Diêm Vương Phúc Hắc Vương Phi Gây Rối

Chương 2: Q.3 - Chương 2: Đính cá khế ước




Ngày như mọi ngày trôi qua, Địa phủ gần đây cũng không xảy ra đại sự gì, cho nên Tiểu Vũ thật sự là có chút khó chịu. Luôn muốn phản nghịch, hoặc là xảy ra sự kiện Kinh Thiên Địa Khiếp Quỷ Thần.

Đáng tiếc bất đắc dĩ, sự thật thường thường sẽ không như giống như mình nghĩ mà phát triển. Tiểu Vũ nhàm chán hết sức, chỉ đành phải ngày ngày đi cầu Nại Hà nhìn xem có Quỷ Hồn nào có thể trêu cợt đùa giỡn một phen hay không.

“Đứng lại!”

Vẫy vẫy roi trong tay không biết từ đâu lấy được, Tiểu Vũ đến gần một nhóm Quỷ Hồn muốn vượt qua cầu Nại Hà để đầu thai.

Hôm nay ở nơi Địa phủ này, tên tuổi Tiểu Vũ có thể nói là như sấm bên tai. Từ Diêm Vương Lưu Quang, cho tới Quỷ Hồn mới tới, đều hiểu rõ nha đầu này thực sự lợi hại.

Kết quả là, Quỷ Hồn kia mới vừa bước lên cầu Nại Hà, trong nháy mắt cảm thấy bi kịch.

Cứng ngắc quay mặt sang, tươi cười nói: “A, Tiểu Vũ đại nhân có gì phân phó?”

Tiểu Vũ đến gần thiếu niên thchàng tú, quan sát từ trên xuống dưới tỉ mỉ, vẻ mặt nghi ngờ nói: “Ta xem ngươi tuổi rất trẻ, thân thể cũng không có gì tổn hại, khí sắc xem ra cũng không có bệnh nặng. Ngươi chết thế nào?”

Nghe xong lời này, thiếu niên kia phát ra một tiếng than nhẹ, bộ mặt bi kịch nói: “Tiểu Vũ đại nhân có điều không biết rồi, ta trong lúc nhất thời khí huyết công tâm, hộc máu mà chết.”

A? Tiểu Vũ hứng thú, tiếp tục hỏi: “Chuyện gì khiến ngươi tức giận?”

Thiếu niên kia lắc đầu một cái, tâm tình có chút bi phẫn.”Ta bình thường rất thích xem manga. Từ nhỏ liền mê luyến Conan, có câu: chân tướng chỉ có một! Ta cũng nghe vô số lần. Từ nhỏ đã nghe được, hôm nay vẫn nghe được! Còn có tương đối nhiều sách Hỏa Hải Tặc, Tử Thần Naruto, thật vất vả mới nhìn ra điểm mấu chốt, kết quả khiến ta thông suốt, còn là thông suốt cả đời chưa có. Không dễ dàng thấy được kết cục, kết quả điều tra, từ tổng cộng ba cuốn, lúc này mới vẽ nên một quyển. Nội tâm ta rối rắm a, kết quả sơ ý một chút, liền tới nơi này luôn.”

Tiểu Vũ vẻ mặt cũng bi phẫn, đưa tay vỗ vỗ bả vai thiếu niên. Rất đồng tình nói: “Huynh đệ, tình cảm của ngươi, ta hiểu rất rõ! Tốt lắm, uống vong tình cchàng, mau đầu thai đi. Đời sau nói gì cũng đừng xem mấy thứ này, quá giày vò rồi.”

Ừ! Thiếu niên dùng sức gật đầu một cái, cùng Tiểu Vũ dùng sức bắt tay một cái, ngay sau đó xoay người bi tráng rời đi.

“Á, chờ một chút.” Tiểu Vũ chợt lên tiếng.

Thiếu niên quay đầu lại, không hiểu nhìn về phía Tiểu Vũ.”Còn có chuyện gì sao?”

“À, ngươi đã cũng đi đầu thai rồi, trước khi người nhà ngươi đem đốt những thứ kia đi, ngươi đưa cho ta toàn bộ chỗ manga kia.”

. . . . .

Cướp được manga, Tiểu Vũ cuối cùng cho mình tìm được chút việc vui. Lần này ngày ngày ở trong phòng, ôm một đống sách manga vui vẻ đọc.

Một ngày nào đó, vẫn đắm chìm với manga, Tiểu Vũ chợt từ trên giường bật dậy, tròng mắt sáng chói, tựa hồ lại nghĩ tới tâm tư gì. Vứt bỏ manga, thẳng tắp chạy về phía thư phòng.

Cũng không biết từ lúc nào, Tiểu Vũ vừa tiến vào thư phòng, cũng không cần chào hỏi trước. Hào hứng chạy về phía thân thể nằm trên ghế sa lon tắm ánh mặt trời, ngồi xổm người xuống, dùng sức lay Lưu Quang.

“Lão Đại! Chúng ta tới đính cá khế ước(định ra hiệp ước) thì thế nào?”

