Dị Thế Chi Tuyệt Thế Vô Song

Chương 2: Chương 2: 7.8.9.10




Dị Thế Chi Tuyệt Thế Vô Song [Quyển 1]

Chương 6.7.8.9.10

Author-Kinh Hồng

Edit – Cáo ngố Beta – Rồng béo

[Cáo] Mong mọi người không mang bản dịch ra khỏi sachobangly.wordpress.com

—————–

Quyển 1 [6] Ngũ Điện Hạ

Hoàng Phủ Ngạo nhìn vật nhỏ xinh đẹp, cao ngạo trước mắt, lúc này quang mang bảy màu lưu ly bắt đầu phiếm đỏ, màu đỏ ngày càng đậm, đề phòng chăm chú nhìn y.

Hoàng Phủ Ngạo kinh ngạc, theo ánh mắt vật nhỏ hắn hiểu được, y làm vật nhỏ có cảm giác uy hiếp, chỉ cần một cử động kích thích, vật nhỏ này nhất định sẽ như một con sói bị chọc giận, điên cuồng giết chóc.

Ha hả, không phải hoàng cung dưỡng ra toàn là cừu non sao, sao lại có một vật nhỏ đáng yêu, thú vị như vậy.

Hoàng Phủ Ngạo cố gắng khống chế khí thế của mình, làm vật nhỏ giảm bớt đề phòng. Nhìn quần áo phong phanh của vật nhỏ, làn da lộ ra bên ngoài đã đông lạnh tới tím tái, cơ thể nho nhỏ không ngừng run rẩy.

Hoàng Phủ Ngạo rốt cuộc tìm được đề tài.

“Bé con, rất lạnh đúng không, đến bên người ta, sau này sẽ không còn chịu lạnh nữa.”

Thanh Việt nhìn chằm chằm nam tử trẻ tuổi mặc quần áo quý giá đẹp đẽ trước mặt, trực giác nói cho bé biết, người này có khí thế cường đại, rất nguy hiểm.

Nếu y muốn giết mình, với năng lực của bé bây giờ thì ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Bất quá người này không có sát khí, ánh mắt nhìn bé cũng rất kì quái, chưa có ai nhìn bé như vậy, không phải chán ghét, không phải khinh miệt, không phải sát ý, không phải sợ hãi cũng không phải lợi dụng.

“Lại đây bé con, ta sẽ không thương tổn ngươi!”

Có thể tin tưởng y không, Thanh Việt tự hỏi, cơ thể bé đã không chịu nổi nữa, người này cũng không giống đang nói dối. Suy nghĩ một chút, Thanh Việt chầm chậm bước một bước nhỏ về phía Hoàng Phủ Ngạo.

Chỉ một bước nhỏ nhưng Hoàng Phủ Ngạo lại vô cùng cao hứng, đã rất lâu y không vui vẻ như vậy.

Y không thích con nít, nhưng hiện tại y phát hiện hóa ra có vài đứa nhỏ rất đáng yêu.

“Đúng rồi, cứ như vậy, ta sẽ không thương tổn ngươi!”

Hoàng Phủ Ngạo cẩn thận ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay về phía Thanh Việt, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng vô cùng mềm nhẹ, không muốn làm dọa vật nhỏ mẫn cảm này.

Thanh Việt bước một bước, thấy y không có hành động muốn đả thương mình, lại bước tiếp vài bước, người nọ vẫn như trước không hề động, Thanh Việt lại bước tới từng bước.

Hoàng Phủ Ngạo nhìn vật nhỏ từng bước bước về phía mình, ngày càng gần, vật nhỏ cũng học theo bộ dáng của y, chậm rãi vươn bàn tay bé xíu đã đông lạnh tới cứng đờ, lúc này Hoàng Ngủ Ngạo ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Bất quá thời khắc mấu chốt lúc nào cũng có người nhảy ra phá hư, một khắc Hoàng Phủ Ngạo định cầm lấy bàn tay lạnh băng của vật nhỏ thì..

“Bệ hạ”

Tạp Ân lớn giọng rống lên.

Thanh Việt bị dọa sợ, lập tức ro rụt tay lại, xoay người bỏ chạy.

Hoàng Phủ Ngạo phát cáu

Bất quá cũng không muốn buông tha thành quả của mình, Thanh Việt còn chưa chạy được vài bước, Hoàng Phủ Ngạo đã vươn tay ôm bé con vào lòng. Y trừng mắt lườm Tạp Ân, hắn lập tức ngậm miệng ngoan ngoãn đứng một bên.

“Ôô”

Thanh Việt bắt đầu giãy dụa.

“Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ không thương tổn ngươi, đừng sợ, đừng sợ.”

