Đế Hoàng Phi

Chương 32: Chương 32




Trong thiên lao âm u, ẩm ướt, giữa bầu

không khí mốc meo dường như còn có một thứ mùi khác lạ.

Là mùi của sự

chết choc.

Dận Vương bước

chân trên nền đất ẩm ướt đi vào, trong những phòng giam ở hai bên có vô số

những đôi tay gầy khô, trắng bệch đang thò ra, những ngón tay chỉ còn da bọc

xương ấy ra sức cào vào không khí, kèm theo tiếng kêu gào như của những kẻ

điên. Dận Vương nhíu chặt đôi mày, liếc mắt nhìn về phía một phòng giam ở phía

trước. Chiếc áo tù màu trắng nhuốm máu đỏ, đất vàng, người trong phòng giam đầu

tóc bù xù, bẩn thỉu che đi mặt mũi, chỉ lộ ra đôi mắt đầy vẻ sợ hãi, thoạt nhìn

thực khó có thể phân biệt là nam hay nữ. Cánh tay hắn ra sức thò ra ngoài, hận

không thể len cả người ra, dường như Dận Vương là cọng rơm cứu mạng cuối cùng

trong cuộc đời này của hắn.

Một gã cai ngục

cầm đao đi bên cạnh Dận Vương, cẩn thận một tiếng khuyên: “Trong thiên lao mọi

thứ đều không được sạch sẽ, Điện hạ thực không nên hạ mình đến đây.”

Dận Vương không

nói gì, nơi tận cùng của thiên lao lạnh lẽo là một phòng giam đơn độc, được

khóa bằng xích lớn. Hắn lạnh lùng nói một câu: “Mở cửa”, tên cai ngục không dám

chậm trễ, lập tức làm theo. Lúc này Doãn Duật mới xoay người lại, Dận Vương

thấy trên tay y có vết thương, không khỏi giận dữ, túm ngay lấy gã cai ngục,

quát hỏi: “Là ai đã dùng hình với y?”

Gã cai ngục sợ

hãi đến nghẹt thở, nhất thời chỉ biết hoang mang lắc đầu, sau đó liền nghe Doãn

Duật cất tiếng cười bất lực: “Là phụ thân ta đánh, không liên quan đến bọn họ.”

Dận Vương ngây

người, bàn tay đang túm vạt áo gã cai ngục cũng buông lỏng, kẻ đó vội vàng lui

ra. Lúc này, thần sắc của hắn mới ôn hòa hơn một chút, Doãn Duật nói thẳng:

“Cho dù Hoàng hậu muốn định tội ta, nhưng dù gì cũng phải nể mặt phụ thân ta,

bà ta sẽ không dùng hình đâu.”

Dận Vương tất

nhiên cũng hiểu, cho nên, trên đường đến đây hắn chưa từng lo lắng về điều này.

Chỉ là vừa rồi, khi mới nhìn thấy, hắn đã thực sự cho rằng tính tình của Tiêu

Hậu đã thay đổi, sự hiền hậu, dịu dàng khi xưa đã hóa thành tàn độc, dữ dằn.

Dận Vương bước lên phía trước, trong phòng giam chật hẹp chỉ có duy nhất một

chiếc giường cỏ bẩn thỉu, hắn không do dự, vén áo ngồi xuống.

Doãn Duật hơi cau

mày: “Điện hạ không nên đến đây!”

“Bản vương không

nên đến, vậy ngươi thì nên đến sao?” Dận Vương hờ hững đưa mắt nhìn y, trong

giọng nói thấp thoáng nỗi căm hận.

Doãn Duật vẫn tỏ

ra rất ung dung: “Nơi này thực ra cũng không kém hơn ở phủ ta là mấy, ít nhất

cũng có cái ăn, cái uống.” Dận Vương hơi cau mày, y nói tiếp: “Phụ thân nói ta

trở về người đầy thương tích, thật đúng là làm mất mặt vương phủ, đang định

trách phạt ta thì người của ty Hình chính tới…” Sắc mặt y trắng bệch, nhưng

tinh thần thì dường như vẫn còn khá tốt.

