Đế Hoàng Phi

Chương 37: Chương 37




Ở cung Thấu An,

đã lâu lắm rồi mới xuất hiện cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

Sắc mặt Hoàng đế

Nam Việt âm trầm, lão ngồi ghế chủ nhân, lạnh lùng nhìn Vương Khởi đang tỏ ra

vô cùng sợ hãi trước mặt. Lúc này, tuy Vương Khởi đang đứng nhưng toàn thân

không ngừng run rẩy, nếu không phải cố gắng gượng, e là đã ngã xuống rồi. Nước

mắt ầng ậng trong khóe mắt, Vương Khởi cúi đầu không dám nhìn Hoàng đế trước

mặt. Liên phi không đắc sủng, số lần Hoàng thượng đến cung Thấu An không nhiều,

với thân phận của Vương Khởi, cơ hội được nhìn thấy lão thực sự rất ít, cho dù

có nhìn thấy thì cũng chỉ nhìn từ xa. Trong cung đều nói Hoàng thượng đối xử

với người khác rất khoan dung, nhân từ, nhưng bây giờ, lão lại vì cái chết của

Liên phi mà muốn gặp nàng, rõ ràng là đã tức giận. Vương Khởi nghĩ như thế,

trong lòng lại càng sợ hãi.

Bên ngoài, đám

cung nữ, thái giám đều nín lặng đứng hầu.

Khi Khánh Vương

tới nơi liền nhìn thấy Vương Khởi đang đứng quay lưng về cửa lớn. Hắn hơi cau

mày, rảo bước đi vào, lại thấy Dận Vương và Doãn Duật cũng ở đó. Trên khuôn mặt

chẳng có vẻ sợ hãi, Khánh Vương đi thẳng về phía trước, hành lễ với Hoàng đế

Nam Việt.

“Không biết phụ

hoàng có việc gì mà lại vội vã triệu nhi thần vào cung như thế?” Trong lời nói

của hắn chẳng thể nghe ra điều gì khác thường.

Ánh mắt Hoàng đế

nhìn về phía Khánh Vương, rồi lại chậm rãi di chuyển đến Vương Khởi, hồi lâu sau

mới trầm giọng nói: “Trẫm vừa nghe nói một số chuyện, gọi con tới để hỏi cho rõ

ràng.”

Khánh Vương vẫn

tươi cười: “Xin phụ hoàng hãy hỏi!”

Hoàng đế khẽ ho

một tiếng, từ từ xoay tràng hạt trong tay, giọng nói của lão vang lên rất rõ

ràng: “Nghe nói cái chết của Liên phi có liên quan tới con?”

Vừa dứt lời, Dận

Vương và Doãn Duật cùng nhìn về phía Khánh Vương. Chỉ thấy hắn hơi ngẩn người,

sau đó ung dung kéo vạt áo quỳ xuống, sống lưng vẫn ưỡn thẳng: “Nhi thần tuy

không phải do Liên phi nương nương sinh ra, nhưng theo lý thì Liên phi cũng là

mẫu phi của nhi thần, nhi thần tuyệt đối không làm chuyện giết mẹ như vậy! Xin

phụ hoàng minh giám!” Hắn nói một cách rõ ràng, không hề tỏ ra hổ thẹn.

Dận Vương thầm

giận dữ, bàn tay dưới ống tay áo rộng nắm chặt. Doãn Duật ngoảnh mặt nhìn hắn,

ngầm đưa tay kéo ống tay áo hắn một cái.

Hoàng đế không

hỏi gì, Vương Khởi cũng không dám nói, lúng túng đứng một bên, sợ hãi khóc thút

thít.

Trong lòng vô

cùng buồn phiền, Hoàng đế trừng mắt nhìn Vương Khởi một cái, rồi lại quay sang

nói với Khánh Vương: “Thượng Dương Quận chúa từ lâu đã muốn tìm cách ngăn cản

mối hôn sự giữa lão tứ và Lệnh Viên, mà trước khi Liên phi mắc bệnh, Quận chúa

lại tới tìm con. Theo trẫm được biết, giữa con và Quận chúa trước nay không có

giao tình gì, con định giải thích chuyện này thế nào đây?”