Hoàng Phủ Ngạo có chút ngốc dùng tay phải xoa nhẹ lưng Thanh Việt, nhẹ giọng dỗ dành bé, trong trí nhớ hình như từng thấy qua vài người dỗ con nít như vậy. Lúc đó y chán ghét con nít phiền phức cũng không nhìn kĩ, bất quá hẳn là không sai đi.

Hành động của Hoàng Phủ Ngạo làm đám người sợ hãi, ai ai cũng biết hoàng đế bệ hạ không thích con nít a.

Chẳng lẽ đây là máu mủ tình thâm trong truyền thuyết? Tạp Ân thầm đoán, nếu không sao bệ hạ vừa thấy Ngũ điện hạ đã trở nên ôn hòa như vậy? Máu mủ tình thâm a Tạp Ân thực sự cảm động.

Hành động của Hoàng Phủ Ngạo cũng có hiệu quả, Thanh Việt dần dần không giãy dụa nữa, dựa vào trong lòng Hoàng Phủ Ngạo, bé không còn khí lực để chống đỡ nữa.

Hoàng Phủ Ngạo nhìn biểu hiện của Thanh Việt rất hài lòng, sau đó mới quay qua phía Tạp Ân cùng đám chủ quản mã tràng.

“Vội vội vàng vàng chạy tới, có chuyện gì?”

“Bẩm bệ hạ, đứa bé này có thể là Ngũ điện hạ, trên người có đeo ngọc bội hoàng tử, hơn nữa chỉ có Ngũ điện hạ có tóc màu bạch kim, tiểu nhân không rõ vì sao Ngũ điện hạ xuất hiện ở đây, liền cùng mấy vị chủ quản đuổi theo tới đây.”

“Bé con này là con của trẫm?”

Hoàng Phủ Ngạo cúi đầu nhìn vật nhỏ trong lòng, tóc bạch kim, hình như ba năm trước Tạp Ân từng nói qua.

Ha hả hóa ra vật nhỏ thú vị này là con mình, khó trách càng nhìn càng thích. Hoàng Phủ Ngạo xoa đầu vật nhỏ, ôm bé con chặt hơn. Sau đó nghĩ tới gì đó, nhíu mi.

“Đứa con của trẫm sao lại ở đây, lại còn biến thành như vậy?”

“Tiểu nhân cũng không hiểu được.”

“Tạp Ân, giao chuyện này cho ngươi, điều tra rõ ràng.”

“Dạ, bệ hạ.”

Hoàng Phủ Ngạo cúi đầu nhìn vật nhỏ trong lòng, ánh mắt vô cùng xinh đẹp vẫn còn lưu lại quang mang đề phòng, nhịn không được hôn lên trán bé một cái, bé con trong lòng lập tức khẩn trương.

“A, đừng sợ, ta là phụ hoàng của ngươi, bé con, cùng phụ hoàng về nhà được không?”

Hoàng Phủ Ngạo lại hôn lên trán bé con một cái.

“Tạp Ân, trở về.”

“Dạ, bệ hạ! ! !”

Lần này Tạp Ân trả lời đặc biệt nhanh nhẹn.

Quyển 1 [7] Chữa Trị

Hoàng Phủ Ngạo trên đường về cung, phát hiện vật nhỏ trong lòng có chút không thích hợp, lúc đầu còn tưởng bé con quá mệt mỏi ngủ gật, nhưng lúc trở về Bàn Long điện thì phát hiện cơ thể vật nhỏ lạnh đến dọa người, hô hấp đứt quãng, nhịp tim lúc có lúc không.

“Tạp Ân, mau truyền y sư, trị liệu sư cũng gọi tới, mau lên!”

“Dạ, bệ hạ.”

Tạp Ân vác cơ thể cơm nắm lúc này hăng hái xông ra ngoài, dùng tốc độ nhanh nhất phân phó người hầu bên ngoài.

“Bé con, cố kiên trì một chút, y sư rất nhanh sẽ tới.”

Hoàng Phủ Ngạo dùng lông chồn tím bọc Thanh Việt lại, cầm lấy bàn tay bé xíu không ngừng xoa nắn, như vậy có thể làm Thanh Việt thấy ấm hơn một chút.

“Bé con cố kiên trì, bé con có đôi mắt của sói, nhất định sẽ không dễ dàng khuất phục đúng không, cố kiên trì một chút nữa!”

“Bệ hạ, bệ hạ, y sư tới rồi.”

Tạp Ân thở hổn hển, phía sau còn có ba vị y sư bị thị vệ vác tới.

Ba vị y sư còn chưa kịp hành lễ đã bị Hoàng Phủ Ngạo trực tiếp gọi vào bên giường, nhất thời không kịp phản ứng, đần mặt đứng tại chỗ.

“Các vị, mau tới xem bệnh cho tiểu điện hạ, đừng thất thần.”

Tạp Ân vội vàng nhắc nhở.

“Dạ, vâng.”

