Điều Ước Từ Biển Cả

Chương 57: Chương 57




Nghĩa trang tĩnh lặng…

Vài tiếng chuông cầu hồn ngân lên, bầu trời buổi sáng âm u nổi lên từng cơn gió lạnh buốt, Leo lặng yên ngồi trước ngôi mộ lạnh, khuôn mặt cậu thẩn thờ, dải băng trắng vẫn quấn chặt trên đầu. Mọi người đều nhìn cậu ái ngại, Leo đã không nói gì suốt từ đầu tang lễ đến bây giờ, không thể biết cậu ấy đang nghĩ gì, lòng tự trọng của con trai không cho phép cậu rơi nước mắt, nhưng cứ để mọi chuyện trong lòng thế này Leo sẽ tổn thương mà chết mất…

Anh Vũ vẫn luôn ở bên cạnh cậu, lặng lẽ chăm sóc, lo lắng cho cậu. Leo vẫn không có phản ứng gì, cậu đã quên đi tất cả mọi thứ, quên cả cô bé mà mình đã yêu thương trước đây…

Một cơn gió lạnh ùa qua mang theo hơi nước buốt giá. Anh Vũ đi đến khoác chiếc áo lên vai Leo, cậu vẫn lặng im không phản ứng gì, ba ngôi mộ mới đắp nằm im lìm cạnh nhau. Anh Vũ ngước lên buồn bã. Lãm, Anh Khôi, bác Minh Đức, mọi người sao cứ lần lượt bỏ đi vội vã như vậy chứ ?

Mắt Anh Vũ hơi ướt, họ phải đi vì cô, cô chính là nguyên nhân khiến họ phải đi khỏi thế giới này. Anh Vũ nhíu mày. Cô nhớ như in những hình ảnh thân thương của bố Leo khi cô tới nhà họ sống. Ông ấy dịu dàng thương yêu Anh Vũ như con gái mình, cô bé mím chặt môi, nếu có một người trên đời này mà cô coi như bố có lẽ là người này…Vậy mà chỉ vì cô, chỉ vì mong muốn trả thù của cô mà bác ấy bị liên lụy đến nỗi phải ra đi đau đớn như vậy, bàn tay Anh Vũ nắm chặt rỉ máu…

Không gian lặng im đè nén lên tất cả mọi thứ, nghĩa trang mờ ảo trong làn sương mờ sáng sớm khiến mọi người rợn ngợp, Anh Vũ ngồi xuống bên cạnh Leo. Những bông hoa vạn thọ khẽ rung rinh khi chạm nhẹ vào cơn gió.

-Leo, chúng ta về nhà thôi.

Nghĩa trang lạnh lẽo chỉ còn hai người. Anh Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Leo, cậu vẫn không có phản ứng gì, đôi mắt đen thẳm cứ dán chặt vào khung ảnh trên bia mộ, trong bức ảnh đó là một người đàn ông phúc hậu đang mỉm cười, đôi mắt sáng nhân từ như muốn xóa tan đi mọi đau khổ cho người đang nhìn ông….

Không biết phải mất bao lâu sau đó Leo mới chịu đứng dậy đi về cùng Anh Vũ, nhưng vẫn với vẻ lặng yên, thờ thẫn như người mất hồn. Ngôi biệt thự của Leo đã cháy rụi và đổ nát, tạm thời cậu phải ở lại quán trà Windy với Anh Vũ, Khôi Vỹ cũng sai người ngầm bảo vệ cho hai người, chắc chắn Hoàng Long sẽ không tha cho Anh Vũ và Leo, nếu không cẩn thận, ông ta sẽ lại giở trò…

-Leo ! Anh hãy ăn chút gì đi! Anh đã không ăn uống suốt cả ngày hôm nay rồi, nếu không ăn uống đầy đủ vết thương của anh sẽ không khỏi được đâu…

Anh Vũ nhẹ nhàng đặt tô cháo xuống bàn quay sang Leo lo lắng, Leo vẫn lặng im, đôi mắt đen thẳm nhìn chăm chăm dưới nền nhà. Buồn bã…Ngay từ khi tỉnh dậy cậu chưa từng mở miệng nói với ai một lời nào cả…

