Đẹp Trai Là Số 1

Chương 25: Chương 25: Chương 24




Sắc đẹp đủ no? Chu Thời Uẩn đột nhiên cong khóe môi, tùy tiện nói lời trêu đùa người khác, trạng thái này mới là Tô Căng Bắc, ban nãy an tĩnh thực không giống cô chút nào.

Cô khó hiểu:

- Anh cười cái gì?

Chu Thời Uẩn hơi thu lại:

- Ờ, sợ em kiềm nén.

Tô Căng Bắc:

-???

Chu Thời Uẩn biết nói đùa? Không đúng, hẳn là Chu Thời Uẩn thay đổi cách khen mình?

Ăn xong, Tô Căng Bắc ngồi trong phòng khách, rất tự nhiên mở TV.

Chu Thời Uẩn từ trên cao nhìn xuống cô:

- Em không về à?

Vẻ mặt Tô Căng Bắc ù ù cạc cạc:

- Anh chưa thoa thuốc cho em mà, sao em về được?

Chu Thời Uẩn càng ù ù cạc cạc hơn:

- Tại sao anh thoa thuốc cho em?

Tô Căng Bắc bĩu môi, lập tức lộ vẻ vô cùng đáng thương:

- Anh là bác sĩ mà, đương nhiên phải thoa thuốc cho người ta chứ.

Chu Thời Uẩn khựng lại:

- Không thích hợp lắm, em trước tiên…

- Không thích hợp chỗ nào chứ.

Tô Căng Bắc liếc anh, tự mở hộp thuốc ra:

- Hơn nữa anh chưa nói với em mấy thứ này làm thế nào, em đâu biết cái nào trước cái nào sau.

Có lẽ Tô Căng Bắc nói cũng hơi có lý, Chu Thời Uẩn im lặng chốc lát, bước qua ngồi xuống:

- Vậy em nhớ nhé, đây là thuốc khử trùng, đây là thuốc tiêu viêm, đây là thuốc tan máu bầm, đây là…

- Anh thoa giúp em.

Nói xong, Tô Căng Bắc bất ngờ duỗi chân ra, vén váy ngay trước mắt Chu Thời Uẩn…

Chiếc váy đen vốn dài đến mắt cá chân bị vén thẳng lên trên đầu gối. Vậy là, đôi chân dài trắng trẻo mịn màng của Tô Căng Bắc cứ thế lộ trong không khí.

Chu Thời Uẩn ngẩn ngơ, gần như ngay tức khắc dời mắt sang chỗ khác.

Cô liếc anh, đôi mắt ánh lên chút giảo hoạt:

- Anh xem, bên này sưng cả rồi, đau lắm, mau thoa thuốc giúp em.

Nói rồi cô mới phát hiện ánh mắt anh nhìn nơi bàn trà, bèn sáp lại gần anh:

- Sao thế? Ồ ~ không phải anh mắc cỡ chứ, trời ạ Chu Thời Uẩn, anh từng sờ ngực nhiều lắm mà, còn sợ nhìn chân em ư.

Khóe môi anh hơi co giật, cô gái này đúng là mặt dày!

Tô Căng Bắc nở nụ cười thực hiện được ý đồ, cuối cùng cũng không chịu nổi chứ gì! Thực không tin chị đây không quyến rũ được anh!

- Bỏ đi bỏ đi, thấy anh thẹn thùng như thế, em không làm khó anh.

Tô Căng Bắc vắt hai chân lên bàn trà, trưng ra một tư thế xinh đẹp:

- Em tự làm.

Cô gái mặt dày an tĩnh thoa thuốc, Chu Thời Uẩn liếc nhìn, thấy dáng vẻ cô thoa thuốc cẩn thận từng li từng tí.

Bây giờ nhìn gần, vết thương trên chân Tô Căng Bắc càng đáng sợ hơn trong hình. Cô cẩn thận thoa thuốc một cách vụng về.

- Úi…

- Á!

- Ối…

Với cách thoa của cô, chỉ khử trùng đầu gối thôi có lẽ mất hơn nửa ngày.

- Đưa đây.

Chu Thời Uẩn rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa, cầm nước khử trùng trên tay cô, đưa tay giữ mắt cá chân, dịch chân cô đến trước mặt anh.

Tô Căng Bắc đầu tiên là giật mình, sau đó cười khúc khích rất vui vẻ:

- Em biết anh sẽ không bỏ mặc em mà.

Chu Thời Uẩn lườm cô:

- Với tốc độ này của em, buổi tối anh khỏi ngủ mất.

- Ờ, vậy anh làm anh làm đi, anh chuyên nghiệp mà.

Chu Thời Uẩn hừ lạnh, chăm chú thoa thuốc.

- Hôm qua sao không xử lý, em cảm thấy nhiễm trùng là chuyện nhỏ?

Chỗ trầy da nơi đầu gối có rất nhiều bụi đất, căn bản chưa từng được xử lý đơn giản, cô thế mà bỏ mặc không quan tâm như vậy.