Khánh Vương đưa

mắt liếc nhìn Vương Khởi. Vương Khởi sợ đến nỗi khuôn mặt trở nên trắng bệch,

đột nhiên quỳ xuống, nói: “Hoàng thượng, thần không hề cùng Khánh Vương điện hạ

lập mưu hại chết Liên phi nương nương, thần không có!” Vương Khởi đột nhiên

nhìn về phía Dận Vương, quỳ lết đến đó, khóc lóc, kéo vạt áo hắn: “Đường ca ca!

Huynh hãy tin Khởi Nhi, Khởi Nhi không có!”

Sắc mặt Dận Vương

tái xanh, hắn không nói gì, chỉ nghe Khánh Vương nói: “Phụ hoàng, người cũng nghe

thấy rồi đấy, nhi thần tuyệt đối không làm chuyện như vậy. Ngày đó, đúng là

Quận chúa có nói chuyện với nhi thần mấy câu, nhưng không phải cố tình đến tìm

nhi thần, chỉ là tình cờ gặp mặt mà thôi. Nhi thần thấy tâm trạng Quận chúa

không tốt nên mới đến nói chuyện đôi câu. Quận chúa quả thực cũng thổ lộ với

nhi thần là nàng ta thầm thương tứ đệ, không muốn nhìn thấy tứ đệ thành thân.

Nhi thần cũng chỉ an ủi mấy câu, không nói bất cứ điều gì khác.”

Vương Khởi vội

vàng quay người khấu đầu trước Hoàng đế, nôn nóng nói: “Phải rồi, sự việc đúng

như Khánh Vương điện hạ đã nói, thực sự không như Hoàng thượng đã nghĩ đâu!”

Trong đại sảnh

không đốt trầm hương, mọi thứ đều vô cùng nhạt nhẽo. Hơn nữa, bầu không khí

nặng nề này khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chỉ có trong đáy

mắt Khánh Vương vẫn còn vẻ tỉnh táo, hắn quay sang nhìn Vương Khởi, nói: “Dám

hỏi Quận chúa, cô có thật sự hợp mưu với bản vương để mưu hại Liên phi nương

nương không?”

Vương Khởi hoang

mang lắc đầu.

Hắn lại nói: “Vậy

có phải bản vương đã gợi ý cho cô hại chết Liên phi nương nương không?”

Vương Khởi lại

lắc đầu.

Lúc này, Khánh

Vương mới quay về phía Hoàng đế, cúi đầu nói: “Phụ hoàng nghe thấy rồi đấy,

Quận chúa cũng nói là chưa từng hợp mưu với nhi thần. Chỉ dựa vào việc có người

nhìn thấy nhi thần trò chuyện mấy câu với Quận chúa mà phán xét nhi thần có tội

sao? Huống hồ nhi thần và Quận chúa nói những gì nhi thần đã giải thích rồi,

nếu như vậy còn không thể khiến tứ đệ tin tưởng, nhi thần cũng chẳng còn gì để

nói!”

Dận Vương đột

nhiên “hừ” một tiếng lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào nam tử đang quỳ dưới đất,

nói: “Dù sao mẫu phi của ta cũng đã qua đời, nhị ca nói thế nào mà chẳng được!”

Vương Khởi kinh

hãi ngoảnh đầu nhìn Dận Vương, thấy trong đáy mắt hắn toàn là vẻ phẫn nộ và căm

hận, hằn học nhìn Khánh Vương, dường như đến liếc về phía nàng ta một cái cũng

chẳng thèm. Khánh Vương ngoảnh đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương, cơn phẫn nộ

tràn ngập trong đáy mắt Dận Vương đã hoàn toàn tan biến trước nụ cười nhẹ nhàng

của hắn. Hắn khẽ lắc đầu, nói: “Lời của tứ đệ sai rồi. Vi huynh có câu này vốn

không muốn nói, nói ra sợ sẽ khiến đệ thương tâm. Nhưng chuyện đã đến nước này,

vi huynh cũng đành nói với đệ…” Rồi hắn lại nhìn về phía Hoàng đế, cung kính

nói: “Phụ hoàng, nhi thần quả thực chưa từng xúi giục Quận chúa mưu hại Liên

phi nương nương, nhưng Quận chúa lại tự làm chuyện này.”

