Diệp Thanh Hồng

Chương 5: Chương 5




“Phó Hân Thần…” Diệp Thanh Hồng nhíu chặt đôi mày, kể cả khi hôn mê phải chịu cơn đau như dao đâm lửa đốt, trong ý thức của nàng vẫn chỉ có ba chữ này.

Bóng người cao lớn đứng trước cửa sổ nghe thấy thế liền ngoảnh lại, hơi cau mày, trong cặp mắt hổ tràn ngập sự lo lắng. Hai ngày nay, nàng không ngừng gọi tên chàng. Vốn dĩ chàng cho rằng nàng chỉ dành cho mình thứ tình cảm ngây thơ của một cô bé, nhưng sau chuyện lần này, chàng mới biết tình cảm của nàng sâu sắc đến mức nào.

Tính cách của chàng lạnh lùng mà cao ngạo, khi hành tẩu trên giang hồ chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt bao giờ, đối với nữ tử thì luôn kính nhi viễn chi, cho dù vẫn gây ra không ít món nợ ân tình, nhưng chàng đều không hề để tâm. Sự xuất hiện của Tịnh Nhi là một kỳ tích, nàng yêu kiều e thẹn, nàng hoạt bát thông minh, nàng khiến chàng đầy dạ nhu tình, khiến chàng nguyện vì nàng mà mở rộng cánh cửa trái tim. Có lẽ ông trời muốn trừng phạt chàng, bắt chàng không được ở bên nàng mãi mãi. Đã như vậy rồi, tại sao lại để tiểu cô nương này yêu chàng, bắt nàng phải chịu biết bao nỗi khổ như vậy? Chàng còn nhớ cỏ tuyết nhu, còn nhớ thung lũng này, tất nhiên cũng có tiểu cô nương đã giúp chàng tìm được cỏ tuyết nhu. Đối với nàng, chàng hết sức cảm kích, làm sao có thể quên được.

Vận mệnh đúng là thích trêu ngươi!

“Nô Nhi.” Chàng bước tới khẽ gọi, rồi đặt tay lên trán nàng, cơn sốt đã lui. Sau một tiếng thở dài, chàng ngồi xuống mép giường, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của nàng một lượt.

Dung mạo của nàng đã bị hủy, đây là nguyên nhân khiến chàng thở dài. Nàng vốn có một khuôn mặt xinh đẹp vô song, nhưng lúc này trên đó đã có mấy vết thương sâu hoắm do bị sói cào, có thể đoán trước được sau khi liền sẹo gương mặt ấy sẽ ra sao. Nữ nhân đều coi dung mạo mình như tính mạng, đặc biệt là mỹ nữ, không biết sau khi tỉnh lại nàng có vì thế mà điên cuồng hay không, chàng thật không muốn nhìn thấy khoảnh khắc ấy chút nào.

Còn về thân thể của nàng, có thể nói là hết sức thê thảm. Ngoại trừ phần lưng dựa vào thân cây không bị thương ra, căn bản không thể tìm được một nơi nào khác lành lặn trên thân thể nàng, ngay đến chàng cũng không có dũng khí để vén tấm chăn lên nhìn lại thân thể nàng một lần nữa. Cứu nàng về, chàng không biết mình đã làm đúng hay sai.

Lá gan của nàng cũng lớn thật, giữa đêm mà dám đi vào rừng, có phải là chán sống rồi không? Tuy biết nàng làm thế là vì muốn tìm mình, nhưng chàng không chấp nhận lý do này, với bản lĩnh của chàng, có nơi nào mà không đi được, vậy mà nàng còn nhiều chuyện.

Lòng thầm mắng như thế, nhưng ánh mắt chàng bất giác đã dịu dàng hơn rất nhiều. Bất kể thế nào thì nha đầu này cũng coi như nhận được một bài học, để xem về sau nàng còn dám làm những chuyện ngốc nghếch như thế này nữa không. Có điều, cái giá này có phần quá lớn, những vết thương sâu hoắm kia chỉ e cả đời này cũng không cách nào trở lại như cũ được.

“Phó Hân Thần...” Một tiếng gọi khàn khàn yếu ớt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Hân Thần, chàng liếc mắt nhìn qua, vừa khéo bắt gặp đôi mắt trong veo của Diệp Thanh Hồng, trong đó tràn ngập sự lo lắng và bất an, cho dù là ở trên một khuôn mặt đầy những vết thương chúng vẫn rạng rỡ động lòng người.

