Diệp Thanh Hồng

Chương 4: Chương 4




Ai đang gảy đàn nhỉ? Diệp Thanh Hồng ngẩn ngơ đi chậm lại, ngoài sư nương ra, trong thung lũng này còn có người nào khác biết gảy đàn ư?

Tiếng đàn lãng đãng vang xa, ai oán day dứt, như đang thể hiện nỗi thương tâm vô hạn của người gãy đàn, truyền vào tận nơi đáy lòng nàng, khiến nàng đồng cảm. Đó là những đau khổ, mừng vui, thê thiết, phẫn nộ không thể miêu tả bằng lời, lướt qua trái tim như không thuộc về nàng kia từng chút một, đến cuối cùng vẫn vương vất không tan, chỉ để lại một cơn đau đến xé lòng, cái cảm giác như thể trái tim bị xé tan ấy cùng với nỗi cơn sợ hãi bất giác sinh ra khiến nàng đã không kìm được mà bật khóc thành tiếng.

“Tạch” một tiếng vang lên, tiếng đàn đột nhiên đứt quãng, tới lúc này Diệp Thanh Hồng mới giật mình tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, đột ngột phát giác ra mình không ngờ lại cõng gùi thuốc trên lưng ngồi co ro trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Vội vàng bỏ gùi thuốc xuống, nàng cất bước chạy nhanh về phía căn nhà gỗ, muốn tìm ra kẻ đầu sỏ khiến mình trở nên như vậy.

Đến trước cửa nhà, nàng không khỏi ngây người ra, đưa tay lên dụi cặp mắt nhạt nhoà ánh lệ với vẻ khó tin. Chỉ thấy bên trên tảng đá dưới mái hiên, Phó Hân Thần đang ngồi xếp bằng, trên đầu gối đặt một cây đàn cổ. Dây đàn đã đứt, hai tay chàng vẫn đặt trên cây đàn, nhìn sợi dây đàn vừa đứt mà ngây người đờ đẫn.

Trong khoảnh khắc đó, nhìn bóng dáng ngẩn ngơ cô độc của Phó Hân Thần, nơi đáy lòng Diệp Thanh Hồng dường như đã thoáng hiểu ra được điều gì đó.

“Tại sao…” Phó Hân Thần lẩm bẩm nói khẽ.

“Phó Hân Thần!” Diệp Thanh Hồng không nỡ nhìn chàng như vậy, bèn dịu dàng cất tiếng, chậm rãi bước về phía chàng.

Phó Hân Thần nghe thấy có âm thanh liền ngơ ngẩn ngẩng đầu lên, trong lúc mơ màng chợt như nhìn thấy một thiếu nữ áo xanh tay cầm hoa đào, khuôn mặt thấp thoáng nụ cười e thẹn, đang yểu điệu bước về phía chàng. “Tịnh Nhi? Tịnh Nhi!” Chàng đột ngột đứng dậy, không hề để tâm xem chiếc đàn cổ trên đùi có bị rơi vỡ hay không, chỉ ngẩn ngơ nhìn Diệp Thanh Hồng.

“Sao chàng lại tìm được cây đàn này vậy? Thì ra chàng cũng biết gảy đàn.” Trước ánh mắt đắm đuối của chàng, khuôn mặt Diệp Thanh Hồng không khỏi trở nên nóng bừng, nhưng sự mừng rỡ lại lớn hơn e thẹn, rốt cuộc chàng đã chịu để ý đến nàng rồi.

Nàng đi đến trước mặt chàng, dừng chân lại, có chút kì quái quan sát khuôn mặt tuấn tú đang tỏ ra quá mức kích động của chàng, hỏi: “Chàng sao vậy?” Sao lại nhìn nàng như thế chứ?

Tịnh Nhi của chàng vẫn dịu dàng như thế! Phó Hân Thần cẩn thận đưa tay ra chạm nhẹ vào khuôn mặt mịn màng của Diệp Thanh Hồng, thầm sợ rằng mình chỉ sơ suất một chút thôi là nàng sẽ lại biến mất một lần nữa.

“Tịnh Nhi, nàng vẫn sống tốt chứ? Nàng có biết ta nhớ nàng lắm không?” Trong giọng nói nghẹn ngào ấy chứa chan quá nhiều nỗi đau khổ.

Diệp Thanh Hồng bị mê hoặc bởi ánh mắt ngợp đầy tình cảm của chàng, không khỏi nhìn đến ngây ra, cũng không để tâm xem chàng đang gọi người nào, cánh tay thon thả vòng ôm lấy eo chàng, cả người đều tựa vào lòng chàng. Đây chính là điều mà nàng vẫn luôn mong muốn.

