Đế Hoàng Phi

Chương 44: Chương 44




Đối với những người như Dận Vương, năm Kiến Chương thứ mười

là một thứ gì đó quá xa xôi, khi đó hắn mới tròn một tuổi, còn là một đứa bé

chưa hay biết gì. Nhưng hắn cũng từng nghe nói về chuyện Lương Vương tay nắm

binh quyền, âm mưu nổi loạn vào tháng Ba năm Kiến Chương thứ mười.

Đầu tháng Năm, Hoàng đế Nam Việt phong Điền Hoa làm Trấn

Quốc tướng quân, vây khốn quân đội của Lương Vương ở Tế Châu. Qua mười ngày,

phản quân bị tiêu diệt toàn bộ, Lương Vương tử trận, đầu bị treo trước Ngọ Môn

ở Sùng Kinh, sau khi thị chúng ba ngày mới được mang xuống mai táng.

Giữa tháng Năm, Hoàng đế Nam Việt hạ chỉ, xử tử tất cả nam

đinh tử mười ba tuổi trở lên trong phủ Lương Vương, dưới mười ba tuổi thì bị

đưa đi sung quân, cả đời không được về kinh. Nữ giới đều bị biếm làm tiện dân,

cho làm quan kỹ[1].

[1] Kỹ nữ dâng tặng cho quan.

Lương Vương phi thề chết không theo, tập hợp các thị vệ thân

tính mà Lương Vương để lại lúc sinh thời, hộ tống hai vị ấu chủ chạy trốn thâu

đêm. Hoàng đế Nam Việt nổi giận lôi đình, lập tức hạ chỉ tru diệt toàn bộ dư

nghiệt của phản quân. Phải tới lúc đó mọi người mới biết, thì ra Lương Vương đã

để lại toàn bộ thân tín tinh nhuệ trong Lương Vương phủ, mong bảo vệ người

trong phủ được chu toàn.

Đêm đó là một cuộc chiến đẫm máu, quân đội chặn giết con

trưởng của Lương Vương tại cửa Nam, đuổi theo con thứ của Lương Vương đến khu

rừng Tầm Mộc ở ngoại thành phía bắc, còn Lương Vương phi thì dẫn theo những

người thiếp của Lương Vương tới uống thuốc độc tự vẫn trước mộ ông ta.

Nguyên một tòa Lương Vương phủ không có ai trốn thoát.

Năm đó, con trưởng của Lương Vương mới ba tuổi, con thứ thì

vừa đầy tháng.

Trời đã hơi lạnh, màn đêm vừa buông xuống. Những ngọn đèn

lồng trong Ký An Vương phủ khẽ đung đưa, trùm lên bóng người đó một tầng sáng

mờ mờ. Dận Vương đã bước ra khỏi sân trong, đứng lặng lẽ ở hành lang, một tay

bám vào cột, trong đầu thoáng qua muôn vàn suy nghĩ, đột nhiên nhớ đến một

chuyện.

Con thứ của Lương Vương chính là bị đại công tử của Ký An

Vương phủ giết chết, y một mình giao chiến với phản quân đến nỗi kiệt sức bỏ

mình. Về sau, Hoàng đế Nam Việt hạ chỉ, truy phong cho y làm Tín An Hầu, mai

táng theo nghi lễ thân vương.

Kể từ đó, cho dù là tông thân hoàng thất, địa vị cũng chẳng

thể so được với Ký An Vương gia!

Dận Vương nhíu chặt đôi mày, bàn tay vì dùng sức quá độ, một

miếng rằm gỗ toạc ra từ cây cột cắm sâu vào đầu ngón tay hắn.

Tín An Hầu… Ký An Vương phủ có thật sự giống như phụ hoàng

đã tin tưởng không? Dù là ai cũng không sao ngờ được, Ký An Vương gia lại dùng

tính mạng của hai đứa con trai để đổi lấy đường sống cho con trai của Lương

Vương, sau đó che giấu dư nghiệt của phản quân suốt hơn hai mươi năm trời!