Ba y sư vội vàng tiến tới, vây quanh Thanh Việt ba chân bốn cẳng làm các loại kiểm tra.

Kì thực trong lòng ba người vẫn còn mơ hồ, lúc đầu còn tưởng là bệ hạ đột nhiên phát bệnh, bọn thị vệ sốt ruột tới mức vác bọn họ chạy tới đây.

Vừa đến nơi, thấy bệ hạ vô cùng khỏe mạnh, còn đối tượng đại tổng quản Tạp Ân muốn mình chữa trị lại là tiểu điện hạ.

Tiểu điện hạ sao lại ở đây? Bệ hạ không phải không thích con nít sao? Ba người thực nghi hoặc.

Kết quả kiểm tra dọa cả ba nhảy dựng, vội vàng lôi dược mệnh tục hoàn trong hòm thuốc ra, may mắn tưởng rằng chuẩn bệnh cho bệ hạ, nên mang theo đều là dược liệu tốt nhất, bằng không mệnh của tiểu điện hạ có giữ được hay không đúng là khó nói.

“Bệ hạ, vi thần đã cho tiểu điện hạ uống dược mệnh tục hoàn tốt nhất, tạm thời tiểu điện hạ không có nguy hiểm tính mạng, chính là……. chính là……”

“Chính là cái gì?”

“Dạ bẩm bệ hạ, chính là tiểu điện hạ không phải sinh bệnh, mà là……”

“Nói thẳng!”

“Dạ, theo suy đoán của nhóm vi thần, tiểu điện hạ đại khái đã 5, 6 ngày không ăn gì cả, hơn nữa cơ thể vốn đã suy yếu, lục phủ ngũ tạng vô cùng suy nhược, nếu không cẩn thận điều dưỡng vài năm thì sẽ không chuyển biến tốt được, còn có……”

Y sư cẩn thận quan sát sắc mặt Hoàng Phủ Ngạo, sợ tới mức nuốt luôn lời định nói.

“Nói!”

“Dạ….. bệ hạ, xương cốt cùng các đốt ngón tay của tiểu điện hạ có dấu hiệu tổn tương vì rét lạnh, sau này…..sau này mỗi khi trời lạnh, có thể sẽ xuất hiện cảm giác đau nhức toàn thân, nếu nghiêm trọng còn…… còn….. còn có thể đi lại bất tiện.”

Im lặng, trong nhất thời, tẩm điện im lặng dị thường.

Mọi người bị không khí yên tĩnh cực đại này làm sợ tới mức không dám thở mạnh.

Bất quá, may mắn có đám người cõng trị liệu sư tới giải vây.

Trị liệu sư bị đám thị vệ xông vào nhà vác chạy vào cung.

Vốn đang nhàn nhã phao trà ở nhà, đột nhiên bị một đám thị vệ hoàng cung vọt vào vác đi, nếu không phải nhận ra hai thị vệ trong số đó, hắn đã trực tiếp phát ra công kích ma pháp.

“Bệ hạ……”

“Mau tới xem.”

Hiện tại Hoàng Phủ Ngạo cũng không còn tâm tình nói lời thừa nữa.

Vừa thấy không khí có chút bất thường, trị liệu sư thông minh La Á • Tạp Tư Lạp lập tức tiến tới kiểm tra, sau đó nhanh chóng niệm vài câu chú ngữ, đầu tiên dùng ma pháp cấp thứ 5——quang chi khôi phục thuật không có tác dụng, trực tiếp dùng ma pháp cấp 8 hệ quang——quang chi phục tô thuật.

Vài viên tròn bạch quang tụ tập bên người Thanh Việt.

Bất quá chỉ tiến tới gần, vô luận La Á làm thế nào cũng không thể tiếp cận Thanh Việt.

“Sao lại như vậy?”

La Á buồn bực akhông chịu thua lại làm một cái quang chi phục tô thuật, kết quả lại càng có nhiều viên tròn tụ tập vây quanh người Thanh Việt, nhưng vẫn như cũ không thể nhích tới gần.

“Vì cái gì a! ! !”

La Á tức tới phát điên, vất vả mới có cơ hội biểu hiện trước mặt bệ hạ, kết quả lại như vậy.

Bất quá La Á kiên cường không chịu khuất phục trước khó khăn, ngược lại càng cố gắng không ngừng phóng ra quang chi phục tô thuật, mãi tới khi ma lực hao hết, quỳ rạp trên mặt đất.

Kì thật La Á không biết, trong cơ thể Thanh Việt có hai nguồn sức mạnh của thiên châu cùng Huyết Ma.

Thiên châu là linh lực thuần khiết nhất của thiên địa, còn sức mạnh của Huyết Ma sau hàng ngàn hàng vạn năm túy luyện cũng trở thành sức mạnh hắc ám tinh khiết nhất trong thiên địa.

