Đế Hoàng Phi

Chương 16: Chương 16




Một làn gió lạnh thổi vào sau khi cánh cửa

bị người ta đẩy ra, Anh Tịch vội vàng giúp Lệnh Viên kéo lại chiếc áo choàng.

Trương Thạch gạt bức rèm châu, hơi do dự, cuối cùng vẫn bước lên trước, thấp

giọng nói: “Công chúa, bên điện Tuyên Thất nói, Hoàng thượng không có thời gian

gặp người.”

Sắc mặt Anh Tịch hơi thay đổi, cái gì mà

không có thời gian, rõ ràng thị nghe thấy đám cung nữ bên ngoài đang xôn xao

bàn luận rằng Thẩm Chiêu nghi được lòng thánh thượng thế nào, được ân sủng ra

sao… Lúc này, e là Hoàng thượng đang ôm mỹ nhân trong lòng, không muốn gặp Công

chúa mà thôi!

Hai bàn tay nắm chặt, những lời này, Anh

Tịch không dám nói ra, Công chúa bệnh nặng còn chưa khỏi, thị sợ nàng thương

tâm.

Trương Thạch cũng cúi gằm mặt, không dám

nhìn Lệnh Viên.

Bàn tay trắng nõn đưa ra vén bức màn trước

mặt, Lệnh Viên bình tĩnh nghe thái giám nói, sau đó khẽ gật đầu. Anh Tịch vội

vàng giục Trương Thạch lui ra trước, sau đó thấp giọng nói: “Để nô tì đi mời

Trần đại nhân đến xem bệnh cho Công chúa nhé?”

Để Trần Miêu đến cũng tốt, đúng lúc Lệnh

Viên đang có điều muốn hỏi y.

Thị nữ và thái giám đều đã lui ra ngoài,

gian tẩm điện to lớn lặng lẽ đến mức khiến người ta sợ hãi.

Tấm thân yếu ớt khoác chiếc áo choàng nhẹ

nhàng đứng dậy, Lệnh Viên lặng lẽ mở một cánh cửa sổ ra. Trong sân ngợp đầy sắc

hoa, ong bướm thành đàn, thực là một ngày xuân tươi đẹp. Những ngón tay thon

bám vào bệ cửa sổ màu nâu được trổ hoa tinh tế, Lệnh Viên lại nghĩ về những lời

nói của Trương Thạch.

Thế Huyền không tới gặp nàng, là vì coi

thường hay vì áy náy?

Một cái bẫy rất sâu, y lặng lẽ xúi giục

người bên cạnh nàng làm phản, không ngờ y lại nhẫn nại được đến nhường này. Mẫu

hậu giao trách nhiệm nặng nề đó cho nàng, có biết đâu rằng nàng không thể làm

một người như mẫu hậu, còn Thế Huyền… Ở người thiếu niên đó, nàng thấp thoáng

nhìn thấy thủ đoạn của mẫu hậu năm xưa.

Bên khóe môi bất giác hiện một nụ cười mỉm.

Nụ cười ấy, thê lương biết mấy!

Phụ hoàng và hoàng huynh từng muốn giết

nàng, cuối cùng, ngay cả Thế Huyền cũng không chịu tha cho nàng, còn bỏ ra biết

bao công sức để đạo diễn vở kịch này, nhất quyết muốn trừ bỏ nàng.

Nụ cười dịu dàng dưới bầu trời đêm đó, lồng

ngực vững chắc giữa nền tuyết đó, tất cả dường như đang chế giễu sự ngu ngốc

của nàng, sự thật tàn khốc nói với nàng: “Trong hoàng thất không bao giờ có

tình thân.”

Tuổi ấu thơ mất tình thân, nàng chẳng thể

bù đắp được, vậy mà nàng vẫn ngây thơ cho rằng, mối quan hệ giữa nàng và Thế

Huyền sẽ dần tốt lên…

Ngoài hành lang, dưới ánh mặt trời gay gắt,

một bóng người vội vã đi tới, Trần Miêu sửa sang lại trang phục rồi mới đẩy cửa

bước vào.

Anh Tịch rảo bước đi vào phòng trước, nhìn

thấy Lệnh Viên đang đứng bên cửa sổ thì không khỏi cả kinh, vội vàng bước tới

định lên tiếng, lại nghe Lệnh Viên nói trước: “Tôn thái y đâu?” Ngày đó, khi

tới cung Nghi Tuyết, nàng không nhìn thấy Tôn thái y phụ trách chăm sóc long

thai của Dương phi.