Dận Vương không còn tâm trạng đâu mà để ý

tới việc ở Ký An Vương phủ, bèn chuyển chủ đề: “Lần này, ngươi có cách nào

thoát thân không?”

Trong phòng giam, chỉ duy nhất bức tường

phía bắc là có một ô cửa sổ nhỏ, cho dù bên ngoài rạng rỡ ánh mặt trời nhưng

bên trong cũng chẳng có chút ánh sáng nào hắt vào được. Vậy mà vì câu nói của

Dận Vương, lúc này, trong phòng giam u ám lại trở nên lóa mắt, trong lòng Doãn

Duật vô cùng kinh ngạc, giọng nói trở nên gượng gạo: “Điện hạ không hoài nghi

ta sao?”

Tiêu Hậu dùng tội danh mạo phạm Công chúa

Bắc Hán để bắt y, tuy đã giấu giếm rất nhiều người nhưng Dận Vương không thể

không biết vì sao y bị nhốt vào thiên lao. Thế mà Dận Vương lại chẳng đề cập

tới chuyện này, chỉ hỏi y có cách nào thoát thân không. Ánh mắt Doãn Duật trở

nên ảm đạm, tâm trạng cũng nguội lạnh đi nhiều. Tuy y và Kiều Nhi quen nhau

trước, nhưng nàng lại sắp trở thành Dận Vương phi, giữa bọn họ chẳng lẽ thật sự

không có tư tình? Y từng ôm nàng, từng hôn nàng, luôn nhớ nhung nàng… Mà trong

thời gian y bị thương, nàng cũng hết mực chăm lo cho y.

Dận Vương chợt nở nụ cười, đây có lẽ là nụ

cười thật lòng duy nhất của hắn trong suốt những ngày qua. Bàn tay hắn đặt lên

vai Doãn Duật, vỗ nhẹ mấy cái, nói: “Ta và ngươi lớn lên cùng nhau, tình cảm ấy

chẳng phải tầm thường, ngươi nghĩ ta lại tin lời của Hoàng hậu sao? Bà ta đối

xử với ngươi thế nào, đối xử với mẫu phi ta thế nào, trong lòng ta biết rõ!”

Nhắc đến Liên phi, thần sắc Dận Vương thoáng vẻ buồn bã, đáy mắt ngập tràn sát

khí, giọng nói cũng trở nên nặng nề vô hạn.

Những lời nói lạnh lùng ấy lọt vào tai Doãn

Duật nhưng y chỉ loáng thoáng nghe thấy hai chữ “tình cảm”, rồi chợt cảm thấy

tức cười. Dận Vương đâu có biết, y đã từng muốn vứt bỏ tất cả, cái gì mà tình

huynh đệ, cái gì mà gia tộc… Trên đường rước dâu, y chỉ muốn mang Kiều Nhi bỏ

trốn. Vậy mà bây giờ, Dận Vương còn nhắc đến cái gọi là tình cảm với y nữa!

“Doãn Duật!” Dận Vương thấy y không nói gì,

bất giác ngoảnh đầu nhìn y.

Doãn Duật lập tức che giấu vẻ áy náy, thấp

giọng nói: “Điện hạ không nên quá đau buồn!”

“Không nên quá đau buồn?” Dận Vương chợt

bật cười. “Bọn họ cho rằng lần này sẽ khiến ta không thể trở mình, cho rằng lùi

ngày đại hôn lại nửa năm thì có thể làm mưa làm gió! Nhưng thời gian lùi lại

nửa năm thì sao, bọn họ nghĩ chuyện sắp trở thành sự thực còn có thể thay đổi

được hay sao chứ?”

