Diễm Tu

Chương 54: Chương 54: Thần bộ thiếu nữ




Bắc Cung Chính đầu tóc rồi bú trúng thương ngã xuống đất, một tay che đậy phần quần áo bị xé rách trước ngực, một tay chống xuống đất nâng người dậy. Ý thức nguy hiểm, hắn liên tục lui về phía sau, giờ phút này sắc mặt hắn vô cùng kinh hoảng, yêu khí sâu thẳm tận trời, hoành mi kiêu ngạo nhưng lại rũ xuống sợ hãi.

" Nếu không giao ra Diệt Ma Cung, xem đại gia như thế nào chơi chết ngươi?"

Đám hồ yêu nhe răng cười dâm đãng vây lấy Bắc Cung Chính, bọn này còn chưa hoàn toàn luyện thành cữu vĩ hồ, chúng đắc ý lúc ẩn lúc hiện.

Đột nhiên, một đám mây mù màu xám từ trên trời giáng xuống, quỷ dị vây quanh lũ hồ yêu. Sau đó, từ trong mây mù truyền ra liên tiếp hàng nghìn âm thanh xé gió đinh tai.

" Bịch, bịch, bịch!"

Liên tiếp ba âm thanh chát chúa vang lên, ba con hồ yêu tựa như rác rưởi bị ném ra khỏi vân đoàn.

Lũ bán hồ yêu mặt mũi bầm dập từ trên mặt đất bò lên, địch nhân đả kích dù chưa tổn thương thể xác và yêu phách bọn họ. Nhưng đối thủ có tốc độ quỷ mị khiến cho chúng yêu sợ hãi kinh hồn.

Lũ hồ yêu kinh nghi bất định, ngưng thần nhìn về phía đám mây đáng sợ kia, dù bọn người trong đó còn chưa hiện thân, nhưng khí thế cường đại, có khí tức của đại thần tiên, đại yêu ma, khiến cho lũ hồ yêu kinh ngạc lạnh mình.

Bắc Cung Chính đang trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, tay vẫn nắm chặt cung thần, con ngươi chợt lóe sáng hào quang, trong lúc lâm nguy lại gặp được cơ may sống sót khiến hắn vui sướng không nhịn được đôi môi khẻ nhếch. Hai mắt tia sáng kỳ dị lóe ra, tràn ngập chờ mong, trong lòng thầm đoán không biết đây là thần thánh phương nào.

Kình phong tan dần, cát bụi chậm rãi rơi xuống đất, mây mù màu xám chui vào mặt đất, thần bí nhân từ từ từ từ xuất hiện trước mắt lũ hồ yêu tầm thường.

" A! A!"

Tương tự chính là tiếng thét thất thanh, sự kinh sợ lan tỏa trong lũ yêu ma, lũ hồ yêu cố nhiên bị đối thủ dọa tới sợ run lên. Ngay cả người được cứu Bắc Cung Chính cũng tương tự sợ hãi tâm thần, hắn trợn mắt há hốc mồm, ngón tay chỉ người đó, không nói nên lời.

Người thứ nhất xuất hiện- thần bí nhân mặc dù thân dài vai rộng, nhưng lại đứng lệch người một hướng; mặc dù khuôn mặt tuấn tú, nhưng tóc mai không chỉnh tề; mặc dù hai tròng mắt sáng ngời, nhưng tràn ngập sự tham tài háo sắc. Thân diện trang phục vốn đã làm cho người ta xem không vừa mắt, nhưng bên hông hắn lại còn mang theo đao mổ trâu đang ẩn hiện sau tà áo.

Tạo hình kinh điển như thế, không phải là tên lưu manh có tiền đồ nhất Lục Manh Trấn " Đại Đảm Tam" còn có thể là ai nữa chứ?

Kiều Tam không cười một tiếng, bình tĩnh đến cực điểm nhìn đám hồ nô.

Thần bí nhân ánh mắt mặc dù không có lực sát thương, nhưng đối phương bóng dáng tràn đầy pháp lực, ánh sáng khiến cho chúng yêu run lên, cửu vĩ hồ lập tức co chân mà chạy.

Ánh sáng kia chỉ có thượng tiên trên thiên giới mới có được, lũ hồ yêu tạp nham này có thể nào không sợ hãi?

Thập Nhị Nương đi theo phía sau Kiều Tam, cách chừng nửa bước, bề ngoài bình tĩnh tuy nhiên nội tâm nàng kì thực vô cùng khẩn trương. Trong đầu nàng hàng nghìn hàng vạn suy tư lo âu, chân tướng sự việc tùy thời đều cũng có thể bị lộ tẩy, vậy phải làm sao bây giờ?

Tiềm thức Thập Nhị Nương suy nghĩ ra một cách, nàng tiến đến gần Khanh Nương, cũng ngay lúc đó Kiều Tam đột ngột dùng bàn tay to đem nàng và tẩu tẩu tách nhau xa ra.

Tiểu hồ yêu mẫn cảm trong lòng cả kinh, trộm nhìn Kiều Tam một chút, dù nàng có Huyền Hồ Bí Pháp thần kỳ, nhưng cũng nhìn không ra Kiều Tam kéo tay nàng cách xa Khanh Nương là có ý, hay là không có lòng dạ nào khác.

Trăm ngàn ý nghĩ vội vụt trở về, lúc này đây Kiều Tam bước đệ nhất vừa mới tiến thêm một chút. Thập Nhị Nương đáy mắt thản nhiên bắt đầu lay động, trong lòng tiểu hồ bắt đầu loạn bậy!