Một mùi thơm ngào ngạt bỗng nhiên ập đến, tâm thần của Phó Hân Thần vốn đang bị tiếng đàn của bản thân mê hoặc, trở nên có chút mơ màng, nay đột nhiên tỉnh táo trở lại. Chàng ngẩn người ra, bỗng nhiên nhìn rõ người trong lòng, một cảm giác bi ai khiến người ta gần như không thể chịu đựng được lập tức tràn qua trong trái tim sớm đã vụn nát của chàng.

“Cô không phải Tịnh Nhi.” Giọng nói lạnh lùng này so với sự kích động và dịu dàng trước đó, thực khiến người ta phải đắng lòng.

Diệp Thanh Hồng còn chưa kịp hiểu có chuyện gì thì đã bị đẩy mạnh ra, loạng choạng lùi về phía sau, lùi một mạch đến khi dựa vào cây cột trên hành lang mới dừng lại được. Khi nàng tỉnh táo trở lại, Phó Hân Thần đã biến mất rồi.

“Ta cũng đâu nói ta là Tịnh cô nương.” Nàng lẩm bẩm với giọng hết cách, nhưng cũng không hề tức giận. Bất kể thế nào thì chàng cũng đã chịu nói chuyện, đây chính là chuyện tốt.

Điều khiến Diệp Thanh Hồng ngạc nhiên và mừng rỡ hơn là bữa tối hôm nay Phó Hân Thần không ngờ lại xuất hiện trước bàn ăn, đây chính là lần đầu tiên chàng ngồi cùng bàn ăn cơm với nàng. Thế này liệu có phải đại biểu rằng chàng đã trở lại bình thường rồi không? Nàng không biết, bởi trong suốt quá trình dùng bữa, bất kể nàng trêu đùa thế nào, chàng cũng vẫn im lặng không nói năng gì hết.

Ngày hôm sau, ngay từ sáng Phó Hân Thần đã biến mất chẳng thấy bóng dáng, Diệp Thanh Hồng đi tìm khắp trong nhà ngoài nhà mà vẫn không tìm được, không khỏi nôn nóng trong lòng, chắc không phải là chàng đã đi rồi chứ? Cả ngày hôm đó nàng không ra ngoài hái thuốc, chỉ ngẩn ngơ ngồi trên bậc thềm đá trước nhà, trong lòng vô cùng hụt hẫng. Có lẽ chàng chỉ ra ngoài đi dạo một chút mà thôi, chẳng bao lâu sau sẽ quay trở về. Nàng đã tự an ủi mình như vậy, nhưng lại không làm sao xoa dịu được nỗi bất an trong lòng.

Lỡ như, nàng nói là lỡ như, chàng thật sự đi mất, vậy thì nàng phải làm sao đây? Nàng thầm cảm thấy sợ hãi, nhưng lại không thể không nghĩ như vậy, dù sao chàng cũng chẳng quyến luyến gì nơi này. Nàng có thể đi tìm chàng không?

Nàng sẽ đi tìm chàng. Diệp Thanh Hồng không kìm được tự ôm lấy mình để ngăn cản nỗi sợ hãi đối với thế giới bên ngoài. Bất kể ra sao, nàng cũng sẽ không để chàng một mình cô độc phiêu bạt bên ngoài. Tuy rằng người mà chàng cần là Tịnh cô nương, chứ không phải là nàng.

Diệp Thanh Hồng thầm hạ quyết tâm. Có điều, dù muốn đi tìm chàng thì cũng phải đợi qua ngày hôm nay, nếu không, lỡ như chàng chỉ ra ngoài đi dạo, khi trở về lại thấy nàng đã đi rồi, vậy thì thật không hay chút nào.

Nghĩ đến đây, nàng liền đứng dậy quay về phòng lấy kim chỉ, thừa dịp chàng còn chưa quay về mà làm chút việc may vá.

Kế hoạch tìm người của Diệp Thanh Hồng rốt cuộc đã không có cơ hội thực hiện. Chiều tối, Phó Hân Thần vác theo một con báo gấm rất lớn trên vai, tay xách hai con gà rừng, rảo bước quay về. Chàng vứt mấy con vật săn được xuống trước mặt Diệp Thanh Hồng, rồi đi thẳng đến bên bờ suối rửa tay rửa mặt, sau khi vào phòng thì bắt đầu sửa cây đàn đã bị mình làm hỏng.