Vương Khởi trợn

trừng mắt, nhìn về phía Khánh Vương với vẻ không thể tin nổi.

Chỉ sau một canh

giờ, chuyện này đã lan truyền xôn xao trong cung.

Thượng Dương Quận

chúa vì muốn ngăn cản Dận Vương thành thân với Công chúa Bắc Hán, đã tìm một

chiếc áo của người mắc bệnh dịch ngoài cung, cẩn thận khiến cho Liên phi mắc

bệnh qua đời. Sau đó, Vương Khởi đã từng lén tiêu hủy tang vật, đúng lúc bị một

cung nữ ở phòng Tư y[1] nhìn thấy. Cung nữ ở phòng Tư y là người ngoài cuộc,

không liên quan tới ai, có thị làm chứng, Vương Khởi sẽ không thể biện bạch.

[1] Cơ quan

chuyên phụ trách các vấn đề về quần áo trong hoàng cung thời Hán ở Trung Quốc.

Mưu hại Hoàng phi

là tội lớn, nhưng bởi Vương Khởi là hậu nhân của công thần, Hoàng đế đặc biệt

khai ân, không xử tội tru di cả tộc. Lão chỉ ra lệnh bắt giam nàng ta, hôm sau

sẽ ban cho ba thước vải trắng.

Tiêu Hậu đón lấy

chén ngọc trong tay ả cung nữ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó nở nụ cười hài

lòng. Bà ta nhìn về phía Tĩnh Công chúa vừa thở phào một hơi, hơi cau mày, nói:

“Chẳng ra sao cả, có chút chuyện nhỏ thôi mà đã khiến con sợ đến thế rồi!”

Lòng bàn tay Tĩnh

Công chúa ướt mồ hôi, chiếc khăn tay cũng ướt quá nửa, dường như tới lúc này nàng

ta mới giật mình hiểu ra: “Thì ra nhị ca đã có chuẩn bị rồi?”

Tiêu Hậu đặt

chiếc chén ngọc trong tay xuống, khẽ cười giễu cợt: “Lão tứ đã muốn trừ bỏ nhị

ca của con, sớm muộn thì cũng sẽ xảy ra chuyện như vậy! Vương Khởi chỉ là một

kẻ ngu xuẩn, nhưng Liên phi thì đúng là đã dạy được một đứa con không tồi, còn

tàn độc hơn bà ta, chịu chấp nhận hy sinh Vương Khởi!”

Dường như Tĩnh

Công chúa lại không hiểu, định hỏi, nhưng nghĩ một hồi rồi cuối cùng vẫn im

lặng.

Khi Lệnh Viên

nghe được tin này thì nàng đã cùng Anh Tịch rời khỏi Đế cung. Lúc này, tâm

trạng Hoàng đế Nam Việt hẳn đang không tốt, tất nhiên sẽ không có tâm trạng

đánh cờ với nàng, nàng bèn nói với ả cung nữ một tiếng rồi rời đi. Chuyện xảy

ra trong ngự thư phòng nhanh chóng truyền đi khắp, mới trước đó còn không ai

dám nói gì, bây giờ lại thành ra như vậy… Lệnh Viên khẽ cười một tiếng, đám

người hầu mà cũng có thể mặc sức bàn tán, vậy hẳn đã có kết luận cuối cùng về

việc Liên phi qua đời rồi.

Đây dù sao cũng

là chuyện nội bộ của Nam Việt, với thân phận của Lệnh Viên hiện giờ không tiện

xen vào. Để tránh cảnh khó xử khi gặp Hoàng đế Nam Việt trên đường, nàng đã

chọn một con đường nhỏ để rời đi. Chẳng còn tâm trạng mà ngắm nghía cảnh sắc

bên đường, nàng đi rất nhanh, không ngờ lại nhìn thấy Khánh Vương đang rảo bước

đi tới từ phía trước.

