Diễm Tu

Chương 91: Chương 91: Nữ nhân hậu cung




" Nương nương, phía trước gặp chuyện không may, có nên đi đường vòng hồi cung không ạ?"

Trong cung tiếng ồn ào nổi lên tứ phía, nhuyễn kiệu(kiệu mềm*) vừa qua khỏi đại môn nghe vậy không khỏi ngừng lại.

"Ừm, động tác mau một chút, bổn cung không muốn có chuyện không hay!"- Bên trong kiệu phát ra thanh âm dễ nghe êm tai, từ trong đó lộ ra vài phần hà khắc.

" Nô tài tuân mệnh!"- Mặc dù kiệu đang đi ngang, nhưng lão thái giám cung kính khom sống lưng xoay một vòng chín mươi độ, trong tíc tắc khi hắn xoay người, một cổ bão cát đột nhiên thổi đi tới, mọi người đều tiềm thức giơ [tụ/tay áo] che mặt, nghiêng người nhắm mắt.

" A!" Cuồng phong thổi mạnh vù vù, bên trong kiệu truyền ra một tiếng tiếng yếu ớt sợ hãi.

" Nương nương, còn gì phân phó không ạ?" Khi kẻ nô tài nghe được thanh âm, đôi mắt liền phát sáng, lão thái giám một bên trở lại trước kiệu, một bên ra ám hiệu cho hai thị vệ đệ bên cạnh.

"Bổn cung không có việc gì, Vương tổng quản, khởi kiệu hồi cung!" Bên trong kiệu thanh âm nữ nhân vẫn như vậy ôn nhu mềm mại, một chút cũng không có bối rối hay tức giận khác thường.

Nhuyễn kiệu mau chóng di chuyển dọc theo hai bờ tường của cung điện, luồng bão cát thình lình xảy ra kia rất nhanh tan ra khỏi trí nhớ mọi người.

Một lát sau, một đạo tiên ảnh phiêu dật đứng ở nhuyễn kiệu địa phương nơi mà nhuyễn kiệu vừa dừng lại.

Huyền Nữ xích y xinh đẹp từ trên hư không hạ xuống, "Sự yên lặng" tự hồ sâu ánh mắt hướng về phía phương hướng nhuyễn kiệu biến mất.

" Lạc, lạc... " Đột nhiên, một đạo nhân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ồ là một bóng hình xinh đẹp tựa như lưu tinh bay theo, trực tiếp đập thẳng vào tầm nhìn Huyền Nữ, ngạnh sanh chặc đứt tầm mắt nàng:" Huyền Nữ muội muội, để cho tỷ tỷ cùng ngươi chơi một chút nha, lạc, lạc... "

Nhỏ nhắn xinh xắn nhu mì, tinh sảo vô song, tay cầm Bạch Ngọc bảo phiến, hoa dung sáng lạn - đúng là đệ nhất mỹ nữ Địa Giới, Ma tộc Vương phi Ngọc Phiến công chúa!

Lực lượng tuyệt đối chung quy có thể so sánh với quyền lực tuyệt đối, thấy địch nhân trước mắt, lần này đến phiên Huyền Nữ liền xoay người bước đi không dám ham chiến, nàng còn có trách nhiệm cứu mệnh sư tôn trong người, tự nhiên không thể cậy mạnh cùng Ngọc Phiến ác đấu.

Ngọc Phiến công chúa cũng không có truy kích, nhẹ lay động Bạch Ngọc bảo phiến hưởng thụ ngày thu mát mẻ; quang hoa trầm tư nhẹ nhàng vô song yêu nữ trong đáy mắt chợt tan, hoa dung đột nhiên biến ảo, phát hiện bí mật động trời làm Vạn Yêu công chúa lập tức quên ngay chuyện Huyền Nữ vứt khỏi đầu.

Ngọc thủ nhẹ dương, một tia yêu thuật biến thành con chim nhỏ bay nhanh vàotrong đám mây, bay về phía đang chờ mong biến hóa Địa Giới Vạn Yêu Quốc Cửu U Cung.