“Điện hạ?”

Một tiếng gọi khẽ vang lên, Dận Vương giật mình tỉnh táo trở

lại. Phía trước mặt là một ả a hoàn xách theo ngọn đèn lồng làm bằng vải xanh

đang nhìn hắn, cau mày hỏi: “Không phải Điện hạ tới gặp Vương gia sao? Cớ gì

lại đứng chỗ này?” Mạt Nhan bất giác đưa mắt nhìn về phía sau lưng hắn, bốn

phía đều tĩnh lặng, không thấy có người nào đi tới.

Dận Vương từ từ nhắm mắt, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười

lạnh lùng, nhưng vẫn cất giọng ung dung: “Bản vương không tìm được Vương gia.”

Mạt Nhan dường như nhớ ra điều gì, vội cười, nói: “À, chắc

là Vương phi không thắp đèn trong phòng Thế tử. Xin Điện hạ đợi một chút, để nô

tì đi thông báo giúp ngài một tiếng.”

Trong gian đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, Ký An Vương gia

mang theo một làn hơi lạnh từ bên ngoài bước vào. Dận Vương vội đặt chén trà

trong tay xuống, đứng dậy hành lễ với ông.

Ký An Vương gia là vị vương gia đức cao vọng trọng nhất

trong kinh, vậy mà từ khi hiểu chuyện đến giờ, Dận Vương chưa từng nghe nói ông

có tham gia vào việc triều chính, dường như những thứ đó đều không liên quan

tới ông. Dận Vương tuy giao hảo với Doãn Duật nhưng xưa nay lại chẳng tiếp xúc

nhiều với Ký An Vương gia.

Ông chỉ trò chuyện với hắn mấy câu xã giao, khi hắn hỏi có

muốn chuyển lời tới Doãn Duật không, ông liền cúi đầu trầm tư, một hồi lâu sau

mới thấp giọng nói: “Điện hạ hãy nói với nó, bất luận thế nào cũng phải còn

sống trở về.”

Bốn phía xung quanh đều tĩnh lặng, Dận Vương rời khỏi Ký An

Vương phủ cũng đã lâu rồi. Hắn ngồi trên lưng ngựa, mặc cho con ngựa chậm rãi

bước đi, tỉ mỉ suy nghĩ về chuyện đêm nay.

“Bất luận thế nào cũng phải còn sống trở về”… Ký An Vương

gia rời xa việc triều chính nhiều năm là để bảo vệ Doãn Duật, ông chỉ một lòng

mong y được sống là để báo thù rửa hận cho toàn bộ Lương Vương phủ hay sao?

Chẳng biết là đã đi bao lâu, khi hắn ngước lên liền nhìn

thấy một dãy tường bao rất dài, phía sau là tòa cung điện nguy nga. Cánh cửa

sơn son nặng nề đã đóng lại, ngăn cách hai thế giới trong, ngoài. Phụ hoàng căm

hận Lương Vương tột độ, bởi đến huynh đệ ruột thịt mà cũng phản bội ông, nếu để

ông biết Doãn Duật chính là dư nghiệt của Lương Vương…

Dận Vương nhắm mắt, sau khoảnh khắc lại mở ra, làn khí vẩn

đục trong đáy mắt đã tan đi hết, chỉ còn lại những tia sắc bén. Hắn ghìm cương

quay đầu ngựa, quát lớn một tiếng, thúc ngựa lao đi và nhanh chóng biến mất

giữa màn đêm mịt mờ.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, nhưng khó có thể vượt qua sự ngăn

cách của lớp màn che để lùa vào tận bên trong. Ngọn đèn lưu ly rất sáng, in rõ

bóng dáng xinh đẹp của nữ tử lên bức rèm cửa sổ.

Anh Tịch đứng trước mặt Lệnh Viên, hai mắt đỏ hoe, cắn môi

nói: “Tại sao Công chúa phải đi cùng Dận Vương? Trên chiến trường đao kiếm

không có mắt, người… người sao có thể đi được? Hoàng thượng không ngăn cản

sao?”