Thì ra Phó Hân Thần đã tỉnh ngộ vì tiếng đàn của chính mình. Hôm qua chàng đã dùng cây đàn để phát tiết mọi nỗi bi thương và đau khổ tích luỹ trong lòng suốt năm năm qua, sau khi đau đớn đến tột cùng, không ngờ chàng đã tỉnh ngộ. Có sinh tất có tử, sinh tử tuần hoàn, đó là luật nhân quả dĩ nhiên. Sống có gì vui? Chết có gì buồn? Cuộc sống của bản thân trong năm nay còn đau khổ hơn chết cả ngàn vạn lần. Tịnh Nhi trúng kịch độc, mỗi ngày đều phải chịu muôn vàn nỗi đau khổ, bản thân tin nhầm lời người khác, nghĩ trăm phương ngàn kế tìm lấy cỏ tuyết nhu về cứu chữa cho nàng, chẳng ngờ lại khiến nàng trước khi chết càng đau khổ. Sớm biết như vậy, chàng thà rằng mình được chết ngay trong khoảnh khắc nàng trúng độc, còn hơn phải chịu những nỗi dằn vặt đau khổ sau này. Cho dù chàng đã giết chết rất nhiều người để báo thù cho nàng, nhưng mỗi lần giết một người xong, chàng lại hy vọng rằng mình chính là người bị giết, qua đó có thể thấy sống thực chẳng tốt hơn chết là bao. Chàng giày vò bản thân như vậy, chẳng lẽ là vì yêu Tịnh Nhi đến cực cùng hay sao? Chỉ e không hoàn toàn là vậy. Chàng rất yêu Tịnh Nhi, nhưng chưa đến mức vì nàng mà bất chấp tất cả. Lúc đó Tịnh Nhi muốn chàng hứa với nàng rằng không được nghĩ cạn, chàng hoàn toàn có thể mặc kệ tất cả mà cùng nàng xuống suối vàng, như thể chắc chắn hai người sẽ chẳng ai phải cô đơn nữa, và Tịnh Nhi có lẽ cũng không trách cứ chàng. Nhưng chàng không ngờ bản thân lại trơ mắt nhìn mình và nàng vĩnh biệt, thì ra tình yêu giữa bọn họ cũng chỉ vậy mà thôi, còn nói cái gì mà chết bên nhau, một khắc không rời, tất cả đều chỉ là những lời giả dối.

Mấy năm nay, chàng nghĩ đủ mọi cách để giày vò bản thân, chẳng qua muốn trả thù Tịnh Nhi mà thôi, trà thù việc nàng không để ý đến lời thề mà vứt bỏ chàng, trả thù việc nàng khiến chàng nhìn rõ tình yêu khắc cốt ghi tâm của bản thân với nàng rốt cuộc sâu sắc đến bao nhiêu. Chàng rất hận! Có một khoảnh khắc nào đó, đột nhiên chàng cảm thấy khúc đàn mà mình dồn hết mọi tình cảm để gãy kia hết sức trống rỗng, dường như mọi chuyện đều chẳng còn quan trọng. Dây đàn đột ngột đứt rời, mọi chuyện đều trở thành mây khói thoáng qua trước mắt. Chàng không thể chịu được sự biến hoá lớn đến vậy của tâm linh, cho nên tinh thần mới rời rạc, trong đầu xuất hiện tình cảnh khi mình lần đầu gặp Tịnh Nhi.

Có lẽ, chàng nên buông bỏ bản thân, buông bỏ Tịnh Nhi, buông bỏ tất cả mọi người. Cũng đành từ nay về sau không nói đến chuyện tình cảm, không nói đến chuyện yêu đương, không nói đến tất cả những chuyện khác trên thế gian này nữa…

***

Thời gian chậm rãi trôi qua, mới thoáng đó mà đã hết mùa hè, khắp thung lũng chìm trong sắc thu đìu hiu vắng lặng.

Sáng sớm, sương mờ mù mịt bao phủ trên đỉnh ngọn cây và lưng chừng núi, mang theo cái lạnh thoáng hơi thu. Diệp Thanh Hồng ngồi trên tảng đá lớn bên bờ suối, vừa chải tóc mây vừa chăm chú lắng nghe tiếng đàn tao nhã vang lên từ trong khu rừng trúc gần đây, khoé miệng thấp thoáng một nét cười hạnh phúc, khiến khuôn mặt xinh đẹp của nàng toát ra thần thái khiến lòng người rung động.