Thập Dương Thể vẫn còn sống, thì ra Thập Dương Châu đã dung hợp thành công cùng phàm nhân, Địa Giới có hi vọng rồi!

"Ngươi không sợ ta sao, ta là thích khách đó?" Nhẹ nhàng chuyển động bên trong chiếc kiệu nhỏ hẹp, một thân đầy máu Kiều Tam dựa trên nền kiệu màu xanh, có chút kinh ngạc dừng mắt trước vị đại mỹ nữ tuyệt sắc xinh đẹp này.

Thì ra bị đuổi cùng đường nên Kiều Tam đành trốn vào bên trong kiệu, uy hiếp nữ nhân hậu cung này.

Mi mắt khẽ liếc xéo, nữ nhân xinh đẹp cười khẽ, không chỉ có không sợ, ngược lại còn rất hứng thú dò xét Kiều Tam một lược, nàng nói:" Ngươi đúng là thích khách? Bổn cung lớn như vậy, lại chưa từng gặp qua thích khách đây, lúc này xem như được mở nhãn giới rồi!"

" Ngươi thật không sợ ta?"

Sau khi Kiều Tam đưa thân hình tiến về phía trước một chút, hai mắt sát khí bắn ra, căng căng chăm chú nhìn xem có biến hóa nào trong mắt nữ nhân này không.

Đại mỹ nữ cười khanh khách bình tĩnh không hề sợ hãi, làm như tự nói, lại vừa tự giải thích nhẹ giọng nói:" Ngươi là anh hùng đại hiệp, bổn cung chỉ là một tiểu nữ tử tay không tấc sắt, đại hiệp đương nhiên sẽ không thương tổn kẻ vô tội!"

" Đại hiệp? Ừm!

Nịnh nọt luôn vậy rất dễ nghe, huống chi lại là một nữ nhân xinh đẹp nịnh nọt, Đại Đảm Tam không tự chủ được ưỡn ngực lên, làm ra bộ dáng anh hùng ngẩng đầu ưỡn ngực nói:" Yên tâm đi, chỉ cần ngươi không lên tiếng, bổn đại hiệp tuyệt không tổn thương ngươi, nam nhân đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh!"

" Hì hì, hì hì... " Đại mỹ nữ dùng tay áo che miệng khẽ cười trộm, gương mặt xinh đẹp lại vừa lộ ra vài phần hồn nhiên phong tình, thấy "Đại hiệp" đối diện yết hầu nóng lên, thiếu chút nữa đương trường bại lộ bản tính lưu manh.

"Đại hiệp, ngươi còn chưa nói cho tiểu nữ tử tên của ngươi đâu? Tiểu nữ tử vốn là hậu phi trong thâm cung, tiện danh Xảo phi!" Mỹ nữ xảo cười thản nhiên, mặt ngọc thoáng hiện lên vẻ ảm đạm sầu bi, tẫn lộ vẻ thâm cung oán phụ thê lương cô độc.

Kiều Tam không bao giờ... biết xấu hổ tham lam nhìn đôi mắt đẹp đan phượng của người đẹp, tầm mắt một di, hắn là thích khách nhưng trái lại đi an ủi con tin:" Đừng sợ, vừa đến nơi có ít người, ta liền rời đi; được rồi, ngươi cứ kêu ta...... Đại Đảm Tam đi!"

Có lẽ là do "Ánh sáng Đại hiệp " ảnh hưởng, có lẽ là do nước mắt của nữ nhân nhu nhược tuôn rơi, tóm lại, Kiều Tam như bị quỷ thần sai khiến nói ra danh xưng của mình.

"Nương nương, đến nơi rồi, nô tài đở người hạ kiệu!" Trong chốc lát qua đi, nhuyễn kiệu dừng lại, lão thái giám the thé cất tiếng làm tan không khí đi êm dịu của hai người.

" Này......" Mắt thấy nhuyễn kiệu khẻ nhúc nhích, Kiều Tam không khỏi cảm thấy khó xử, tình hình hôm nay đang bị trọng thương hắn chỉ duy nhất có một cách là khống chế Xảo Phi, nhưng nữ nhân mềm mại cùng thiện lương, còn có tuyệt sắc quyến rũ, làm hắn rốt cuộc không thể tàn nhẫn hạ thủ.