“Chàng... không việc gì chứ?” Nàng muốn ngồi dậy quan sát tình hình của chàng, nhưng bất ngờ lại phát hiện thân thể căn bản không nghe theo sự chỉ huy của bản thân, đến việc động đậy một ngón tay cũng khó khăn vô cùng. Trong lúc luống cuống nàng chỉ đành dùng ánh mắt ngó qua ngó lại trên thân thể chàng, sợ rằng chàng bị chút tổn thương nào đó.

“Ta không sao.” Phó Hân Thần thấy sau khi tỉnh lại nàng không những không quan tâm xem đã xảy ra chuyện gì mà chỉ một lòng một dạ nghĩ đến mình, hình như chàng còn quan trọng hơn tính mạng của bản thân, lòng không khỏi ngợp đầy tư vị. Gặp chuyện thế này, cho dù là người lòng dạ sắt đá cũng không thể không cảm động, huống chi là chàng.

“Vậy thì tốt...” Diệp Thanh Hồng khẽ thở ra một hơi, ánh mắt dù có thế nào cũng không nỡ rời khỏi chàng.

Bị nàng nhìn như vậy chàng không khỏi có chút mất tự nhiên, bèn đứng dậy đi ra ngoài. Cảm giác buồn ngủ bỗng dưng ập đến, Diệp Thanh Hồng lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Đến khi Phó Hân Thần bưng bát thuốc tới, Diệp Thanh Hồng liền nói với chàng phương thuốc mà mình thường dùng mấy năm trước. Công hiệu xóa sẹo của phương thuốc này nàng sớm đã được lĩnh giáo từ lâu, lần này bị thương tuy rất nặng, nhưng cũng không là gì so với ngày trước, do đó nàng chẳng hề để tâm.

Qua một ngày, Phó Hân Thần đã tìm được đủ các loại dược liệu, rồi bỏ tất cả chúng vào một cái thùng lớn và đổ nước vào đun. Đợi sau khi nước thuốc quánh lại, nhiệt độ cũng hạ xuống tới mức vừa phải, chàng liền bế Diệp Thanh Hồng đặt vào bên trong, rồi dùng lửa nhỏ đun từ từ để duy trì nhiệt độ. Mỗi ngày nàng đều phải ngâm như vậy chừng một canh giờ, sau khi tắm xong lại dùng một thứ thuốc đặc chế bôi lên khắp toàn thân, những chỗ bị thương đều không bỏ sót, đến ngày hôm sau khi chuẩn bị ngâm nước thuốc mới bóc ra. Cứ như vậy chừng mấy ngày, quả nhiên đã có hiệu quả rõ rệt, đến ngày thứ mười hai thì nàng gần như khỏi hẳn rồi, ngoại trừ mấy chỗ bị thương khá nặng còn nhìn thấy da non ra, những chỗ còn lại da thịt đều trở lại mịn màng trơn láng, so với khi chưa bị thương còn đẹp hơn, hoàn toàn không thể nhìn ra dấu vết gì của việc bị thương cả.

Suốt mười mấy ngày nay Phó Hân Thần không hề tị hiềm chuyện nam nữ, mọi việc từ lớn đến nhỏ đều chăm sóc cho nàng chu đáo vô cùng, chỉ là không hề nói với nàng một câu nào cả. Nàng không phải người thích ồn ào, cho nên cũng không để tâm, chỉ cần chàng còn để ý đến nàng, vậy là đã đủ lắm rồi. Mà Phó Hân Thần cũng hết sức kinh ngạc vì hiệu quả của phương thuốc này, đồng thời còn mừng rỡ, xem ra ông trời cũng chẳng quá vô tình.

Ngày hôm ấy, Phó Hân Thần lại đặt Diệp Thanh Hồng vào thùng thuốc như mọi khi, bản thân thì ở bên trông lửa.

“Thê tử của chàng đâu?” Sau mấy ngày liền im lặng, rốt cuộc Diệp Thanh Hồng không nhịn nổi nữa mà hỏi ra điều kìm nén trong lòng suốt bấy lâu. Đây không chỉ đơn thuần là sự tò mò, mà phần nhiều hơn là vì lo lắng cho chàng. Mỗi lần nhìn thấy nét ưu thương khiến lòng ngưòi tê tái trong mắt chàng, trái tim nàng như bị dao đâm. Nếu có thể, nàng hy vọng mình thay chàng chịu đựng tất cả những đau đớn đó.

