Đế Vương Ký

Chương 23: Chương 23: Một Trương Giấy Da




“Bái kiến thân vương.” Hai người lính canh cúi đầu, ôm quyền chào hỏi khi bắt gặp Lê Thân Vương đi cùng với Cao Phúc Nguyên

“Ừm, mau mở bảo khố, tuỳ tiện cho Cao Phúc Nguyên chọn một kiện, nơi đây ta có thẻ bài của hoàng thượng.” Lễ Thân Vương lấy ra một tấm thẻ bài hình chữ nhật, chìa ra trước mặt hai người lính canh cổng, thân mật nói

Người thị vệ bên phải vội vàng lấy hai tay nâng đỡ tấm thẻ bài mà Lễ Thân Vương đã đưa ra cho mình, nhìn kĩ càng, xác định không phải giả về sau mới vội cung kính nói ra: “Đã ý chỉ của bệ hạ muốn như vậy, tiểu nhân sẽ lập,tức mở bảo khố”

Nói xong, lấy ra một chiếc chìa khoá màu bạc, mở ra cánh cửa của bảo khố. Điều kì lạ là, sau khi mở ra cánh cửa bảo khố, vậy mà xuất hiện thêm một cánh cửa nữa, cánh cửa này không khoá bằng ổ khoá, cùng không khoá bằng then hay chốt, thứ duy nhất có trên cánh cửa liền là một lỗ hổng hình chữ nhật. Thị vệ canh cửa vội lấy lệnh bài của Kim Thành Quốc Quốc Chủ, in lên cái lỗ hổng, sau ngược chiều kim đồng hồ. Cái lỗ chuyển từ chiều dọc sang chiều ngang, lúc này hai người thị vệ mới dùng sức lực, đẩy hai bên cánh cửa.

Hai bên cánh cửa được đẩy ra về sau, xuất hiện một gian phòng, gian phòng cũng không to quá, cũng không nhỏ quá, tạm tính là bình thường đi

“Tốt, Cao Phúc Nguyên, cậu có 1 canh giờ để vào trong bảo khố, bên trong bảo khố, cậu chỉ được lấy một món đồ, không được lấy món thứ hai. Nên nhớ, đừng nổi tham niệm!” Lễ Thân Vương cẩn thận dặn dò

“Đa tạ thân vương nhắc nhở, tiểu nhân đã ghi nhớ!” Cao Phúc Nguyên khách khách khí khí nói ra.

“Từ nay về sau ngươi liền là đồ đệ ta, gọi một tiếng sư phụ có tổn thọ của ngươi lắm sao?” Lễ Thân Vương hơi phật ý. Phải nói tại Kim Thành Quốc, được bái Lễ Thân Vương làm thầy dạy là mơ ước của bao người, mặt dù lớp Ưu Tú được chính Lễ Thân Vương giảng bài cho, cũng coi là nửa cái đồ đệ bối phận, nhưng mà bọn họ hiểu, muốn bái Lễ Thân Vương làm thầy, xa xa còn chưa đủ năng lực!

“Vậy liền đa tạ sư tôn!” Cao Phúc Nguyên cũng chịu gật đầu bái tạ nói. Nếu hắn cứ tiếp tục khách khí, nói không chừng sẽ dẫn đến việc bị nghi ngờ, vậy đến lúc đó mọi việc liền không tốt rồi!

“Vậy là được rồi, nào, bây giờ con đi đi, cứ chọn bất cứ thứ gì con muốn, nên nhớ, chỉ được chọn ở Phổ Thông Khu.” Lễ Thân Vương hài lòng vuốt vuốt chòm râu nói

Bảo khố của Kim Thành Tiểu Quốc được chia làm hai khu. Khu thứ nhất là phổ thông khu, chứa những công pháp Hoàng Cấp, Huyền Cấp và những vũ khí tốt, lâu lâu còn có thể phát hiện ra trong đó một ít đặc thì nhị giai linh dược hoặc một ít thứ linh tinh, khu này các đời Kim Thành Quốc Quốc Chủ liền cho những người tài giỏi hoặc có công với nước nhà, đi vào, tuỳ ý chọn một kiện đồ vật coi như làm phần thưởng khích lệ tinh thần, mặc dù chỉ là phổ thông khu nhưng vẫn làm cho nhiều người chảy nước miếng, dù sao đây cũng là tích góp của cả một quốc gia!