Thời gian qua Phó Hân Thần đã bắt đầu ra ngoài săn bắn, không ngờ dây cung giữ đã lâu không có người dùng kia nằm trong tay chàng lại trở thành thần cung, mỗi lần đi săn đều đủ cho hai người sống trong mấy ngày. Bây giờ nàng không cần phải ra ngoài hái thuốc nữa, chỉ ở nhà chăm sóc vườn rau và làm một số vật dùng thường ngày, mỗi lần đến phiên chợ hợp thì đến thị trấn nhỏ kia mang chỗ da thú chàng săn được về đổi lấy bạc và một số vật phẩm, cuộc sống tất nhiên là dư dả hơn nhiều so với những ngày hái thuốc trước đây, và cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tuy Phó Hân Thần chưa từng nói chuyện với nàng, nhưng thái độ không còn lạnh nhạt như lúc mới tới đây. Mỗi buổi sớm chàng đều gảy đàn, lúc thì ở dưới mái hiên, lúc lại bên bờ suối, tiếng đàn điềm đạm vang xa, không còn vẻ buồn thương đứt ruột như ngày trước nữa.

Nàng thích nấp ở một bên nghe lén, không dám để cho chàng biết, sợ chàng sẽ vứt đàn bỏ đi không chịu gãy nữa. Thời điểm này mỗi ngày là lúc mà nàng chờ mong nhất, vui vẻ nhất. Tiếng đàn “tình tang” vang đến, tựa như tiếng chim hót giữa khe sâu, như hương hoa nở trong u cốc, không dạt dào sục sôi, nhưng lại khiến người ta tâm thần say đắm. Diệp Thanh Hồng mơ màng, tựa như cảm thấy toàn bộ thung lũng đều hoà trong tiếng đàn, quấn quýt tô điểm cho nhau, không thể phân tách.

Một luồng sáng vàng lóng lánh xuyên qua lớp sương mù chiếu và rừng trúc, tạo ra những bóng trúc đan xen nhau rất dài trên mặt đất vẫn còn đẫm hơi sương.

“Ôi chao!” Diệp Thanh Hồng giật mình kêu lên một tiếng, vội vàng chạy theo dòng nước. Vừa rồi vì nghe quá say mê, trong lúc thẫn thở nàng đã đánh rơi lược xuống nước. Nàng chỉ có mỗi chiếc lược này thôi, không thể để mất được.

Một tảng đá tròn giữa dòng suối đã chặn chiếc lược lại, dòng nước vòng qua bên cạnh trôi đi, nhưng chiếc lược lại chỉ quẩn quanh ở đó. Diệp Thanh Hồng thở phào một hơi, nhấc váy, rồi bước chân lên một tảng đá khác trồi lên gần bờ. Chẳng ngờ tảng đá đó trơn trượt khó đứng, chân kia của nàng vừa mới rời khỏi mặt đất, thân thể liền ngã vào trong suối, làm những giọt nước bắn tung toé, chiếc lược bị đẩy qua một bên, tiếp tục trôi đi theo dòng nước.

Đến khi Diệp Thanh Hồng loạng choạng bò dậy, chiếc lược sớm đã biến mất chẳng còn bóng dáng rồi. Nàng thở dài, quay trở lại bờ, nhìn dòng nước vô tình đó muốn khóc mà có nước mắt. Nàng chỉ có chiếc lược đó thôi, giờ lại đánh mất rồi, vậy mái tóc của nàng phải làm sao đây?

Một tiếng thở dài chợt vang lên bên tai, làm cho nàng sợ đến giật nảy mình, ngoảnh đầu lại nhìn thì hoá ra là Phó Hân Thần. Không biết có phải là ảo giác hay không, không ngờ trong mắt chàng lại thấp thoáng nét cười. Chỉ thấy chàng đưa tay ra, thật bất ngờ trong lòng bàn tay to lớn lại là chiếc lược gỗ mun đã bị nàng chải nhiều đến nỗi răng lược gãy lưa thưa đi cả.

“Ấy…” Diệp Thanh Hông vô cùng kinh ngạc. Không phải chàng đang gảy đàn trong rừng trúc sao? Chiếc lược sao lại ở trong tay chàng?

“Không cần sao?” Phó Hân Thần lại thở dài, dường như có chút bất mãn trước sự chậm chạp của nàng.

“Cần!” Diệp Thanh Hồng không nghĩ ngợi gì, vội vàng cầm lấy chiếc lược trong tay chàng, hưng phấn đến nỗi không biết nên làm gì mới phải. Chàng… chàng đang nói chuyện với nàng, chàng còn giúp nàng nhặt lược về nữa, thế này… thế này… có phải là nàng đang nằm mơ không đây?