Doãn Duật bị nhốt trong thiên lao không

biết tình hình bên ngoài, lúc này nghe Dận Vương nói lùi ngày đại hôn thì không

kìm được sự kinh ngạc, buột miệng hỏi: “Vậy Công chúa… về Bắc Hán hay tạm thời

ở lại Cẩm Tú biệt uyển?”

“Ở lại biệt uyển.” Dận Vương không nói kĩ

về chuyện của Lệnh Viên, chỉ khẽ dặn dò: “Ngươi cứ yên tâm chờ đợi, ta sẽ nghĩ

cách.”

Doãn Duật không nói gì thêm, bây giờ còn có

thể có cách gì được chứ? Có điều, may mà chuyện này không liên lụy tới Kiều

Nhi, chỉ cần nàng không sao, y cũng yên tâm rồi.

Trước Ký An Vương phủ, bóng người thưa

thớt, sắc mặt Ký An Vương gia nặng nề, ngồi trong đại sảnh, vương phi ở bên

cạnh thầm rơi nước mắt. Từ sáng sớm, Ký An Vương gia đã vào cung diện kiến

Hoàng thượng, nhưng lại bị một câu: “Thánh thượng không được khỏe” của Tôn Liên

An đuổi về. Vương phi khóc lóc nói muốn vào thiên lao thăm con trai nhưng ông

lại ngăn cản. Việc này mà không có đối sách thì đi rồi cũng vô ích, chỉ mất

công khóc thêm.

Trong phòng tràn ngập khói thơm, có gã gia

đinh vội vã chạy vào.

“Vương gia, bên ngoài có vị cô nương cầu

kiến. Cô ta nói mình là thị nữ của Công chúa Bắc Hán.”

Nghe gã gia đinh nói xong, sắc mặt của hai

người trong đại sảnh lập tức thay đổi.

Công chúa Bắc Hán cũng thật nực cười, người

ngoài không biết vì sao Doãn Duật bị nhốt vào thiên lao, nhưng nàng ta hẳn là

rõ nhất! Nếu là người khác, lúc này e né tránh còn không kịp, vậy mà nàng ta

lại phái người tới đây!

Anh Tịch theo gã gia đinh đi vào, bộ cung

trang màu xanh nhạt may bằng vải lụa lại càng khiến thị toát lên vẻ ngây thơ,

đáng yêu. Thị ngoan ngoãn đi theo gã gia đinh, trên mặt chẳng có chút hoang

mang. Ký An Vương gia thấy thị đi tới, hành lễ một cách đúng mực, rồi mới cười,

nói: “Công chúa nhà nô tì nói, có một việc muốn nhờ Vương gia giúp đỡ.”

Ký An Vương gia hơi cau mày vẻ không vui,

nhưng vì đối phương là người Bắc Hán, đành nói: “Công chúa chắc cũng biết tình

hình hiện tại, chỉ e cô nương đã tới nhầm nơi rồi.”

Anh Tịch lại cúi người hành lễ, rồi mới

nói: “Nô tì không tới nhầm, hơn nữa, Công chúa còn nói, phải đi từ cửa chính

một cách đường hoàng mới được.”

Ký An Vương phi nghe mà chẳng hiểu ra sao,

liền nhìn Vương gia bằng ánh mắt nghi hoặc. Ông vẫn chăm chú quan sát nữ tử

trước mặt, chỉ thấy thần thái thị thản nhiên, đối mặt với vẻ giận dữ ngầm của

ông mà vẫn không hề sợ hãi. Ngay đến một người thị nữ mà cũng được như vậy, đủ

thấy tác phong xử sự thường ngày của vị Công chúa Bắc Hán kia rồi. Ông cứ nghe hẳn

cũng không sao…

Nửa canh giờ sau, Anh Tịch rời khỏi vương

phủ rồi đi thẳng tới thiên lao, nhưng không được thị vệ canh gác cho vào. Thị

buồn bực quay về, quả nhiên phát hiện có người theo dõi, nấp trong chỗ kín. Anh

Tịch coi như không nhìn thấy, đi thẳng về Cẩm Tú biệt uyển.