Hoàng đế Nam Việt ư?

Hồi chiều tối, thánh chỉ ban xuống, Lệnh Viên đã đích thân

vào cung một chuyến.

Hoàng đế Nam Việt vận bộ đồ màu vàng tươi, ngồi trên chiếc

sạp mềm, chuỗi tràng hạt vẫn không ngừng xoay tròn trên đầu ngón tay. Cặp mắt

sáng rực của lão liếc nhìn Lệnh Viên, hỏi: “Công chúa muốn theo quân xuất

chinh?”

Lệnh Viên đứng trước mặt lão, trong đáy mắt hiện lên một tia

kiên định. Ông lão trên chiếc sạp gấm lại chậm rãi lắc đầu: “Như vậy không

tốt.”

Khói thơm vương vất xen lẫn một chút mùi hương khinh la

khiến không khí ngột ngạt trong phòng giảm bớt phần nào. Những lời nói ấy hoàn

toàn nằm trong dự liệu nhưng không khiến Lệnh Viên cảm thấy nhụt chí. Nàng nở

nụ cười tự tin, thản nhiên cất tiếng: “Nữ tử đất Bắc đều không phải những người

lớn lên ở chốn thâm khuê, Lệnh Viên tuy đã tới Nam Việt nhưng Hoàng thượng

không nên dùng ánh mắt nhìn nữ tử trời Nam để nhìn Lệnh Viên. Lệnh Viên theo

phu quân xuất chinh, thực không có gì là không ổn.”

Phu quân? Hoàng đế Nam Việt nhìn nàng chăm chú, nàng và Dận

Vương còn chưa thành thân, vậy mà nói đến hai chữ “phu quân” nàng lại không hề

có vẻ thẹn thùng, quả đúng là phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết. Lão ngẩn

ngơ nhớ lại trong hậu cung của mình từng có một nữ tử người Bắc, nàng cũng hào

sảng như thế, luôn muốn đi theo lão trong những lần cưỡi ngựa, bắn cung… Lão

khẽ nở nụ cười, nhưng lại lặng lẽ chuyển qua chủ đề khác: “Sang năm Công chúa

và Lão tứ thành thân, trẫm thực rất muốn mời Bắc Đế tới đây tham dự.”

Lệnh Viên khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng nhiệt

tình đãi khách, tệ thượng ắt cũng mong mỏi như vậy.”

Trong khoảnh khắc ấy, nói không vui thì rõ là giả dối, trên

đời này, nàng chỉ có một người thân duy nhất là Thế Huyền, rời khỏi Bắc Hán đã

lâu như vậy, nàng thực sự rất nhớ y. Nhưng bậc quân vương ra ngoài là chuyện

lớn, mà nàng cũng không muốn y rời khỏi đất nước của mình.

“Công chúa?” Anh Tịch thấy Lệnh Viên hồi lâu không nói năng

gì, bèn cất tiếng gọi.

Giữa màn đêm, sắc trời mờ mịt.

Hai bóng dáng trong phòng vẫn hiện lên rất rõ ràng.

Lệnh Viên cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, khẽ nở nụ cười:

“Hoàng thượng đã đồng ý chuyện xuất chinh rồi, em không cần nói nhiều nữa.”

“Nô tì cũng muốn đi!” Anh Tịch quỳ sụp xuống, đưa tay nắm

chặt tà váy của Lệnh Viên, nhìn thẳng vào mắt nàng.

Lệnh Viên nhìn người thị nữ trên mặt đất bằng ánh mắt xót

thương, bèn đưa tay nắm lấy bàn tay đang khẽ run rẩy của thị: “Đừng đùa nữa, ta

đi theo Dận Vương, còn em đi theo vì cái gì? Chẳng lẽ là vì Thế tử?”