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Lệnh Viên thầm căm hận, kẻ đó thì lại cất

tiếng cười có chút ngông cuồng, từ xa đã nói: “Công chúa, thực khéo quá!” Rõ

ràng trước đó còn ở ranh giới sinh tử, vậy mà lúc này hắn lại tỏ ra rất bình

thường. Vết xước hẹp, dài trên má phải hắn chính là tác phẩm của Lệnh Viên hôm

qua, bây giờ tuy đã đóng vảy nhưng đặt trên khuôn mặt anh tuấn, trắng trẻo kia

trông vẫn rất rõ ràng.

Lệnh Viên dừng chân, cất tiếng cười giễu

cợt: “Chúc mừng điện hạ!”

Hắn hơi nhướng mày, tỏ vẻ hết sức chân

thành: “Đa tạ Công chúa!”

Hắn nói chuyện càng lúc càng chẳng có chút

kiêng dè nào. Lệnh Viên cười lạnh lùng, nói: “Chuyện này thì liên quan gì tới

ta?”

Khánh Vương cố ý tỏ ra kinh ngạc: “Sao lại

không liên quan? Bản vương không việc gì, tứ đệ của bản vương cũng không việc

gì, chẳng lẽ Công chúa không phải Vương phi tương lai của tứ đệ ta sao? Hay là

Công chúa đã quyết định sẽ chọn người khác?”

Lệnh Viên biết hắn cố ý, cũng không muốn

dây dưa thêm, liền khom người với hắn rồi chuẩn bị rời đi. Không ngờ Khánh

Vương cứ đứng giữa con đường nhỏ, thân thể cao lớn chặn hết cả con đường khiến

Lệnh Viên nhất thời không đi được. Hắn chăm chú nhìn nàng, đã nhìn thấy trong

mắt nàng thấp thoáng vẻ không vui, nhưng vẫn nói: “Bản vương đã nói với Công

chúa rồi, chuyện này không phải do ta làm, dường như đến bây giờ Công chúa vẫn

không tin.”

Tất nhiên Lệnh Viên không tin. Nàng mới chỉ

nghe Tiêu Hậu nói chuyện đôi câu đã cảm thấy bà ta là người rất khó đoán. Khánh

Vương là đứa con trai do một tay bà ta dạy dỗ, nào có thể là hạng kém cỏi? Bây

giờ xem ra chuyện này quả thực không liên quan tới Vương Khởi… “Ngài đổ oan cho

cô ta.” Lệnh Viên hờ hững cất tiếng.

Hắn bật cười, nói: “Như nhau cả thôi, Công

chúa cũng đổ oan cho bản vương.”

“Lệnh Viên thực sự rất tò mò, rốt cuộc Điện

hạ đã sai kẻ nào đi làm vậy?” Cặp mắt nữ tử trong veo như hồ nước mùa xuân,

nhìn đăm đăm vào hắn, dường như muốn gột sạch lốt vỏ bọc bên ngoài của hắn,

khiến bộ mặt hắn trở về nguyên trạng.

Chỉ đáng tiếc, nàng nhìn hắn một hồi lâu,

vẫn thấy bên khóe miệng hắn thấp thoáng nét cười, trong mắt là vẻ thản nhiên.

Hắn không trả lời, Lệnh Viên lại nói: “Ngài

đã biết không phải cô ta, tại sao còn ném đá xuống giếng?”

Hắn lại cười, nói: “Chuyện của Liên phi dù

gì cũng phải có một kết quả, bản vương chỉ khơi đầu thôi, nhưng điều đáng ngạc

nhiên là bọn họ đều chấp thuận.”

Bọn họ… Câu nói này mới thực cao thâm, khó

lường biết mấy, Lệnh Viên bỗng có chút xao động, một tia khí lạnh bất giấc dâng

lên từ trong lòng.

Khánh Vương chăm chú nhìn nàng hồi lâu,

dáng vẻ không tin ấy khiến hắn nở nụ cười vui vẻ, sau đó lại thấp giọng nói:

“Chuyện Liên phi không phải do ta làm.”

