Đệ Nhất Thi Thê

Chương 205: Chương 205: Con khóc đấy à?




Sau khi Mộ Nhất Phàm quay về tòa cao ốc, điều đầu tiên làm là đưa con đi ăn, sau đó quay về phòng gọi điện thoại cho Chiến Bắc Thiên, nói rất có thể Mộ Duyệt Thành sẽ mềm lòng với chuyện của họ.

Chiến Bắc Thiên nghe giọng nói léo nhéo ở đầu dây bên kia điện thoại, không những không bực mình, trái lại ý cười trong mắt lại càng sâu đậm, khóe miệng càng lúc càng cong lên, bốn người Mao Vũ đang báo cáo chuyện với Chiến Bắc Thiên, khỏi cần đoán cũng biết, người đang nói chuyện với lão đại là Mộ Nhất Phàm.

Cũng chỉ có Mộ Nhất Phàm, mới có thể khiến lão đại cười tới vui vẻ như vậy.

Mộ Nhất Phàm nói xong chuyện anh nói trong phòng làm việc với Mộ Duyệt Thành, lại nói về vấn đề thiếu nước ở khu phía bắc thành phố.

Chiến Bắc Thiên thấy Mộ Nhất Phàm sẽ không cúp máy ngay, bèn cho đám Mao Vũ lui ra trước.

“Giờ khu phía Bắc đang thiếu nước nghiêm trọng, nếu cứ như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người chết khát, Bắc Thiên, anh có cách nào giúp bọn họ không?”

Chiến Bắc Thiên cũng biết chuyện khu phía bắc thiếu nước nghiêm trọng, ban nãy đám Lục Lâm cũng đã nói Mộ Nhất Phàm phát nước ở khu phía bắc: “Giờ các nghiên cứu viên phải mất hơn nửa tháng nữa mới có thể nghiên cứu ra cách lọc nước, cho nên chỉ còn cách đưa nước tới cho họ mỗi ngày.”

Hắn vừa nói vừa nghĩ chi tiết: “Bởi thiếu nước nghiêm trọng nên cách hai ngày phát cho mỗi người một cốc nước nhỏ, không thể cho họ nhiều hơn, nếu không sẽ thiếu nước sung quân, hơn nữa, cho nhiều nước, họ sẽ không ý thức được mối nguy của mạt thế.”

“Đến khi đó, anh sẽ cho họ thống nhất phát một cốc nhỏ, mọi người sẽ nhận được số lượng nước như nhau, à, còn phải làm một bảng ghi chép cho nước, ai nhận được ai không, như vậy chúng ta có thể biết rõ, tránh cho có người đục nước béo cò.”

Mộ Nhất Phàm cười ha hả: “Vẫn là anh suy nghĩ chu đáo nhất, mai em gửi ba xe chở nước qua, đến lúc đó cho anh sắp xếp.”

“Ừ.”

Mộ Nhất Phàm thấy đã có thể giải quyết được sự tình ở khu thành phía bắc, từ từ thu nụ cười lại: “Còn có một chuyện, em muốn tìm anh thương lượng.”

Chiến Bắc Thiên hỏi: “Chuyện gì?”

Mộ Nhất Phàm nói về dị năng sao chép của mình: “Anh cũng biết dị năng sao chép của em cấp càng cao, số lượng dị năng sao chép được cũng càng nhiều, đến lúc đó, nhất định sẽ có người hiểu lầm rằng em hấp thu tinh hạch của dị năng giả nên mới có thể trở thành dị năng giả đa hệ. Dù có tin em có dị năng sao chép, thì nhất định sẽ có người nảy sinh ham muốn với tinh hạch của em.”

Giờ anh không thể nói dị năng của mình ra, nhưng lại sợ không nói ra sẽ gây hiểu lầm, thật đúng là khó đủ đường.

“Anh cũng từng nghĩ tới vấn đề này.” Chiến Bắc Thiên nheo mắt lại suy nghĩ: “Tạm thời em làm theo như lời anh nói.”

Mộ Nhất Phàm chăm chú nghe Chiến Bắc Thiên giao phó xong, sau đó hai người tâm sự đôi câu, lúc này mới cúp máy.

“Mộ Thiên, con ở trong phòng chơi đi, ba đi tìm ông nội bàn chuyện.”

Mộ Kình Thiên đang chơi đồ chơi ngẩng đầu lên: “Vâng, ba ba, con muốn gọi điện thoại cho ông nội.”

Mộ Nhất Phàm đưa điện thoại vệ tinh cho con trai: “Con biết số di động vệ tinh của ông nội chưa?”

“Biết rồi ạ, con sẽ tự bấm số.”

Mộ Nhất Phàm không làm phiền con nữa, đứng dậy rời khỏi phòng.