Sáng hôm sau, trong cung liên tiếp ban

xuống hai thánh chỉ.

Thứ nhất, truy phong Liên phi làm Hoàng quý

phi, cho phép bà ta được hạ táng theo nghi lễ của Hoàng quý phi.

Thứ hai, ngày thành thân của Dận Vương và

Đại trưởng Công chúa Bắc Hán sẽ lùi lại nửa năm. Dận Vương được phong thưởng

rất nhiều để biểu dương lòng hiếu thuận, còn Công chúa Bắc Hán thì được ban một

tấm kim bài, có thể tự do ra vào bất cứ nơi nào ở Sùng Kinh.

Lệnh Viên chưa thành thân với Dận Vương,

nàng sẽ vẫn là người Bắc Hán chứ chẳng phải Vương phi Nam Việt. Tấm kim bài này

quả thực cũng đủ sức nặng, để một Công chúa ngoại tộc có thể tự do ra ngoài

hoàng cung, nội đình, coi như Hoàng đế Nam Việt đã có lòng động viên. Nhưng

Lệnh Viên lại bảo Anh Tịch cất đi thật cẩn thận, bây giờ chưa phải lúc sử dụng

tấm kim bài này.

Ba ngày sau, Liên phi nhập liệm. Cũng trong

ngày này, Bắc Hán truyền tới tin tức, Thiếu đế lập Hoàng trưởng tử Lưu Chiêu

làm thái tử, tấn phong dưỡng mẫu của Thái tử là Dương phi làm Hiền phi.

Lúc này, Lệnh Viên mới có thể thở phào nhẹ

nhõm.

Một làn gió mát thổi tới khiến tấm rèm cửa

lất phất bay, Lệnh Viên cúi đầu, nhìn kĩ chiếc móng tay vừa được sơn màu. Anh

Tịch không kìm được khẽ cất tiếng hỏi: “Công chúa, người nói xem, Đoan phi

nương nương đang yên lành sao lại mắc bệnh nặng như thế? Khi chúng ta rời kinh,

không phải mọi thứ vẫn bình thường sao? Không ngờ Hoàng thượng lại hạ chiếu

giao Điện hạ cho Dương phi chăm sóc, như vậy… liệu sau này có còn trả lại cho

Đoan phi nương nương nữa không?”

Ánh mắt Lệnh Viên dừng lại trên chiếc móng

tay đẹp đẽ, trên khóe miệng thoáng một nét cười giễu cợt. Trả lại…Thoáng nghe

thì thật nhẹ nhàng biết bao, nhưng chỉ e Đoan phi không bao giờ có thể trở dậy

được nữa. Dương phi đã không làm nàng thất vọng, có thân phận dưỡng mẫu của

thái tử, thêm vào đó, bản thân lại là phi tần có địa vị cao nhất trong hậu cung

Bắc Hán, nàng ta cũng có thể thỏa sức thực hiện thủ đoạn rồi. Bắc Hán còn có

Dương Ngự thừa, Lệnh Viên không phải lo lắng gì thêm.

“Công chúa, người không lo lắng gì sao?”

Anh Tịch thấy nàng không phản ứng gì, không khỏi cảm thấy nghi hoặc.

Lệnh Viên bất chợt nở nụ cười rồi đứng dậy

bước ra hành lang, tà váy dài mang theo làn hương thơm vương vất. Bóng dáng

xinh đẹp của nữ tử đứng bên một khóm hoa màu hồng tím, vẻ thanh lệ toát ra

khiến lòng người rung động, ngất ngây. Nàng bẻ một cành tử vi đưa lên mũi ngửi,

hờ hững cất tiếng: “Bản cung rất yên tâm!”

Anh Tịch hơi ngẩn người, rồi không kìm được

hỏi tiếp: “Trước đây, không phải Công chúa ghét nhất là Dương phi nương nương

có hành động nhằm vào Đoan phi nương nương sao?”

