽ anh thật sự là lần đầu tiên à?”

Hạ Thiên vừa nghe xong, lập tức xù lông, nhấn mạnh: “Đương nhiên là lần đầu tiên của anh!”

Tần Vũ Tinh có chút hoang mang nói: "Nhưng em có cảm giác động tác lúc đó của anh thật sự không phải không thành thạo.”

“Anh vẫn luôn theo dõi ‘phim hành động’ bằng cặp mắt phê bình, tất cả cùng vì ngày này.”

Toát mồ hôi… Tần Vũ Tinh im miệng.

“Không đúng. Làm sao anh biết lần đầu tiên của mình sẽ cho em? Anh đã sớm để mắt tới em à?”

Hạ Thiên nhìn bộ dạng ngu ngốc của cô, nói: “Nếu không thì tại sao anh dây dưa mãi với em không dứt chứ?”

“Vì sao?” Tần Vũ Tinh hỏi anh: “Nói mau!”

Hạ Thiên do dự một lát: “Lúc ban đầu là vì Bạch Nhược Đồng. Nhưng sau đó thì chính là vì thích.”

“Em không tin.”

“Ừ, em tin hay không cũng được.” Hạ Thiên đi tới trước mặt, đụng cô ngã xuống, nói: “Mệt rồi, ngủ đi.”

“Mẹ em đang ở dưới lầu, em không muốn…”

“Được.”

Tần Vũ Tinh ngẩn ra, hỏi: “Anh không ‘giải quyết’ không được à?”

Hạ Thiên tức giận lườm cô một cái: “Bộ nhìn tướng anh giống muốn lên giường với em lắm sao?”

“Vậy thì vì sao anh lại muốn ở lại?”

Hạ Thiên cắn môi: “Anh chỉ muốn ngủ chung giường với em thôi.”

. . . . . .

"Cho anh vừa ý!" Tần Vũ Tinh đồng ý một cách sảng khoái. Hai người nằm trên giường, Hạ Thiên luôn động tay động chân, siết chặt tay cô lại, ₯ễɳðàɳl€quɣđϕn tập kích bất ngờ lên ngực cô, khiến người ta không thể nào ngủ được.

Tần Vũ Tinh nghiêm nghị phản kháng nửa buổi, Hạ Thiên mới trở nên đàng hoàng một chút. Anh ôm gọn Tần Vũ Tinh vào lòng, nói: “Ngủ đi, anh muốn nhìn em.”

“Ngủ thì có gì để mà nhìn?”

“Em biết gì chứ!” Hạ Thiên nghiêm mặt nói.

"Anh nói cái gì!" Tần Vũ Tinh trợn mắt ngược lại.

"Anh thích nhìn em gần như vậy…” Hạ Thiên khẽ cong môi lên, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng lộ ra vài phần dịu dàng.

“Hừ.” Tần Vũ Tinh nhắm mắt lại, không bao lâu sau mở mắt ra thì phát hiện anh thật sự đang nhìn cô ngủ. Cô có chút không được tự nhiên, cau mày nói: “Anh còn như thế thì từ nay về sau đừng tới nữa.”

“À, còn có ‘về sau’” Hạ Thiên nhếch miệng cười nói: “Một lời đã định.”

… Anh cười thật lưu manh, Tần Vũ Tinh tức giận trợn mắt nhìn anh. Có lẽ là đi cả ngày, không bao lâu sau, Tần Vũ Tinh đã ngủ say. Mở mắt ra thì trời đã sáng, đồng hồ trước mặt chỉ hơn tám giờ sáng. Cô lập tức ngồi dậy, phát hiện bên cạnh không có người, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.

Trên bàn trang điểm có một cái mâm, phía trên là trứng gà chiên và hai miếng thịt bò. Bên cạnh còn có một ly sữa và một tờ giấy.

Cô cầm giấy lên xem, không nhịn được liền mỉm cười.

【Anh sợ gặp mẹ đại nhân, hơn năm giờ đã dậy làm đồ ăn sáng, bảy giờ rưỡi đã hâm nóng lại một lần. Sau đó mẹ em thức dậy, anh không thể làm gì khác hơn là nhảy cửa sổ. Nếu như em dậy sau tám giờ rưỡi thì đừng ăn, bởi vì đã hâm nóng một lần rồi. ┭┮﹏┭┮】

"Khờ khạo!" Tần Vũ Tinh thì thầm một tiếng.

Không hiểu sao tâm tình trở nên rất tốt.

"Thùng thùng thùng." Bước chân mẹ Tần vội vã chạy lên lầu, gõ cửa, hét lớn: “”Vũ Tinh, con ra đây ngay cho mẹ!”

Tần Vũ Tinh dụi dụi mắt, mở cửa nói: “Chuyện gì thế, mới sáng sớm mà giống như đòi mạng vậy mẹ?”

Bốp một cái, mẹ cô ném tờ báo, đập vào mặt cô. Tần Vũ Tinh vừa muốn nổi khùng, vừa ngạc nhiên.

Bởi vì cô nhìn thấy tên của Hạ Thiên, còn có tên của mình. Đây là một phần tờ Thần Báo.

Cô run sợ nhìn về phía cửa, ngoài mẹ cô ra, còn có dì Ba, xem ra là vừa mới chạy qua.

“Mẹ hỏi con, rốt cuộc con và Hạ Thiên có quan hệ gì hả?”

Tần Vũ Tinh cúi đầu nhìn thoáng qua tờ báo, toàn bộ trang giải trí chỉ có một tin tức duy nhất, tất cả là về cô!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.