Cửa phòng vừa đóng, Mộ Kình Thiên lập tức gọi cho Chiến Quốc Hùng, đối phương vừa bắt máy, lập tức khóc tu tu nói: “Cụ à….”

Chiến Quốc Hùng đang đoán không biết ai gọi điện thoại, vừa nghe thấy tiếng khóc của chắt trai đã sốt ruột: “Mộ Thiên, sao cháu lại khóc, có phải ba bắt nạt cháu không?”

Nghe thấy tiếng chắt khóc làm ông đau lòng muốn chết, lúc bé con ở với ông, dường như chưa từng khóc, cùng lắm chỉ nói nhớ ba ba.

“Không… không phải, ba… ba không bắt nạt cháu.” Mộ Kình Thiên nức nở nói, sau đó lại khóc lên: “Cụ… cụ à, có phải.. sau này.. cháu không thể… không thể ở bên ba ba và…. và bố.. không?”

Chiến Quốc Hùng chau mày: “Ai nói vậy?”

“Ông nội nói.”

“Cái thằng Lôi Cương này, lại đi nói lung tung trước mặt trẻ con.”

Chiến Quốc Hùng nổi đóa lên nói, nhưng rồi ông ngẫm lại.

Không đúng.

Con ông không phải người thích nói lung tung, càng không làm chuyện dọa dẫm trẻ nhỏ, huống hồ con ông còn chưa biết chuyện mình có cháu trai.

“Mộ Thiên, cháu nói ông nội nào cơ?”

Mộ Kình Thiên lại khóc lóc nói: “Là ba ba của ba ba.”

Chiến Quốc Hùng giận dữ nói: “Hóa ra là Mộ Duyệt Thành.”

Ông chỉ muốn xông tới cao ốc Mộ thị mắng cho Mộ Duyệt Thành một trận, tên kia thế mà lại dám làm chắt ông phải khóc.

Chiến Quốc Hùng thấy chắt mình khóc đến thở không ra hơi, trong lòng đau nhói, vội vã an ủi: “Kình Thiên, ngoan nào, đừng khóc, cháu mà khóc, cụ sẽ đau lòng chết mất, hay là cụ phái người đón cháu về nhé?”

“Cháu muốn ba ba và bố cơ.”

Chiến Quốc Hùng lúng túng: “Cái này….”

“Cụ.. cụ ơi.. cháu muốn ba ba và bố cơ, cháu.. cháu muốn họ cơ.”

Chiến Quốc Hùng không chịu nổi tiếng chắt trai khóc: “Được rồi, được rồi, cháu sẽ được ở với ba ba và bố, đừng khóc nữa được không?”

“Cụ.. cụ ơi, thật… thật vậy á?”

“Th.. thật, cụ cam đoan với cháu được chưa, ba ba cháu sẽ được ở với bố, ai không cho ba ba cháu ở với bố, cụ sẽ đánh chết người ấy.”

“Nhưng.. nhưng hôm nay ông nội không cho ba ba ở với bố.”

Chiến Quốc Hùng nhướn mày: “Mộ Duyệt Thành không cho ba ba ở với bố cháu?”

Mộ Duyệt Thành cũng đã biết chuyện Mộ Nhất Phàm và cháu trai ông rồi sao?

“Hôm.. hôm nay bố tới gặp ông nội… ông.. ông nội rất.. rất tức giận, không cho ba… ba và bố ở với nhau, còn.. còn nói nếu cụ… nếu cụ không đồng ý chuyện của ba… ba với bố, ông cũng không.. không đồng ý.”

Chiến Quốc Hùng: “……..”

“Cụ.. ơi, cháu muốn ba ba… và bố ở với nhau cơ, cháu không muốn.. không muốn ba ba và bố phải xa nhau.”

Chiến Quốc Hùng phải dỗ một thôi một hồi, bé con mới ngừng khóc.

Đúng lúc này Mộ Kình Thiên nghe thấy tiếng tay nắm cửa chuyển động, lập tức nói: “Cụ ơi, cháu mệt rồi.”

“Cháu nghỉ ngơi thật tốt, hai hôm nữa cụ sẽ bảo ba ba đưa cháu qua chỗ cụ.”

“Vâng, cháu chào cụ.”

Mộ Kình Thiên cúp máy, trông thấy Mộ Nhất Phàm đi tới, liền cười hì hì nói: “Ba ba.”

Mộ Nhất Phàm nghi hoặc nhìn bé con: “Con khóc đấy à?”

Ban nãy lúc ở trong phòng của Mộ Duyệt Thành bàn chuyện, có binh lính tới báo rằng nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong phòng anh, nhưng bởi đấy là phòng anh nên không dám tự ý xông vào.

Mộ Kình Thiên chớp chớp mắt, vộ tội nói: “Không mà.”

