Điều Ước Từ Biển Cả

Chương 56: Chương 56




Trong nhà thờ….

Chiếc quan tài lạnh lẽo đặt trước thánh đường, một người đàn ông phúc hậu đang nằm ngủ một giấc dài trong đó, những bông hoa cúc trắng được mọi người đặt vào trong với vẻ kính trọng. Khôi Vỹ cúi gục đầu buồn bã trước quan tài, hai mắt anh nhắm chặt, không khí im lìm nặng nề, những giọt nước mắt rơi nhẹ tiếc thương cho con người vừa mới ra đi, phía sau anh, Anh Vũ lặng im ôm trên tay bó hoa cúc nhỏ trắng muốt, Khôi Vỹ đi ra sau để cô bé đặt bó hoa vào quan tài…

Tiếng chuông cầu hồn vang lên từng hồi….

Cô bé lặng im, dường như người trong quan tài đang mỉm cười với cô, mặc dù khuôn mặt ông đã trắng nhợt nhưng cô bé thấy ông vẫn thật rạng rỡ. Minh Đức là người lạc quan, lúc nào trên môi ông cũng nở nụ cười, và ngay cả giây phút cuối cùng của mình ông vẫn nhìn cô và Leo mỉm cười, nụ cười đẹp đẽ nhân từ xóa tan đi bao nhiêu mặc cảm tội lỗi trong lòng cô. Anh Vũ nắm chặt hai tay trên ngực…

Bố….

Người đầu tiên coi cô như con gái, chỉ vì cô mà ông ấy đã phải chết, vài giọt nước mắt nóng hổi rơi trên tay Anh Vũ, cô bé cắn chặt môi, liệu kiếp sau cô còn có cơ hội gặp lại con người đáng kính này hay không ? Ông ấy đã giúp cô rất nhiều, cho cô rất nhiều, và cô nợ ông rất nhiều. Nhưng cô còn chưa kịp nói với ông một lời cảm ơn thì cô đã mất đi cơ hội đó rồi.

Anh Vũ đưa tay lên gạt nước mắt. Cô nhớ lại tô súp nóng hổi ông từng đưa cho cô, nụ cười nhân từ dành cho cô, giây phút mà ông ấy đưa tay xoa đầu cô, Anh Vũ đã rất muốn gọi ông một tiếng bố, nhưng cô lại không đủ can đảm, và bây giờ thì cô không còn cơ hội đó nữa. Mãi đến bây giờ Anh Vũ vẫn không hiểu tại sao ông lại quý mến cô như vậy, tại sao ông ấy lại muốn bảo bệ cho cô. Nếu không vì cô thì gia đình ông đã không bị liên lụy rồi. Tại sao lại phải cứu một người như Anh Vũ chứ ?

Ngực Anh Vũ đau nhói, cô chính là người đã hại chết ông, nếu không phải vì cô thì bây giờ ông đã không phải nằm ở đây ngủ một giấc thật dài như vậy. Cô chính là ác quỷ hại chết ông. Phải làm sao để chuộc lại lỗi lầm với ông bây giờ, liệu cô còn cơ hội để chuộc lỗi với ông hay không ? Ông bây giờ đã rời xa thế giới này rồi…

-Anh Vũ, em đừng đau lòng quá…

Khôi Vỹ đặt tay lên vai cô bé an ủi. Anh Vũ không nói gì, cô cố nhìn kĩ lại khuôn mặt nhân từ một lần cuối cùng, cố khắc sâu vào kí ức người mà cô thương yêu kính trọng, và người duy nhất coi cô như con gái…

Bó hoa trắng muốt được đặt vào quan tài…

Thấm đẫm những giọt nước mắt trong suốt…

-Con ranh con…

Anh Vũ vừa đi xuống dưới thì một người đàn ông phía sau cô nhìn theo ác cảm. Hữu Chiến và Sa Lệ ở trong tang lễ luôn nhìn nhóm người của Anh Vũ với con mắt khinh bỉ, những người này cho rằng Anh Vũ đã hại chết Minh Đức và khiến Leo gặp tai nạn, hiển nhiên sau này họ cũng sẽ không để yên cho cô bé.

Khôi Vỹ hơi nhìn sang hai con người đó cau mày, lúc nào cũng tự nhận là bạn tốt của Minh Đức, nhưng từ khi Leo nằm viện ông ta chưa đến thăm cậu một lần nào, tang lễ của bạn thì chỉ ghé ngang qua xăm xoi em gái anh. Anh cũng thừa biết khi Minh Đức mất, Hữu Chiến đã cho người đi điều tra về tổng tài sản và lợi nhuận của công ty Blue Rose của nhà họ Hoàng, cái mà ông ta quan tâm chỉ là tài sản của Leo mà thôi.