Khuôn mặt vốn bình tĩnh như mặt nước hồ thu của Phó Hân Thần hơi ngây ra, nét lạnh lùng đã lâu không xuất hiện lại một lần nữa bao trùm khắp toàn thân, một nỗi đau đớn khó hình dung thoáng qua nơi đáy mắt, nhanh đến nỗi khiến người ta không cách nào nắm bắt được.

“Không liên quan đến cô.” Giọng nói lạnh lùng mà xa cách của chàng khiến sắc mặt Diệp Thanh Hồng trở nên buồn bã, còn chưa kịp có phản ứng gì thì chàng đã bỏ đi, để mặc cho nàng tự sinh tự diệt trong thùng thuốc.

Diệp Thanh Hồng buồn bã cụp mắt xuống, cảm giác thất bại khiến nàng thiếu chút nữa thì rơi lệ, đến lúc nào chàng mới không bài xích nàng như vậy nữa đây?

E là sẽ vĩnh viễn không bao giờ có một ngày như vậy. Còn nhớ năm năm trước, khi tìm thấy cỏ tuyết nhu, trong lúc vui vẻ chàng không chỉ nói chuyện với nàng mà còn cười với nàng nữa. Chàng cười rất đẹp, cho đến bây giờ nàng vẫn nhớ rõ, khóe môi chỉ hơi thoáng nhếch lên thôi, vậy là đã biểu đạt ra được hết thảy những mừng vui trong lòng, khiến người nhìn cũng không kìm được mà vui theo. Liệu chàng có còn cười nữa không?

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Diệp Thanh Hồng cứ chìm trong dòng tư lự của mình, không hề phát hiện nước thuốc trong thùng đã dần nguội lạnh. Cứ như vậy mãi đến lúc Phó Hân Thần bước trở lại, gõ tay vào thành thùng mấy cái, nhắc nhở: “Ra đi!”Chàng đã khôi phục vẻ hờ hững thường ngày, dường như vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì.

Diệp Thanh Hồng giật mình, vội vàng đứng bật dậy, không hề ngượng ngùng chút nào. Đi theo Tư Đồ Hành, nàng đã sớm quên mất sự e thẹn trời sinh của thiếu nữ, cho dù toàn thân trần trụi đứng trước mặt một nam nhân xa lạ cũng không cảm thấy xấu hổ chút nào. Huống chi đối phương còn là Phó Hân Thần, thân thể nàng để cho chàng xem thì cũng có sao.

Đối với hành vi của nàng, Phó Hân Thần không hề cảm thấy ngạc nhiên, đến đôi hàng lông mày cũng không cau. Chàng cầm chiếc khăn bông tới lau khô nước thuốc trên thân thể giúp nàng, rồi vòng cánh tay qua bế nàng ra khỏi thùng thuốc, đi thẳng về phía phòng nàng.

“Chàng đang giận ta, đúng không?” Nằm bò trên giường, Diệp Thanh Hồng xua đi mọi tâm trạng không vui vừa nãy, cẩn thận cất tiếng hỏi sợ lỡ miệng một chút lại khiến chàng bỏ đi. Nhưng, cứ nhìn hành vi hiện tại của chàng mà xét, dường như chàng không phải loại người này. Đương nhiên, nếu là quãng thời gian trước đây khi mà chàng vừa tới thì thật khó nói.

Phó Hân Thần không trả lời, chỉ chăm chú bôi thuốc lên miệng vết thương còn chưa lành hẳn trên đùi nàng, động tác dịu dàng hết sức, tựa như đang làm một công việc tinh tế mang đầy tính nghệ thuật. Trong mắt chàng, trước mặt không phải là một cơ thể tuyệt mỹ đầy sức quyến rũ, mà la một nha đầu ngốc đang bị thương, là nữ tử đầu tiên khiến chàng cảm thấy áy náy vì không thể đền đáp lại tình cảm của nàng. Cho nên, bất kể ra sao, chàng cũng không cho phép trên người nàng lưu lại một vết sẹo khiến chàng suốt đời hối hận nào.