Làm sao bây giờ? Nếu bị các phái truy binh phát hiện, đang trọng thương thế này thì mình thật là có một trăm cái mạng cũng nhất định phải chết!

Hàng vạn hàng nghìn tạp niệm trong nháy mắt xuất hiện, may là Xảo Phi có lòng tốt giúp người, cướp lời nói:" Vương tổng quản, không cần đỡ, bổn cung tự xuống kiệu, ngươi lui ra đi!"

Sau khi đuổi lão thái giám, Xảo Phi một mặt đứng dậy xuống kiệu, một mặt nhỏ giọng nói với Đại Đảm Tam:" Ngươi cứ đi đi, ta sẽ đuổi hết bọn họ đi, đại hiệp, sau này còn gặp lại!"

Trong thời khắc xuống kiệu, nữ nhân không quên quay mắt nhìn lại cười, ẩn tình mang theo trong khuôn mặt tươi cười làm cho Kiều Tam thần hồn điên đảo, tung bay phiêu nhiên tự mình đắc ý.

Hắc, hắc... Lớn lên anh tuấn đúng là hảo, đi đến chỗ nào đều có mỹ nhân tương trợ!

Chiếc kiệu lập tức hạ xuống, tiếng bước chân Xảo Phi rời đi rất mềm mại êm tai, nam nhân bên trong kiệu say mê nhìn theo tâm thần tựa hồ đã ly thể đi ra, đang đi từng bước theo sát bóng hình của nữ nhân xinh đẹp.

" Ôi, không đúng, tứ phía cỗ kiệu sao lại có nhiều tiếng hít thở như vậy?" Dự cảm không ổn làm cho Kiều Tam tâm thần cả kinh, đột nhiên từ trong mê say tỉnh táo lại, đáng tiếc, đã quá muộn rồi!

" Bắn tên!" Thanh âm nữ nhân lại vừa truyền vào trong tai Kiều Tam, dễ nghe mềm mại là vậy, nhưng Kiều Tam nhưng lại thấy đó là độc xà đang rít rít, mãnh thú gầm thét!

Một cơn lốc vũ tiễn ùn ùn bay đến, chiếc nhuyễn kiệu ở giữa sân thoáng cái cắm đầy tiễn vũ, đừng nói là người, ngay cả một con muỗi bay qua, tin tưởng cũng khó trốn khỏi tai ương tử mệnh!

" Lão nô xin thỉnh an nương nương, lão nô vô năng, xin nương nương trách phạt!" Thích khách đã diệt, lão thái giám mặc dù lập công, ngược lại vẻ mặt sợ hãi quỳ gối dưới chân nữ nhân.

" Lí tổng quản, làm tốt lắm; đứng lên đi, đem cỗ kiệu cùng thi thể lập tức đốt!" Lời nói có hơi dừng lại, nữ nhân nói ra lời hủy thi diệt tích rất hời hợt nhẹ phất ống tay áo uống nói:" Ừm, đêm đã khuya, mau đem cỗ kiệu khác đưa bổn cung trở về tẩm cung."

Sự khẩn trương trên mặt lão thái giám lúc này mới biến mất, vội vàng quay đầu lại mệnh lệnh đám tiểu thái giám nói:" Mau lên, mau đưa phượng liễn tới, đưa Ngọc Phi nương nương hồi cung!"

Ngọc Phi? Ôi, thì ra nữ nhân này thực ra không phải là Xảo Phi gì, mà chính là hậu cung đệ nhất sủng phi Ngọc Phi, mà lão thái giám kia cũng không phải cái gì Vương tổng quản, mà là Lí tổng quản Ngọc Phi cung, chỉ là một phép đơn giản biến hóa dòng họ, khiến cho Đại Đảm Tam lọt vào bẩy rập trí mạng mà không biết!

Lợi hại- nữ nhân thật là lợi hại!

Ngoan độc- hảo ngoan độc Ngọc Phi!

*nhuyễn kiệu: kiệu mềm, dùng cho tầng lớp quý tộc, giàu có


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.