Vô luận là sức mạnh nào cũng e sợ không dám tới gần nguyên tố ám và quang.

Bất quá, bị nguyên tố quang kích thích, hai nguồn sức mạnh vốn bị song kiếm âm dương phong ấn bắt đầu thức tỉnh. Bởi vì bị những viên tròn quang mang bao vây nên mọi người không phát hiện cơ thể Thanh Việt đang lóng lánh ngân quang.

Lúc mọi người quyết định buông tha La Á, hắn đã sắp hỏng mất rồi, thì hai nguồn sức mạnh vừa thức tỉnh không chút khách khí hấp thu sạch sẽ nguyên tố quang La Á vất vả phóng ra, mọi người chỉ nhìn thấy quang mang chợt lóe lên sau đó tiêu thất vào người Thanh Việt.

Sau đó, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Thanh Việt bắt đầu hồng nhuận, hô hấp cũng vững vàng hơn.

Hoàng Phủ Ngạo vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn, cảm giác không còn lạnh băng như lúc nãy mới thở nhẹ. Sau đó bảo y sư kiểm tra lại một lần, đồng thời bảo Tạp Ân chuẩn bị nấu thuốc.

Chỉ còn La Á ngơ ngác nghi hoặc, ma pháp của mình từ khi nào trở nên ì ạch như vậy?

Quyển 1 [8] Tắm Rửa

Được chăm sóc cẩn thận, sáng sớm hôm sau Thanh Việt đã tỉnh lại.

Vừa tỉnh Thanh Việt liền phát hiện cơ thể mình tràn ngập sức mạnh khổng lồ của thiên châu cùng Huyết Ma, hơn nữa, phần lớn hai nguồn sức mạnh này đã dung hợp lại một chỗ.

Sức mạnh này, nguyên bản chỉ có thể dùng song kiếm âm dương trong linh hồn phong ấn, đại khái là kiếm linh cảm giác chủ nhân có nguy hiểm từ bên ngoài nên đã giải phóng sức mạnh đi.

Bất quá, sức mạnh sau khi dung hợp, cư nhiên lại vô cùng ôn hòa, trong cơ thể yếu ớt này, chẳng những không phản phệ, còn vô cùng yên ổn, Thanh Việt hiện giờ vẫn chưa thể khống chế nó, nó vẫn cứ ngoan ngoãn ngủ say trong cơ thể Thanh Việt.

Hoàng Phủ Ngạo từ sớm đã vào triều, cả tẩm điện vô cùng yên lặng.

Thanh Việt thoải mái cọ cọ trên giường lớn mềm mại, cho tới bây giờ bé chưa từng được ngủ ở một nơi thoải mái như vậy.

“Tiểu điện hạ tỉnh sao?”

Hai tì nữ xinh đẹp đứng cách đó không xa, thấy Thanh Việt Tỉnh, lập tức tiến tới thỉnh an, thấy bộ dáng của Thanh Việt khiến hai người như mắt lóe đôm đốm, vội vàng cúi đầu.

“Nô tì Thu Thủy, nô tì Xuân Cảnh bái kiến tiểu điện hạ.”

Thu Thủy thấy Thanh Việt chỉ nhìn mình không nói tiếng nào, mỉm cười hỏi.

“Tiểu điện hạ, cơ thể có tốt hơn nhiều không?”

Thanh Việt cảm thấy các nàng không có uy hiếp, cảm giác rất dịu dàng, liền gật nhẹ đầu.

“Vậy tốt quá, bệ hạ đã căn dặn, lúc tiểu điện hạ tỉnh lại không có gì trở ngại thì nhóm nô tì xin phép hầu hạ tiểu điện hạ tắm rửa chải đầu.”

Thấy Thanh Việt không phản đối, hai người thở nhẹ một hơi, trước khi vào triều bệ hạ đã căn dặn, tiểu điện hạ không thích người khác tới gần, trước mặt tiểu điện hạ phải bảo trì một khoảng cách nhất định, ngữ khí, hành động đều phải hết sức nhu hòa.

“Cần nô tì giúp tiểu điện hạ mặc quần áo không ạ?”

Thanh Việt lắc đầu, tự mình mặc đồ.

“Xin tiểu điện hạ đi theo nô tì, nô tì xin được dẫn đường.”

Tẩm điện có một cánh cửa nhỏ nối thẳng tới phòng tắm, phòng tắm bố trí vô cùng xa hoa, toàn căn phòng được lót bằng bạch ngọc, nước trong bể được dẫn từ ôn tuyền thiên nhiên, trên vách tường được khảm những viên tinh thạch màu vàng lớn nhỏ bất đồng, tản mát quang mang nhu hòa, dưới làn hơi nước không ngừng bốc lên có vẻ rất ấm áp.