Sắc mặt Anh Tịch trở nên trắng bệch, Công chúa biết rõ thị

không có tình cảm với Thế tử, nói như vậy chỉ để ngăn thị đi mà thôi. Ánh mắt

Anh Tịch dừng lại trên chiếc quạt Cung quý giá trên bàn. Từ khi vào đất Nam

Việt đến nay, thị chưa bao giờ thấy Công chúa sử dụng chiếc quạt mà Thiếu đế

tặng ấy. Bây giờ trời đã vào đông, lại càng không cần đến nó, vậy mà nó lại

được đặt trên bàn.

Anh Tịch bỗng giật thót mình, nôn nóng hỏi: “Bắc Hán… có

chuyện sao?”

Trong mắt hơi co rút, Lệnh Viên trầm giọng, nói: “Không được

nói bừa, Bắc Hán vẫn bình yên, mọi chuyện đều thuận lợi.” Chẳng qua là Hoàng đế

Nam Việt đột nhiên nhắc đến Thế Huyền khiến nỗi nhớ người thân của nàng tăng

thêm một phần mà thôi.

Cùng dưới một màn đêm, trong những tòa cung điện đều ngập

đầy sóng gió.

Sáng nay, Thiếu đế lại bãi miễn hai vị quan viên, phán cho

tội danh kéo bè kết cánh, làm trái kỷ cương phép tắc, đây đã là vụ án thứ ba

rồi.

Thừa tướng và mấy vị đại nhân từ ngự thư phòng đi ra, sắc

mặt ai nấy đều rất nặng nề.

Sau khi Thụy Vương bị định tội, Thiếu đế bắt đầu ra uy trừ

bỏ vây cánh của hắn. Trước tiên là một số quan viên nhỏ, lần lượt từng người bị

bãi miễn, cách chức, thậm chí có kẻ còn bị bắt giam, chém đầu, e là không lâu

nữa sẽ đến lượt đám người Thừa tướng.

“Đại nhân, chúng ta cứ ngồi khoanh tay chờ chết như thế này

sao?”

Trong đáy mắt Thừa tướng dường như có vẻ hoang mang, nhưng

trong thoáng chốc đã được giấu đi rất kĩ. Lão chắp tay sau lưng, đi về phía

trước vài bước rồi ngoảnh đầu nhìn lại ngự thư phòng lúc này còn chưa tắt đèn,

lạnh lùng nói: “Dù chúng ta án binh bất động, hắn muốn trừ bỏ chúng ta cũng

không phải việc trong một sớm một chiều, bao nhiêu tội danh như thế, hắn ắt

phải vắt óc suy nghĩ rất lâu. Huống chi trong thiên hạ có rất nhiều chuyện vụn

vặt, đủ cho hắn bận rộn một thời gian rồi. Các ngươi hãy nhớ lấy, đợi Vương gia

trở về, chúng ta đều sẽ có đường sống.”

Quần thần cáo lui, trong ngự thư phòng chỉ còn Dương Ngự

thừa lại ở thương nghị chuyện cơ mật.

Trên án ngự, trà nước đã được thay tới ba lần, mỗi khi đi

vào, thị nữ đều phát hiện trà trong chén ngọc vẫn đầy nguyên.

Thiếu đế ném tập tấu sớ trong tay xuống trước mặt Dương Ngự

thừa, giận dữ nói: “Ký Châu giặc cướp hoành hành, tiễu trừ mấy tháng mà không

thể diệt hết! Bệnh dịch hạch ở Kiềm Hộ không phải mấy ngày trước đã được khống

chế rồi sao? Cớ gì vẫn lây lan? Hàm Lăng lại báo về vụ thu mất mùa, phát sinh

nạn đói! Mệnh quan triều đình đều chỉ để làm cảnh, biết lý luận suông thôi ư?”

Nói xong những lời này, y đột ngột ngoảnh mặt qua một bên, đưa tay che miệng,

ho sặc sụa.

Dương Ngự thừa vội cúi đầu khuyên giải: “Hoàng thượng bớt

giận, trời còn có lúc nắng lúc mưa, đây dù sao cũng là chuyện nhỏ.”