-Leo ! Anh đừng như vậy, ăn cháo đi, anh còn phải uống thuốc nữa…A…Há miệng ra nào…

Anh Vũ đưa thìa cháo lên miệng Leo dỗ dành, cậu vẫn không mở miệng, ánh mắt đen thẳm vẫn tối sầm nín lặng. Anh Vũ thở dài đưa thìa cháo xuống, không biết phải làm sao để cho Leo hết buồn nữa, bây giờ cậu thậm chí còn không nhớ nỗi Anh Vũ là ai thì những lời nói của cô có tác dụng gì chứ…

Trước đây cô bị tổn thương, chính Leo đã an ủi lo lắng cho cô. Giờ Leo bị tổn thương, cô lại không biết phải làm gì cho Leo . Anh Vũ lặng im ngồi bên cạnh cậu, cô cảm thấy mình đúng là một kẻ vô dụng…

Thời gian trôi qua…

Ánh trăng trên cao hắt vào cửa sổ khiến căn phòng trở nên mờ ảo, Anh Vũ không bật điện lên, hai người cứ lặng im ngồi bên nhau để mặc thời gian trôi qua. Chiếc đồng hồ trên tường tích tắc là âm thanh duy nhất vang lên lúc này. Anh Vũ không nói gì an ủi Leo nữa, cô biết những lời sáo rỗng bây giờ chỉ khiến Leo bị tổn thương hơn thôi, cô đã từng trải qua cảm giác này nên cô hiểu rất rõ, điều duy nhất mà Leo muốn bây giờ là yên tĩnh. Anh Vũ chỉ có thể làm cái bóng bên cạnh cậu thôi…

Tô cháo trên bàn nguội ngắt, Leo vẫn chưa hề đưa ánh mắt chuyển động đi chổ khác, trái tim cậu đau nhói, cảm giác cô độc vây lấy cậu, bố cậu-người thân duy nhất trên đời còn lại của cậu đã bỏ đi, Leo không biết phải làm gì bây giờ nữa, người duy nhất mà cậu nhớ được, người duy nhất mà cậu yêu thương kính trọng lúc này…

-Leo !!!!

Đột nhiên Anh Vũ đưa tay lên ôm lấy cậu từ phía sau, mái tóc dài buông xõa của cô bé khẽ chạm vào mặt cậu, một mùi hương nhẹ nhàng thoáng qua khiến trái tim se lại của Leo chợt giản ra. Leo hơi ngước lên, cô bé này luôn ở bên cạnh cậu, kể từ lúc nằm trong bệnh viện Anh Vũ đã luôn ở bên cậu, lo lắng chăm sóc cho cậu…

-Leo !!! Anh đừng như vậy mà, Leo….Em không muốn anh đau khổ như vậy nữa…

Vài giọt nước nóng hổi rơi xuống mặt Leo, cậu hơi ngạc nhiên, cô bé đang khóc, đôi tay bé nhỏ của Anh Vũ trên vai cậu run rẩy. Leo chầm chậm đưa tay lên chạm vào tay cô bé, bàn tay thật ấm áp. Anh Vũ hơi ngạc nhiên, cuối cùng thì Leo cũng đã phản ứng lại lời nói của cô, Anh Vũ ôm chặt lấy cậu hơn, cả người cô bé run rẩy thổn thức…

-Em xin lỗi, Leo…em xin lỗi…

-Sao em lại xin lỗi ?

Leo hơi quay sang, đôi mắt đen nhìn cô bé khó hiểu. Anh Vũ vẫn cứ khóc trên vai cậu, cô không đủ can đảm nói rằng cô muốn xin lỗi vì cô đã hại cậu ra nông nỗi này. Leo cũng không quan tâm gì nữa, cậu lại lặng yên nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng đã lên cao hơn, ánh sáng màu bạc thật lạnh lẽo, và bàn tay trên vai cậu thật ấm áp…

Sáng hôm sau…

-Leo !!! Anh ăn chút cháo đi !