Trước đây là trước đây…

Dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, Anh Tịch nhìn

thấy Đại trưởng công chúa nở một nụ cười cao thâm khó lường. Từ nhỏ, thị đã đi

theo Công chúa, vậy mà lúc này lại có cảm giác không sao hiểu nổi. Lệnh Viên

bất chợt xoay người, mấy ngón tay thon dài khẽ động đậy khiến cành tử vi trong

tay rơi xuống đất: “Hoa chẳng đỏ trăm ngày – Người không yên suốt kiếp.”

Ở trước quyền lực, tất cả đều là hư vô,

không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ địch vĩnh viễn. Thứ nàng cần, chỉ

là Thế Huyền được bình yên, Bắc Hán được bình yên.

Lệnh Viên khẽ thở dài một tiếng, dường như

có chút nuối tiếc, mà nhiều hơn là cả sự khó hiểu. Tính cách của Đoan phi rõ

ràng không thích hợp với chốn hậu cung, không biết tại sao mẫu hậu lại nhìn

trúng nàng ta? Bây giờ, để nàng ta mắc bệnh lui xuống, giữ cho nàng ta một

mạng, vậy coi như đã nhân từ rồi. Nàng đứng đó cảm nhận bầu không khí xung

quanh, dưới bầu trời thoáng đãng, ánh mặt trời ẩn sau tầng mây, tựa như đang

chuẩn bị cho một lần rực rỡ tiếp theo. Lệnh Viên bất giác nắm chặt mười ngón

tay, nàng chưa từng quên, hiện giờ nàng có một trận chiến lớn sắp phải đánh ở

Nam Việt này.

Trời Bắc Hán đổ mưa suốt mười mấy ngày

liền, dưới dãy hành lang lất phất mưa, những ngọn đèn lồng không ngừng đung

đưa, khắp nơi đều là sự ẩm ướt.

Trời vừa âm u, cửa chính, cửa sổ của điện

Tuyên Thất liền đóng chặt, bốn phía đều được đặt những chiếc lò sưởi nhỏ nhắn,

tinh xảo. Trên những chiếc lò sưởi mạ vàng ấy có treo những chiếc chuông nhỏ,

vừa để trang trí lại vừa có thể hút khô hơi ẩm trong phòng. Những hạt mưa tà tà

hắt lên cửa sổ, phát ra những tiếng lộp bộp.

Bóng dáng gầy guộc của Thiếu đế chiếu lên

bức rèm cửa sổ, một tay y chống cằm, tay kia cầm bản tấu chương, đã ngẩn ngơ

nhìn suốt nửa canh giờ. Trong đầu y lúc này chỉ có ba chữ: “Thần dâng tấu”, bên

tai dường như vẫn còn vang vọng lời của thái y lệnh. Rồi cặp mắt trong veo, đen

láy chợt khép chặt, y ném mạnh bản tấu chương trong tay xuống mặt bàn.

Dưới ánh đèn dịu nhẹ, trong căn phòng tĩnh lặng

đột nhiên vang lên tiếng động, Dương phi đã mơ màng thiếp đi liền giật mình

tỉnh dậy. Vừa ngước mắt lên, nàng ta lại nghe thấy Thiếu đế thấp giọng hỏi một

câu: “Đoan phi đang yên lành, tại sao lại mắc bệnh lao?”

Trước đó nói là bị nhiễm phong hàn, về sau

thì ho mãi mà không thấy khỏi, đợi hơn nửa tháng sau còn ho ra máu. Thái y lệnh

chuẩn đoán xong liền vội vàng đến bẩm báo, nói là Đoan phi không may mắc bệnh

lao. Bệnh lao, đó là một loại bệnh truyền nhiễm, đương nhiên Hoàng trưởng tử

phải dọn ra ngoài cung Túc Dương, được chuyển cho Dương phi chăm sóc. Trong các

phi tần ở hậu cung, chỉ có hai nàng Đoan, Dương được phong tước phi, Dương phi

vừa mở miệng là việc sẽ tất thành.