Thu Thủy, Xuân Cảnh đưa Thanh Việt tới phòng tắm thì có thêm hai tì nữ nâng hương lộ nhũ dịch vào, theo sau còn có hai người hầu cầm quần áo, cung kính đứng bên cạnh bể.

Ngay lúc Thu Thủy, Xuân Cảnh nghĩ mình sắp hoàn thành nhiệm vụ thì Thanh Việt đi tới bên cạnh bể nhìn nhìn một chút lập tức lùi về sau, xoay người muốn chạy.

Hai người sửng sốt, vội vàng ngăn cản Thanh Việt.

“Tiểu điện hạ có gì không hài lòng sao?”

“Đúng vậy, tiểu điện hạ, đây là phân phó của bệ hạ, nếu không hoàn thành nhóm nô tì sẽ bị phạt, xin tiểu điện hạ hãy tắm rửa!”

Hai người cảm thấy tiểu điện hạ dù sao cũng chỉ là đứa nhỏ mới ba tuổi, cái gì cũng không hiểu, khẽ cắn môi, định giữ lấy tiểu điện hạ hầu hạ tắm rửa. Bệ hạ cũng sắp xong buổi chầu sớm, nếu bệ hạ quay lại, thấy tiểu điện hạ còn chưa tắm rửa xong thì các nàng thê thảm.

Thanh Việt dường như biết các nàng định làm gì, trong lúc hai người nhào tới, Thanh Việt nhanh nhẹn vọt qua một bên, kết quả Xuân Cảnh bị trượt chân, va vào một tì nữ cầm hương lộ đứng bên cạnh, cùng nhau ngã nhào vào trong bể.

Bể này trừ bỏ bệ hạ, không ai được phép xuống, cái này là tội chết, mọi người sợ hãi tới mức luống cuống tay chân kéo hai người tì nữ lên. Ai cũng ướt át hết cả người, vô cùng chật vật.

“Tiểu điện hạ, nô tì cầu ngài đừng náo loạn!”

Thu Thủy gấp tới độ sắp khóc tới nơi, lần này thảm rồi, không hầu hạ tiểu điện hạ tắm rửa, bọn họ thì ướt đẫm, còn làm đổ hương lộ, quần áo mới để tiểu điện hạ thay cũng rơi xuống đất ướt mem.

“Mau, ngăn tiểu điện hạ lại!”

Hai gã người hầu vội vàng đứng lên muốn cản Thanh Việt, ai ngờ cả người ướt đẫm đi trên bạch ngọc vô cùng trơn trợt, chưa được mấy bước đã té lăn quay, Thu Thủy ở phía sau cũng bị ngã theo.

Thu Thủy vừa vội lại đau, oa một tiếng liền bật khóc, ba tì nữ bên cạnh ao nghe thấy nàng khóc, hai người cũng oa một tiếng khóc theo.

Hoàng Phủ Ngạo vừa tiến vào phòng tắm liền thấy cảnh tượng như vậy.

Ba tì nữ nằm sấp bên cạnh bể, toàn thân ướt mem, quần áo xộc xệch, tóc tai hỗn độn, hai người đang khóc, người còn lại thấy y vào cũng khóc nốt.

Cách đó không xa còn có hai người hầu và một tì nữ té ngã trên đất, người cũng ướt nước, so với ba người bên kia còn thảm hơn, mặt đất là một mảnh hỗn độn, khay, chậu, hương lộ đổ đầy, dính bết vào quần áo, còn có chiếc giày không biết của ai……

Mà đứa con bảo bối của y vốn đang tắm rửa thì toàn thân khô ráo đứng ở một khoảng an toàn, thấy y tiến vào, ánh mắt to lóng lánh quang mang lưu ly kì lạ, còn có một tia ủy khuất.

Hoàng Phủ Ngạo bị một màn này chọc giận.

Quyển 1 [9] Tắm Rửa 2

“Ai tới nói cho trẫm biết, đã xảy ra chuyện gì?”

“Bệ…….hạ…….”

Thu Thủy cố nén đau đi tới quỳ xuống, nơm nớp lo sợ trả lời.

“Dạ bẩm…… bệ hạ, nhóm nô tì theo phân phó của bệ hạ mang tiểu điện hạ đi tắm rửa, lúc bắt đầu rất tốt, nhưng không biết vì sao, tiểu điện hạ đi tới cạnh bể thì đột nhiên lùi về, nhóm nô tì quýnh lên, liền tiến tới ngăn tiểu điện hạ, muốn hỏi xem tiểu điện hạ có chỗ nào không hài lòng, kết quả…… kết quả…… thành như vậy, nô tì biết tội, xin bệ hạ khai ân!”

“Xin bệ hạ khai ân! ! !”

Mấy người khác cũng quỳ xuống, không ngừng dập đầu.