Từ khi xuống núi tới nay, Thập Nhị đều có thể cảm giác được mọi sức mạnh xung quanh; nhưng từ sau khi Kiều Tam bị một tiễn xuyên tim loại cảm giác này đột nhiên thay đổi. Lưu manh Kiều Tam đột nhiên có bóng dáng tựa hồ bao phủ một tầng mê vụ, khiến cho Huyền Hồ Bí Pháp không thể phát hiện được gì.

" Ngươi...... Đại Đảm Tam, ngươi...ngươi... là người hay quỷ?" Bắc Cung Chính trong óc ngạc nhiên vô cùng, yêu quái sao lại kinh sợ tên này thế, hơn nữa Kiều Tam kia lại dùng phương thức đáng kinh ngạc ra trận, Bắc Cung Chính không tự chủ được tay nắm chặt lấy cung thần.

Hắn thật không ngờ, cũng sẽ không nghĩ đến, cứu tinh thế nhưng lại là cừu nhân của mình Đại Đảm Tam, nhưng lại là người vừa bị chính mình giết chết không lâu Kiều Tam! Điều này thật sự khó tin quá!

" A! Ngươi là... ngươi là... Bắc Cung Chính?"

Bắc Cung Chính kinh hãi trước câu hỏi kia, nàng chú ý tới ánh mắt tham lam của Kiều Tam, bước ra vài bước hắn rốt cục thấy được thần bộ công tử rõ ràng, cả những chỗ mà….

Đúng lúc bốn mắt nhìn nhau, Kiều Tam phát hiện ra dù Bắc Cung Chính ngụy trang cao thâm khó lường nhưng giờ đã lộ hết, không thể tự kìm chế sửng sốt mở to mắt, hắn ngây ngốc chỉ tay về phía Bắc Cung Chính, vô cùng hồi hộp run giọng nói:" Ngươi là...... Nữ nhân?"

" Cáp, cáp...ha ha ha... Nữ nhân! Nguyên lai Bắc Cung đúng là nữ nhân!"

Kiều Tam vô lại đã là bản tính, Kiều Tam cười đến ngửa mặt ra trước rồi ngả ra sau cười nắc nẻ, ngón tay chỉ chỉ vẽ hình khuôn mặt một cô gái, vốn là cô gái, luôn miệng cười đùa nói nói:" Ha ha, không thể tưởng được đường đường người thừa kế thần bộ thế gia lại là nữ nhân!"

" Ngươi...... Tên lưu manh trộm cướp!" Bắc Cung Chính nổi giận trợn mắt, một ngụm máu tươi bắn vọt ra, nàng thế nhưng bị Kiều Tam chọc tức, giận đến thương càng thêm thương.

Trong khi một đôi lão cừu nhân trêu chọc nhau, lũ hồ nô thông minh đã xoay người bỏ chạy!

" Tam thiếu gia, yêu quái muốn chạy kìa!" Thập Nhị Nương sốt ruột kêu Kiều Tam, hắn vội xoay đầu nhìn lại, lũ hồ yêu đã chạy khá xa rồi.

Kiều Tam cũng không muốn đuổi theo, hắn dọa đối thủ có thể, cần hàng yêu phục ma- hắn vốn không có tâm tình cùng bổn sự!

Một trong những định luật của lưu manh là: Không chiến mà khuất phục được binh lính kẻ thù, chính là thượng sách!

" Rống!"

Không ngờ, Kiều Tam còn chưa làm bộ uy phong đuổi theo, đào tẩu lũ hồ yêu đột nhiên yêu thân chấn động, phát ra tiếng hô điên cuồng, sau đó đột nhiên phản thân trở lại.

Giả anh hùng thực Kiều Tam nhìn thấy thế thì nhức đầu thực sự, khó có thể trốn tránh vội vàng mặc niệm Quỷ kin) khẩu quyết, vội vàng triệu hồi "Quỷ Vân" ra hỗ trợ, cùng lúc đó, bên hông nhuyễn kiếm đã vọt tới bàn tay của hắn

" Con mẹ nó, bọn chúng dám liều mạng!"

Nguy cơ trước mắt, Kiều Tam không thể không cắn răng ngạnh chống, lưu manh định luật mặc dù nên lập tức đào tẩu, nhưng ba nữ nhân ở đây, hắn chỉ có thể thẳng thắn đối đầu, làm một chân chính anh hùng.

" Sang-sang-" Nhuyễn kiếm phát ra âm thanh ngày càng to, quang mang màu xám tại thân kiếm lóe sáng xung quanh, trong thời khắc nguy hiểm, một hàng thực ngôn nổi lên trong óc, Kiều Tam trong lòng vui vẻ, dũng khí tăng nhiều.

Mắt thấy sinh tử thắng bại sắp phân ra, khí thế khiến kẻ nhìn hít thở không nổi, Thập Nhị Nương lại đột nhiên dùng thân chắn trước mặt Kiều Tam.

" Tam thiếu gia, cẩn thận!"

Lời còn chưa dứt, Thập Nhị Nương đã cùng hồ nô hung ác bật nhất đánh với nhau, tương tự chính là lợi trảo bay múa không ngừng, hai yêu hồ cũng đẫm máu rớt xuống đất.

" Thập Nhị…" Kiều Tam tức giận thật sự, đôi mắt siêu phàm phát hiện ra, thân thể mềm mại của Thập Nhị chảy ra một huyết sắc quỹ tích thật dài, một vết thương khá sâu ở trước ngực của nàng không ngừng chảy máu.

Một cơn hối hận ào ạt dâng lên trong tâm biển Kiều Tam, hắn hận chính mình do dự, hắn hận chính mình đa nghi, nếu không phải như vậy, Thập Nhị sẽ không phải chịu đả kích trí mạng như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.