Đối với cô gái đang đứng trước mặt mà cứ cười ngô nghê đó, Phó Hân Thần chỉ biết lắc đầu vẻ hết cách, rồi nhắc nhở: “Có lạnh không?” Mái tóc dài của nàng vẫn đang nhỏ nước, dính sát vào cơ thể, giữa mùa thu thế này không lạnh mới là chuyện lạ.

“Lạnh?” Diệp Thanh Hồng vẫn đang đắm chìm trong cảm giác mừng vui khi Phó Hân Thần chịu nói chuyện với mình, nghe vậy thì chỉ lặp lại một cách vô thức, đến khi hoàn hồn liền không kìm được rùng mình một cái: “Lạnh!” Tới lúc này nàng mới cảm thấy lạnh đến thấu xương, hai hàm răng không người va vào nhau lập cập.

“Ta… Ta đi thay quần áo…” Lời còn chưa dứt, nàng đã chạy đi xa rồi.

“Ngốc.” Phó Hân Thần thở dài nói. Nha đầu này đúng là ngốc quá chừng, nếu đem so sánh, lại càng thể hiện rõ sự thông minh và tinh nghịch của Tịnh Nhi, nếu không phải… Chàng nheo mắt nhìn về phía ngọn núi ở đằng đông, lúc này mặt trời đã mọc lên rồi, nhưng sương mù chưa tan hết, vẫn thấp thoáng vờn quanh khu rừng vân sam. Ở nơi đó… Chàng đột nhiên nhớ lại… Dưới ngọn núi đó, có một hồ nước lớn sóng gợn biếc xanh, hơi nóng dạt dào.

Trên đỉnh ngọn núi quanh năm tuyết phủ không tan đó, mọc một loài cỏ đỏ tươi có thể mang đến cho người ta hy vọng vô bờ, nhưng rồi ngay sau đó, nó sẽ lại không hề nể nang mà đập tan tất cả.

Trái tim chàng chợt run lên, và ở nơi đó chàng đã tìm được hy vọng, tìm lại được lạc thú của cuộc đời, thế nhưng… tất cả đều là giả dối, đều là lừa gạt!

Đột nhiên, chàng lao vút đi, hướng ngọn núi cao đến tận mây đó.

Chàng phải huỷ diệt cái thứ cỏ gạt người đó đi!

Khi Diệp Thanh Hồng thay xong quần áo và đi ra thì đã chẳng thấy bóng dáng của Phó Hân Thần đâu, chỉ tìm được cây đàn cổ có vài vết nứt kia trong khu rừng trúc. Có lẽ, chàng lại đi săn rồi. Nàng thầm đoán như vậy, lòng bất giác trào dâng một cảm giác hụt hẫng khó tả bằng lời. Khó khăn lắm chàng mới chịu nói chuyện với nàng, vậy mà nàng lại vì thay quần áo mà bỏ lỡ mất, thật đáng tiếc! Lần sau, dù thế nào nàng cũng phải nắm lấy cơ hội, bất kể là có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không rời khỏi chàng, cho dù chàng làm mặt nhăn nhó với nàng cũng không sao hết. Nàng chỉ muốn ngày ngày được nhìn thấy chàng, nghe chàng nói chuyện, nghe chàng gảy đàn, những thứ khác đều không quan trọng.

Lạ thật, không phải trước giờ nàng không thích ở cùng một chỗ với người khác ư? Tại sao lại quyến luyến Phó Hân Thần đến mức này? Năm năm trước đã như vậy, năm năm sau vẫn vậy, rốt cuộc là tại sao?

Khẽ lắc lắc đầu, nàng xoay người quay trở vào. Không nghĩ nữa, dù sao cũng không thể nghĩ ra được điều gì. A, đúng rồi, không phải hôm qua chàng vừa mới săn được một con hươu về ư, tại sao hôm nay lại đi săn nữa? Không biết trưa nay chàng có về không?

Mỗi lần Phó Hân Thần ra ngoài đi săn đều đến tận chiều tối mới quay vè, không sớm hơn, cũng không muộn hơn, càng không bao giờ qua đêm bên ngoài. Còn về bữa trưa, chàng chưa từng mang theo đồ ăn bao giờ, đều tự mình giải quyết ở bên ngoài.

Nhưng, vẫn giống như trước đây, Diệp Thanh Hồng lại chuẩn bị bữa trưa cho cả chàng, có lẽ trưa nay chàng sẽ về cũng chưa biết chừng.

Giả thiết ấy đã không trở thành sự thực, chàng vẫn không quay về. Nàng đã đợi rất lâu, đến khi thức ăn nguội cả mới bắt đầu ăn cơm.