Thế Huyền thầm cười nhạt, tất nhiên y biết những việc này

đều không đáng kể, chỉ là bây giờ y đang nóng lòng tiễu trừ vây cánh của Thụy

Vương, vậy mà lại phải phân tâm xử lý những chuyện này, cho nên không tránh

khỏi có chút phiền muộn.

Dương Ngự thừa lại thấp giọng, nói: “Việc tiễu trừ vây cánh

của Thụy Vương, Hoàng thượng không thể nôn nóng quá! Bao nhiêu năm như vậy, phe

phái của Thụy Vương đã trở nên lớn mạnh, không thể phá vỡ trong một sớm một

chiều, may mà bây giờ Thụy Vương không còn trong triều nữa.”

“Nhưng hắn vẫn còn sống, ngươi quên rồi sao?” Thiếu đế đang

đội mũ ngọc, khuôn mặt anh tuấn toát ra vẻ nhợt nhạt và tiều tụy vô cùng, nhưng

trong đáy mắt lại đầy nét dữ tợn. Sau trận chiến trong thiên lao đêm đó, Thụy

Vương đã biến mất hoàn toàn. Tần Tướng quân phái người tìm kiếm khắp nơi, Thiếu

đế cũng thông báo truy nã trên toàn quốc nhưng vẫn chẳng có kết quả.

Ngày nào Thụy Vương còn chưa bị tiêu diệt, ngày đó trong tim

Thế Huyền còn như mắc một mũi gai, đến cả việc hít thở cũng khiến y cảm thấy

nguy hiểm.

Phía bên ngoài, cửa điện bị người ta lặng lẽ đẩy ra. Trung

thường thị dẫn theo thị nữ đi vào, trong mùi trầm hương xen lẫn mùi thuốc đắng

chát. Ả thị nữ cẩn thận bưng chiếc khay đi tới đứng trước án ngự. Trung thường

thị thấp giọng nói: “Hoàng thượng, đến giờ uống thuốc rồi!”

Thiếu đế liếc nhìn qua, trong mắt ánh lên vẻ chán ghét.

Dương Ngự thừa nhớ lại Trung thường thị từng lén kể với mình,

quãng thời gian gần đây Hoàng thượng lo lắng quá độ, thường xuyên ở trong ngự

thư phòng đến khi trời sáng, thậm chí đã hơn một tháng chưa từng đặt chân vào

hậu cung. Thái y nghĩ ra cách bỏ thêm một số loại dược liệu bổ huyết vào trong

thuốc, nhưng long thể của hoàng thượng vẫn không khá hơn, ban đêm thường xuyên

tái phát bệnh cũ…

Dương Ngự thừa kinh hãi hỏi chuyện bắt đầu từ khi nào. Trung

thường thị đáp đã được mấy tháng, khi đó Thụy Vương vẫn chưa bị định tội.

Ả thị nữ cẩn thận đi tới hầu hạ y uống thuốc. Thời gian gần

đây, bệnh tình của y trở nặng, nhờ có thuốc mới gắng gượng được, nếu không,

không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Ả thị nữ từng nhìn thấy Hoàng thượng phát bệnh,

đôi tay, bờ môi, sắc mặt đều trắng bệch, dường như toàn thân đều ngợp thứ màu

sắc chẳng lành ấy. Đôi tay thị bỗng run lẩy bẩy, không cầm chắc được chén thuốc

làm bằng bạch ngọc, để nó rơi “choang” một tiếng trước mặt Thế Huyền.

“Nô tì đáng chết! Nô tì đáng chết!” Ả thị nữ hoang mang quỳ

rạp xuống, toàn thân co rúm, không ngừng run rẩy.

Trung thường thị vội ngoảnh đầu gọi người vào dọn dẹp. Dương

Ngự thừa cất tiếng: “Chi bằng Hoàng thượng hãy về cung nghỉ ngơi đi. Việc trong

thiên hạ thần xin cùng san sẻ với Hoàng thượng, nhất định không để Hoàng thượng

còn phải nhìn thấy những bản tấu sớ như thế này.”