Anh Tịch ngẩn người rồi mới giật mình hiểu

ra, Công chúa đang hỏi thái y lệnh đứng sau lưng mình.

Trần Miêu cung kính hành lễ, sau đó mới

chậm rãi trả lời: “Dương phi nương nương sẩy thai, Hoàng thượng nổi cơn lôi

đình, Tôn thái y đã bị hành hình trong đêm xảy ra chuyện.”

Nhanh vậy sao?

Lòng bàn tay truyền tới cảm giác đau đớn,

trái tim Lệnh Viên vừa co thắt lại vừa buông lơi…

“Công chúa, cứ để Trần đại nhân xem cho người

trước thì hơn!” Anh Tịch dịu dàng khuyên nhủ, rồi lại quay sang liếc mắt ra

hiệu cho Trần Miêu.

Bóng người mặc quan bào màu đen vừa bước

lên trước một bước, đã nghe Lệnh Viên thấp giọng nói: “Bản cung muốn gặp Dương

Ngự thừa và Tần Tướng quân.”

Sắc mặt Anh Tịch bỗng thay đổi, thị lặng lẽ

nhìn sang phía Trần Miêu. Sắc mặt Trần Miêu cũng trở nên rất khó coi, y chắp

tay, trầm giọng nói: “Hoàng thượng có lệnh, ngoài thái y ra, bất cứ người nào

cũng không được phép ra vào cung Thịnh Diên.”

Lệnh Viên bỗng xoay người, ánh mắt sắc bén

nhìn người trước mặt. Dụng ý của Thế Huyền rất rõ ràng, y lo nàng sẽ dùng cái

chết để thuyết phục hai người Dương, Tần không thỏa hiệp với y, y rất hiểu

nàng.

“Để thần bắt mạch cho Công chúa!” Trần Miêu

nhẹ nhàng đặt hòm thuốc xuống chiếc bàn bên cạnh, vén áo lên, quỳ xuống trước

mặt Lệnh Viên, nhưng vừa đưa tay ra đã thấy bóng người gầy yếu đó quay lưng

lại, cất giọng hờ hững: “Ngươi đi nói với Hoàng thượng, cung Thịnh Diên của bản

cung cần được yên tĩnh, sau này, người của thái y viện cũng không cần tới đây

nữa.”

“Công chúa thật sự nói như vậy sao?”

Trung thường thị Vương Đức Hỷ cúi gằm mặt,

đứng bên ngoài bức rèm, nghe thấy giọng nói phẫn nộ của Thiếu đế, lão không

khỏi rùng mình, vội trả lời: “Vâng, Trần đại nhân đã nói như vậy!” Trán lấm tấm

mồ hôi, lão cũng không kịp đưa tay lên lau, cứ lặng lẽ đứng như vậy, chỉ sợ

người bên trong nổi trận lôi đình.

Lúc này, Thẩm Chiêu nghi đã về cung Tĩnh

Khang, nếu không nàng ta đã khuyên được Hoàng thượng rồi. Vương Đức Hỷ đang

thầm nghĩ xem có nên cho người đi mời hay không, chợt cảm thấy phía trước mặt

tối hẳn.

Lão hơi ngước mắt, thấy người ngồi trên sạp

gấm đã đứng dậy, tấm thân cao lớn đang ở ngay phía trước, che gần hết tầm mắt

của lão. Trái tim Vương Đức Hỷ hơi co thắt, bỗng nghe Thiếu đế khẽ bật cười

thành tiếng.

Y cũng từng dùng thân mình bức ép, nàng lại

nói nếu y chết, nàng sẽ đưa Hoàng trưởng tử lên ngôi. Vậy thì giờ đây, nàng làm

như vậy có tính là đang uy hiếp y không?

Chỉ mấy bước chân đã đi đến ô cửa sổ đang

mở rộng, đầu ngón tay miết nhẹ lên phần khung cửa sổ chạm trổ hoa văn, trong

mắt y thoáng qua một tia sắc bén.

Khi xưa nàng không mềm lòng, bây giờ y cũng

sẽ không!

Ống tay áo rộng nhẹ nhàng buông xuống, y

trầm giọng cất tiếng: “Hãy truyền lệnh của ta, từ nay về sau, không cho phép

bất cứ người nào ra vào cung Thịnh Diên. Ai trái lệnh, chém!”

Trong giọng nói đó không nghe thấy chút yếu

đuối nào, cứ như muốn đâm xuyên qua những bức tường miên man, bất tận.