Thời gian chậm rãi trôi, mới thoáng đó mà đã đến buổi hoàng hôn sẩm tối, cảnh vật gần xa lại trở về trạng thái mông lung như lúc mặt trời sắp mọc.

Ánh đèn mờ mịt hắt ra từ trong căn nhà gỗ, giữa vùng đồng hoang trống trải thế này nó tràn đầy vẻ ấm áp mà lại cô đơn. Diệp Thanh Hồng khoác thêm một chiếc áo ngoài để chống lại cái lạnh của đêm thu, không ngừng đi đi lại lại dưới hành lang ngôi nhà trong tâm trạng bất an tột độ. Sao chàng còn chưa về?

Tiếng kêu của lũ côn trùng bên ngoài lãng đãng mà u tịch, hệt như tâm trạng của nàng lúc này. Những đường nét của ngọn núi đằng xa đã không còn nhìn rõ nữa, chỉ có mấy vì sao lác đác là đang lấp lánh tít trên cao. Tại vùng núi non hoang dã này, nàng đã từng sống một mình, bây giờ lại phải sống một mình nữa sao? Chàng đi đâu rồi? Sao vẫn chưa trở về?

Cây đuốc nhựa thông được thắp bừng lên, ngọn lửa rực rỡ không ngừng đung đưa múa lượn theo làn gió, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng nổ “lép bép” nhẹ nhàng. Diệp Thanh Hồng một tay cầm đuốc, một tay cầm cây chuỷ thủ mà nàng tìm mãi mới thấy kia, bước đi một cách gian nan giữa cánh đồng hoang mọc đầy cỏ dại. Nàng phải đi tìm chàng.

“Phó Hân Thần…”, nàng gọi.

“Phó… Hân… Thần…” Chàng không trả lời, chỉ có tiếng vọng lại từ nơi xa xăm.

Trèo lên một sườn núi, đứng ở bên trên, nàng lại hướng về phía khu rừng mênh mông trước mặt và cất tiếng gọi lớn: “Phó… Hân… Thần…” Vẫn không có tiếng trả lời, lần này ngay đến rừng núi cũng không trả lời nàng nữa, chỉ có những tiếng kêu chói tai như quỷ khóc ma gào của lũ cú đêm. “Chàng đang ở đâu?” Nàng dừng chân ở đó, khẽ lẩm bẩm, mắt không ngừng tìm kiếm giữa màn đêm. Chàng đã đi đâu rồi? Tại sao vẫn chưa trở về? Khẽ thở dài một hơi buồn bã, nàng cất bước vào khu rừng rậm nguyên thuỷ mênh mang trước mặt. Bất kể ra sao, nàng cũng phải tìm được chàng.

“Phó… Hân… Thần…”

“Phó… Hân… Thần…”

……

Lũ chim đang ngủ bị làm cho giật mình thức giấc, phát ra những tiếng vỗ cánh “phạch phạch”. Rừng rậm trong đêm chẳng hề yên tĩnh, rất nhiều âm thanh kỳ quái đan xen vào nhau, chỉ thiếu có tiếng người.

Trong rừng nguy cơ tứ phía, nơi bóng tối không biết có bao nhiêu đôi mắt mà nàng không nhìn thấy đang tìm kiếm những con mồi tự động đưa đến cửa, một người đã nhiều năm đi lại trong khu rừng này như nàng có lý do nào lại không biết? Nhưng, nàng còn biết, chàng nhất định đang ở đây, ở một nơi nào đó mà nàng không nhìn thấy.

Giữa màn đêm mờ mịt, việc đi lại trong rừng càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, nhưng nàng vẫn không hề ngần ngại, vừa đi vừa không ngừng cất tiếng gọi chàng. Ở đó… Nàng biết… Chỉ cần nàng đi thêm mấy bước nữa thôi, có lẽ sẽ tìm được chàng.

Tiếng sói tru chợt gần chợt xa, lũ thú săn mồi ban đêm cứ thế lặng lẽ đảo qua bên cạnh nàng, trong những lùm cây bụi cỏ thỉnh thoảng lại có một con thỏ hoang hay hoẵng rừng nhảy ra sau mấy tiếng sột soạt rất lớn. Những thứ mà nàng đã quen nhìn thấy lúc ban ngày không ngờ bây giờ lại trở nên đáng sợ như thế, nàng nắm chặt cây chuỷ thủ trong tay, tiếp tục tìm kiếm Phó Hân Thần.