Khu thứ hai được đặt tên là hạch tâm khu, bất cứ thứ gì quan trọng của Kim Thành Tiểu Quốc đều được xắp xếp ở đây, có tam giai đặc hữu linh dược, thậm chí còn có lác đác vài cộng tứ giai! Có cả địa cấp công pháp một vài quyền, thậm chí, còn có thể tìm được một quyền thiên cấp công pháp, đương nhiên chỉ là tàn bản, không ghi chép đầy đủ! Có thể nói, Kim Thành Quốc tất cả nội tình đều được chứa đựng ở hạch tâm khu vực này!

Cao Phúc Nguyên bước vào, đi loanh quanh khắp chỗ tại phổ thông khu, thậm chí hắn còn không liếc mắt chứ đừng nói chi đến nổi lòng tham! Mặc dù nơi này chứa đựng nhiều thứ mà người dân Kim Thành Tiểu Quốc có nằm mơ cũng không giám nghĩ, thế nhưng, kiếp trước Cao Phúc Nguyên thứ đồ gì chưa thấy qua? Tàn trân dị bảo, công pháp khẩu quyết, có thể nói hắn không thấy hết được tất cả trên thế gian nhưng mà thấy từ bảy đến tám phần, Cao Phúc Nguyên vẫn nắm chắc chắn!

Đột nhiên Cao Phúc Nguyên dừng bước, hắn đi lùi lại, đôi mắt nhìn chăm chú một kiện giấy da. Người thường có thể không biết giấy này được làm từ chất liệu gì nhưng Cao Phúc Nguyên tuyệt đối lại biết, đây là giấy da được làm từ Không Hải Ngư, đây là một loại cá mà từ mang của nó mọc ra hai chiếc cánh nhỏ, có thể khiến cho nó bay được! Lấy loại da quý hiếm như thế này, đây tuyệt đối là chứa đựng thông tin cực kì quan trọng!

Cao Phúc Nguyên lật tờ giấy da ra xem, bỗng thấy một loại chữ mà khiến cho hắn rất bất ngờ, không, đây là cổ ngữ mới đúng, đây là cổ ngữ của Song Hà Đế Quốc! Song Hà Đế Quốc là một cái quốc gia vô cùng cổ xưa được xây dựng tại phía tây Hồng Hoang Đại Lục, bất quá về sau, nó đã sụp đổ. Song Hà Đế Quốc được xây dựng dọc theo tả ngạn và hữu ngạn hai con sông là sông Thảo và sông Tần, nên được gọi là Song Hà Đế Quốc!

Song Hà Đế Quốc được kiến quốc bởi Đa Mưu Đại Đế, đây là một vị đại đế vô cùng mưu mẹo, lấy kì mưu mà yên thiên hạ, lấy mẹo hay mà phục chư hầu! Bất quá, về sau khi lên ngôi đại đế, Đa Mưu Đại Đế lại sợ hãi công thần của mình, sợ rằng sau này mình chết đi, công thần sẽ không hết lòng với con cháu của mình mà sinh ra hai lòng, nên đã qua cầu rút ván, tàn sát công thần!

Cao Phúc Nguyên xem kĩ tấm giấy da, vì qua thời gian nên chỉ có thể nhận biết được kiểu chữ, nhưng rất khó để biết được nghĩa chữ! Cao Phúc Nguyên xoay xoay tấm giấy da, nhíu mày cố đọc chữ

“Là chữ Trà!” Cao Phúc Nguyên thất kinh, giật mình!

Nếu như đây thật sự là chữ Trà, vậy đây thật sự là một bí mật kinh thiên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.