Bên ngoài điện, bóng người trong bộ đồ gấm

sang trọng, hơi run rẩy, Kiền Nhi khẽ gọi một tiếng: “Nương nương”, cố gắng đỡ

Đoan phi không bị ngã. Ánh mắt Đoan phi dường như cũng đang run rẩy, Hoàng

thượng… thật sự muốn biến cung Thịnh Diên thành lãnh cung ư?

Những chiếc móng tay giả rất dài cắm ngập

vào mu bàn tay Kiền Nhi, thị đau đớn cau mày, thấy sắc mặt Đoan phi trắng bệch

nhưng lại không có ý rời đi, Kiền Nhi lấy hết can đảm, thấp giọng khuyên:

“Nương nương, người còn có Điện hạ, nếu người xảy ra chuyện gì… Điện hạ phải

làm sao chứ?”

Chuyện của Đại trưởng công chúa đã chẳng

thể cứu vãn, nhưng Đoan phi thì vẫn có thể tự bảo vệ bản thân.

Đầu óc Đoan phi rối bời, bước xuống bậc

thềm đá, ở bên trong, Thiếu đế nói rằng muốn gặp hai vị Dương đại nhân và Tần

Tướng quân, nàng cũng nghe rất mơ hồ, chiếc khăn gấm trong tay đã thấm đẫm mồ

hôi. Khi xưa, Dương phi được Hoàng thượng hết lòng ân sủng, khiến cả lục cung

đều ngưỡng mộ, nhưng trong tay Đoan phi vẫn còn một quân át chủ bài, sau lưng

còn có Đại trưởng công chúa.

Giờ đây…

Dương phi thất sủng, nàng cũng thất thế

theo, chỉ một tì nữ nhỏ nhoi mà có thể vượt qua bọn họ!

Khung cảnh trước mắt không ngừng xoay

chuyển, Đoan phi gần như ngã vào trong kiệu. Thấp thỏm lo âu suốt mấy ngày nay,

cuối cùng vẫn là ván đã đóng thuyền, đôi bờ môi trắng bệch của nàng hơi mấp

máy, nhưng chẳng thốt ra được chữ nào.

Trong đầu chỉ còn lại hai chữ đang lẩn quất

– hết rồi!

Hết thật rồi!

Suốt buổi chiều, Trung thường thị Vương Đức

Hỷ ra vào cung Thịnh Diên tới mấy chục lần. Anh Tịch ngẩn ngơ nhìn những cung

nữ, thái giám lần lượt rời đi. Thị đứng tựa vào hàng lan can, khuôn mặt trở nên

tái nhợt.

Gió đêm thổi tới khiến bức rèm châu phát ra

những tiếng “ting tang”.

Tất cả đều đã lui ra hết, Lệnh Viên mặc

nguyên quần áo nằm trên giường, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn đăm đăm bức màn màu trắng

đang khẽ đung đưa trên đỉnh đầu. Hôm nay, Dương đại nhân và Tần Tướng quân đã

phụng chỉ vào cung, những lời mà Thế Huyền muốn nói, trong lòng nàng cũng đoán

được bảy, tám phần. Có cung nữ nhìn thấy Dương Ngự thừa và Tần tướng quân sau

khi từ ngự thư phòng đi ra liền cãi nhau suốt quãng đường tới cửa cung, có lẽ

cũng vì chuyện của nàng.

Đêm đó, bốn phía đều tĩnh lặng lạ thường.

Lệnh Viên không cảm thấy buồn ngủ, ngoài

cửa sổ dường như có bóng người, ngay sau đó, nơi cửa điện vang tới một tiếng

“cót két”. Gió lạnh thổi vào, một bóng người đi tới, vén bức màn lên.

Lệnh Viên kinh hãi ngồi dậy, chăm chú nhìn

cặp mắt lấp lánh, đen láy đó. Người đó đưa một tay bịt miệng Lệnh Viên, tay còn

lại đưa lên gỡ tấm khăn che mặt. Dưới làn ánh sáng lờ mờ trong tẩm điện, Lệnh

Viên kinh ngạc mở to đôi mắt.

Bùi Nghị! Không ngờ lại là Bùi Nghị!

