Đế Vương Công Lược

Chương 71: Chương 71: Xuôi Nam




【 Chương 70: Xuôi Nam 】 Vì sao hoàng thượng phải đến Tây Nam

***

Trên đường cái trong Vương trong thành, đoàn người cơ hồ chen chúc đến không đi được. Quán ăn vặt nóng hổi tỏa ra mùi thơm, đám tiểu hài tử vây quanh bên cạnh tiểu thương bán kẹo hồ lô, nhón chân giơ tiền đồng lên, đều muốn một chuỗi to nhất đỏ nhất.

So ra, bên trong hoàng cung ngược lại có chút vắng vẻ. Năm nay Sở Uyên cũng không thiết yến mời quần thần như những năm trước, mà là sáng sớm liền ban thưởng, nói không cần tiến cung thỉnh an, hảo hảo bồi người nhà cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên.

Một cái bàn nhỏ ấm áp, vài món ăn một bình rượu, Sở Uyên ngồi ở trong điện, nhìn hoa tuyết rơi loạn xạ bên ngoài xuất thần.

Tứ Hỉ nhắc nhở: “Hoàng thượng, thức ăn sắp nguội.”

Sở Uyên hỏi: “Còn rượu không?”

Tứ Hỉ nói: “Rượu khác đều còn, chỉ là Phi Hà... Đây là một vò cuối cùng, uống hết thì không còn.”

Sở Uyên ngửa đầu uống cạn một chén rượu, cũng không nói nữa, ánh mắt nhưng có chút mơ hồ.

Tứ Hỉ công công ở trong lòng thở dài, sao năm nay ngay cả Cửu vương gia cũng không thấy đến, nếu là trong cung thêm một người, còn có thể náo nhiệt một chút.

Đầu năm mùng một phải tế trời, say một màn cũng không được. Sau khi trở lại tẩm cung, Sở Uyên dựa vào đầu giường, nghĩ Tây Nam phủ bên ngoài ngàn dặm xa xôi, lúc này có phải cũng đang rơi tuyết hay không, vừa nghĩ chính là đến hơn nửa đêm.

Ven bờ Đông Hải ngoại thích bá quyền, thế cục Nam Hải không rõ, thậm chí ngay cả tuyết nguyên Đông Bắc cũng không yên ổn, tại đương khẩu này nếu hoàng thượng rời cung, chúng thần e là sẽ tạo phản.

Sở Uyên cười cười, cằm để tại trên đầu gối, đáy mắt nhưng có chút cô tịch.

Qua sang năm, thư Tây Nam phủ so với lúc trước lại càng ít hơn. Sở Uyên như cũ một phong một phong toàn bộ đặt vào ám cách, rồi khóa lại, xoay người tiếp tục chờ tháng sau. Đầu xuân nếm qua cơm hoa hòe, đảo mắt mật đào mùa hè tươi ngon mọng nước bày đầy đường, lại về sau, lương thực ngày thu được mùa, dân chúng vừa múa vừa hát, nghênh đón một hồi gió Bắc thổi tuyết lớn, dấu hiệu một năm gặt hái tốt đẹp.

Ai ai cũng đang nói, từ lúc hoàng thượng đăng cơ, quả nhiên là ngũ cốc được mùa mưa thuận gió hòa, sống qua ngày cũng thoải mái hơn.

“Năm nay thật sự đúng là lạnh a, còn chưa đến mùa Đông, thì rơi tuyết lớn như vậy.” Tứ Hỉ công công nói, “Nghe đâu trên đường bị tuyết phủ dày đặc, sáng sớm hôm nay quan phủ liền phân phó người xúc tuyết, có không ít ngựa của dân chúng đều ngã giao.”

Sở Uyên nói: “Dặn dò Cung Phi, tăng thêm thủ hạ, đừng để cho dân chúng bị thương.

“Dạ.” Tứ Hỉ công công liên tục đáp ứng, lại nói, “Hoàng thượng bận rộn cả ngày, nên trở về tẩm cung nghỉ ngơi.”