“Là chuyện từ bao

giờ?”

Dương phi không

khỏi cảm thấy căng thẳng, đến khi tỉnh táo trở lại mới phát hiện Thiếu đế đang

mở to mắt, cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng. Nàng ta vội vàng đứng dậy, lúc này

mới biết y đang hỏi mình. Dương phi chỉ cho rằng y đang hỏi về bệnh tình của

Đoan phi, liền cau mày, nói: “Nếu thần thiếp nhớ không nhầm thì thái y nói là

đã được gần một tháng rồi, sao Hoàng thượng lại hỏi thần thiếp chuyện này?”

Nàng ta vừa dứt lời, không ngờ lại nghe Thế Huyền cười lạnh lùng, nói: “Trẫm

không biết từ bao giờ mà nàng và Đại trưởng công chúa lại gần gũi với nhau như

thế đấy!”

Trước khi đi,

nàng từng nói với y, nếu nàng có làm chuyện gì khiến y không vui, y cũng đừng

trách nàng.

Thì ra là nói về

chuyện này.

Y không biết rốt

cuộc người đó còn bao nhiêu chuyện đang giấu giếm y!

Đoan phi yếu đuối

khó làm đại sự, không thể so được với Dương Thượng Tuyết có Dương gia chống

lưng. Giao Chiêu nhi cho nàng ta, ngày sau Dương Ngự thừa cũng sẽ dốc sức giúp

đỡ. Hơn nữa, tấm lòng trung trinh của Dương Ngự thừa có trời đất chứng giám,

trong mấy chục năm nữa sẽ không xuất hiện cục diện một nhà nắm đại quyền như

thời Tiên đế còn tại thế.

Nàng suy nghĩ cho

y chu đáo như thế, nhưng lại không chịu nói với y. Là sợ y biết rồi sẽ mềm lòng

ư?

Hay là… trong

lòng nàng vẫn luôn cảm thấy, nếu không có nàng, y sẽ không thể ngồi vững ở ngôi

hoàng đế này?

Y hận nàng luôn

tự ý quyết định mọi việc như thế!

Dương phi ngẩn

ngơ đứng trước mặt Thiếu đế, cẩn thận nhìn kĩ sắc mặt y. Ánh đèn lưu ly chiếu

lên một nửa khuôn mặt y, có thể nhìn thấy những nét phẫn nộ. Dương phi thầm

kinh hãi, nghĩ rằng y và Công chúa chỉ là đóng kịch trước mặt người ngoài, còn

sau lưng thì vẫn như nước với lửa. Trước đó, Thiếu đế đích thân lo liệu việc

cưới hỏi của Công chúa, sự chu đáo ấy thực chẳng giống một người cháu trai đưa

cô đi lấy chồng, mà như đang chuẩn bị cưới về một người mà mình yêu thương,

khiến Dương phi vô cùng ngưỡng mộ. Nếu hai người họ không phải cô cháu, Dương

phi cũng sợ mình đã có những suy nghĩ không hay. Bây giờ, nhìn thấy thần sắc

này của Thiếu đế, sau khoảnh khắc ngẩn ngơ nàng ta lại cảm thấy yên tâm,

Nàng ta mỉm cười,

bước lên phía trước: “Thần thiếp không hiểu Hoàng thượng đang nói gì!”

Đang nói, Trung

thường thị Vương Đức Hỷ đã dẫn theo một cung nữ bưng thuốc đi vào.

Dương phi đích

thân đón lấy chén thuốc làm bằng bạch ngọc, Thế Huyền lại chẳng buồn ngó đến, hờ

hững nói: “Mang đi!”