Lệnh Viên hơi ngẩn người, từng có một người

cũng lặp lại câu nói này trước mặt nàng, giống như phải làm thế mới cam tâm, y

sợ nàng quên, sợ nàng không nhớ nổi. Trong ký ức, khuôn mặt anh tuấn của Thiếu

đế lại một lần nữa trở nên rõ ràng, Lệnh Viên bất giác ngẩn ngơ, đến khi bình

tĩnh trở lại liền đưa mắt nhìn Khánh Vương. Đúng là nực cười, hắn sao có thể

giống Thế Huyền được!

Trong lòng tức giận, nàng không để tâm tới

lễ nghĩa, bước tới đẩy hắn ra rồi đi thẳng về phía trước. Anh Tịch hít một hơi

thật sâu, sau đó vội vã cất bước theo sau.

Khánh Vương không đuổi theo, chỉ ngoảnh đầu

lại nhìn, rồi nở nụ cười mỉm. Nữ tử này, hắn càng ngày càng thích rồi.

“Nhị ca, mặt huynh làm sao vây?” Tĩnh Công

chúa vừa nhìn thấy vết thương dài trên khuôn mặt Khánh Vương liền ngạc nhiên

cất tiếng hỏi.

Khánh Vương đưa tay vén bức rèm châu, khẽ

cười, đáp: “Bị nhị tẩu của muội cào đấy.”

“Nhị tẩu?” Tĩnh Công chúa kinh ngạc mở to

mắt, nàng ta không nghe nhầm đấy chứ? Nàng ta có nhị tẩu từ bao giờ vậy?

“Con nói linh tinh cái gì vậy!” Một giọng

nói hờ hững cất lên từ phía sau bức bình phong bách điểu triều phượng, Tiêu Hậu

ngồi trên sạp gấm, tay cầm cây quạt tròn khẽ phe phẩy. Thấy bóng dáng cao lớn

đó đi vào, Tiêu Hậu chỉ hờ hững đưa mắt nhìn hắn, bên khóe miệng là một nụ cười

hài lòng.

Khánh Vương cung kính hành lễ, sau đó mới

bước tới ngồi xuống. Thông minh như Tiêu Hậu, nhất định biết “nhị tẩu” mà hắn

nói là ám chỉ ai. Hai dải tua ngọc buông lơi hai bên, cái bóng nhỏ bé chiếu

xuống vừa khéo che vết thương trên má hắn. Hắn mỉm cười, nói: “Mẫu hậu, nhi

thần nghiêm túc đấy, sớm muộn gì nàng cũng là người của nhi thần.”

Trên khuôn mặt Tiêu Hậu chẳng có lấy một

nét cười: “Con là Vương gia, làm việc phải có chừng mực! Lỡ để phụ hoàng con

nhìn thấy, người sẽ cho rằng con là người không đứng đắn! Chuyện hôm nay, nếu

không vì Vương Khởi quá ngu xuẩn, làm gì đến lượt con cười! Lưu Lệnh Viên không

phải Vương Khởi, đừng để mình phải chịu thiệt thòi vì cô ta!”

Khánh Vương mím môi, hình ảnh lần đầu hai

người gặp mặt trước Mặc Lan biệt viện lại ào ạt tràn về. Nều không phải Dận

Vương chen ngang giữa đường, bây giờ nàng đã trở thành Vương phi của hắn rồi!

Hoàng hôn buông xuống, trong không khí thấp

thoáng hơi lạnh. Vừa rời khỏi hoàng cung, Lệnh Viên và Anh Tịch lập tức nhìn

thấy Doãn Duật đang một mình chờ đợi ở đằng xa. Y đã chờ rất lâu nên mới ngồi

xuống phiến đá dưới một gốc cây.

Lệnh Viên còn chưa đi tới, y đã nhìn thấy

nàng, liền nhanh chóng đứng dậy hành lễ. Lệnh Viên khom người đáp lễ rồi thấp

giọng nói: “Huynh là Thế tử, ngồi ở đây không sợ bị người ta chê cười sao?”

Chỉ khi ở trước mặt nàng, y mới có thể cười

một cách vô tư mà chẳng phải để tâm đến bất cứ điều gì, y thấp giọng nói: “Cũng

không có gì, trước đây ở bên ngoài ta đã quen rồi. Hoàng thượng giữ Điện hạ lại

nói chuyện, ta chờ ở đây.”