“Quác…” Một con cú mèo bay lên, lúc vỗ cánh còn đập vào đầu nàng, khiến nàng sợ đến giật nảy mình. Chằng ngờ dưới chân lại có một khúc rễ cây trồi lên khiến nàng vấp phải, thân thể cứ thế ngã nhào xuống đất, cây đuốc tuột khỏi tay, không biết va phải thứ gì mà “xì” một tiếng rồi tắt lịm. Bốn phía lập tức chìm vào bóng tối.

Mắt không thể nhìn thấy gì nữa, những âm thanh xung quanh lập tức lớn hẳn lên, tiếng rắn trườn tiếng kiến chạy, tiếng gió thổi cỏ cây, tất cả đều lọt vào tai nàng. Diệp Thanh Hồng lần mò bò đến dựa vào một gốc cây lớn, tiếng tim đập “thình thịch” vang lên hết sức rõ ràng. Nàng ngẩng đầu nhìn trời, nhưng lại chẳng thấy có ánh sao nào cả, lòng không khỏi thở dài một tiếng, ban ngày ở trong rừng rậm đã không thể thấy được bầu trời rồi, chứ đừng nói gì tới ban đêm.

Giữa màn đêm cặp mắt của của cú mèo lúc sáng lúc tối, bàn tay thấm đẫm mồ hôi của nàng nắm chặt, thanh chuỷ thủ kia vẫn còn, nàng hơi yên tâm hơn một chút. Đột nhiên, lông măng trên khắp toàn thân nàng dựng đứng, cơ thịt bó căng, cảm giác nguy hiểm bất giác dâng trào.

Trong bóng tối có thêm mấy đốm sáng màu xanh lục, lúc trước lúc sau, lúc trái lúc phải, đang dần áp sát về phía nàng. Sói!

Nỗi sợ hãi trào dâng, nàng co chân muốn chạy, nhưng rồi lại cố gắng ép cho mình phải đứng im.

Bình tĩnh! Không được hoảng loạng, nếu không thì hỏng bét. Kinh nghiệm nhiều năm nói với nàng, chỉ cần nàng chạy, kết cục chắn chắn sẽ là vùi thân trong bụng sói. Thử nghĩ mà xem, một nữ nhân không hề biết khinh công làm sao có thể chạy nhanh hơn sói được.

Bình tĩnh! Nàng lại một lần nữa nhắc nhở bản thân chỉ cần nàng không động đậy, lũ sói đó sẽ không tuỳ tiện lao đến, trừ khi có một con trong bầy hết kiên nhẫn. Nhưng loài sói nổi tiếng về kiên nhẫn và giảo hoạt, khi chưa làm rõ tình hình của đối thủ, chúng chắc chắn sẽ không làm liều.

Chỉ là, nàng có thể kiên trì được bao lâu đây? Còn Phó Hân Thần thì đang ở nơi nào? Chỉ mong chàng ở cách đây càng xa càng tốt. Xoay người lại trèo lên cây thì chỉ có một con đường chết, trốn chạy cũng chẳng được, đằng nào cũng chết, chi bằng liều một phen. Nếu Phó Hân Thần ở gần đây, chỉ cần tiếng lũ sói cắn xé và tấn công truyền ra, chàng sẽ tự biết mà né tránh.

Nàng thầm nghĩ như vậy, mồ hôi lạnh sớm đã chảy dọc xuống theo vầng trán, trong rừng không ngừng vang lên những tiếng hít thở nặng nề, không biết là của nàng, hay của lũ sói. Dường như cảm nhận được không khí nặng nề ngột ngạt ở nơi đây, ngay đến lũ cú cũng ngừng tiếng kêu, bốn phía đều chìm trong tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng khiến người ta phải rợn người.

Một giọt mồ hôi chảy vào trong mắt, bởi vì quá mức tập trung vào lũ sói, nàng vô thức đưa tay lên lau. Khoảnh khắc căng như dây đàn vì động tác vô ý thức của nàng mà đứt rồi, không khí ngột ngạt nháy mắt đã nổ tung. Sau một tiếng gầm rất lớn, một con sói lớn tựa như mũi tên vừa rời khỏi dây cung lao thẳng về phía nàng, làm bùng lên một cơn gió mạnh. Không nhìn thấy, chỉ có thể nghe âm thanh đã xác định vị trí. Nàng cắn chặt răng, đưa cây chuỷ thủ lên trước ngực, liều thôi!