Mọi người đều cả

kinh, Trung thường thị vội vàng khuyên: “Hoàng thượng, người quên lời của Công

chúa…”

Y cười lạnh lùng,

nói: “Trẫm cho rằng người theo Công chúa đi lấy chồng không nên là Anh Tịch, mà

phải là ngươi mới đúng!”

Trung thường thị

vội vàng quỳ xuống.

Thái y lệnh Trần

Miêu hay tin đi tới, đích thân đun nóng lại thuốc mang vào. Thấy trong phòng

hiện chỉ có Dương phi, lão liền cung kính hành lễ, sau đó mới bước đến khuyên

Thiếu đế uống thuốc.

Lúc này Thế Huyền

chợt bật cười, uể oải tựa lưng vào ghế, nghiêm túc nhìn lão rồi cất tiếng hỏi:

“Trẫm cũng từng ho ra máu, vậy ngươi nói xem, có phải trẫm cũng mắc bệnh lao

rồi không?”

Dương phi không

khỏi kinh hãi, lại thấy Trần Miêu vội vàng quỳ xuống, nói: “Hoàng thượng chớ

nên nói như vậy!”

Tiếng mưa ngoài

cửa sổ lớn dần, còn xen lẫn tiếng gió. Lúc này, trong phòng tuy rất ấm áp nhưng

trong lòng mỗi người đều tràn đầy cảm giác giá lạnh. Thế Huyền nhếch mép, để lộ

một nụ cười giễu cợt, nói: “Ai mắc bệnh gì, không phải đều do miệng ngươi nói

hay sao?”

Y ngây thơ cho

rằng sau khi nàng rời đi, giữa bọn họ sẽ không còn hiềm khích gì nữa, nàng đối

xử chân thành với y, y cũng thật lòng với nàng. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với

một người hiểu rõ nội tình, y mới biết, chỉ có y bị nàng chặn lại ngoài cửa,

chưa bao giờ có thể bước vào trong ván cờ của nàng.

Tiếng bức rèm

châu đung đưa khe khẽ dần tan đi trong tiếng mưa rơi, những bức màn sa mỏng

manh cũng dần ngưng lay động.

Dương phi và Trần

Miêu đã lui ra từ lúc nào, Thế Huyền cũng không hay biết. Chén thuốc trống rỗng

trước mặt vẫn chưa được mang đi, nơi kẽ răng, đầu lưỡi còn thấp thoáng mùi

thuốc đắng chát tới tột cùng. Nàng muốn y nghe lời thái y, uống thuốc đúng giờ,

y vẫn còn nhớ rõ, chỉ là y đã tức giận.

Trung thường thị

lui ra đứng hầu bên ngoài, thấy chiếc bóng của Thiếu đế vẫn chiếu lên cửa sổ,

lại lặng lẽ bước vào trong. Thấy Thế Huyền vẫn ngẩn ngơ ngồi đó, lão đành bước

lên trước, nói: “Sao Hoàng thượng còn chưa đi nghỉ? Người lo lắng cho Công chúa

ư?” Vương Đức Hỷ tất nhiên nghĩ tới phong thư mà phía Nam Việt đưa tới mấy hôm

trước, nói là ngày thành thân của Đại trưởng công chúa và Dận Vương phải lùi

lại nửa năm.

Lo lắng? Thế

Huyền khẽ nở nụ cười tự giễu, trên khuôn mặt tuấn tú nhuốm nét buồn thương. Mấy

năm đối đầu, chẳng qua là nàng cố tình nhường y, nếu thật sự đấu, y nào phải

đối thủ của nàng? Cô cô của y tuy là nữ tử, nhưng thông minh, chẳng thua kém

nam nhi nào, chỉ là một Nam Việt nhỏ bé mà thôi, nàng thừa sức ứng phó! Không

giống như y, cả ngày phải ở bên chén thuốc, lê lết tấm thân tàn.

Đầu tháng Bảy,

trời nóng như đổ lửa.

Tiêu Hậu đích

thân tới thiên lao ở ty Hình chính, hết buổi chiều mới thấy phượng giá trở về

cung.