Nhưng ông ta sẽ không được toại nguyện đâu. Anh sẽ không để ai đụng vào Leo, vì anh coi cậu ấy như em trai mình, và anh cũng đã chọn cậu bé này cho em gái mình rồi…

Hai ngày trôi qua…

Leo vẫn nằm im ngủ say trong phòng bệnh, dù các bác sĩ đã nói rằng cậu cần một khoảng thời gian thì mới tỉnh lại được, nhưng hai ngày trôi qua vẫn là quá dài đối với mọi người, và mối lo lắng Leo sẽ không thể tỉnh lại lại dậy lên trong lòng mọi người. Ai cũng thấp thỏm không yên…

Hai ngày trôi qua là hai ngày Anh Vũ ở lì bên giường bệnh của Leo, mặc dù vết thương của cô bé vẫn còn đang cần điều trị nhưng cô nhất định ở lại bên cạnh Leo, cô sợ Leo sẽ không tỉnh lại nữa, cô sợ cậu lại bỏ cô đi như những người kia…

Anh Vũ rất sợ…

-Leo !

Anh Vũ lau mặt cho cậu bằng một chiếc khăn ẩm, trên khuôn mặt đẹp trai có một vệt xước nhẹ. Cô bé nhíu mày, Leo nằm im như vậy không biết đã bao lâu rồi, cô không biết khi nào cậu mới tỉnh dậy, nhưng cô muốn mình là người đầu tiên được thấy Leo tỉnh lại. Khôi Vỹ thì đang lo giải quyết vụ hỏa hoạn với bên cảnh sát…

Anh Vũ đi lại kéo chiếc rèm sang một bên, vài tia nắng sớm ấm áp bên ngoài xuyên qua cửa sổ, cả căn phòng sáng rực lên. Cô bé ngồi xuống bên cạnh giường của Leo, khuôn mặt cậu thật rạng rỡ. Nguy hiểm đã qua, Anh Vũ đã có thể yên tâm phần nào, nhưng tại sao đến giờ Leo vẫn không tỉnh dậy chứ…Khuôn mặt Anh Vũ xanh xao, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng cô vẫn không chịu rời khỏi Leo nữa bước, cô sợ nếu mình bỏ đi rồi, Leo sẽ biến mất, cô sợ Leo sẽ biến mất khi cô không còn ở bên cạnh…

Cô ngắm nhìn khuôn mặt của Leo, thật yên bình và hiền dịu, Anh Vũ hơi mỉm cười, chẳng trách ở trên trường đám con gái lại thích cậu nhiều như vậy, Leo là một chàng trai mạnh mẽ, hiền lành, tốt bụng và còn đẹp như một thiên thần nữa. Cánh tay của Leo vẫn gắn một dây chuyền dịch, Anh Vũ đưa tay nắm nhẹ lấy bàn tay cậu, nó thật ấm áp….

-Bố…bố…ơi…

Đột nhiên Leo cất tiếng, đôi môi khẽ mấp máy.

-Leo !!!!

Anh Vũ giật mình nhìn lên, khuôn mặt của Leo hơi chuyển động, đôi mắt nhắm chặt từ từ mở ra. Anh Vũ mừng rỡ vội ngồi bật dậy, Leo đã tỉnh lại rồi, cậu ấy cuối cùng đã tỉnh lại rồi…

-Leo !!!! Anh tỉnh lại rồi…

Nước mắt Anh Vũ trào ra, cô bé vội đưa tay gạt ngang, không hiểu sao lúc vui mừng như thế này mà cô lại khóc chứ. Leo quay sang nhìn cô, cậu hơi nhíu mày. Anh Vũ vẫn mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc vẫn tuôn ra, cô đã chờ cậu rất lâu rồi, cô chờ Leo tỉnh lại từ rất lâu rồi. Nhưng Leo vẫn nhìn cô, đôi mắt đen thẳm khó hiểu, và câu đầu tiên cậu nói với Anh Vũ là:

-Cô…là ai ?

Anh Vũ sững người, câu hỏi của Leo cứ như một nhát dao đâm vào tim cô vậy, cô lo lắng nhìn cậu, Leo có vẻ rất nghiêm túc.