“Chàng là người đầu tiên đối xử với ta tốt như vậy.” Đột nhiên, nàng biết tại sao mình lại nhớ mãi đến chàng như thế. Chàng là người tốt nhất mà nàng từng gặp, từ ánh mắt chàng nhìn thê tử là nàng đã nhận ra điều này rồi. “Cho dù ta nói sai điều gì làm chàng tức giận, chàng cũng sẽ không bỏ mặc ta. Nếu là trước đây...” Nàng hơi ngẩn ra, rồi vùi đầu vào gối, không nói thêm gì nữa. Có những chuyện không nhắc đến thì hơn.

Trong im lặng, Diệp Thanh Hồng cảm thấy chân trái của mình bị nhấc lên, sau đó được quấn lại bằng một miếng vải sạch. Bàn tay của Phó Hần Thần to mà thô ráp, khi cọ vào làn da mịn màng của nàng khiến nàng cảm thấy có chút ngứa ngáy và tê dại, rồi không kìm được phát ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.

Phó Hân Thần nghe thấy thế thì hơi ngẩn ra, một người đã trải đời như chàng tất nhiên hiểu rằng mình đã vô ý khơi dậy dục vọng trong nàng. Khẽ thở dài một hơi, chàng kéo chăn đắp lên thân thể nàng, sau đó lại tiếp tục giúp nàng băng bó vết thương trên vai. Còn may là nàng đã ở lâu trong núi, không biết gì đến chuyện nam nữ ái ân, chứ không chắc chàng sẽ phải đau đầu một phen rồi.

Vốn cho rằng lần này nàng nhất định sẽ rất thê thảm, tạm thời chưa nói đến việc dung mạo bị hủy hết, chỉ riêng nỗi đau thể xác đã không phải là thứ mà người thường có thể chịu đựng nổi rồi. Chẳng ngờ ngoài việc không thể tự xử lý vết thương ra, nàng lại thản nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra, đối với bộ dạng hết sức thê thảm của bản thân cũng không để tâm chút nào. Cho dù đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra như tắm, nàng vẫn cắn chặt răng kìm nén, thậm chí còn không rên rỉ một tiếng nào. Tính cách cứng cỏi như vậy đúng là hiếm có, ngay đến chàng cũng không thể không khâm phục. Nhưng có một điều khiến chàng phải suy nghĩ rất nhiều, đó là nàng dường như quá quen thuộc với tình hình hiện tại, tựa như đã hình thành thói quen, hơn nữa khi trị liệu cũng thuần thục vô cùng, không bao giờ nghĩ nhiều dù chỉ là một chút. Chẳng lẽ trước đây nàng thường bị thương thế này?

Bên tai vang đến những tiếng hô hấp nhẹ nhàng mà đều đặn, chàng ngước mắt lên, bất ngờ phát hiện nàng đã ngủ say rồi. Sau khi ngâm thuốc xong nàng thường rất dễ ngủ, đây là kết luận mà chàng đưa ra sau những ngày qua.

Nhìn dáng ngủ bình yên của nàng, chàng không khỏi cảm thấy nghi hoặc: Nàng không biết võ công, lại một mình sống ở nơi thâm sơn cùng cốc này, vốn chàng còn tưởng có người chăm sóc nàng, nhưng ở đây lâu như vậy rồi, chàng mới biết thì ra bản thân nàng tự làm hết mọi việc. Rốt cuộc, trong tấm thân yêu kiều này có ẩn chứa sức mạnh to lớn đến thế nào, để nàng có thể vượt qua biết bao ngày tháng chất chứa nguy hiểm như vậy?

Cô bé này rất không bình thường! vẻ như ngốc nghếch, khờ dại, lại như trí tuệ, dũng cảm.

Cô bé ư? Ánh mắt chàng bất giác nhìn về tấm thân trắng nõn có mấy chỗ được băng bó của Diệp Thanh Hồng, rồi ngay sau đó lập tức ngoảnh đầu đi tự trách bản thân: Nghĩ linh tinh cái gì thế?

Vung tay một cái, nháy mắt chiếc chăn đã đắp kín lên thân thể của Diệp Thanh Hồng, rồi chàng chắp tay sau lưng cất bước rời đi.