Bức màn mỏng khẽ đung đưa, trên khuôn mặt

Bùi Nghị thoáng vẻ ngượng ngùng, thấy Lệnh Viên đã nhìn rõ mình, y liền buông

tay, sau đó vội vàng dời ánh mắt sang hướng khác. Trên mái tóc vẫn còn vương

sương đêm, y nín thở, nói: “Thiếu gia sai Bùi Nghị đến hỏi Công chúa, việc đến

nước này, Công chúa có còn cảm thấy ở lại là đáng nữa không?”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong căn

phòng tĩnh lặng, mười ngón tay Lệnh Viên nắm chặt chiếc khăn mỏng, chẳng nói

được lời nào.

Bùi Nghị lại nói: “Người hãy đi theo thiếu

gia, sống cuộc sống mà người muốn!”

Giữa màn đêm vắng lặng, Lệnh Viên cất giọng

yếu ớt: “Là thiếu gia của ngươi nói sao?”

Bùi Nghị khẽ gật đầu, xoay người lấy chiếc

áo của Lệnh Viên từ trên giá xuống, đưa vào trong màn. Những tiếng sột soạt khẽ

vang lên, cổ tay y chợt bị những ngón tay thon dài, lạnh băng giữ lấy, Lệnh

Viên lại hỏi: “Làm thế nào mà ngươi vào được trong cung?”

Hoàng cung nội viện luôn được canh phòng

nghiêm ngặt, Bùi Vô Song dù có tài như Khổng Minh cũng khó có thể đưa Bùi Nghị

lẻn vào cung Thịnh Diên mà không chút tổn thương. Bùi Nghị xưa nay chưa từng

vào cung, làm sao có thể tránh được tai mắt của các thị vệ đi tuần?

Bức màn lại buông xuống, bóng người cao lớn

bên ngoài cũng trở nên mơ hồ, nhưng giọng nói của Bùi Nghị rất rõ ràng: “Thiếu

gia đã đi tìm Dương đại nhân, Dương đại nhân đích thân vẽ bản đồ đưa tới.”

Cách nhau một bức màn mỏng, ánh mắt Lệnh

Viên toát lên vẻ xa xăm, không ngờ nàng lại quên mất Dương Ngự thừa.

“Trong tay thiếu gia có miếng ngọc quyết

Hòa Điền của Công chúa.”

Có lẽ vì cho rằng Lệnh Viên không tin, Bùi

Nghị vội vàng bổ sung thêm một câu.

Bàn tay giá lạnh đang nắm cổ tay y lặng lẽ

buông ra, hờ hững đặt trên chiếc chăn mỏng.

Không gì có thể nói rõ mọi việc hơn là sự

xuất hiện của Bùi Nghị ở đây, rốt cuộc Dương Ngự thừa đã thỏa hiệp rồi, còn Thế

Huyền… Nàng không tin thời khắc này, Thế Huyền lại thật sự buông lỏng, không để

ý đến cung Thịnh Diên.

Thế Huyền đang để cho nàng đi.

Cho nên các cung nữ, thái giám của cung

Thịnh Diên mới bị rút hết đi như thế, chỉ còn lại một vài thị vệ.

Một cảm giác xót xa khó tả trào dâng trong

lòng, Lệnh Viên khẽ gật đầu, hai mắt khép hờ, ủ rũ nói: “Ta muốn đưa Anh Tịch

cùng đi.”

Thần sắc Bùi Nghị hơi thay đổi, bàn tay cầm

kiếm nắm chặt, thấp giọng nói: “Anh Tịch chỉ là người không quan trọng, bọn họ

sẽ không làm gì muội ấy đâu, đợi sau khi Công chúa rời khỏi đây, Dương đại nhân

sẽ đón muội ấy ra khỏi cung, đoàn tụ với Công chúa.”

“Thật sự y đã tính toán chu toàn tất cả rồi

sao?”

Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ trong bức

màn mỏng, dưới làn ánh sáng lờ mờ, chiếc áo bào rộng lớn che tấm thân yếu ớt

của Lệnh Viên, nàng ngẩng lên, nhìn đăm đăm vào nam tử bên ngoài.

Trên trái Bùi Nghị phủ một tầng mồ hôi

lạnh, nhất thời y không hiểu được, “y” mà nàng nói tới rốt cuộc là ai.

Thiếu gia, Dương đại nhân, hay là… Hoàng

thượng?

Trái tim giật thót, ánh mắt Bùi Nghị lộ vẻ

hoảng sợ, đến y cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như thế.

Nhanh chóng xỏ chân vào đôi giày lụa, Lệnh

Viên nở một nụ cười vẻ đã hiểu, đoạn quay người lại, nói từng chữ một: “Ta

không tin y!”