“Được rồi, mau chuẩn bị lại, dọn sạch sẽ nơi này đi.”

Hoàng Phủ Ngạo tuy rằng nghiêm khắc, nhưng cũng không vì chút việc nhỏ này mà phát hỏa.

“Tạ ơn bệ hạ!”

Thu Thủy, Xuân Cảnh vội vàng dọn dẹp, chỉnh lí, bốn người còn lại cũng nhanh chóng chuẩn bị hương lộ, thay đổi quần áo.

Hoàng Phủ Ngạo thấy Thanh Việt vẫn đứng im không nhúc nhích liền đi qua.

“Bé con, vì sao không nghe lời?”

Thấy y đi tới, Thanh Việt theo bản năng lui về sau, nhưng không chạy trốn, Thanh Việt nhớ rõ y là người cứu mình, nghe đối thoại của bọn họ, Thanh Việt biết y là phụ thân của mình.

“Bé con, lại đây, đến đây với phụ hoàng.”

Hoàng Phủ Ngạo cẩn thận tới gần Thanh Việt, sau đó ôm bé vào lòng.

“Đừng sợ, đừng sợ, phụ hoàng sẽ không thương tổn ngươi.”

Hoàng Phủ Ngạo nhẹ nhàng vỗ lưng Thanh Việt, làm bé thả lỏng.

“Bệ Hạ, bể đã chính lí xong, đồ dùng tắm rửa cũng chuẩn bị đầy đủ.”

“Ừ.”

Hoàng Phủ Ngạo không muốn nhìn bộ dạng chật vật của bọn họ liền phất tay bảo lui, ôm Thanh Việt đi về phía bể.

Ai ngờ, Thanh Việt vốn đang im lặng lại bắt đầu giãy dụa.

Hoàng Phủ Ngạo sửng sốt một chút lập tức cười ha hả.

“A……. ha hả…… a…… bé con, không phải sợ nước chứ, ha hả….. thực thú vị, ha hả…… phụ hoàng còn tưởng bé con không sợ trời, không sợ đất chứ, không ngờ….. ha hả…. bé con thực sự rất đáng yêu…….”

Thanh Việt thấy y không có ý muốn thả mình ra, ngược lại còn rất cao hứng. Thanh Việt có chút khó thở liền hung hăng cắn một ngụm lên cánh tay Hoàng Phụ Ngạo, không chịu nhả.

Hoàng Phủ Ngạo thấy bé cắn mình, cũng không giận, biết bé tức giận nên dùng tay không bị cắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim mềm mại, chờ bé tự mình nhả ra.

Thanh Việt một ngụm này cắn rất sâu, mùi máu tươi nhàn nhạt lan tràn trong khoang miệng. Thanh Việt giương mắt nhìn, phát hiện Hoàng Phủ Ngạo vẫn mỉm cười như trước, ánh mắt đen láy như màn đêm, không có chán ghét, ngược lại còn sủng nịch vuốt tóc bé.

Thanh Việt ngây ngốc nhả ra, đôi mắt to tròn lóng lánh quang mang dị sắc tràn ngập nghi hoặc.

Hoàng Phủ Ngạo thấy bé con còn đang ngẩn người, thừa cơ hội cởi hài, ôm Thanh Việt trực tiếp nhảy vào bể.

Lúc này Thanh Việt không dám ngọ ngoạy nữa, tay chân như bạch tuột bám chặt lấy cánh tay Hoàng Phủ Ngạo, làm thế nào cũng không chịu buông.

“Ha hả……..”

Bộ dáng đáng yêu của bé làm Hoàng Phủ Ngạo cười không ngừng.

Hoàng Phủ Ngạo tìm một nơi nước cạn ngồi xuống, nghiêng người tựa vào thành bể, đặt Thanh Việt ngồi trên người mình, nước trong ao còn chưa cao qua thắt lưng Thanh Việt.

“Bé con, nước nơi này rất cạn, không cần khẩn trương.”

Chờ Thanh Việt thả lỏng, Hoàng Phủ Ngạo mới cởi bỏ quần áo hai người, với tay lấy hương lộ bên cạnh xoa lên mái tóc bạch kim mềm mại của Thanh Việt.

Dòng nước ấm áp, thơm mát, Thanh Việt cảm thấy rất thoải mái, hơi híp mắt lại, bộ dáng rất hưởng thụ.

“Bé con, biết ta là ai không?”

Thanh Việt gật đầu, bé nghe người khác gọi.

“Vậy, biết ngươi là con của ta không?”

Thanh Việt gật đầu, bé nghe y nói qua.

“Bé con, sao tới giờ cũng chưa nói câu nào, vì sao vậy?”

Thanh Việt lắc đầu, đôi mắt to xinh đẹp có chút ảm đạm, không ai nói chuyện với bé, bé chỉ có thể trốn ở một nơi rất xa, nghe người khác nói, dần dần bé quên mất mình có thể nói chuyện hay không.