Tất nhiên Hoàng thượng phải an ủi Dận Vương

mấy câu, Lệnh Viên càng nghĩ càng cảm thấy mình không ở lại Đế cung là đúng.

Đôi mắt Doãn Duật tràn đầy vẻ dịu dàng, nhìn nàng chăm chú. Lệnh Viên lại nói:

“Sau này, chuyện của Dận Vương huynh đừng quan tâm nữa.”

Doãn Duật ngẩn người. Lệnh Viên lại nói:

“Sau lưng Khánh Vương có Hoàng hậu, huynh cho rằng dễ đối phó lắm sao?”

Thì ra nàng lo lắng cho y.

Doãn Duật thầm cảm thấy ấm áp, liền nở nụ

cười hiền hòa nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ cẩn thận!” Y giúp Dận Vương, cũng chính

là giúp nàng, cho nên con đường này y nhất định phải đi, quyết không chùn chân.

Y muốn nàng yên tâm, nhưng dù thế nào nàng

cũng không yên tâm được. Trong cái chết của Liên phi, còn có một chuyện nàng

cảm thấy chưa rõ ràng, mà chính vì chuyện đó, trong lòng nàng lại càng thêm

kinh hãi. Dường như Khánh Vương còn che dấu chiêu số gì sau lưng, nàng không

muốn Doãn Duật xảy ra chuyện, nhưng y lại nhất quyết không chịu đi…

“Kiều Nhi!” Thấy Lệnh Viên không nói gì,

Doãn Duật khẽ gọi nàng một tiếng.

Lệnh Viên tỉnh táo trở lại, ánh mắt dừng

trên khuôn mặt của nam tử. Từ đầu đến cuối, nàng vẫn giữ khoảng cách với y, nắm

chặt chiếc khăn lụa trong tay, hỏi: “Huynh có biết Thượng Dương Quận chúa không

liên quan tới cái chết của Liên phi nương nương không?”

Quả nhiên Doãn Duật vô cùng kinh ngạc: “Sao

có thể?” Sau sự thăm dò ở Minh Vũ hiên, cùng với việc động cơ của Vương Khởi

rất rõ ràng, nói thực lòng, y chưa từng hoài nghi. Thậm chí y còn cho rằng việc

Lệnh Viên bị hành thích cũng có liên quan tới Vương Khởi, chỉ hận không thể

khiến cô ta nhanh chóng chết đi!

Lệnh Viên khẽ gật đầu, nói: “Chuyện này ta

đã chứng thực được qua lời của Khánh Vương rồi.”

“Lời của hắn không đáng tin!” Tròng mắt

Doãn Duật hơi co rút, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Không phải y không tin, chỉ là không dám

tin. Lệnh Viên nhìn chăm chăm vào đôi mắt thấp thoáng vẻ sợ hãi của y, thấp

giọng nói: “Khánh Vương quả thực đã nói dối rất nhiều, nhưng lần này, ta tin

hắn.”

Ánh tà dương dìu dịu kéo cái bóng của hai

người ra rất dài, Doãn Duật đứng lặng lẽ trong chốc lát, đột nhiên quay người

định đi. Lệnh Viên nháy mắt ra hiệu cho Anh Tịch, thị liền vội vàng bước tới

ngăn y: “Thế tử gia!”

Y ngoảnh đầu nhìn về phía Lệnh Viên: “Ta

phải vào cung nói với Dận Vương điện…”

“Huynh thật sự cho rằng hắn không biết

sao?” Không đợi y nói xong, Lệnh Viên đã lạnh lùng ngắt lời.

Dù Dận Vương có biết cũng sẽ không nói, hắn

còn muốn dựa vào Vương Khởi để lật đổ Khánh Vương và Tiêu Hậu. Về điều này,

Doãn Duật hẳn không dám tin, nhưng Lệnh Viên thì lại hiểu rõ. Trước đây, nàng

cũng từng vì giang sơn của Thế Huyền mà muốn hy sinh Đoan phi, trước hoàng

quyền, liệu có được bao điều quang minh chính đại!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.