-Leo ….Anh không nhận ra em sao ? Em là Anh Vũ ? Anh Vũ đây mà…Anh không nhận ra em sao ? Anh Vũ cúi xuống vội vã.

Leo vẫn nhìn cô bé khó hiểu, rồi cậu gượng ngồi dậy, Anh Vũ vội đỡ cậu ngồi lên.

-Xin lỗi…tôi không biết cô, cô có nhầm tôi với ai không?

-Leo…

Anh Vũ sững sờ, ngực cô đau nhói từng hồi, sao Leo lại hỏi cô như vậy, không lẽ anh ấy…

-Đây là bệnh viện sao ? đã có chuyện gì xảy ra với tôi vậy ? Bố tôi đâu rồi ? Tôi muốn gặp ông ấy. Ông ấy đang ở đâu ?

Leo nắm tay cô bé lo lắng, đôi mắt cậu có vẻ hoang mang khi nhớ đến bố mình. Anh Vũ thì vẫn chưa hết bàng hoàng, cô nhìn Leo hoang mang. Không lẽ Leo đã mất trí nhớ rồi sao ? Nhưng sao anh ấy vẫn nhắc đến bố mình chứ?

-Này cô…Cô có nghe tôi nói không ? Bố tôi đâu rồi ?

Leo nắm chặt lấy tay Anh Vũ, cô bé nhìn cậu bối rối. Anh Vũ không dám nói với Leo là bố cậu đã mất, bác sĩ đã dặn là không nên để Leo bị kích động vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến vết thương của cậu ấy, nhưng bây giờ Anh Vũ không biết nên nói gì với Leo nữa. Leo không hỏi cô bé nữa, cậu đưa tay giật sợi dịch truyền trên tay mình ra rồi bước xuống…

-Leo !!! Anh định đi đâu vậy ?

Anh Vũ vội giữ cậu lại, sức khỏe của Leo vẫn còn yếu, không thể để cậu rời khỏi giường được, nhưng bất chấp sự ngăn cản của cô, Leo vẫn cố đi ra ngoài…

-Tôi muốn đi tìm bố tôi…

Leo bước đi, đầu cậu đau nhói và trống rỗng, cậu không nhớ được Anh Vũ là ai và đã có chuyện gì xảy ra với cậu, từ lúc bất tỉnh đến giờ trong đầu cậu chỉ hiện lên một hình ảnh duy nhất là ngôi biệt thự bốc cháy, bố cậu đang ở trong căn nhà bị đổ sụp đó…

-Leo !!! Khoan đã Leo !!! Anh đừng đi ra ngoài, anh chỉ mới tỉnh dậy thôi mà…

-Anh Vũ !! Leo đã tỉnh dậy rồi sao ?

Vừa bước ra đến cửa, hai người đã thấy Khôi Vỹ đi tới, sau lưng anh là Cát Cát và Minh Nhật, họ cũng cùng Anh Vũ túc trực ở phòng bệnh của Leo mấy hôm nay, nhìn thấy Leo đi ra mọi người có vẻ vui mừng, Khôi Vỹ vội đỡ lấy tay Leo khi thấy cậu có vẻ choáng…

-Leo, cậu đừng ra ngoài, mau vào phòng nghỉ ngơi đi…

-Anh là ai ?

Leo ngước lên nhìn Khôi Vỹ tò mò, bây giờ thì đến lượt Khôi Vỹ bất ngờ, anh nhìn Leo rồi nhìn sang Anh Vũ có vẻ hoang mang, Anh Vũ nhíu mày…

-Anh Vũ….Leo làm sao thế ?

Minh Nhật và Cát Cát nhìn Leo hoang mang, Leo cũng không có vẻ gì là nhận ra hai người cả, cậu vẫn đưa đôi mắt đen thẳm nhìn khắp lượt những con người kì lạ tỏ ra quen biết cậu…

-Bố tôi đâu ?

-Hả ? Khôi Vỹ nhìn cậu khó hiểu, Leo đã mất trí nhớ? nhưng sao cậu vẫn nhớ đến bố mình? Khôi Vỹ hơi lúng túng, đúng lúc này…

-Leo…Leo !!!!! Cậu đã tỉnh lại rồi !!! Thật may quá….Cậu làm tớ lo quá….

Sa Lệ ở đâu chạy lại ôm chầm lấy cậu, Leo vẫn không tỏ ra thích thú gì, lúc này cậu chỉ quan tâm đến một người duy nhất, người duy nhất còn lại trong kí ức mờ nhạt của cậu. Cậu gỡ tay Sa Lệ ra và hỏi bằng giọng yếu ớt..