“Y sư kiểm tra nói yếu hầu ngươi không có vấn đề, vì cái gì không nói?”

Thanh Việt cúi đầu không nói.

“Không ai nói chuyện với ngươi đúng không?”

Lúc Hoàng Phủ Ngạo nói lời này, rõ ràng cảm nhận được bé con đang ngồi trên người mình run rẩy một chút, y biết mình đoán đúng rồi.

“Sau này cùng phụ hoàng nói chuyện, được không?”

Hoàng Phủ Ngạo nâng đầu Thanh Việt lên, để bé nhìn vào mắt mình.

“Sau này ở cùng với phụ hoàng, cùng phụ hoàng nói chuyện, được không?”

Ánh mắt lưu ly của Thanh Việt không ngừng biến ảo, hồi lâu sau, nhẹ nhàng nhưng kiên định gật đầu.

“Ân.”

Hoàng Phủ Ngạo nghe thấy bé trả lời, mỉm cười, đã rất lâu y không có hạnh phúc, hạnh phúc vì có được trân bảo!

Quyển 1 [10] Nói Chuyện

Tắm rửa xong, Hoàng Phủ Ngạo ôm Thanh Việt về tẩm cung, cơ thể Thanh Việt vẫn còn chưa khang phục, Hoàng Phủ Ngạo chỉ cho phép bé nằm trên giường, lệnh Thu Thủy, Xuân Cạnh theo phân phó của y sư chuẩn bị chút cháo và điểm tâm, sau đó đi vào thư vòng bên cạnh.

Trong thư phòng, Tạp Ân đã phụng trà tốt, chờ ở đó.

“Bệ hạ.”

“Tạp Ân, tra thế nào rồi?”

Hoàng Phủ Ngạo ngồi trên nhuyễn tháp, nhấp một ngụm trà hỏi.

“Bẩm bệ hạ, căn cứ theo tin tức của nhóm ẩn vệ, Ngũ điện hạ vừa sinh ra đã ở trong một tiểu viện nhỏ phía sau Hoa Chiếu cung, không được phép bước ra đó một bước. Trước lúc một tuổi còn có một tì nữ chăm sóc, sau một tuổi thì không thấy người đặt chân tới tiểu viện nữa, cứ cách hai ngày sẽ có người mang tới chút nước cùng thức ăn.”

Tạp Ân ngẩng đầu nhìn sắc mặt Hoàng Phủ Ngạo không có biến hóa gì mới tiếp tục nói.

“Lần này, suốt 7 ngày không có ai đem nước và thức ăn tới cho Ngũ điện hạ, đại khái là vì quá đói nên Ngũ điện hạ mới chạy ra ngoài.”

Ngón tay Hoàng Phủ Ngạo gõ nhịp lên bàn, thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng Tạp Ân từ nhỏ đã theo hầu Hoàng Phủ Ngạo hiểu rỏ, đó là dấu hiệu bệ hạ tức giận, hậu quả thực sự rất nghiêm trọng!

Tạp Ân cảm giác rất đúng, hiện tại Hoàng Phủ Ngạo rất tức giận, y không thích con nít vì thế rất ít khi hỏi tới những đứa con của mình, bất quá không hỏi tới không có nghĩa là đứa con của mình có thể bị người ta tùy ý ngược đãi!

“Bệ hạ, chúng ta có cần…….”

Tạp Ân học theo đám cường đạo làm động tác cắt cổ.

“Hừ…… đã lớn rồi sao không có tiền đồ như vậy?”

“A?”

Tạp Ân còn tưởng mình có thể đoán được ý của bệ hạ.

“Trực tiếp giết đi không có ý nghĩa, lưu lại chậm rãi ngoạn không phải tốt hơn sao? Chọc giận trẫm thì phải dùng cả đời để giác ngộ.”

Ngữ khí của Hoàng Phủ Ngạo thực bình tĩnh, Tạp Ân nghe thấy lại lạnh run, xem ra chênh lệch của hắn và bệ hạ vẫn còn rất xa xôi!

Nghe xong báo cáo của Tạp Ân, Hoàng Phủ Ngạo bắt đầu đọc báo cáo lãnh chúa các vùng gửi tới. Năm nay Nam Việt gặp đại tuyết trăm năm mới có, rất nhiều nơi không may bị tai nạn, một mớ vấn đề chờ hoàng đế bệ hạ định đoạt.

Hoàng Phủ Ngạo nhìn chằm chằm đống báo cáo chất chồng trên bàn nhíu mi.

“Tạp Ân, số này đều dâng lên cho trẫm xem?”

“Đúng vậy, bệ hạ.”