Sở Uyên nói: “Thời gian còn sớm, lại qua một trận đi.”

Tứ Hỉ công công còn muốn nói gì đó, lời còn chưa tới bên miệng đã bị Sở Uyên giơ tay ngăn lại, vì vậy thức thời ngậm mở lui qua một bên, trong lòng lại không nhịn được thở dài. Đã bốn tháng rồi, thư đảm bảo bình an của Tây Nam phủ còn chậm chạp chưa đưa tới, nếu như nói là bởi vì nguyên nhân thời tiết, sổ con Quý Châu phủ nhưng cũng không bị ngăn cản, như cũ một phong tiếp một phong đưa tới Vương thành, một ngày cũng không đến trễ qua.Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì a.

Thần tử trong triều cũng thầm nói, gần một tháng nay, mặt hoàng thượng thủy chung là tâm sự nặng nề, nhưng không ai biết rốt cuộc là vì sao -- theo lý mà nói gần đây thiên hạ thái bình, hẳn là không có chuyện gì phiền lòng mới đúng. Huống hồ hoàng thượng cũng không phải người có tính tình sầu muộn, cái này là gặp phiền phức toái lớn cỡ nào, mới có thể mặt ủ mày chau như thế.

“Lão Đào, tiếp tục như vậy e là không ổn a.” Lưu Đại Quýnh lo lắng lo lắng, “Đến nghĩ một biện pháp.”

“Có thể nghĩ biện pháp gì.” Đào Nhân Đức cũng thở dài, “Ngay cả hoàng thượng vì sao lại như thế cũng không biết, nếu tùy tiện mở miệng, chỉ sợ còn không bằng không hỏi.”

“Trận này liền biết, hay là muốn có hậu phi.” Lưu Đại Quýnh nói, “Cân nhắc không rõ ý tứ của hoàng thượng, còn có ai mà dám hỏi.” Nơi nào sẽ giống như hiện tại, một khe cửa cũng tìm không ra.

“Đáng tiếc Thẩm tướng quân trở về Giang Nam.” Đào Nhân Đức nói, “Cũng chẳng biết khi nào mới có thể trở về.”

Đầu này hai người còn đang thương nghị, đầu kia lại có người đến báo, nói hoàng thượng tuyên chư vị đại nhân tiến cung.

“.” Lưu Đại Quýnh vừa đi vừa nói, “Hoàng thượng nếu là phát hỏa, ngươi hẳn là có thể chống đỡ một chút.”

Đào Nhân Đức bị hắn làm cho phiền lòng. Vừa tiến cung thì nhìn có không ít đại nhân hầu trong Thiên điện đều đứng ở Ngự Thư phòng, đều nói là vừa mới nhận được thông truyền, nói là có chuyện quan trọng thương lượng.

“Đây không phải là muốn đánh trận đi?” Lưu Đại Quýnh nhỏ giọng hỏi.

Đào Nhân Đức hỏi ngược lại: “Đánh nơi nào?”

Lưu Đại Quýnh bị hắn nghẹn một chút, trong lòng âm thầm mắng một câu cáo già, quay người tản bộ đến bên cạnh bàn, tìm chư vị đại nhân khác uống trà.

Trong lòng mọi người đều không rõ, mãi đến tận bị tuyên triệu tiến vào Ngự Thư phòng, mới biết được hôm nay vì sao phải tới đây.

“Hoàng thượng muốn đến Tây Nam?” Đào Nhân Đức chấn kinh.

Sở Uyên nhàn nhạt nói: “Đúng vậy.”

Đào Nhân Đức hỏi: “Khi nào?”

Sở Uyên nói: “Ba ngày sau.”

Đào Nhân Đức nói: “Vì Tây Nam Vương?”

Sở Uyên nói: “Phải.”

Đào Nhân Đức lại nói: “Nhưng là Tây Nam phủ đầu kia không yên tĩnh?”

“Các vị ái khanh còn lại có lời gì muốn nói không?” Sở Uyên vẫn chưa trả lời hắn, mà là nhìn về phía mọi người.