Đứng trên bậc thềm dưới mái hiên trước nhà,

Phó Hân Thần đưa mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy một mảnh vàng ruộm, khung cảnh ngợp giữa sắc thu. Trời cao mây nhạt, núi non cao vút cheo leo, mang theo màu trắng của tuyết, trong vẻ thuần khiết còn ẩn chứa những nguy hiểm khó lường. Chàng đã từng vì muốn cứu ái thê mà leo lên đó, rồi thiếu chút nữa thì trượt chân bỏ mạng, nhưng rốt cuộc ý nguyện của chàng đã đạt thành. Về sau, vì nỗi căm phẫn trong lòng mà chàng lại một lần nữa leo lên đó, muốn hủy đi những cây cỏ tuyết nhu. Nhưng khi vừa nhìn thấy màu đỏ rạng rỡ của chúng, ngọn lửa hận trong lòng chàng thoáng cái đã tan đi, chỉ để lại một nỗi u sầu man mác. Cỏ vốn đâu có lỗi lầm gì, tất cả đều bởi con người mà ra, đúng sai phải trái cũng do con người nói. Những cây cỏ này sống ở nơi trên cao giá lạnh, vậy mà vẫn khó tránh khỏi sự quấy nhiễu của người đời, chàng có thể trách gì được chúng đây

Chậm rãi bước xuống bậc thềm đá, gió thu hiu hắt, thổi bay vạt áo của chàng.

Sau khi không giày vò bản thân nữa, thân thể của chàng đã dần tráng kiện trở lại, bộ quần áo vốn có chút thùng thình nay cũng trở nên vừa người. Trong thung lũng nhỏ này, chàng gảy đàn đi săn, cười với trăng với gió, trải qua một cuộc sống tĩnh lặng chưa từng có từ trước đến nay. Tuy có một nha đầu ngốc thường xuyên ở bên cạnh ngắm nhìn, có điều, chỉ cần không để ý đến, tâm trạng của chàng cũng không mấy bị ảnh hưởng. Nhưng nếu nha đầu đó còn không biết điều mà tiếp tục hỏi về Tịnh Nhi, chàng sẽ suy nghĩ đến việc đi tìm một nơi khác. Tịnh Nhi là báu vật quý giá nhất trong trái tim chàng, không người nào có tư cách nói về nàng cả.

Cho dù không thể sống chết bên nhau, chàng cũng sẽ nhớ đến nàng cả đời.

Trong bụi cỏ phía bên cạnh chợt có tiếng sột soạt vang lên, Phó Hân Thần liền vung tay phải đánh ra. Nơi chưởng phong ập đến, một con thỏ hoang màu xám từ trong bụi cỏ nhảy ra, hoảng hốt chạy trốn.

Vốn định tung chưởng giết chết con thỏ để làm thức ăn cho ngày hôm nay, nhưng khi đưa tay lên, bất giác Phó Hân Thần sinh lòng nghịch ngợm, bắt đầu triển khai cước lực chạy đua với con thỏ, miệng thì cười nói: “Thỏ con ơi thỏ con, ta cũng không dùng khinh công ức hiếp mi, nếu hôm nay mi có thể thắng được đôi chân này của ta, ta sẽ tha cho mi.” Rồi quả nhiên chàng không sử dụng khinh công, cứ thế sải bước chạy đi vun vút, không hề hàm hồ chút nào. Dường như hiểu được lời của chàng, con thỏ hoang lại càng chạy nhanh hơn, còn liên tục chui vào trong các bụi cỏ, nhanh nhẹn vô cùng.

“Mi cũng giảo hoạt thật đấy!” Phó Hân Thần cất tiếng cười vang, theo sau con thỏ chạy đi giữa chốn gập ghềnh khúc khuỷu.