“Tạp Ân, chồng này đưa qua chỗ Thừa Tướng, chồng này đưa tới Đại Thần Tài Vụ, này đưa tới chỗ Nguyên Soái…..”

Không tới một phút, trên bàn Hoàng Phủ Ngạo chỉ còn một xấp nhỏ.

“Bệ hạ…… này?”

“Mau đi, đem cho mấy lão già kia xử lý, việc gì trẫm cũng làm thì bọn họ làm cái gì?”

“Dạ, bệ hạ!”

Tạp Ân thực bất đắc dĩ a!

Chuyển giao hết phần lớn văn kiện, Hoàng Phủ Ngạo rất nhanh xử lý hết số còn lại.

“Tạp Ân, cùng trẫm đi dạo một chút.”

“Dạ, bệ hạ, bệ hạ muốn đi đâu?”

“Ha hả, đi xem thử Cẩn phi có phát hiện mình đánh mất đứa con không.”

“Dạ, bệ hạ!”

Tạp Ân hưng phấn, bắt đầu tưởng tượng tới cảnh Cẩn phi nương nương thanh lệ thoát tục như cốc u lan xuất hiện vẻ mặt hoảng sợ, kích động không biết làm sao.

Bất quá, Hoàng Phủ Ngạo đến đó, gương mặt Cẩn phi chỉ có dịu ngoan, cung kính, vui mừng, thấp giọng nỉ non, mỉm cười yếu ớt, cùng Hoàng Phủ Ngạo nghe ca thưởng vũ, dùng bữa, nói chuyện, mãi đến lúc Hoàng Phủ Ngạo rời đi cũng không xuất hiện tình cảnh trong ảo tưởng của Tạp Ân. Ảo tưởng vốn cũng chỉ là ảo tưởng, chuyện này làm Tạp Ân thực buồn bực, có lẽ Cẩn phi vẫn chưa biết, hoặc tâm lí của nàng quá tốt, dù sao thì không nhìn được chút manh mối nào từ mặt Cẩn phi, Tạp Ân cảm thấy, với chỉ số thông minh của mình nhất định không thể làm vậy được.

Lúc trở về Bàn Long điện, sắc trời đã muộn, Thanh Việt đã sớm ngủ, Hoàng Phủ Ngạo sợ đánh thức bé nên bảo nhóm tì nữ ra lui ra hết không cần hầu hạ, y nhẹ nhàng tẩy trừ sơ một lượt rồi thay quần áo.

Kỳ thực, Hoàng Phủ Ngạo vừa tiến vào nội điện thì Thanh Việt liền tỉnh giấc, bé không có khả năng ở nơi không quen thuộc hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.

Hoàng Phủ Ngạo mới đi tới bên giường đã phát hiện bé con vốn đang ngủ say, lúc này lại đang mở to ánh mắt thanh lương, hoàn toàn không có một tia buồn ngủ nhìn mình chằm chằm, ánh mắt kia tựa như một con sói con muốn bảo vệ lãnh địa của mình.

“Ha hả………… bé con.”

Hoàng Phủ Ngạo bị bộ dáng của bé chọc cười, không chút khách khí kéo bé ra khỏi ổ chăn, ôm vào lòng mình, bàn tay to chà đạp mái tóc bạch kim mềm mượt của Thanh Việt.

“Bé con, ngươi phải hiểu rõ, gian phòng này là của phụ hoàng, giường này cũng là của phụ hoàng, nếu không cho phụ hoàng ngủ, phụ hoàng kêu người quăng ngươi ra ngoài ngủ trên tuyết.”

Hoàng Phủ Ngạo trực tiếp uy hiếp.

Thanh Việt nhìn Hoàng Phủ Ngạo, lại sờ sờ giường lớn mềm mại, nhìn nhìn căn phòng xinh đẹp ấm áp, cuối cùng quyết tâm kéo ống tay áo Hoàng Phủ Ngạo, gật gật đầu.

“Ha hả…… đúng là bé ngoan.”

Hoàng Phủ Ngạo ôm Thanh Việt, nhanh chóng chui vào ổ chăn, hôn mạnh trên trán Thanh Việt một cái.

“Bé con, nói chuyện đi, kêu một tiếng phụ hoàng nào.”

“……..”

“Ngươi có thể nói, đừng khẩn trương.”

“……..”

“Tiếng phụ hoàng rất đơn giản.”

“Phụ…… hoàng……….”

Âm thanh Thanh Việt có chút khàn khàn, bất ổn, đại khái vì rất lâu rồi bé không nói chuyện, bất quá âm tự rất rõ ràng, âm thanh nhẹ nhàng mềm mại làm Hoàng Phủ Ngạo nghe tới tâm cũng ngứa ngáy.

“Ngoan, kêu lại một tiếng.”

“Phụ hoàng.”

“Thực ngoan!”

………

Hoàn Chương 6.7.8.9.10

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.