-Nói cho tôi biết, bố tôi đâu rồi…

-Leo !!!!

Sa Lệ ngước lên, nước mắt rơm rớm, mọi người đều quay sang lo lắng, Leo đã bị một chấn thương nặng ở đầu, vết thương đã khiến trí nhớ của Leo có vấn đề, bây giờ không nên để cậu ấy biết chuyện bố cậu đã mất.

-Sa Lệ…

Anh Vũ nhìn cô với vẻ van nài, không thể cho Leo biết chuyện này được, cậu ấy sẽ phát điên lên mất, nhưng Sa Lệ quay sang cô với vẻ căm thù, đôi mắt sắc lạnh như muốn giết Anh Vũ ngay lập tức. Leo giữ chặt lấy hai vai cô hỏi lại một lần nữa với vẻ giận dữ:

-Các người làm sao vậy ? Hãy nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra, bố tôi đâu rồi ?

-Leo…Bố anh…

-Sa Lệ !!! Đừng mà…

Anh Vũ nhìn cô đau đớn, không thể nói cho Leo biết được…

-Bố anh mất rồi…

Sa Lệ vẫn lạnh lùng, cô thầm cười trong lòng, nếu biết bố mình vì Anh Vũ mà mất, Leo chắc chắn sẽ ghét Anh Vũ lắm, cậu chắc chắn sẽ quay lại với cô, nhưng sự ích kỉ đã che mắt cô, Sa Lệ không thể ngờ được phản ứng sau này của Leo…

-Bố tôi…ông ấy…ông ấy….Leo sững sờ…

Đôi tay Leo run rẩy nắm chặt lấy hai vai Sa Lệ khiến cô nhăn mặt, ánh mắt đen thẳm đau đớn, khuôn mặt cậu tái mét, mọi người đều quay sang lo lắng, Leo bất ngờ đưa tay lên ôm đầu, đầu cậu đau nhói quay cuồng, cậu loạng choạng lùi ra sau, máu mũi cậu chảy xuống ướt đẫm cổ áo, Anh Vũ hốt hoảng đỡ lấy cậu…

-Leo…Leo !!!!!

-Gọi bác sĩ, mau gọi bác sĩ đi….

Khôi Vỹ quay sang Cát Cát và Minh Nhật hét lớn, rồi anh cúi xuống khoác tay Leo lên vai mình đỡ cậu vào phòng, Leo vẫn ôm chặt đầu đau đớn, máu cam không ngừng chảy xuống ướt đẫm ngực áo. Anh Vũ bật khóc, chỉ tại cô mà Leo trở thành như vậy, Cát Cát và Minh Nhật cũng vội chạy đi tìm bác sĩ đến…

Hành lang vắng chỉ còn một người đứng lại. Sa Lệ nhìn theo Leo và mọi người mỉm cười hài lòng. Leo bị tổn thương bởi cái chết của bố cậu, chắc chắn cậu sẽ quay sang căm thù Anh Vũ….

….

-Cậu ấy tạm ổn rồi ! Ông bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh thông báo, mọi người đều thở phào nhẹ nhỏm.

…-Nhưng không phải tôi đã dặn mọi người là không được làm gì khiến cậu ấy bị kích động rồi sao ? Bệnh nhân vẫn còn rất yếu, vết thương trên đầu cậu ấy có vẻ không ổn lắm, bây giờ cần hạn chế mọi áp lực đối với cậu ấy, phải để cậu ấy được thanh thản nghỉ ngơi một thời gian…

-Bác sĩ ơi, vậy còn việc cậu ấy không nhớ được gì thì sao ? có phải Leo đã mất trí nhớ không ? Anh Vũ nhìn Leo đang nằm ngủ trên giường bệnh rồi quay sang ông lo lắng. Ông bác sĩ xem lại bệnh án của Leo rồi chậm chậm đẩy cặp kính lên cao ôn tồn giải thích.

-Vết thương trên đầu cậu ấy khá nặng, đầu cậu ấy bị va đập khá mạnh nên có lẽ đây là nguyên do khiến cậu ấy bị mất trí nhớ

-Sao ? Mọi người nhìn ông bác sĩ hoang mang.