Ngay sau đó, trên cánh tay trái của nàng truyền tới cảm giác đau nhói, con sói đó đã cắn chặt lấy nàng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, thời gian dường như đang chảy người, lùi trở về thời điểm sư nương còn sống, đau…

Trong ý thức của nàng chỉ còn lại duy nhất một chữ đó, dòng máu bình lặng sau nháy mắt đã trở nên sục sôi, sự hoang dã đè nén quá lâu trong lòng lại một lần nữa bùng phát. Chẳng nghĩ ngợi gì, thanh chuỷ thủ trong tay nàng đâm thẳng vào con sói đang cắn mình, cũng chẳng cần biết là vị trí nào, nàng ra sức kéo mạnh xuống dưới. Một tiếng rú thảm thiết vang lên, con sói đó còn chưa kịp cắn rời miếng thịt trên tay nàng thì đã há hốc miệng ra rồi mềm nhũn gục xuống đất.

Dường như không ngờ đối thủ lại hung hãn như vậy, lũ sói vốn định lao lên tấn công lập tức trở nên chần chừ. Nhưng sự sợ hãi không ngăn được sức hấp dẫn của mùi máu tanh tràn ngập khắp khu rừng, sau mấy tiếng gầm ghè khẽ vang lên, một đợt công kích như mưa sa bão táp tràn thẳng về phía nàng.

Không biết võ công, không biết né tránh, chỉ có thể dựa vào sự hoang dã được tôi luyện ra bởi những màn giày vò tàn khốc đang bùng cháy trong cơ thể, nàng vung thanh chuỷ thủ trong tay lên liều chết với lũ sói hung ác khát máu. Máu tươi bắn ra tứ phía, tiếng rên rỉ vang khắp nơi nơi, không khí thảm đến nỗi đám mãnh thú khác đều không dám lại gần.

Cảm giác đau đớn tràn ngập khắp toàn thân, vẫn giống như trước đây, Diệp Thanh Hồng cắn răng chịu đựng, chỉ có cánh tay là vẫn vung lên chém xuống không ngừng như cái máy, ý niệm duy nhất trong đầu nàng lúc này là chỉ cần giết thêm được một con sói, Phó Hân Thần sẽ bớt được một chút nguy hiểm. Bất kể thế nào, chỉ cần chàng bình an là được.

Có một khoảnh khắc nào đó, nàng cảm thấy mình sắp không gắng gượng nổi nữa, máu chảy ra quá nhiều cùng với sự đau đớn trên đôi tay thiếu chút nữa đã đánh bại nàng. Sự đau đớn làm nàng tê dại, đến việc thanh chuỷ thủ có còn trên tay nữa hay không nàng cũng không biết.

Thế công của đàn sói rõ ràng đã chậm lại, có lẽ vì sợ sự hung hãn của nàng, rất nhiều con sói bắt đầu dừng tấn công mà tranh cướp thi thể của đám đồng bạn đã chết. Nàng biết mình nên thừa cơ chạy trốn, bởi vì một khi chia thịt lũ sói chết xong, bọn chúng sẽ phát động một cuộc tấn công dữ dội hơn về phía nàng. Nhưng, chân của nàng đã không cách nào nhấc lên nổi nữa, thanh chuỷ thủ “bộp” một tiếng rơi xuống đất, lũ sói còn chưa tấn công, nàng đã chẳng thể cầm được chuỷ thủ nữa rồi. Toàn thân mềm nhũn ngồi dựa vào thân cây, nàng cảm giác được hơi thở của cái chết đang ở cách mình rất gần.

“Phó Hân Thần.” Nàng khẽ lẩm bẩm, khoé miệng thoáng hiện một nụ cười dịu dàng. Nàng sắp chết rồi. Sư nương nói con người sau khi chết sẽ hoá thành hồn phách, vậy hồn phách của nàng nhất định sẽ đi theo chàng, giúp chàng xua đuổi ác quỷ, không để chàng bị tổn thương.

“Phó Hân Thần.” Nàng thật thích cái tên của chàng, gọi thế nào cũng không thấy chán. Trời cao thật ưu ái nàng, để cho nàng gặp được chàng, tiếc rằng từ đó đến giờ chàng đều có vẻ không vui.

“Phó Hân Thần.” Nếu có kiếp sau, liệu nàng có thể trở thành vợ của chàng không, hai người ân ái bên nhau, không ai để ai phải đau lòng cả.

“Phó Hân Thần.” Đừng quên nàng nhé!

“Phó Hân Thần…”

Theo từng tiếng gọi Phó Hân Thần, ý thức của nàng chậm rãi mất đi từng chút một, đến việc có một con sói đang lao tới cũng không hề phát giác.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.