Ngày hôm sau,

trong cung truyền ra tin tức Thế tử của An Ký Vương mạo phạm Công chúa Bắc Hán,

tuy thánh chỉ còn chưa hạ nhưng sự việc từ lâu đã bị bàn tán xôn xao. Ký An

Vương phi khóc ngất đi mấy lần, Ký An Vương gia đội nắng tới quỳ trước tẩm cung

của Hoàng đế Nam Việt suốt nửa canh giờ mà vẫn không thấy cửa cung mở ra. Tiêu

Hậu đích thân đến khuyên can, an ủi Ký An Vương gia, nói là Hoàng thượng nhân

từ, sẽ không trút giận lây sang Ký An Vương phủ. Ký An Vương gia không nói một

lời, dưới ánh mặt trời chói chang, những sợi tóc bạc bên thái dương càng khiến

ông có vẻ tiều tụy. Sau đó, quả thực không gắng gượng được nữa, ông đành để thị

vệ đưa về vương phủ.

Giờ Ngọ một khắc,

trời lặng gió. Trong tiếng ve sầu kêu inh ỏi, đám cung nữ, thái giám bận rộn

qua lại, từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu, thướt tha đi tới, thị nữ

bên cạnh nàng cũng là một khuôn mặt xa lạ.

Trong lúc mọi

người đều đang ngẩn người thì đã có người vào trong bẩm báo: “Hoàng thượng, Đại

trưởng công chúa Bắc Hán cầu kiến!”

Tiêu Hậu đang nói

với Hoàng đế về chuyện của Doãn Duật, nghe thái giám nói vậy thì lập tức cả

kinh. Ánh mắt sâu thẳm hơi co rút, những ngón tay vẫn gõ nhẹ xuống mép bàn,

Hoàng đế Nam Việt chỉ hờ hững nói một tiếng: “Truyền”, trong lòng thì lại có

chút tò mò. Nếu không phải vì bận rộn thì lão cũng rất muốn gặp vị Đại trưởng

công chúa đã từng một tay che trời Bắc Hán này.

Lệnh Viên cùng

Anh Tịch bước vào trong.

Người mặc bộ đồ

màu vàng tươi kia hẳn là Hoàng đế Nam Việt, trên khuôn mặt lão thoáng có nếp

nhăn, đang nở nụ cười hiền hòa. Người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ phượng bào màu đỏ

bên cạnh tất nhiên là Tiêu Hậu, đằng sau nét cười tươi vẫn khó giấu nổi tia sắc

bén.

Nhìn thấy dáng vẻ

này của Tiêu Hậu, Lệnh Viên không hề kinh ngạc, khom người hành lễ với bọn họ.

Hoàng đế Nam Việt từ bên trên đi xuống, đích thân đỡ nàng, cười hỏi: “Trẫm thực

rất muốn đi gặp Công chúa mà không có thời gian rảnh rỗi, trẫm đã sai người đưa

kim bài tới cho Công chúa, chờ Công chúa đến đây, vậy mà sao lại chậm trễ như

vậy?”

Sắc mặt tỏ ra rất

nặng nề, Lệnh Viên thấp giọng, nói: “Hoàng thượng đang có nhiều việc cần giải

quyết, theo lý mà nói, Lệnh Viên thực không nên tới đây. Chỉ là hôm nay nghe

đồn Thế tử của Ký An Vương vì mạo phạm Lệnh Viên mà phải vào ngục, chuyện đã

liên quan tới Lệnh Viên, Lệnh Viên thực không thể không quan tâm.”

Tiêu Hậu thầm

cười lạnh lùng, tin tức này Khánh Vương đã nói với nàng, vậy mà nàng còn giả bộ

hôm nay mới biết, quả đúng là một cái cớ tốt để vào cung! Bà ta thực muốn xem

vị Công chúa Bắc Hán này rốt cuộc muốn làm gì!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.