-Mất trí nhớ về mọi chuyện sau tai nạn là bình thường, nhưng hơi lạ là cậu ấy vẫn còn nhớ đến bố mình…

-Mất trí nhớ một phần sao ?Khôi Vỹ nhìn ông bác sĩ nhíu mày, anh cũng từng được đào tạo về ngành y nên cũng hiểu rõ phần nào về hiện tượng này, ông bác sĩ gật đầu.

-Có lẽ tại cú sốc tâm lí quá lớn nên cậu ấy chỉ nhớ được duy nhất một người trước khi cậu ấy ngã xuống lầu….

-Vậy phải làm sao để Leo có thể nhớ lại tất cả mọi chuyện ? Anh Vũ nhìn bác sĩ lo lắng, Cát Cát và Minh Nhật cũng nhíu mày chờ đợi.

-Chuyện này tôi cũng không biết, kí ức của con người rất phức tạp, nó như những cành cây nối liền với nhau, chỉ một nhánh bị lay thì những nhánh khác cũng sẽ chuyển động theo, trí nhớ cậu ấy có thể quay về hay không còn tùy thuộc vào sự may mắn của cậu ấy, hiên nay y khoa chưa có một cách thức nào chữa trị được căn bệnh này cả. Nhưng nếu mọi người luôn ở bên cậu ấy và nhắc lại cho cậu ấy nghe những kỉ niệm ấn tượng có thể cậu ấy sẽ dần khôi phục được trí nhớ….

Anh Vũ ngồi thừ người ra ghế, vậy là Leo đã mất trí nhớ thật rồi. Leo đã quên cô, quên hết tất cả mọi người….Nhưng ít ra cậu ấy vẫn còn sống..

Leo vẫn còn sống, như vậy là đủ rồi….

Anh Vũ nhìn cậu, Leo đang nằm yên truyền dịch, đôi mắt nhắm chặt yên bình…

-Leo sao rồi ?

Sa Lệ mở cửa bước vào, mọi người đều quay sang nhíu mày, cô nàng máu lạnh này xem ra vẫn bình thản, cô ta không hề có chút mặc cảm tội lỗi gì về việc mình mới làm cho vết thương của Leo nặng hơn. Đi lại gần giường Leo, cô mỉm cười đưa ta định gạt vạt tóc trên trán cậu…

Pặc…

Cánh tay cô bị nắm chặt. Sa Lệ ngạc nhiên quay sang. Anh Vũ đang nhìn cô lạnh lùng.

-Cô định làm gì đó, Anh Vũ ? Sa Lệ hất tay Anh Vũ ra nhìn cô bực bội.

-Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng, cô định làm gì ?Anh Vũ nhìn cô gằn giọng, ánh mắt cô bé sắc lẻm.

-Làm gì ư ? Tôi sẽ đưa Leo về nhà tôi dưỡng bệnh, và tôi không muốn cô tới gặp cậu ấy nữa, nếu không…

-Đừng hòng !

Sa Lệ nín thinh, khuôn mặt Anh Vũ đằng đằng sát khí, mọi người đều quay sang lo lắng…cho kẻ vừa dại dột chọc tức cô bé. Nhưng Sa Lệ có vẻ như vẫn chưa nhận ra tình hình.

-Hừ, cô không có quyền quyết định ở đây, Anh Vũ. Đừng quên chính cô là người hại chết bác Minh Đức và khiến Leo ra nông nỗi này…

-Im đi!!!! Có cần tôi nhắc lại cho cô nhớ khi nãy ai là kẻ suýt giết Leo hay không ? Anh Vũ gằn giọng.-Tôi không cần biết cô yêu anh ấy như thế nào, nhưng cô quá ích kỉ, cô chỉ biết nghĩ cho bản thân mình mà thôi, một kẻ như cô sẽ không bao giờ đem lại hạnh phúc cho Leo được, cô không đủ tư cách ở bên cạnh anh ấy, tôi sẽ không bao giờ giao anh ấy cho cô đâu…

-Vậy Leo sẽ hạnh phúc khi ở với cô sao ? Sa Lệ nhìn cô mỉa mai, Anh Vũ hơi cau mày.-Chính vì Leo nghĩ rằng cậu ấy sẽ hạnh phúc khi ở bên cô nên Leo mới thành ra như vậy đó. Cô còn chưa hài lòng sao ? Hay cô muốn Leo phải vì cô mà chết cô mới buông tha cho cậu ấy ?

Anh Vũ nín thinh, Sa Lệ cười nhạt hài lòng.