Trung thường thị cũng phụ họa theo: “Đúng thế, Hoàng thương

hãy về cung thôi!”

Rốt cuộc cũng khuyên được Thiếu đế ra ngoài, Trung thường

thị thở phào một hơi, nhưng Thiếu đế lại gọi Dương Ngự thừa lại. Dương Ngự thừa

nín thở dừng chân dưới bậc thềm đá, thấy Thiếu đế ngăn không cho những người

khác đi theo, một mình bước xuống bậc thềm.

Trăng đêm nay rất sáng, dù không có cung nữ cầm đèn dẫn

đường vẫn nhìn rõ khung cảnh trước mặt.

Tấm thân gầy guộc của Thế Huyền được bao bọc trong chiếc áo

lông chồn màu trắng, những sợi lông dày mượt, trắng xóa lại càng tôn lên sắc

mặt nhợt nhạt của y. Tiếng ngọc bội va chạm vào nhau xen lẫn tiếng đồng hồ nước

ở đằng xa, rốt cuộc y cũng cất tiếng: “Biên cương Tây Bắc của Nam Việt bị quân

man di Dạ Lang tập kích.”

Ánh trăng như chảy qua đôi hàng lông mày hơi cau lại của

Dương Ngự thừa, y cúi đầu, nói: “Chuyện này thần cũng có nghe nói.”

Thế Huyền lại hờ hững nói: “Suốt mấy chục năm trước đây,

quân man di thường xuyên quấy nhiễu biên giới nước ta, lần này lại quyết định

thay đổi mục tiêu rồi sao? Thực không rõ hoàng đế Nam Việt sẽ phái người nào

xuất chinh?”

Trong lòng Dương Ngự thừa thoáng động, bèn ngoảnh đầu nhìn

Thiếu đế lúc này chỉ cách mình chừng nửa bước chân, hít sâu một hơi, hỏi:

“Hoàng thượng lo lắng cho Công chúa sao?” Dương Ngự thừa dừng lại một chút,

dường như đã hạ quyết tâm rất lớn. “Theo tình hình bây giờ, Hoàng thượng có thể

đón Công chúa về.”

Nếu nàng thực sự có thể trở về, đó sẽ là điều may mắn lớn

đối với y.

Trong làn không khí lạnh băng dường như thoang thoảng mùi

hương khinh la. Thế Huyền đột nhiên dừng bước, cúi đầu khẽ hít vài hơi, không

ngờ thứ mùi quen thuộc ấy đã rời xa y một quãng thời gian dài như vậy. Trước

đó, khi đọc tấu sớ nhìn thấy hai chữ “Hàm Lăng”, y đã nhớ đến nàng, lại còn bức

thư mà nàng gửi về nữa, nét chữ thanh tú, mùi mực thơm tho… Đây không phải lần

đầu tiên y nhận được thư của nàng, nhưng chỉ có duy nhất lần này nàng viết rõ

là gửi cho y, gửi cho Thế Huyền. Mỗi khi rảnh rỗi, y lại lấy bức thư đó ra đọc

một lượt, từng câu từng chữ đều khắc ghi vào tận đáy lòng. Chỉ có đôi dòng ngắn

ngủi nhưng dường như y lại được nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng của nàng, lại được

nghe thấy nàng cất tiếng gọi “Thế Huyền” đầy trìu mến.

Mối hôn sự giữa nàng và Dận Vương Nam Việt được hoãn lại đến

mùa xuân sang năm, bây giờ Nam Việt lại xảy ra chiến sự, nếu y mở miệng muốn

đón nàng về nước một thời gian, về tình về lý đều thích hợp. Chỉ có điều… Y đưa

tay ôm ngực, khẽ ho mấy tiếng, Dương Ngự thừa vội vàng bước tới định đỡ y nhưng

bị y khẽ gạt ra. Miệng nở nụ cười tự giễu, Thế Huyền cúi xuống, nếu tất cả đều

thuận lợi, tất nhiên y muốn đón nàng về. Chỉ đáng tiếc, tình hình ở Bắc Hán bây

giờ tuy không đến nỗi can qua như Nam Việt nhưng cũng rối ren vô cùng, y thực

không muốn nàng trở về đây để rồi phải cùng lo lắng.