Lưu Quang khẽ mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn vẻ hưng phấn dị thường của Tiểu Vũ, cong khóe môi.

“Đính cá khế ước?”

Lại nói, kể từ khi hai người từ Thiên cung trở lại, hôm nay hay là lần đầu tiên gặp mặt. Mặc dù không gặp mặt, nhưng Lưu Quang lại biết rõ ràng nhất cử nhất động của Tiểu Vũ. Biết Tiểu Miêu vẫn nhàn rỗi. Mấy ngày trước đây nghe nói đi đến cầu Nại Hà, sau lại tự giam mình trong phòng đọc sách. Mới vừa trong lòng cảm thán, thật là một tên không có lương tâm, thế nào mới vừa nghĩ như vậy, người đã chạy tới?

Tiểu Vũ đoán không được Lưu Quang giờ phút này trong lòng đang suy nghĩ gì, nàng cũng không có tâm tư đi đoán hắn nghĩ những gì. Chỉ lẩm bẩm nói: “Đúng! Đính cá khế ước! Ta đem linh hồn cho ngươi, ngươi gieo xuống phù chú. Về sau này, ta nếu gặp phải nguy hiểm, chỉ cần vừa mở mắt, ngươi sẽ xuất hiện!”

A! Lưu Quang cười nhạo một tiếng, khinh bỉ nói: “Làm ơn, Địa phủ này rốt cuộc ai là lão Đại? Phải là ta gặp phải nguy hiểm, ngươi liền xuất hiện mới phải chứ? Hơn nữa, ngươi bây giờ là quỷ sai Địa phủ, linh hồn ngươi đã sớm là của ta.”

Tiểu Vũ cúi mặt, nghe Lưu Quang nói rất khó chịu.

“Làm ơn được không! Ngươi cũng biết ngươi là lão Đại, đã lợi hại như vậy, ai còn là đối thủ của ngươi được đây! Ngươi còn có thể gặp phải nguy hiểm gì, điều này mà có thể xảy ra thì khác nào thiên hạ đại loạn rồi còn gì!”

Tiểu Vũ nhìn chằm chằm Lưu Quang, cái miệng nhỏ nhắn không kháng nghị. Lưu Quang vô vị cho nàng nhìn chằm chằm, thậm chí trong lòng thầm nghĩ, ta xem người nào bắt nạt được người nào, xem ai sẽ không ngăn cản được sức quyến rũ của người nào.

Rốt cuộc, Tiểu Vũ thua trận. Tránh ánh mắt, cúi đầu. Nếu cứng rắn không được, chỉ có dùng mềm mỏng.

“Lão Đại, hãy cùng Tiểu Vũ đính cá khế ước nha, ngươi cũng biết Tiểu Vũ thích gây chuyện hồ nháo, hiện tại chẳng qua là tạm thời không có nhiệm vụ mà thôi, nếu về sau có nhiệm vụ rồi, ta đi ra ngoài lại không cẩn thận mất tích hoặc bị yêu quái bắt. Như vậy ta cũng hướng ngươi cầu cứu được nha!”

Lưu Quang nhíu nhíu mày, quả nhiên khí thế mềm nhũn. Hơi trách cứ: “Ngươi cũng có ý tốt sao?” Lời nói mặc dù không lưu tình, nhưng ánh mắt rõ ràng mang theo cưng chiều.

Tiểu Vũ thấy hiệu quả, trong lòng vui mừng, nhưng trên mặt lại nháy mắt nhìn chằm chằm Lưu Quang, vô tội cộng thêm điềm đạm đáng yêu.

“Ngươi? Thật nghĩ muốn đính cá khế ước?”

“Ừ!” Tiểu Vũ dùng sức gật đầu, ánh mắt chớp như sao.

“Ta nói rõ trước, gieo xuống phù chú, sẽ không có biện pháp giải trừ. Nếu như sau đó ngươi cảm thấy xấu xí hoặc khó coi, lại khóc nháo nói với ta muốn giải trừ, ta sẽ không để ý ngươi đâu.”

“Không sao, không sao!” Tiểu Vũ lắc đầu một cái, xấu xí chút cũng không sao, nàng lại không có đối tượng lập gia đình. Dù sao nàng nghĩ chẳng qua là hiệu quả. Nếu như thực lừa được đính cá khế ước, vậy sau này nàng chính là người cuối cùng ở bên người boss nha. Đây chính là tương đối cường lực.

Con ngươi quay vòng, Lưu Quang sâu sắc nhìn Tiểu Vũ, mím môi không nói.

“Ngươi không nên hối hận”

Một câu thì thầm tràn ra miệng, Lưu Quang chợt trở tay kéo Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ mới vừa định nói tiếp, nói tuyệt không hối hận, liền cảm giác một hồi trời long đất lở. Người tựa vào trên ghế sa lon, phía trên là gương mặt tuấn tú chàng tuấn của Lưu Quang.

Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Lưu Quang cúi đầu. Tiểu Vũ theo bản năng nhắm mắt lại, một giây kế tiếp, một vật thể ấm áp đặt lên mắt trái nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.