-Anh Vũ!!!! Cô chỉ là con ác quỷ đem lại tai họa cho người khác, cô chẳng thể đem lại hạnh phúc được cho Leo đâu, tốt nhất cô nên biến khỏi cuộc sống của cậu ấy đi. Tôi sẽ không để cô lại gần Leo của tôi nữa đâu. Sau khi Leo tỉnh lại, tôi sẽ cho người đưa cậu ấy về nhà tôi.

-Cô đừng hòng! Tôi sẽ không để ai đưa Leo đi cả. Anh Vũ ngước lên với vẻ bất cần.-Leo là của tôi, anh ấy yêu tôi, và tôi cũng yêu anh ấy, ngoài tôi ra không ai được phép lại gần Leo cả. Cô cũng không có tư cách gì để xen vào chuyện của chúng tôi.

Sa Lệ nhíu mày bực mình.

-Đó là chuyện trước kia. Tôi đã nghe bác sĩ nói về bệnh tình của Leo rồi, cậu ấy đã mất trí nhớ. Nhìn khuôn mặt đau khổ của Anh Vũ, cô cười nhạt.-Leo quên mất cô rồi phải không, Anh Vũ ?

-Anh ấy sẽ nhớ lại…

-Ừh ! Leo sẽ nhớ lại. Tôi sẽ giúp anh ấy nhớ lại… vì sao mà bố anh ấy chết…vì sao mà anh ấy gặp tai nạn…vì sao mà anh ấy lại bị mất trí nhớ như thế này. Chắc sẽ thú vị lắm…

Sa Lệ nhìn Anh Vũ cười gian ác, cô bé tối sầm mặt lại, Cát Cát bực bội nắm lấy cổ áo Sa Lệ.

-Sa Lệ, cô có còn là con người hay không ? Leo đang bị tổn thương nặng như vậy, cô còn định làm vết thương của cậu ấy trầm trọng đến mức nào nữa?

-Hừ..thế thì sao ? Sa Lệ giằng mạnh cổ áo mình ra lạnh lùng.-Vết thương đó không thể khiến Leo chết được, nhưng nó sẽ khiến cậu ấy trở về với tôi.

-Cô…

Cát Cát và Minh Nhật nhìn cô ta giận dữ, Sa Lệ vẫn vui vẻ quay sang Anh Vũ cảnh cáo.

-Anh Vũ, nếu cô không muốn Leo căm ghét cô thì hãy ngoan ngoãn giao cậu ấy lại cho tôi, nếu không tôi chỉ còn cách là kể lại cho Leo nghe tất cả mọi chuyện, đến lúc đó không chừng vết thương của cậu ấy lại nặng hơn nữa đó…

Nói thì nói thế thôi, chứ Sa Lệ chắc chắn sẽ kể lại cho Leo nghe mọi chuyện theo ý cô ta, còn Anh Vũ sẽ không dám giữ cậu ấy lại, vì cô bé rất lo cho vết thương của Leo, nếu bây giờ tranh giành cậu ấy với Sa Lệ có thể khiến bệnh tình của Leo trở nên nặng hơn, Anh Vũ chắc chắn sẽ không dám giữ Leo lại. Sa Lệ cười thầm với suy tính của mình.

Anh Vũ cười nhạt nhìn Sa Lệ.

-Cô…dám nói với anh ấy ?

-Tại sao tôi không dám ?

Sa Lệ vẫn nhìn cô với vẻ thách thức, Khôi Vỹ quay sang thở dài, cô gái này xinh đẹp mà đáng sợ quá, và cũng thật ngu ngốc nữa. Sao lại dại dột chọc tức Anh Vũ chứ ? em gái anh đâu phải lúc nào cũng hiền lành, nhân từ như một thiên thần đâu…

Không nói không rằng, Anh Vũ lao lại nắm chặt lấy cổ áo Sa Lệ và lôi cô ra quăng lên trên bậc cửa sổ, cửa sổ phòng bệnh của Leo không hề có chấn song, Sa Lệ giật mình vội bám chặt lấy hai cánh tay Anh Vũ hoảng hốt…

-Anh Vũ…Anh Vũ…cô làm gì vậy ?

-Cô dám nói với Leo một lời nào, tôi sẽ cho cô nhảy từ đây xuống dưới đất ngay lập tức…

Sa Lệ sợ hãi ngoái nhìn xuống bên dưới, cô đang ngồi trên cửa sổ bị đẩy hờ ra sau, căn phòng mà Leo nằm ở tận lầu năm của tòa nhà, từ đây lao xuống sân bê tông bên dưới đảm bảo sẽ cầm chắc cái chết chứ không may mắn mất trí nhớ như Leo đâu…

-Cô…cô dám…làm vậy sao ?