Tâm tư xoay chuyển, lúc này y cũng không còn ngửi thấy mùi

hương khinh la nữa. Xung quanh tẻ nhạt, chỉ còn lại những làn không khí lạnh

băng.

Dương Ngự thừa thấy người trước mặt lại cất bước, bèn vội đi

theo, bỗng nghe Thế Huyền nói: “Cũng không cần phải đón cô cô về. Nam Việt tuy

sắp đánh trận nhưng cô cô là công chúa của Bắc Hán ta, dù thế nào cũng không

đến mức rơi vào cảnh nguy hiểm.”

Tuy đó là những lời nằm trong ý liệu, nhưng trong lòng Dương

Ngự thừa vẫn không tránh khỏi có chút hụt hẫng. Rồi y lại hít sâu một hơi, thầm

cười sự hồ đồ của mình. Giờ đây, Công chúa đã được gả đi Nam Việt, há có thể

nói đón về là đón về ngay được? Còn y, tất nhiên cần cố gắng phò tá Hoàng

thượng, chỉ có như thế Công chúa mới yên tâm được.

Gió đêm thổi đến dường như lạnh hơn, Dương Ngự thừa cẩn thận

khuyên nhủ: “Hoàng thượng nên về cung uống thuốc rồi!”

Lúc đó, bọn họ vừa khéo đi đến bên cạnh một khóm trúc. Thế

Huyền đưa tay vuốt nhẹ một cành trúc thò ra, dường như lại nhớ đến đêm Tết

Thượng nguyên đó, y ngồi ôm người đẹp trong lòng, còn nàng thì đứng một mình cô

độc bên khóm trúc… Y khẽ nở nụ cười, dừng chân, ngoảnh đầu nhìn về phía Dương

Ngự thừa, thấp giọng nói: “Ngươi sợ trẫm không sống được lâu nữa sao”

Những lời này như một cây búa nặng giáng xuống khiến Dương

Ngự thừa run rẩy, vội vàng quỳ xuống, nói: “Thần không dám!”

Thế Huyền cúi đầu, chăm chú nhìn người trên mặt đất, một lúc

lâu sau mới bước lên trước một bước, đích thân đỡ y dậy, nói: “Thụy Vương không

chết, trẫm sẽ không chết.” Những lời ấy nghe thì có vẻ yếu ớt nhưng lại chẳng

khác gì một tia sét lớn đánh xuống. Trên trán Dương Ngự thừa lấm tấm mồ hôi,

dưới ánh trăng bàng bạc, những ngón tay giá lạnh, nhợt nhạt của Thiếu đế như

hòa vào làm một với cành trúc ở bên cạnh, lại càng toát ra vẻ gầy guộc.

Không ngờ y lại nói về cái chết một cách hờ hững đến thế…

Dương Ngự thừa vuốt áo bào đứng dậy, bất chấp lễ nghĩa ngước nhìn lên. Nhưng

khi đó, Thiếu đế trước mặt rõ ràng không hề lạnh lùng như trong tưởng tượng,

cũng không hề có vẻ ủ rũ, trong cặp mắt đen láy thấp thoáng nét cười khiến trái

tim vốn đang nghẹn lại của Dương Ngự thừa lập tức buông lỏng.

Thế Huyền xoay người nhìn lại, tòa cung điện nguy nga như

xuyên vào tận trong mây, dưới ánh trăng màu trắng, hoàng cung hôm nay tràn đầy

vẻ bình yên, hư ảo. Y nở nụ cười yếu ớt, cho dù không thể là người chấn hưng

Bắc Hán, y nhất định cũng phải để lại cho Chiêu Nhi một Bắc Hán tươm tất, gọn

gàng, không đến mức khiến giang sơn mà phụ hoàng để lại diệt vong trong tay

thằng bé.