Cứ một mực đuổi riết không buông, khiến Phó Hân Thần chợt như trở lại thời niên thiếu, đuổi ngựa đuổi thỏ, thi triển hết những thủ đoạn của bản thân, tất cả chỉ bởi lòng hiếu thắng. Về sau khinh công cao dần, không con thú nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay chàng nữa, chàng mới mất đi hứng thú chạy đua với những con vật dưới đất. Rồi chàng lại chuyển mục tiêu tới lũ chim trên trời; một cây cung một mũi tên, một viên đá, một cọng cỏ, sau đó là một chưởng một quyền, lại cộng thêm ý chí và lòng nhẫn nại không ai có thể sánh được, đám chim trên trời rốt cuộc cũng trở thành vật trong túi của chàng. Bởi thế, năm mười sáu tuổi khi vừa bước chân vào giang hổ chàng đã tỏ ra kiêu căng ngỗ ngược, nhưng thứ thật sự khiến chàng trở nên lạnh lùng cao ngạo chính là sự khác biệt quá rõ ràng giữa động vật và con người. Đã quen với phương thức sinh tồn đơn giản và trực tiếp, khi gặp phải lũ người bỉ ổi, có mấy lần chàng suýt nữa mất mạng, do đó hình thành nên tính cách vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn của chàng về sau. Xuất đạo được sáu năm, năm hai mươi hai tuổi chàng đã xây dựng cho mình một thế lực khổng lổ, khiến người trên giang hồ nghe mà biến sắc. Thế nhưng đồng thời chàng lại tự nhốt mình vào trong một nhà lao do bản thân tự tạo ra, hoàn toàn cách biệt với sự vui vẻ. Cho đến khi Tịnh Nhi xuất hiện, chàng mới bắt đầu sống một cuộc sống khác, tuy không thể tiêu sái ngang tàng, nhưng lại chứa chan hạnh phúc và ngọt ngào. Tiếc rằng ngay sau đó lại là năm năm ròng rã mà chàng không bao giờ muốn nghĩ đến.

Không ngờ sau khi nếm đủ mọi mùi vị đắng cay mặn ngọt chốn hồng trần, ở tuổi ba mươi, chàng lại có thể quay về với cuộc sống buổi ban sơ, thật khiến người ta lòng đầy cảm xúc.

Phó Hân Thần chân không dừng bước, sau khi chạy qua một đống đá lởm chởm, đột nhiên nhìn thấy con thỏ đang chui vào cái hang được che giấu bởi bụi cỏ bên dưới đống đá. Chẳng nghĩ ngợi gì, chàng hú dài một tiếng rồi lao vút lên không trung, xuất ra chiêu diều hâu bắt thỏ, thoáng cái con thỏ đã bị chàng bắt sống, đôi tai dài nằm trong tay chàng, cặp mắt như hồng ngọc khép hờ, chẳng hề động đậy. Thỏ đực chân giãy đạp, thỏ cái mắt mê ly!

“Thì ra là một con thỏ cái.” Tới lúc này Phó Hân Thần mới chú ý thấy bụng con thỏ hơi nhô lên, xem ra đã có thai rồi. “Không ngờ Phó Hân Thần ta lại thua trong tay một con tiểu súc sinh như mi.”

Khẽ cười tự giễu một tiếng, chàng thả con thỏ xuống đất, nói: “Đi đi, ta thua rồi.”

Con thỏ vừa có được tự do, lập tức đạp mạnh chân sau, “soạt” một tiếng chui vào trong hang, biến mất chẳng còn bóng dáng.

Thì ra vừa rồi chàng đang đuổi hăng say con thỏ sắp chui vào trong hang nhất thời nôn nóng, không ngờ lại sử dụng đến võ công, do đó cho dù bắt được con thỏ nhưng vẫn tính là chàng đã thua rồi.

Khẽ lắc lắc đầu, Phó Hân Thần nhìn quanh, bất ngờ phát hiện mình đang ở trên lưng chừng ngọn núi phía sau căn nhà gỗ. Nơi này đá lởm chởm, cỏ dại mọc đầy, hết sức khó đi. Ban đầu khi đuổi theo con thỏ chàng quá mức hưng phấn, chẳng chú ý đến chuyện gì, tới lúc này nhớ ra mình chưa từng đến đây bao giờ, dường như Diệp Thanh Hồng cũng thế, có lẽ là vì việc đi lại ở đây quá khó khăn.

Đang định tìm đường xuống núi, nhưng chàng lại chẳng thấy chỗ nào có thể đặt chân, lòng không khỏi hoài nghi việc mình không dùng khinh công mà làm sao lại lên đây được. Hết cách, chàng chỉ đành vận khí nhảy vút lên, rồi mượn lực ở một vài chỗ đá nhô ra, cứ thế lao thẳng xuống núi. Trên đường chàng đi qua một hang đá ăn sâu vào trong lòng núi, bên trong từng làn khí lạnh tỏa ra, chàng chẳng nhìn rõ tình hình bên trong thế nào, thân thể đã lao tới dưới chân núi rồi.

Khi đi ngang qua khu rừng trúc, chợt nghe có tiếng sột soạt vang lên, chàng ngẩng đầu nhìn, chẳng ngờ lại là một con rắn lục xanh dài chừng ba thước đang quấn quanh một cây trúc. Nửa người của nó ngẩng lên, hung hăng hướng về phía chàng mà thè lưỡi.