Tô Căng Bắc dựa vào sofa rất đại gia:

- Không phải nói rồi sao, em không thể nào xử lý.

Chu Thời Uẩn trực tiếp vạch trần cô:

- Cạnh khách sạn có một tiệm thuốc.

Tô Căng Bắc chớp chớp mắt, nói qua loa:

- Vậy à, em không biết. Á! Đau…

Chu Thời Uẩn hơi dừng lại, khẽ cau mày:

- Anh nhẹ chút, ráng nhịn.

Tô Căng Bắc mím môi, khẽ ừm.

Có lẽ anh không biết, lúc anh nói câu này có một sự dịu dàng không tên, sau khi quen với vẻ lạnh nhạt trầm mặc của anh, chút dịu dàng nho nhỏ trên người anh tỏa ra rất quyến rũ.

Tô Căng Bắc nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, dần quên mất kêu đau.

- Rồi.

Chu Thời Uẩn thoa xong vết máu bầm cuối cùng, nghiêng đầu nhìn Tô Căng Bắc.

Nhưng anh không ngờ, cô vì muốn nhìn kỹ anh nên dựa vào rất gần. Anh vừa quay đầu, bốn mắt nhìn nhau, gần đến mức chỉ nhích thêm tí xíu là chạm vào nhau.

Cũng vì khoảng cách gần như vậy, Chu Thời Uẩn có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, là hương hoa, không nồng nhưng rất giống con người cô, tiềm ẩn sự quyến rũ…

Nhiệt độ trong phòng có lẽ quá cao, Chu Thời Uẩn lùi về sau, trong lòng bỗng dưng hơi nóng.

- Dạo này đừng mặc quần bó, ngày nào cũng phải thoa thuốc, thứ tự giống như anh mới làm hồi nãy.

Anh quay đầu, vừa thu dọn hộp thuốc vừa căn dặn.

Tô Căng Bắc cười hì hì đồng ý, thả váy xuống.

- Em về trước đi.

Cô nhận hộp thuốc từ tay anh:

- Ngày mai khi nào anh đi?

- Hơn chín giờ.

- A… vậy em đã đến phim trường rồi, ngày mai em phải dậy rất sớm.

Tô Căng Bắc thực lòng tiếc nuối:

- Không thể ăn sáng chung rồi, anh nhớ ăn nha.

Nói xong cô mới phát hiện mình phí lời, thói quen sinh hoạt của Chu Thời Uẩn rất quy củ, đâu cần cô căn dặn.

Anh nhìn cô, nhẹ giọng:

- Được, em nghỉ ngơi sớm.

Tô Căng Bắc đi ba bước quay đầu một cái, sau khi cô đi, Chu Thời Uẩn hạ nhiệt độ trong phòng xuống hai độ, thời tiết bắt đầu ấm hơn rồi.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Oai đến gõ cửa phòng cô. Cô khó nhọc bò dậy khỏi giường, lề mề đi mở cửa.

- Chị Căng Bắc, chào buổi sáng.

- Ừ, chào buổi sáng.

Tô Căng Bắc mơ màng nhìn cô ấy:

- Mấy giờ rồi?

Tiểu Oai nhìn đồng hồ đeo tay:

- Sáu giờ mười.

Tô Căng Bắc dựa vào cửa:

- Ừ… vậy anh ấy còn đang ngủ…

Tiểu Oai:

- Hả? Ai?

Tô Căng Bắc ho khan:

- Không ai hết, mau vào đi, thu dọn xuất phát.

- Dạ!

Mấy ngày kế tiếp, lịch trình của Tô Căng Bắc đều đầy ắp, cô nghiêm túc đóng phim, cũng nghiêm túc thoa thuốc theo lời dặn của bác sĩ Chu Thời Uẩn.

Cuối cùng, phân cảnh của cô trong “Thành nguy cơ” đã hết. Trưa hôm đó, cô thu dọn xong hành lý liền dự định rời đi. Nếu là trước đây, khi xong công việc, trước tiên cô sẽ về Tô gia nhưng lần này cô lại chọn thành phố chỗ Chu Thời Uẩn ở.

Hà Địch ban đầu cũng không chú ý, Tô Căng Bắc lúc nghỉ ngơi đều ở lại hai thành phố này, vì một thành phố có người nhà và một thành phố thì có bạn. Nhưng sau khi đến nơi, Tô Căng Bắc lại bảo bác tài lái xe về hướng bệnh viện khiến cô giật mình, con nhỏ này căn bản là đi tìm tình lang!

Xe đi được nửa đường, Hà Địch bỗng nhiên cả kinh nói:

- Đợi đã! Bác tài, tạm thời dừng lại.

Tô Căng Bắc:

- Sao thế?

