Điều Ước Từ Biển Cả

Chương 66: Chương 66




Chiều tà…

Nghĩa trang mờ ảo trong làn sương lạnh lẽo, Leo đưa tay nhặt mấy chiếc lá khô rơi vãi trên ngôi mộ của bố mình xuống, những cánh hoa cúc trắng khẽ rung nhẹ theo làn gió. Leo thở dài nhìn vào bức di ảnh trên ngôi mộ, cậu có cảm giác như bố mình đang nhìn cậu mỉm cười, những kí ức về bố trước đây của cậu cũng bị xóa mất trong vụ tai nạn, tất cả những gì cậu còn nhớ lại là hình ảnh ông bị chôn vùi trong ngôi nhà đổ nát. Và kẻ đã hại chết ông…

Anh Vũ…

Đến bây giờ cậu vẫn chưa thể quên đi cô bé. Cho dù cậu đã dặn lòng là thôi không trả thù cô nữa, để mặc mọi thứ và quên đi tất cả, nhưng cậu không làm được, hàng ngày hàng đêm, hình ảnh bé nhỏ đó vẫn cứ hiện hữu trong đầu cậu. Cậu chưa từng quên cô bé dù chỉ một giây. Leo nghĩ rằng có lẽ vì quá hận mà cậu không thể quên đi Anh Vũ được…



Chiếc xe hơi trắng đưa đón Anh Vũ cũng dừng lại ở nghĩa trang, cô bé chậm rãi đi qua đường, bó hoa hồng trắng rung rinh trên tay, đã lâu rồi cô chưa đi đến thăm mộ Anh Khôi và Lãm, cô bé hơi mỉm cười, không biết họ có buồn mà giận cô hay không, nhưng rồi cô lại tự thấy mình ngốc nghếch. Người chết rồi thì mọi thứ đã chấm hết, làm gì mà họ còn biết buồn hay giận chứ…

BTRỪM…

BTRỪM…

ÀO…

Một chiếc mô tô phóng vụt qua Anh Vũ, cô bé giật mình vội lao về trước né tránh, bó hoa hồng bị hất tung ra cào ngang qua cổ cô bé, vài chiếc gai đã đâm vào cổ cô, đau nhói, máu bắt đầu rỉ ra thấm xuống cổ áo đồng phục của cô. Tên sát thủ quay lại ném cho cô một cái nhìn đầy tức tối. Cô bé nhìn theo chiếc xe vừa mới lao qua với vẻ bình thản….

“Chậm như rùa vậy thì đòi ám sát ai….ăn hại…”

Mấy ông vệ sĩ gần đó vội chạy lại đỡ cô bé dậy lo lắng, đi đến đâu cũng có người bám theo hại cô bé này. Hoàng Long muốn gì khi nhất định lấy mạng cô bé chứ? Cho dù Anh Vũ có chết thì Khôi Vỹ cũng sẽ không dừng việc trả thù ông ta lại cơ mà. Nhưng trái với sự lo lắng của mấy người này, Anh Vũ vẫn bình thản đứng dậy, cô nhặt những bông hoa đã dập nát dưới đất lên rồi đưa tay phủi phủi vết bẩn trên bộ đồng phục xuống bước đi tiếp. Dường như thời gian qua cô đã quá quen với những tình huống như thế này rồi, và dù có cố gắng cách mấy những tên đó vẫn không lấy mạng được cô. Ai bảo người ta đặt cho cô biệt danh ác quỷ làm gì chứ, Anh Vũ là ác quỷ, ác quỷ thì sao lại để bị giết dễ dàng như vậy được?

Thực ra Hoàng Long không chỉ cho người đi ám hại một mình Anh Vũ, ông ta cũng đã cho người tìm đến Khôi Vỹ nhiều lần rồi, nhưng lần nào bọn đó cũng chỉ có thể lết cơ thể đầy thương tích trở về mà thôi, một “cựu trùm” của thế giới ngầm thì làm sao để người ta hạ gục dễ dàng được, và hành động của ông ta cũng chỉ làm Khôi Vỹ nổi điên hơn mà thôi. Anh Vũ cười thầm, không biết giờ này ông ta đã chuẩn bị sẵn phương án cuối cùng là bỏ của chạy lấy người hay chưa nữa?

Cô bước chầm chậm đi sâu hơn vào nghĩa trang, mấy ông vệ sĩ phía sau vẫn nhìn theo cô thở dài. Anh Vũ thật gan lì, cô bé cũng không chịu để họ băng lại vết thương trên cổ cô, Anh Vũ không quan tâm đến mấy chiếc gai đang nằm im nhức nhối trên cổ mình,thậm chí cô cũng không quan tâm máu đang thấm ra nhiều hơn, cô cứ lặng im đi đến ngôi mộ của anh trai mình…