“Muốn chết.” Phó Hân Thần hừ lạnh một tiếng, phất ống tay áo. Con rắn lục bị đánh bay lên không trung, rồi “bịch” một tiếng rơi xuống mặt đất đầy những lá trúc, sau khi quằn quại vài cái liền dừng lại hẳn. Chàng bước tới nhặt xác con rắn lên, đi xuyên qua khu rừng.

Rắn ở nơi này không phải chỉ nhiều bình thường, chàng đến đây được mấy tháng, số rắn từng giết không chỉ mấy trăm. Nha đầu đó ở đây nhiều năm như vậy, không biết làm thế nào mà lại không bị rắn cắn. Qua đó có thể thấy chuyện trên đời này cũng không phải đều nằm trong những suy đoán thường tình cả.

Sau khi Diệp Thanh Hồng bị thương, một ngày ba bữa đều là do Phó Hân Thần nấu nướng.

Lúc chiều tối, một nồi canh rắn thơm lừng nghi ngút bốc hơi được bưng ra khỏi lò.

“Đây là thịt gì vậy?” Diệp Thanh Hồng đón lấy bát canh mà Phó Hân Thần đưa cho, ngửi thử một chút, rồi hỏi với giọng nghi hoặc. Thứ mùi này nàng chưa từng ngửi thấy bao giờ.

Căn bản không thèm để ý đến nàng, Phó Hân Thần cứ thế ngồi uống canh một cách ngon lành. Canh thịt rắn ngon mà lại bổ, để nguội rồi thì không còn ngon nữa. Thấy chàng không trả lời, Diệp Thanh Hồng cũng không để bụng, bèn uống một ngụm canh, cảm thấy thơm ngon vô cùng, canh đã ngon như vậy rồi, thịt chắc sẽ không khó ăn. Nghĩ vậy, nàng bèn gắp một miếng thịt định bỏ vào miệng, chợt ngây ra, trong nháy mắt sắc mặt đã trở lên trắng bệch, bàn tay gắp thịt không ngừng run rẩy.

“Rắn...” Giọng nói yếu ớt của nàng mang theo vẻ khó tin, rồi nàng buông tay, đôi đũa và miếng thịt rắn cùng rơi xuống.

“Lãng phí!” Phó Hân Thần khẽ mắng một tiếng, đôi đũa đưa ra nhanh như chớp giật kẹp lấy miếng thịt rắn đang rơi, rồi bỏ vào trong miệng, mà cùng lúc ấy còn có tiếng đôi đũa rơi xuống đất vang lên. Nữ nhân thật đúng là phiền phức, chẳng qua chỉ là canh rắn đun chín mà thôi, có cái gì đáng sợ đâu chứ.

Cảm giác buồn nôn kèm theo một nỗi đau thương khó tả trào lên cổ họng, Diệp Thanh Hồng hoàn toàn biến sắc, loạng choạng bước đi như chạy ra ngoài căn nhà gỗ, đứng nôn mửa bên dưới mái hiên.

Phó Hán Thần đi theo sau nàng, hai tay khoanh truớc ngực lạnh lùng quan sát, cho đến lúc…

“Cô nôn đủ chưa hả?” Thấy nàng đến mật xanh mật vàng cũng đã nôn ra cả, chàng không khỏi cảm thấy khó hiểu vô cùng, chỉ là uống mấy ngụm canh rắn mà thôi, nghiêm trọng đến vậy sao?

Không được nữa rồi, nàng đã sắp hư thoát đến nơi rồi, nhưng tại sao vẫn còn buồn nôn như vậy, ai có thể cứu nàng được đây? Phó Hân Thần thở dài một tiếng, đành bước lên, áp bàn tay vào sau lưng nàng, chậm rãi truyền chân khí qua.

Diệp Thanh Hồng cảm thấy có một luồng khí nóng từ sau lưng truyền vào cơ thể, rồi lan ra khắp toàn thân, lập tức khiến nàng cảm thấy hết sức ấm áp. Tâm trạng căng thẳng dần bình tĩnh trở lại, cơn nôn mửa của nàng cũng theo đó mà tạm dừng.