Thế Huyền, Bùi Vô Song hoặc là Dương Thượng

Ngọc, mỗi người bọn họ đều có tâm tư cẩn mật biết bao, đã muốn nàng đi, sao lại

không chuẩn bị con đường sau này giúp nàng?

Thiên hạ rộng lớn, chẳng nơi nào không phải

đất của nhà vua.

Bùi Vô Song và Dương Thượng Ngọc ắt sẽ

không muốn sau này nàng bị truy nã, Thế Huyền cũng không muốn chuyện này có một

cái kết không rõ ràng.

Dù là ai thì cũng muốn hy sinh Anh Tịch để

bảo vệ nàng.

Hai tay run rẩy giữ chặt chiếc áo trên

người, Lệnh Viên nở một nụ cười thê lương, ngay đến Ngọc Trí cũng đã phản bội

nàng, bây giờ nàng còn có thể tin ai?

“Công chúa…”

“Đưa Anh Tịch theo, chúng ta lập tức rời

đi!” Nàng dứt khoát nói, vờ như không nhớ vừa rồi Bùi Nghị đã nói những gì.

Sắc mặt Bùi Nghị trở nên tái xanh. Y cúi

đầu suy nghĩ một lát, dường như đã hạ quyết tâm.

Lệnh Viên cảm thấy sau lưng có bóng người

đột nhiên áp sát, vùng gáy đột nhiên nhói đau, rồi cả cơ thể chẳng thể nào đứng

vững, ngã về phía sau.

Mùi hương khinh la thanh nhã trong khoảnh

khắc đã lan tỏa khắp xung quanh, tấm thân mềm mại nhẹ nhàng tựa vào lòng, một

tâm tư phức tạp luẩn quẩn trong trái tim Bùi Nghị.

Sớm biết thế này, trước đó y đã kiên quyết

nói ra y là Bùi Nghị, nếu như vậy, liệu mọi chuyện có thay đổi không?

Thời gian không cho phép Bùi Nghị suy nghĩ

nhiều, khi y định xoay người, chợt nhìn thấy khắp nơi ngoài điện đèn đuốc sáng

trưng, ngay sau đó, giữa màn đêm đột nhiên vang lên tiếng cười chói tai của một

nữ tử, kèm theo đó là những giọng nói đầy hoảng sợ của đám cung nữ, thái giám.

Những âm thanh ấy vô cùng hỗn loạn, thật

khó biết bọn họ đang nói gì, chỉ loáng thoáng phân việt được trong đó có nhắc

đến “Thái hậu”. Đôi hàng lông mày của Bùi Nghị nhíu chặt, không khó để nghe ra

đoàn người đó đang vội vã đi về hướng tẩm điện của Công chúa.

Y ôm chặt nữ tử đang hôn mê trong lòng, lùi

về phía sau một bước, tiếng bước chân hỗn loạn càng lúc càng tới gần. Đèn đuốc

bên ngoài dường như sau nháy mắt đã soi sáng một nửa cung Thịnh Diên.

Y vâng lệnh đưa Lệnh Viên đi, hy sinh Anh

Tịch, rồi một mồi lửa thiêu cháy tẩm điện của Công chúa. Đến lúc đó, Bắc Hán sẽ

chẳng còn Đại trưởng công chúa, và Lưu Lệnh Viên mới có thể tái sinh. Nhưng…

Thôi Thái hậu sao lại tới đây? Sao bà ta

lại tới đây?

Sắc mặt Bùi Nghị thay đổi, bàn tay nắm chặt

thanh trường kiếm nổi rõ gân xanh. Bên ngoài điện vô cùng huyên náo, vô số bóng

người in lên bức rèm phía bên ngoài, kèm theo tiếng thở dốc của nam tử, một

giọng nói yếu ớt vang lên: “Là mệnh lệnh của ai?”

Lệnh Viên ngẩn ngơ tỉnh dậy, ánh đèn bên

ngoài chiếu vào cặp mắt khép hờ. Nàng chỉ nghĩ đây là do Bùi Nghị làm, vậy thì

Anh Tịch, Anh Tịch…

Cố gắng giãy giụa mấy lần, nhưng chút sức

yếu ớt của nàng chẳng thể thoát khỏi cánh tay rắn chắc của Bùi Nghị. Từ khóe

mắt nàng, một dòng nước mắt chảy ra, nàng hận mình không đủ sức để cứu Anh

Tịch.

Bùi Nghị cúi đầu nhìn nữ tử đang nửa tỉnh

nửa mê trong lòng, thần sắc của nàng rõ ràng là muôn phần hối hận, xen lẫn chút

căm hờn.