Chợt có tiếng bước chân phía trước. Anh Vũ ngước lên ngạc nhiên, giờ này mà cũng còn người đi thăm mộ sao? Và đôi mắt cô mở to ngạc nhiên. Leo đang ở trước mặt cô, cậu cũng nhìn cô bé tò mò. Anh Vũ đến đây thăm mộ của ai chứ ? rồi đôi mày cậu hơi nhíu lại khi nhìn thấy vết thương trên cổ cô đang rỉ máu, dường như nó không làm cho Anh Vũ đau thì phải. Anh Vũ không nói gì, Leo cũng lặng im bước qua. Cậu không muốn quan tâm đến Anh Vũ nữa, cô ta chính là kẻ thù đã hại chết bố cậu…

“Leo…”

Anh Vũ hơi dừng lại ngước ra sau. Leo đã bỏ đi, cô bé cười buồn. Leo lúc nào mà chẳng bỏ đi khi gặp cô chứ, cậu ấy không còn muốn nhìn thấy Anh Vũ nữa. Bước chân cô bé chậm chậm đi lại ngôi mộ của anh trai mình. Nó thật lạnh lẽo, cô đặt mấy bông hoa trắng xuống bên cạnh ngôi mộ và phát hiện ra là nó đã bị dập nát nhiều hơn là cô nghĩ, cô mỉm cười nhìn người anh trai thân thương trong bức hình, khuôn mặt trẻ trung thanh tú, đôi mắt đen thẳm giống cô như hai giọt nước. Anh Vũ hơi cúi xuống. Bông hoa hồng trắng nằm im lìm, mọi thứ xung quanh cô đều im lìm. Hoa hồng trắng là loài hoa Anh Khôi thích nhất, nó trong trắng tinh khôi và đẹp rạng rỡ giống như anh trai cô vậy…

Anh Khôi…

Anh Vũ đưa tay lên chạm nhẹ vào bức hình. Anh Khôi vẫn mỉm cười với cô, đôi mắt buồn trông thật dịu dàng, trái tim Anh Vũ se thắt lại, cô thấy mắt mình hơi cay, bàn tay cô đưa xuống nắm chặt. Cô đang thắc mắc không biết rời xa cô rồi anh ấy sẽ đi đâu. Anh ấy có đang ở trên thiên đàng chờ cô hay không ? rồi cô cười nhạt nhẽo, cô và anh đều bị mọi người coi là ác quỷ, ác quỷ có được lên thiên đàng hay không ? hình như nơi đẹp đẽ yên bình đó không hợp với hai người chút nào cả.

-Anh trai…

Anh Vũ cất tiếng. Anh Khôi vẫn mỉm cười với cô, nụ cười đó không bao giờ tắt cả, và nó làm Anh Vũ cảm thấy thanh thản khi nhìn thấy anh. Anh Khôi luôn mang lại hạnh phúc và sự yên bình cho người khác, nhưng lại không thể có được hạnh phúc và bình yên cho mình, số phận thật nghiệt ngã…

“Anh sẽ không bao giờ rời xa em nhé…”

“Anh hứa, anh sẽ ở bên cạnh em cho đến hơi thở cuối cùng…”

Anh Vũ cười buồn, đúng là anh ấy đã ở bên cô cho đến lúc chết..

“Xin lỗi em, Anh Vũ….”

“Em đừng buồn, vì đã có người hứa với anh sẽ mãi bên cạnh em chăm sóc cho em rồi…”

“Anh sẽ ở mãi bên cạnh em…”

“Vĩnh viễn”…

Em sẽ không cô độc nữa….

Anh Khôi….

Nước mắt cô rơi xuống bông hoa hồng trắng, bỏng rát. Cô nhoài người ra ôm lấy bia mộ lạnh. Ngực cô đau nhói từng hồi, cả người cô run rẩy, nước mắt không ngừng trào ra nhạt nhòa. Leo đã rời xa cô rồi, mặc dù anh trai cô đã nói rằng cô sẽ không cô độc nhưng cô thật sự đang rất cô độc. Leo hận cô đến nỗi không muốn nhìn thấy cô nữa. Cô phải làm gì để cậu ấy tha thứ cho cô chứ, cô chính là người đã cướp hết tất cả mọi thứ của Leo cơ mà, làm sao cô dám nói cậu tha thứ cho cô được…

-Anh trai…em phải làm sao đây? Anh Vũ vẫn ôm lấy bia mộ nức nở.-Anh hãy nói cho em biết, em phải làm gì bây giờ…anh trai, em đau lắm, em sợ lắm…anh ấy rời khỏi em rồi….

Không có tiếng trả lời lại, những cơn gió lạnh vẫn ùa qua rét buốt. Anh Khôi vẫn mỉm cười với cô nhưng lại không hề trả lời cô, trong nghĩa trang tĩnh mịch mờ ảo bởi sương lạnh, vẫn chỉ có tiếng khóc nức nở của cô gái bé nhỏ vang lên ngắt quãng…

-Anh…nói cho em biết đi, em phải làm gì bây giờ…có phải em không nên tồn tại trên đời này hay không…em chỉ là kẻ đi gieo rắc tai họa cho người khác, tại sao em không chết đi…tại sao người nằm đây là anh mà không phải là em? chúng ta chỉ chào đời cách nhau có vài giây mà sao số phận lại khác nhau như vậy…tại sao…

Vẫn không có tiếng trả lời cô, không gian vẫn im lìm, vạn vật vẫn im lìm, ác quỷ bé nhỏ vẫn cô độc nhỏ từng giọt nước mắt bỏng rát trên bông hoa trắng….