Phó Hân Thần múc từ trong vại ra một gáo nước đưa qua, Diệp Thanh Hồng ngẩn ngơ đón lấy, mơ màng đưa lên súc miệng, nhưng trong đôi mắt đen láy của nàng vẫn tràn ngập sự sợ hãi, thương tâm và chán ghét. Có quá nhiều ký ức đáng sợ khiến nàng chìm vào một cơn ác mộng không có đường ra, nàng ra sức giãy giụa, nhưng lại không làm sao thoát được. Không, không, nàng không muốn tiếp tục sống cuộc sống đó nữa, không muốn một chút nào!

“Nô Nhi.” Phó Hân Thần khẽ cất tiếng gọi, sắc mặt của nàng khiến chàng không đành lòng.

Lần đầu tiên, nàng để lộ ra nhược điểm của bản thân trước mặt chàng, nàng không phải là không sợ gì hết cả.

Diệp Thanh Hồng ngẩn ngơ nhìn chàng, ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ. “Phó Hân Thần.” Nhìn thấy gương mặt khiến người ta yên lòng của chàng, mắt nàng chợt có một ánh hào quang thoáng qua, tựa như vừa nắm bắt được điều gì đó. Nàng quàng tay tới ôm lấy chàng, ôm rất chặt như một người sắp chết đuôi chợt bấu víu được vào khúc gỗ khô. “Phó Hân Thần.” Nàng khẽ gọi, dường như chỉ cần lẩm nhẩm cái tên này là có thể mang lại cho nàng vô vàn dũng khí.

Phó Hân Thần muốn đẩy nàng ra, nhưng cánh tay đã đưa lên một nửa lại không cách nào hạ xuống được. Tuy nàng không nói gì hết, nhưng từ lực đạo nàng dùng để ôm chàng có thể dễ dàng nhận ra, nàng đang sợ hãi, không chỉ sợ hãi mà còn cô đơn. Rốt cuộc chàng đã làm sai chuyện gì mà khiến nàng sợ hãi như thế? Chỉ vì rắn sao? E rằng không phải. Bất tri bất giác, chàng nhẹ nhàng đặt cánh tay lên vai nàng, nhưng không đẩy ra. “Được rồi, không việc gì nữa rồi.” Tiếng dỗ dành dịu dàng vang lên, ngay đến chàng cũng giật mình, từ lúc nào mà trái tim chàng lại trở nên mềm yếu như thế? Giọng nói thuần hậu ấy có tác dụng xoa dịu lòng người, còn vầng ngực rộng rãi va ấm áp kia khiến Diệp Thanh Hồng cảm nhận được sự yên ổn trước giờ chưa từng có, cơn ác mộng ngày xưa chậm rãi tan đi, nàng lại một lần nữa trở nên kiên nghị và cứng rắn, không sợ hãi bất cứ điều gì.

Sau khi tự kiểm soát được bản thân, Diệp Thanh Hồng đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi bờ môi mềm mại hôn lên chiếc cằm cương nghị của Phó Hân Thần. Trong mắt Phó Hân Thần thoáng qua một tia kinh ngạc, chẳng nghĩ ngợi gì đã vung tay đẩy nàng ra, sau đó xoay người đi thẳng vào phòng, sự lạnh lùng lại một lần nữa ngập tràn trong không khí.

Diệp Thanh Hồng ngồi bệt xuống đất, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy một nỗi đau khổ đến tột cùng. Nàng sớm biết chàng sẽ có phản ứng như vậy, nhưng trái tim vẫn rất đau. Nàng chỉ... chỉ vì sự dịu dàng bất chợt của chàng nên mới thầm mừng rỡ, rồi nhất thời không kiềm chế được mà hôn chàng thôi, không hề có ý gì khác. Nàng biết trong lòng chàng chỉ có một người, không thể chứa thêm người nào khác nữa. Nhưng nàng cũng chẳng có yêu cầu gì, chỉ mong chàng đừng cự tuyệt những hành động thể hiện sự thân thiện của nàng mà thôi, đặc biệt là còn dùng cách làm tổn thương người khác thế này.

“Phó Hân Thần!” Diệp Thanh Hồng sợ làm kinh động đến Phó Hân Thần đang trong cơn giận dữ, nên bèn dùng thứ âm thanh mà chỉ có bản thân mới nghe thấy được để gọi ra cái tên có thể khiến nàng trở nên kiên cường hơn này, nhằm ngăn nỗi bi thương đã sắp nhấn chìm nàng đến nơi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.