Cánh tay đang ôm nàng siết chặt hơn một chút,

là mệnh lệnh của ai giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Phượng hoàng niết bàn, tắm trong lửa mới có

thể tái sinh.

Nhưng y lại chẳng thể đưa nàng đi.

Sau lần Hoàng trưởng tử bị thương, Thôi

Thái hậu vẫn luôn bị cấm túc trong cung Chung Trữ. Giờ đây, Công chúa đang bị

cấm túc, tất nhiên Hoàng thượng đã xóa bỏ lệnh cấm đối với Thái hậu. Đâu ngờ

chỉ trong mấy ngày, cơn điên của Thôi Thái hậu lại tái phát.

Đám cung nữ, thái giám đều không dám dùng

sức lôi kéo, thỉnh thoảng cũng có người muốn ngăn cản, nhưng sức lực của bà ta

rất lớn, kéo luôn cả những người đó vào cung Thịnh Diên.

Miệng bà ta còn không ngừng lẩm bẩm những

lời như “yêu nghiệt”, “họa thủy”…

Anh Tịch thấy có tiếng động liền chạy tới,

nhìn thấy tình cảnh này cũng không khỏi hoảng sợ, đứng ngẩn ngơ một hồi lâu.

Thấy tẩm điện của Công chúa bị người ta đẩy ra, thị mới tỉnh táo trở lại, lập

tức liều mình lao về phía trước.

Tẩm điện của Đại trưởng công chúa, không

phải ai cũng có thể tùy tiện xông vào.

Oanh Hoan thấy bước chân Thôi Thái hậu

không hề dừng lại, còn định xông thẳng vào trong, sắc mặt thị không khỏi kinh

hãi, đành bước vào kéo bà ta: “Thái hậu! Thái…”

Anh Tịch xông vào trong, nhìn thấy cảnh

tượng trước mắt cũng không khỏi sợ đến ngây người.

Trong căn phòng tăm tối, bức rèm châu màu

đỏ đung đưa dữ dội, phía sau bức rèm, Đại trưởng công chúa với quần áo rối bời,

nằm sấp trên nền đất lạnh băng. Ô cửa sổ gần đó mở toang, từng làn gió đêm giá

lạnh thổi vào, khiến bức màn không ngừng đung đưa, khói hương lan tỏa khắp xung

quanh.

Anh Tịch kinh hãi kêu lên: “Công chúa”, rồi

vội vàng nhào đến. “Công chúa, người tỉnh lại đi, Công chúa!”

Bên ngoài bức rèm, hai bóng người kia cũng

dừng bước chân. Dường như ngay cả cơn điên của Thôi Thái hậu cũng đã dứt hẳn

trong nháy mắt, lúc này chẳng còn ồn ào la hét, cứ ngẩn ngơ đứng nhìn.

Lệnh Viên chỉ cảm thấy đầu đau như muốn vỡ,

trong cơn hoảng sợ lại nghe thấy tiếng gọi của Anh Tịch. Nàng đưa bàn tay lên

một cách khó khăn, nắm chặt ống tay áo của người: “Anh Tịch, là em sao?”

“Công chúa, là nô tì, là nô tì!” Anh Tịch

vội vã gật đầu, ngay sau đó từ khóc chuyển sang cười.

Không phải mơ…

Lệnh Viên lại nhắm hờ đôi mắt, khóe miệng

nở một nụ cười thư thái.

Hoàng thượng có lệnh, kẻ nào dám tùy tiện

đi vào cung Thịnh Diên, lập tức chém đầu.

Đang là giữa đêm, chẳng ai dám tới điện

Tuyên Thất làm phiền Hoàng thượng, thái y ắt là chẳng thể tới đây.

Lệnh Viên uống hết chén nước lạnh, thần trí

tỉnh táo trở lại, ánh mắt nhìn sang phía bức rèm châu đang được vén lên, thấy

Thôi Thái hậu đang nhìn mình chăm chú bằng ánh mắt như cười như không.

Người đó là Thái hậu, tất nhiên chẳng thể

chém đầu.

Lệnh Viên nở một nụ cười vẻ bất đắc dĩ,

Thôi Thái hậu một lòng một dạ muốn nàng đi, hôm nay nếu bà ta không tới, chắc

nàng đã đi thật rồi. Không biết nếu Thôi Thái hậu biết chuyện này, rốt cuộc

trong lòng bà ta sẽ có cảm giác gì đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.