Mộ Nhất Phàm thấy trong mắt bé con không có nước, thầm nghĩ có lẽ binh lính nghe lầm rồi: “Thế nếu con có chuyện gì thì tới phòng làm việc của ông nội tìm ba nhé.”

“Vâng.” Mộ Kình Thiên đưa điện thoại vệ tinh ra: “Ba ba, con gọi điện xong rồi.”

“Ừ.” Mộ Nhất Phàm nhận lấy di động, xoa xoa đầu con trai, lúc này mới ra khỏi phòng.

Mộ Kình Thiên vui vẻ nằm trên giường cười khanh khách, em trở mình một cái, liền biến mất khỏi giường, vào trong không gian hấp thụ linh khí.

Thế nhưng, sau khi Chiến Quốc Hùng cúp máy, bởi vì chắt khóc mà lo lắng không thôi: “Này, ông Thái, ban nãy thằng bé khóc đòi ba và bố nó ở bên nhau.”

Ông cũng không muốn chia rẽ cả nhà họ, chỉ là đàn ông với đàn ông có thể ở bên nhau sao?

Thái Nguyên cười híp mắt: “Cậu Mộ và đại thiếu gia đều là cha đẻ của tiểu thiếu gia, đương nhiên tiểu thiếu gia muốn ở bên cha đẻ mình rồi, những người khác không thể thay thế được.”

Chiến Quốc Hùng đưa mắt nhìn Thái Nguyên, hừ nhẹ một tiếng: “Ta nhận ra ông đang nói đỡ cho hai đứa nó.”

“Lão gia, tôi chỉ nói sự thật thôi, lại nói, cậu Mộ và đại thiếu gia ngoài việc đều là đàn ông ra, cũng không khác gì thiếu gia Lôi Cương và phu nhân Phượng Tình, cũng đã sinh con cái, có con chăm lo dưỡng lão cho mình trước khi lâm chung, không phải sao?”

Chiến Quốc Hùng trầm mặc.

Thái Nguyên nhìn ra trong lòng Chiến Quốc Hùng đang dao động, lại nói: “Lão gia, tôi nghĩ ngài không cần phải nghĩ nhiều, tục ngữ có câu, ‘con cháu có phúc của con cháu’, huống hồ giờ đang trong thời mạt thế, không ai biết mình còn có thể sống bao lâu nữa, nhất là dân chúng không có dị năng ở khu bắc thành phố, với họ mà nói, sống được ngày nào hay ngày ấy, lo hôm nay chứ chẳng biết chuyện ngày mai, có ai rảnh mà quan tâm ai ở với ai.”

“Thế nên là, chỉ cần đại thiếu gia và cậu Mộ cảm thấy hạnh phúc là được rồi, như vậy tiểu thiếu gia cũng sẽ vui vẻ, việc gì phải nhọc tâm lo nghĩ chứ?”

“Sao ta không hiểu đạo lý này cơ chứ.” Chiến Quốc Hùng chau mày lại, “Ông đi xuống trước đi, để ta suy nghĩ cho kỹ.”

Thái Nguyên nghĩ nói tới đây là được rồi, nói nhiều quá, trái lại càng khiến Chiến Quốc Hùng phản đối Mộ Nhất Phàm ở với Chiến Bắc Thiên.

Sau khi ông rời khỏi phòng, tiện thể đóng cửa lại, đến khi quay về phòng mình, liền lấy điện thoại vệ tinh ra gọi cho Chiến Bắc Thiên: “Đại thiếu gia, những gì cậu bảo tôi nói, tôi đã nói rồi.”

Mấy lời nói tốt cho Mộ Nhất Phàm và Chiến Bắc Thiên trước đó, đều là Chiến Bắc Thiên dặn từ trước, nhưng mà ông cũng hiểu, vì bé con, thật sự không nên chia rẽ hai người họ.

Hơn nữa, ông cho rằng, nếu Mộ Nhất Phàm và Chiến Bắc Thiên không bên nhau nổi, chẳng cần chia rẽ, họ cũng sẽ tự xa nhau, nếu như hai người đàn ông có thể ở bên nhau cả đời, đã nói giữa họ là tình cảm chân thành sâu sắc, việc gì phải đi chia rẽ đôi tình nhân bọn họ.

Chiến Bắc Thiên nhướn mày: “Cảm ơn chú Thái.”

Thái Nguyên hừ nhẹ: “Tôi đây là nghĩ cho tiểu thiếu gia nên mới nói đỡ cho cậu.”

Chiến Bắc Thiên nhếch môi lên: “Cháu sẽ bảo Mộ Thiên cảm ơn chú.”

Thái Nguyên nghĩ tới bé Mộ Kình Thiên, trong lòng mềm nhũn ra: “Không cần cảm ơn, chỉ cần đại thiếu gia mau đưa tiểu thiếu gia về Chiến gia chơi với hai lão già là tôi với lão gia là được rồi.”

“Vâng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.