Anh Vũ đi đến trước mặt Leo với tô cháo bốc khói. Leo đưa mắt hờ hững nhìn lướt qua rồi quay đi. Anh Vũ vẫn không bỏ cuộc, cô đi đến đưa ly sữa trước mặt cậu nhẹ nhàng.

-Leo, anh không muốn ăn cháo thì uống chút sữa đi…

Leo vẫn không có phản ứng gì, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và mệt mỏi vẫn dán chặt xuống đất, Anh Vũ thất vọng ngồi xuống bên cạnh cậu, phải làm sao thì Leo mới chịu ăn đây…

-Bố là người tôi yêu thương kính trọng nhất…Đột nhiên Leo cất tiếng, Anh Vũ mừng rỡ quay sang, đôi mắt đen thẳm của cậu nhìn xa xăm buồn bã.-Tôi không còn nhớ được gì về ông nữa, tôi chỉ biết là mình rất thương ông ấy…rất thương ông ấy…

Leo đưa tay lên trán, đầu cậu lại đau nhói mổi khi cậu suy nghĩ về ông, mắt cậu dần hoa lên. Anh Vũ vội nắm lấy tay cậu lo lắng.

-Leo !!! Anh đừng suy nghĩ nhiều nữa, vết thương của anh vẫn chưa khỏi hẳn, đừng suy nghĩ nhiều nữa, Leo…

Cả người Leo run rẩy, cơn đau cứ dồn lên khiến cậu nhức nhối, Anh Vũ vội ôm lấy cậu nức nở.

-Leo…Leo..Anh đừng suy nghĩ nữa, em xin anh mà, làm ơn đừng suy nghĩ nữa, vết thương của anh sẽ nặng hơn đó, đừng tự hành hạ mình nữa mà…Leo…

Leo đưa tay ôm lấy Anh Vũ, cơn đau của cậu dần biến mất, đơn giản vì cậu không có thời gian để nghĩ về nó nữa, Anh Vũ không cho cậu một chút thời gian nào để nghĩ về nó nữa, cô bé lúc nào cũng ở bên cạnh cậu, mỗi lần cậu đau đầu cô lại ôm cậu khóc sướt mướt như thế này. Leo thở dài, cậu có muốn đau khổ cũng không thể được với Anh Vũ rồi…

-Em lo lắng cho anh sao ?

Leo đẩy cô bé ra và đưa tay gạt nước mắt cho cô. Anh Vũ hơi ngơ ngác, đôi mắt ướt nhìn cậu chăm chăm, khuôn mặt rạng rỡ của Leo vẫn dịu dàng như trước đây, cô bé gật gật đầu, đôi môi nhỏ hơi mếu muốn khóc tiếp…

-Cám ơn em…

Leo đưa tay lên vuốt tóc cô bé mỉm cười dịu dàng, cô bé này luôn lo lắng an ủi cho cậu, nhưng lại không biết làm gì ngoài việc nhìn cậu và rơi nước mắt, nhưng sao những giọt nước mắt của cô bé lại làm cậu bận tâm đến vậy, nhìn ánh mắt đen thẳm đau đớn của cô bé giành cho cậu mà trái tim cậu se lại. Leo không nhớ gì về Anh Vũ cả, nhưng cậu đoán rằng trước đây có lẽ cậu rất mến cô bé này…

-Anh đói quá, anh muốn ăn cháo !

Leo nhìn tô cháo bên cạnh Anh Vũ nhắc nhở, cậu không muốn cô bé lo lắng cho mình nữa, cậu đã khiến cô bé khóc vì mình nhiều rồi. Nghe Leo nhắc, Anh Vũ chợt mỉm cười rạng rỡ vội đem lại cho cậu. Leo hơi ngạc nhiên, dường như cậu có chút ấn tượng gì với nụ cười của cô bé này, nó làm cho cậu cảm thấy hạnh phúc vô cùng…

-A (>_

Anh Vũ hớn hở đưa thìa cháo lên miệng Leo, cậu hơi lùi ra sau ngơ ngác.