-Tại sao không dám ?

Đáp lại ánh mắt run rẩy của Sa Lệ là cánh tay Anh Vũ đẩy cô ra sau một cách lạnh lùng. Sa Lệ hốt hoảng vội giữ chặt lấy cánh tay cô giữ thăng bằng, trống ngực đập thịch thịch, khuôn mặt tái mét nhìn Anh Vũ sợ hãi.

-Cứu…cứu tôi với….

Sa Lệ chưa muốn chết, hơn ai hết cô ta rất sợ cái chết. Không còn cách nào khác, cô ta quay lại cầu cứu những người trong phòng. Anh Vũ bây giờ đang rất đáng sợ, cô ấy có thể xô cô xuống bất cứ lúc nào. Sa Lệ đã bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ chọc giận cô. Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Minh Nhật vội đi lại vổ vai Anh Vũ xoa dịu…

-Anh Vũ !!! Bình tĩnh lại đi, trò này nguy hiểm lắm, thả cô ta ra đi.

Anh Vũ không trả lời, khuôn mặt lạnh lùng vẫn bình thản nhìn Sa Lệ đang run run ngồi trên cửa sổ, đối với những kẻ như con nhỏ này không thể nói chuyện bằng lí lẽ được, dùng vũ lực sẽ hiệu quả hơn. Nó chọc giận cô, đánh cô, mắng cô, cô có thể bỏ qua, nhưng con nhỏ này dám khiến cho vết thương của Leo trở nặng thì cô không thể nào tha thứ cho nó được…

-Sao ? Có muốn nhảy từ đây xuống xem cảm giác ra sao không ? tiểu thư ! Khi nãy cô còn hung hăng lắm mà, nhắc lại cho tôi nghe cô định làm gì Leo ? tôi sẽ không ngần ngại cho cô bay từ đây xuống dưới đâu.

-Thả…thả tôi ra…cho tôi xuống…tôi sợ lắm….

Sa Lệ nhắm chặt mắt giữ lấy hai tay Anh Vũ run run, nước mắt bắt đầu trào ra, khuôn mặt tái mét trông đến là tội nghiệp, cô không thể ngờ khi Anh Vũ nổi điên lên lại làm hành động đáng sợ này…

-Nhắc lại coi? cô định làm gì Leo ? Anh Vũ gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh, vô cảm. –Cô còn dám làm vết thương của Leo nặng hơn không ? Cô còn dám đụng vào anh ấy hay không ? nói đi, tôi cho cô 10 giây để suy nghĩ đó, nếu trong 10 giây cô không thể trả lời tôi, tôi sẽ xô cô xuống ngay lập tức. Sa Lệ !!! Cô nghĩ cô là ai chứ ? Cô đang định giỡn mặt với ai chứ ?

Ác quỷ…

Giờ thì Sa Lệ đã biết mình chọc giận ác quỷ rồi, nơ ron thần kinh cô căng ra, khuôn mặt tái mét, cánh tay run rẩy cố bám chặt lấy Anh Vũ không dám quay ra sau nhìn xuống dưới. Mười giây…nếu không nhanh trả lời Anh Vũ cô sẽ bị xô xuống dưới, Sa Lệ hốt hoảng nhìn Anh Vũ mếu máo…

-Thả..thả tôi ra…Anh Vũ…tôi không dám nữa đâu….tôi sẽ không đụng vào Leo nữa…xin cô tha cho tôi…Anh Vũ…xin tha cho tôi….

Cát Cát vổ vổ tay hài lòng, đáng đời con nhỏ đáng ghét, để xem lần sau còn dám giỡn mặt với Anh Vũ nữa hay không. Thấy Sa Lệ khóc nấc sắp xỉu bên cửa sổ, Khôi Vỹ thở dài lên tiếng can thiệp.

-Đủ rồi Anh Vũ ! Đây là phòng bệnh đó, nếu muốn làm ồn thì ra ngoài mau.

Anh Vũ nhíu mày, cô quay lại giường Leo nằm lo lắng, cô quên mất là Leo đang cần yên tĩnh để dưỡng bệnh, cơn giận đã khiến cô quên hết tất cả, nhưng bây giờ cô đã bình tĩnh lại phần nào rồi, con nhỏ trước mặt cô dường như cũng biết điều hơn rồi, cánh tay cô lỏng dần rồi kéo Sa Lệ vào trong phòng sau khi đã cho cô ta một lời cảnh cáo:

-Tốt nhất đừng giở trò với Leo nữa, Sa Lệ !!! nếu cô dám làm gì khiến vết thương của anh ấy nặng hơn, tôi không tha cho cô đâu…Biến đi !