“Hoàng thượng.” Có người lớn gan đề nghị, “Nếu như hoàng thượng muốn hỏi gì đó, không bằng tuyên triệu Tây Nam Vương tiến cung, cũng giống như vậy.”

Sở Uyên nhìn thẳng hắn, ánh mắt lạnh như băng.

Phía dưới càng yên tĩnh, người nói chuyện kia thức thời cúi đầu lui ra, ngay cả Đào Nhân Đức cũng không lên tiếng nữa.”Rất tốt.” Sở Uyên nói, “Trong vòng ba ngày, trẫm sẽ đem tất cả sự tình an bài thỏa đáng, nếu như không có chuyện khác muốn tấu, thì lui ra đi.”

Mọi người lĩnh chỉ tạ ân, rời khỏi Ngự Thư phòng, mới cùng nhau thở phào một cái.

“Chuyện này...” Lưu Đại Quýnh lơ ngơ, đang yên đang lành, chạy đến Tây Nam phủ làm gì.

“Ngươi đừng có hỏi ta, có hỏi ta cũng không biết.” Đào Nhân Đức đầu vang ong ong, trước khi hắn mở miệng liền cắt ngang trước.

“Tại đương khẩu này mà đi Tây Nam, rõ ràng không nên a, ngay cả vì chuyện gì cũng không nói, huống hồ Đại Lý kia cũng không phải là một nơi yên tĩnh.” Lưu Đại Quýnh nói, “Ngày thường thấy ngươi khuyên trời khuyên đất, sao hôm nay một câu cũng không nói.”

“Rõ ràng hôm nay hoàng thượng nổi giận, ta không sợ rơi đầu, nhưng sợ không công rơi đầu.” Đào Nhân Đức nói, “Ít nhất trước tiên biết rõ nguyên do rồi nói tiếp.”

“Tây Nam Vương a Tây Nam Vương.” Lưu Đại Quýnh liên tục thở dài, quả nhiên là khắc tinh của hoàng thượng.

Sở Uyên lại không có tâm tình giải thích thêm, thậm chí ngay cả qua loa cũng lười có. Sau khi giao phó xong sự vụ trong triều, chạng vạng ba ngày sau thì khởi hành, chỉ dẫn theo mười mấy tên ảnh vệ, một đường đạp tuyết toái tinh quang, vội vã chạy về phía Tây Nam.

Đào Nhân Đức viết phong thư, sai người cố gắng càng nhanh càng tốt đưa đến Nhật Nguyệt sơn trang -- nếu như nói thế gian này còn ai có thể quản được hoàng thượng, thì chỉ còn lại có Cửu vương gia, cho hắn biết việc này, nguy hiểm cũng có thể ít một chút.

Vương thành và Tây Nam phủ cách xa ngàn dặm. Sở Uyên một đường cơ hồ là không ngủ không nghỉ, vì đuổi thêm nửa ngày đường, coi như ngủ ngoài trời trong rừng cũng không sao. Lửa trại vây quanh nhìn tuyết đọng trên cành cây hòa tan, bất tri bất giác đã đến bình minh.

Bên trong thành Đại Lý, Đoạn Dao ở trong viện giúp đỡ Kim thẩm thẩm phân kiếm thảo dược, hai người thoạt nhìn cười cười nói nói, nhưng ai cũng cao hứng không nổi.

Vài ngày trước tiểu Ngũ dẫn người trở về, chuyến này đừng nói là Thiên Thần Sa, ngay cả Phỉ Miễn quốc ở nơi nào cũng không thể thuận lợi tìm được. Hao hết thiên tân vạn khổ xuyên qua sương trắng mênh mông, cũng chỉ có một mảnh hải đảo hoang vu, sóng lớn vỗ vào tảng đá, có khi ngọn sóng còn dâng cao mấy trượng.

Đối với kết quả này, Đoạn Bạch Nguyệt cũng không cảm thấy bất ngờ, trên thực tế hắn căn bản cũng không ôm hi vọng.

Bồ Đề tâm kinh đã thành, Kim Tàm Tuyến đã chết, dĩ nhiên xem như là kết quả không tồi.