-Em làm gì vậy ?

-Đút cho anh ăn !

Cô bé mỉm cười hạnh phúc, cô nhớ rằng Leo rất vui mổi lần được cô đút cho ăn, nhưng cô lại không nhớ rằng Leo đã mất trí nhớ, nên khi thấy hành động này của cô Leo hơi nhíu mày.

-Em nghĩ anh là ai vậy? anh có phải con nít lên ba đâu mà cần có người đút.

Nói rồi cậu cầm lấy chiếc thìa tự múc cháo đưa lên miệng, Anh Vũ thì nhìn cậu với vẻ hờn dỗi, trước kia muốn cô đút lắm mà bây giờ lại như vậy, dễ ghét! Rồi cô bé cũng mỉm cười, Leo đang ăn cháo rất ngon lành, anh ấy đã chịu ăn, vậy là tốt rồi…

Ăn được vài muỗng thì Leo quay sang nhìn Anh Vũ, cô bé vẫn ngồi nhìn cậu cười mơ màng, Leo hơi ngạc nhiên vì thái độ này của cô, cậu múc một thìa cháo đút vào miệng cô bé.

-Đói thì ăn đi, nhìn anh làm gì ?

Anh Vũ đưa tay lên quệt miệng, giờ cô mới nhớ là mình cũng đang đói cồn cào, suốt từ hôm qua đến giờ cả cô và Leo vẫn chưa ăn uống gì cả, nhưng bây giờ thấy Leo ăn ngon lành như vậy thì cơn đói của cô cũng tự nhiên biến mất…

-Em thật là kì lạ đó, Anh Vũ…

Sau khi hai người giải quyết hết hai tô cháo, Leo quay sang đưa cho Anh Vũ một nửa ly sữa của mình, cô bé cũng vô tư cầm lên uống cạn. Giờ mới chia tay được với cơn đói…

-Sao anh lại nói vậy, em kì lạ ở chổ nào ?

Leo ngồi dựa lưng ra sau ghế sô fa nhìn cô bé kì lạ trước mặt mình. Anh Vũ thật dễ thương, nhưng cũng thật giống như một đứa trẻ, thật thà và vụng về…

-Rõ ràng em muốn ở bên cạnh an ủi cho anh, nhưng em không hề nói với anh một lời chia buồn nào cả, em chỉ luôn khóc thầm mà thôi, đã vậy còn bắt chước anh bỏ cơm nữa, sao em lại phải làm như vậy?

Anh Vũ nhìn anh rơm rớm…

-Tại em không biết phải làm gì để an ủi anh cả…

Leo thở dài, cậu vội đưa tay xoa đầu cô bé dỗ dành.

-Được rồi, được rồi !!! Đừng khóc nữa, anh sợ em quá…

Anh Vũ vẫn mếu máo, không biết bây giờ là ai phải an ủi dỗ dành ai nữa. Leo đưa tay lên vuốt lọn tóc đỏ ra sau, thật không nhớ nỗi trước đây cậu và cô bé này có quan hệ như thế nào, nhưng cậu cảm thấy bây giờ mình giống bảo mẫu quá…

-Em đừng lo lắng cho anh nữa, Anh Vũ !

Anh Vũ ngước lên, Leo nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo.

-Anh sẽ không gục ngã vì chuyện này đâu, anh không biết ai đã phóng hỏa đốt nhà hại gia đình anh ra nông nỗi này, nhưng anh nhất định phải tìm ra thủ phạm, cho đến lúc đó anh sẽ không gục ngã đâu…

-Leo…

Anh Vũ ngước nhìn cậu lo lắng. Đến bây giờ cô vẫn chưa dám kể lại cho cậu nghe sự thật…

-Anh nhất định bắt kẻ đã hại chết bố anh phải trả giá…

Đôi mắt Leo sắc lẻm, bàn tay cậu bóp chặt. Anh Vũ thì thấy hơi nhói trong lòng, kẻ hại chết bố của Leo, cô cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm trong đó…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.