Sa Lệ giờ mới hoàn hồn, đôi mắt ướt đẫm nhìn lên Anh Vũ tức tối, cô vùng vằng chạy ra khỏi phòng với một lời thề là nhất định sẽ trả thù Anh Vũ gấp trăm lần…

Minh Nhật và Cát Cát nhìn nhỏ bạn với vẻ dè dặt, và họ vừa mới đúc kết được một kinh nghiệm quý báu. Nếu không muốn chết sớm thì đừng bao giờ chọc giận nhỏ bạn này…

….

-Anh hai !

Còn lại hai anh em trong phòng bệnh, Anh Vũ ngồi phịch xuống ghế mệt mỏi. Leo vẫn đang nằm im say ngủ. Khôi Vỹ quay sang hơi mỉm cười.

-Chuyện gì ?

-Bọn đàn em trong thế giới ngầm của anh trước kia vẫn còn liên lạc với anh chứ ? Anh Vũ ngước lên, Khôi Vỹ thì hơi nhíu mày khó chịu với câu hỏi của cô bé, anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời.

-Sao em lại hỏi anh như vậy ?

-Em muốn tham gia vào hoạt động trong thế giới ngầm, em muốn nắm được bọn đàn em của anh trước kia, anh giúp em nhé ?

-Em muốn làm gì ?

-Em sẽ tìm cách trả thù Hoàng Long, em muốn trả lại cho ông ta tất cả những thứ ông ta đã tặng em. Leo đã bảo vệ em bằng tất cả mạng sống của anh ấy, bây giờ đến lượt em trả thù cho Leo. Em sẽ giết hết những kẻ dám làm hại Leo, em sẽ giết hết những kẻ đã làm tổn thương anh ấy, em sẽ giết….Anh Vũ nghiến răng căm thù, Khôi Vỹ vẫn đứng lặng im nhíu mày.…-Anh hai, hãy giúp em đi, em muốn tham gia vào kế hoạch trả thù của anh…

-Anh cấm em !

Khôi Vỹ đột nhiên quay lại giận dữ, Anh Vũ hơi bất ngờ, cô bé đứng bật dậy.

-Anh hai…

-Đủ rồi đó Anh Vũ !!! Em muốn chuyện này sẽ đi đến đâu chứ? Leo đã vì bảo vệ cho em mà ra nông nổi này, điều bây giờ em cần làm là nên ở gần cậu ấy, em phải hiểu bây giờ Leo cần em hơn bất cứ lúc nào, em định bỏ mặc cậu ấy để lao vào trả thù sao? cứ cho là em làm được đi, rồi rút cục em sẽ nhận lại được gì chứ ?

-Anh…

Anh Vũ lặng thinh, cô bé quay lại nhìn Leo, lồng ngực đau nhói, trả thù ư ? nếu trả thù được, bác Minh Đức có sống lại được hay không ? trả thù được, Leo có lấy lại được trí nhớ hay không? suy cho cùng thì chính mong muốn trả thù của cô đã hại gia đình Leo ra nông nỗi này, vậy mà bây giờ cô vẫn còn muốn trả thù hay sao? Anh Vũ nhìn Leo cắn rứt, nguyên nhân của tất cả mọi chuyện là vì cô. Khôi Vỹ đi đến vuốt mái tóc cô an ủi.

-Anh Vũ ! Em không cần làm gì cả, em không cần thiết khiến bàn tay mình bị vấy bẩn đâu, em chỉ cần sống bên cạnh Leo cho tốt là được rồi, anh sẽ giải quyết lão già cho em…

-Anh hai…

-Chúng ta đã nợ Leo quá nhiều rồi, Anh Vũ ! Khôi Vỹ nhìn cô thở dài.-Không thể phủ nhận việc Leo gặp nguy hiểm là vì chúng ta được, em hãy ở bên cạnh Leo đi, ở bên cạnh yêu thương, chăm sóc cho cậu ấy đi, đây là tất cả những gì mà em có thể làm được cho Leo. Đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Anh Vũ thở dài miễn cưỡng gật đầu. Bây giờ thì cô cũng không thể làm khác được nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.