“Ba năm.” Nam Ma Tà nói, “Những ngày này trôi qua thật nhanh.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Lần này sư phụ vất vả rồi.”

“Chịu đựng được là tốt.” Nam Ma Tà vỗ vỗ tay hắn, “Xuất quan thôi.”

Đoạn Bạch Nguyệt đứng lên, duỗi tay cầm mặt nạ trên bàn lên.

Cửa đá ầm ầm mở ra, bên ngoài ánh mặt trời trút xuống chiếu vào, tuy nói trong động có dạ minh châu, hai mắt vẫn như trước có chút không thích ứng, nhắm lại hồi lâu mới mở ra.

Đoạn Dao, tiểu Ngũ, Hoa Đường, Kim thẩm thẩm, còn có mấy vị bà bà, ai nên tới như là một người cũng không thiếu.

“Ca!” Đoạn Dao hoan hoan hỉ hỉ chạy tới.

“Lớn rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ bờ vai hắn.

Đoạn Dao cười hì hì nhìn hắn, cùng ba năm trước so ra, giữa hai lông mày ít đi tính trẻ con, thêm vào vài phần anh khí thiếu niên, lúc ẩn lúc hiện có bóng dáng người nhà họ Đoạn.

“Đại ca.” Tiểu Ngũ cũng tới trước, “Chúc mừng.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Ba năm nay ngươi vất vả rồi.”

“Đất trời đều là băng tuyết, đứng ở chỗ này làm gì.” Kim thẩm thẩm tiến lên kéo hắn, “Đi thôi, về nhà rồi hẳn nói.”

Đoạn Bạch Nguyệt khẽ gật đầu, nhẹ nhàng rút tay mình về.

“Làm sao, còn sợ sẽ độc được ta.” Kim thẩm thẩm oán giận.

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: “Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

Kim thẩm thẩm kiên định kéo mạnh tay hắn qua, mang theo cùng nhau xuống núi.

Bên trong phòng ngủ tất cả vẫm như trước, Đoạn Dao nói: “Về nhà rồi, tháo mặt nạ xuống đi.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Nếu muốn mang cả đời, vẫn là sớm thích ứng một chút mới tốt.”

“Mang cái gì cả đời, ở nhà mình nào có nhiều chuyện như vậy.” Đoạn Dao nói, “Lấy xuống.”

Đoạn Bạch Nguyệt thân thủ: “Đưa ta.”

“Đưa cái gì?” Đoạn Dao khó hiểu.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Thư.”

Đoạn Dao: “...”

“Đừng nói ngươi ném hết rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt bất đắc dĩ.

“Tất nhiên không ném.” Đoạn Dao nói thầm trong lòng, biết là mạng sống gốc rễ của ngươi. Sau khi trở về phòng mở ám cách ra, ôm ra một cái hộp gỗ: “Thư ba năm nay đều ở tại chỗ này.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Đa tạ.”

Đoạn Dao ngồi ở bên cạnh hắn: “Mấy năm qua, ta dựa theo lời ngươi nói, thư càng viết càng ít, đầu kia thư hồi âm của hoàng thượng một tháng cũng chưa từng đứt đoạn. Ta nói sư phụ có lệnh, hết thảy tín hàm cũng không được phép cho ngươi, hoàng thượng lại nói không sao, tích góp ba năm sau đồng thời xem cũng cũng giống nhau.”

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: “Biết rồi, trở về đi, ta nằm một lát.”

Đoạn Dao nói: “Ừm.”

Nhìn hắn ra cửa, Đoạn Bạch Nguyệt tháo mặt nạ xuống, dựa vào đầu giường nhắm mắt lại, tay trái đặt ở trên hộp gỗ, có chút run rẩy, nhưng chậm chạp cũng không mở nắp hòm ra.

Ngoài phòng, Đoạn Dao ôm đao ngồi xổm ở cửa, khẩn trương hề hề nghe lén, làm tốt chuẩn bị có thể vọt vào bất cứ lúc nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.