Hà Địch khiếp sợ nhìn điện thoại di động, cô không trả lời Tô Căng Bắc mà gọi một cú điện thoại:

- Cái gì? Chuyện này hoàn toàn không thể… Cô nói gì? Đợi đã, chuyện này tôi cần kiểm tra lại…

Tô Căng Bắc thấy vẻ mặt Hà Địch bất thường, cuối cùng nghiêm túc hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Hà Địch cúp máy, trừng Tô Căng Bắc:

- Chị nói hôm đó sao em lại đẩy chị và Tiểu Oai đi chứ, hóa ra là bác sĩ Chu tới!

Tô Căng Bắc sững sờ:

- A… bị chị phát hiện rồi.

- Em đó! Tới thì tới, tụi em làm ra trận chiến lớn như vậy làm gì!

Tô Căng Bắc chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội:

- Tụi em làm ra trận chiến lớn hồi nào?

- Em xem đi!

Hà Địch đưa di động đến trước mặt cô:

- Trắng trợn đi tới phòng người ta, bị phóng viên chụp lại rõ ràng nè.

- Đệch.

Tô Căng Bắc không nhịn được nói lời thô tục:

- Em rõ ràng rất khiêm tốn, sao còn có người theo chứ!

- Ai biết, chắc lần này không may, khuôn mặt bác sĩ Chu bị chụp khá rõ, người quen biết có lẽ nhận ra!

Tô Căng Bắc mở một loạt ảnh ra xem.

Chu Thời Uẩn ngồi trong xe, cô đứng bên ngoài xe, hai người “liếc mắt đưa tình” qua cửa sổ xe.

Ga ra khách sạn, hai người cùng xuống xe, cùng vào thang máy.

Chu Thời Uẩn mở cửa phòng cho cô, cô bước vào, “khoảnh khắc hoan lạc” mờ mờ ảo ảo?



Hà Địch nói:

- Bác tài, lái xe đến khách sạn. Bây giờ đừng đi bệnh viện, ai biết có người theo chúng ta hay không.

Tô Căng Bắc nhăn mặt:

- Được rồi, chỉ có thể như vậy.

Bệnh viện Viện Y học Kinh Lập 1, vài y tá tụm lại tíu ta tíu tít tám chuyện.

- Nè, các cô nhìn gì thế?

Lâm Thanh Duy đúng lúc đi ngang qua, vỗ vai một y tá quen thuộc nào đó.

- Bác sĩ Lâm.

Các y tá thấy anh, mắt sáng rực lên:

- Bác sĩ Lâm anh xem tin hot giải trí hôm nay chưa?

Lâm Thanh Duy nhún vai:

- Chưa, sao thế?

- Vậy anh xem nè anh xem nè!

Y tá nọ vội kéo anh về phe mình:

- Người này có phải bác sĩ Chu không?

Lâm Thanh Duy:

- Sư huynh? Tin hot giải trí?

- Phải, nhìn kiểu nào cũng thấy giống.

Lâm Thanh Duy khó mà tin được, mở ảnh trên điện thoại zoom to nhất, từ từ trợn mắt:

- Hình như… đúng là có hơi giống.

- Đúng không? Anh cũng thấy giống à?

Vẻ mặt y tá kích động:

- Nói vậy bác sĩ Chu và Tô Căng Bắc thực là một cặp, trời ơi, chữa bệnh chữa ra tình cảm rồi.

Lâm Thanh Duy xem hết nội dung bài báo từ đầu đến cuối:

- Sao, sao có thể, sao sư huynh…

- Sao không thể, cô Tô đẹp như vậy, trước đây tôi đã thấy quan hệ hai người họ không bình thường rồi, không ngờ đấy.

Lâm Thanh Duy nhét di động vào tay y tá, vội vàng chạy tới chỗ Chu Thời Uẩn.

- Sư huynh!

Lâm Thanh Duy quên gõ cửa đã trực tiếp xông vào. Bên trong, Chu Thời Uẩn và Tiêu Viễn Tống đang thảo luận về một chứng bệnh hỗn tạp khó giải quyết.

Tiêu Viễn Tống không đồng ý:

- Thanh Duy, đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng cứ ào ào như thế.

- Biết biết, nhưng lần này có chuyện khẩn cấp.

Lâm Thanh Duy túm lấy cánh tay Chu Thời Uẩn:

- Sư huynh, anh, anh và Tô Căng Bắc đi thuê phòng?!

Chu Thời Uẩn:

- …

Tiêu Viễn Tống:

- …

- Em xem tin tức rồi, hình của hai người bị paparazzi chụp ở khách sạn là thật sao?

Tiêu Viễn Tống bất ngờ nhìn Chu Thời Uẩn:

- Khách sạn? Thời Uẩn, cậu và cô Tô…

Chu Thời Uẩn hơi bất ngờ nhưng rất nhanh liền bình thản, dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị chụp.

- Sư huynh, lợi hại nha, lại có được quan hệ với Tô Căng Bắc, vậy… khi nào thế?

- Khi nào?

Chu Thời Uẩn dừng lại, nói:

- Hơn hai mươi năm trước.

Lâm Thanh Duy:

- Hả?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.