Đế Vương Ký

Chương 24: Chương 24: Trà Gia Cố Sự




Họ Trà là một cổ tộc, phát triển từ thời Quang Định Đại Đế, thẳng đến thời Đông Đức Đại Đế là phát triển cực trịnh, thời đó, họ Trà ra một thiên tài tên là Trà Mộc Tĩnh, Trà Mộc Tĩnh cực kỳ tinh thông y học, dược đạo. Có thể nói, Trà Mộc Tĩnh là đương thời nổi danh hào kiệt, Y Đạo của Trà Mộc Tĩnh đứng tại Thần Y đỉnh phong, cứu người trong chớp mắt,ở dược đạo, Trà Mộc Tĩnh được tôn sùng là Đan Thánh, có thể nói rằng, người trong thiên hạ đều muốn kết giao với y!

Thẳng đến về sau, Đa Mưu Đại Đế tuổi còn nhỏ thời điểm liền lập ra kỳ mưu, bố trí bẫy rập, khiến cho Trà Mộc Tĩnh đội ơn sâu của mình, từ đó về sau, Trà Mộc Tĩnh đứng dưới trướng của Đa Mưu Đại Đế, cống hiến hết mình cho hành trình đăng lâm đại đế của Đa Mưu! Sau khi công thành danh toại, Đa Mưu Đại Đế bèn cắt đất phong vương, ban thêm một lượn lớn đất đai tài nguyên cho họ Trà, tấn phong Trà Mộc Tĩnh là Trà Dược Vương, mặc dù luận Y Ddaoj và Dược đạo, đủ xưng hắn là Dược Thánh và Y Thần!

Nhưng về già thời điểm, tính tình của Đa Mưu Đại Đế bắt đầu có những chuyển biến rõ rệt, ông ta nghi ngờ cả những người thân tín nhất của mình, bao gồm cả Trà Mộc Tĩnh, người đã từng năm lần bảy lược kéo ông ta ra khỏi bàn tay tử thần!

Đa Mưu Đại Đế thanh toán đẫm máu công thần của mình, người thì gia tộc chu di, người thì cả nhà bị lưu đày viễn sứ,.... Nhưng mà Trà Mộc Tĩnh vẫn an phận thủ thường, lấy cứu người làm vui, điều này khiến cho Trà Mộc Tĩnh có danh tiếng cực thịnh trong thiên hạ, thậm chí cả Đa Mưu Đại Đế cũng có chút không bằng! Do đó, Đa Mưu Đại Đế rắp tâm trừ đi vị công cao lấn chủ đại thần này!

Một đêm trăng sáng, có một tên sát thủ, lẻn vào hậu cung, muốn ám sát Đa Mưu Đại Đế, nhưng lại không thành công, Đa Mưu Đại Đế lần theo manh mối trên hiện trường để lại, lần ra được đến nhà họ Trà. Lập tức Đa Mưu Đại Đế nổi cơn thịnh nộ, đòi chu di cả nhà họ Trà, bất quá,lúc đó Trà Mộc Tĩnh ra ơn với rất nhiều người, khiến cho nhiều đại thần dâng sớ cầu tình, nhân dân cũng tỏ ra oán thán với quyết định chu di cả nhà họ Trà của Đa Mưu Đại Đế

Do vậy, trước sức ép của dư luận và của các quan đại thần, Đa Mưu Đại Đế đã quyết định lưu đày toàn bộ họ Trà ra vùng cực nam! Về sau, trên đường đi lưu đầy, Trà Mộc Tĩnh và một số người thân trốn thoát, từ đó không còn ai thấy ông ta hiện diện ở thế gian nữa, cái tên Trà Dược Vương cũng từ đó mà biến mất ở thế gian

Đến đời Nguyên Phong Đại Đế, xét thấy cống hiến to lớn của Trà Dược Vương cho nhân tộc, mới miễn tội lưu đày cho họ Trà.Cắt cho họ Trà một vùng đất lớn ở Bắc Vực, tuy nhiên, sau khi thoát kiếp lưu đày, họ Trà cũng bắt đầu xuống dốc, không còn được như xưa. Để vực dậy họ Trà, các nguyên lão trong họ Trà quyết định bán đi một số đồ dùng của Trà Dược Vương, và mảnh giấy da này liền là một trong số đó!

Vì Trà Dược Vương tiếng tăm lẫy lừng, nên ai cũng tranh nhau mua đồ của ông ta, hi vọng có một ngày, mình tìm ra được huyền diệu trong đó, kế thừa vô song dược đạo và vô thượng y bát!

“Trong này là Song Hà cổ ngữ, nó chắc chắn chứa gì đó liên quan đến việc trốn thoát của Trà Dược Vương!” Cao Phúc Nguyên thầm nghĩ

“Nếu như ta có thể tìm đến được nơi trốn của họ Trà, nói không chừng ta có thể lấy được vô thượng y bát của ông ấy. Đến lúc đó, con đường thông hướng đại đế của ta sẽ càng bằng phẳng hơn! “

Nghĩ nghĩ, cuối cùng Cao Phúc Nguyên cất vào mảnh giấy da, bước ra bên ngoài.

Ra bên ngoài chỉ gặp Lễ Thân Vương đang mặt đỏ tía tai cãi lộn với một người đàn ông khác. “Kì lạ, bình thường Lễ Thân Vương điềm đạm là vậy, sao hôm nay lại mất hết phong thái thế kia? “ Cao Phúc Nguyên cảm thấy nghi hoặc. Quyết định tiến lại gần

“Đây, đồ đệ, mau mau bái kiến Thang sứ giả, ông ta thế nhưng là sứ giả của Hoa Hạ Quốc.” Thấy Cao Phúc Nguyên, Lễ Thân Vương thần thái có hơi hoà hoãn, nói ra

“Hừ” Thang sứ giả hừ lạnh

“Đệ tử Cao Phúc Nguyên bái kiến Thang sứ giả.” Cao Phúc Nguyên hờ hững đáp

“Này này, Kim Thành Tiểu Quốc các ngươi quên đi hết lễ giáo sao? Đến cả một tên học sinh gặp bổn sứ còn không cuối đầu vái chào, lại hờ hững như thế sao? “ Thang sứ giả tức giận nói

“Ta được dạy, người nào không tôn trọng mình thì mình cũng không cần tôn trọng người đó. Ông chỉ là một quan chánh sứ, giữ trách nhiệm liên lạc giữa nước ta và nước Hoa Hạ, ông lại lấy tư thế ngang hàng, nói chuyện với thầy ta, là Vương một nước, chứng tỏ ông không tôn trọng thầy ta. Vậy tại sao ta lại tôn trọng ông đâu?” Cao Phúc Nguyên hỏi ngược lại

“Hay, nước ta sinh ra anh tài như thế này, chậm thì 20 năm, nhanh thì 5 năm, đợi nó đủ lông đủ cánh, nhất định làm rạng danh Kim Thành Quốc!” Lễ Thân Vương mừng thầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.