Vừa sáng sớm, Khánh Vương đã tới Cẩm Tú biệt uyển.

Mỗi lần nhìn thấy hắn, Anh Tịch đều thầm run sợ.

Lệnh Viên đành bảo thị nữ dẫn hắn vào đại sảnh, về mặt lễ

nghĩa dù sao cũng phải chu toàn.

“Điện hạ có chuyện gì sao? Lát nữa ta phải theo quân xuất chinh

rồi, e là không có thời gian rảnh tiếp đãi.” Lệnh Viên vừa lên tiếng đã có ý

đuổi khách.

Hôm nay Khánh Vương không vận triều phục, hắn mặc một bộ đồ

rộng rãi, đầu đội mũ có tua ngọc khẽ đung đưa, những hạt ngọc lấp lánh khiến

sắc mặt hắn càng trở nên nhợt nhạt. Cặp mắt sắc sảo nhìn đăm đăm vào nữ tử

trước mặt, Khánh Vương trầm giọng, hỏi: “Nàng thật sự muốn theo y tới biên

cương?”

“Tất nhiên là thật.”

“Tại sao?”

Lệnh Viên ngẩn người, ngay sau đó liền nhìn hắn bằng vẻ tức

cười: “Y là phu quân tương lai của ta, ta đi theo y chẳng lẽ có vấn đề gì hay

sao?” Nàng vừa nói vừa đứng dậy. “Xin Điện hạ hãy về đi, nếu để y nhìn thấy,

lại làm Điện hạ bị thương nữa thì thực không hay chút nào!”

Trong lời nói của nàng thoáng vẻ giễu cợt nhưng Khánh Vương

không giận dữ. hắn đứng dậy theo nàng, ngập ngừng nói: “Nếu ta bảo nàng đừng đi

nữa thì sao?”

Anh Tịch hơi ngẩn người, rồi lại nghe Lệnh Viên bật cười,

hỏi: “Đừng đi? Tại sao?”

Tại sao? Hắn và nàng thân phận khác biệt, đối với nàng hắn

thực sự chẳng là cái gì, thậm chí còn là người mà nàng căm ghét nhất phải vậy

chăng?

Sắc mặt Khánh Vương càng lúc càng trở nên hờ hững. Hắn chậm

rãi bước lên trước một bước, Lệnh Viên thì lại cố ý lùi về phía sau, vẫn luôn

giữ khoảng cách nhất định với hắn. Có lẽ vì địa điểm hiện giờ không thích hợp,

hắn không bước tới nữa, ánh mắt nóng bỏng dừng lại trên khuôn mặt Lệnh Viên,

chậm rãi nói: “Chiến trường thực sự vô cùng nguy hiểm, Lệnh Viên, ta mong nàng

hãy ở lại.”

Đây không phải lần đầu tiên Khánh Vương thổ lộ lòng mình với

Lệnh Viên, nhưng chưa bao giờ hắn chân thành và nhã nhặn như lần này. Lệnh Viên

không khỏi có chút ngẩn ngơ. Bên ngoài sảnh chợt có tiếng bước chân vọng lại,

gia nhân vào bẩm báo, người Dận Vương phái đến đón nàng đã tới. Lệnh Viên không

suy nghĩ gì nữa, xoay người đi thẳng ra ngoài.

“Lần thứ ba.” Người phía sau thấp giọng nói đã không còn vẻ

khiêm nhường như trước mà toát ra một tia ngạo nghễ. “Đây đã là lần thứ ba nàng

cự tuyệt bản vương. Lệnh Viên, nàng nhớ lấy, sẽ không có lần tiếp theo nữa đâu.

Chỉ mong sau này nàng đừng quay lại cầu xin ta.”

“Điện hạ cả nghĩ rồi!” Lệnh Viên cất giọng hờ hững, nàng làm

sao có thể quay lại cầu xin hắn được?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.