Cô độc quá…

Chưa bao giờ Anh Vũ thấy mình cô đơn đến thế này…

-Anh trai…

-Đó là anh trai sao…

Có tiếng nói vang lên phía sau Anh Vũ, cô bé ngừng khóc quay sang. Leo đang ở sau lưng cô, lặng lẽ, ánh mắt cậu nhìn cô thật buồn, đôi mắt trong veo của Anh Vũ vẫn nhạt nước, cô bé lặng im nhìn cậu, không hiểu sao Leo lại quay lại đây ? Leo vẫn nhìn chăm chăm vào bức hình trên bia mộ, người con trai đó giống với Anh Vũ y hệt, họ là anh em song sinh ư ? Sao người đó lại mất ? Thực ra trước khi cậu bị mất trí nhớ đã có chuyện gì xảy ra? Leo nhìn cô bé lo lắng, cậu biết thế nào Anh Vũ cũng sẽ ngồi khóc một mình như thế này mà…

-Trước đây…tôi có quen với cậu ấy không ? Leo nhìn bức hình của Anh Khôi hỏi nhỏ, cô bé hơi gật đầu, Leo đi lại đỡ cô bé lên.-Cổ bị xước rồi, đang chảy máu kìa…

Anh Vũ ngơ ngác nhìn cậu, bây giờ cô mới nhớ lại mấy chiếc gai trên cổ mình. Leo đưa cô đến ngồi xuống bên một gốc hoa sứ cổ thụ gần đó. Anh Vũ lặng yên, mùi hoa sứ tỏa ra thật dễ chịu, nhưng lẫn trong đó, cô vẫn cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng xanh, mái tóc đỏ của Leo hơi tung lên vì cơn gió. Cậu nhẹ nhàng gỡ những chiếc gai hoa hồng trên cổ cho Anh Vũ, cô bé nhìn cậu hơi mơ màng, những ngón tay của Leo chạm vào cô thật ấm áp và dịu dàng…

-Đừng có bất cẩn như vậy, dù chỉ là vết xước nhẹ nhưng nếu không cẩn thận sẽ bị nhiễm trùng đó.

Gỡ xong những chiếc gai, Leo lau vết máu cho cô bằng chiếc khăn mùi xoa mỏng. Anh Vũ vẫn lặng im, trái tim cô đập loạn lên từng nhịp, dường như nó đang hạnh phúc. Leo rút chiếc cà vạt của mình ra cuốn quanh cổ cô bé, nhưng ngón tay thon dài cuốn dải vải một cách chậm chạp rồi cột chặt lại. Leo hơi nhíu mày, cậu nhớ lại hôm ở bên bờ biển, cậu đã siết cổ Anh Vũ gần chết, lúc đó đôi tay của cậu thật thô bạo tàn nhẫn, cả tuần sau những vết bầm tím trên cổ Anh Vũ vẫn chưa biến mất. Thấy Leo có vẻ lúng túng khi siết lại sợi cà vạt trên cổ mình, Anh Vũ cười buồn.

-Có muốn siết chặt hơn nữa không ?

Leo thấy hơi nhói trong lòng, cậu biết Anh Vũ muốn hỏi cậu có muốn giết cô hay không. Leo buông tay ra đứng dậy.

-Không, vậy được rồi.

Hai người lại im lặng để mặc cho thời gian trôi qua, trời đã về chiều, nghĩa trang càng trở nên lạnh lẽo hơn, một vài tia nắng hiếm hoi le lói qua những bông hoa sứ trắng muốt trên đầu. Cả hai đều lặng yên nhìn về ngôi mộ của Anh Khôi, những cánh hoa trắng rung nhẹ theo cơn gió…

-Tôi muốn biết trước đây đã xảy ra chuyện gì ? Leo đột nhiên lên tiếng, Anh Vũ hơi ngước lên.-Nếu nhớ lại được những gì đã xảy ra trong quá khứ có lẽ tôi sẽ biết mình cần phải làm gì, nhưng tôi lại không thể nhớ được gì cả. Tôi cũng không thể nhờ ai đó kể lại cho mình nghe, vì không có ai kể cho tôi nghe sự thật cả…

Anh Vũ lặng im, có thật nếu Leo nhớ lại mọi thứ sẽ tốt hơn hay không? nhưng làm sao để cậu nhớ lại ? Leo sẽ không thể lấy lại kí ức nữa rồi. Anh Vũ nhắm mắt đau đớn. Vì cô mà Leo đã mất hết tất cả…

-Em xin lỗi….

-Vì điều gì ?

Leo quay sang lạnh lùng, cậu thấy Anh Vũ đã cúi gục xuống, đôi vai nhỏ hơi run lên, cậu bực bội quay đi, cậu không muốn nhìn thấy Anh Vũ như thế này, nếu cô cứ lạnh lùng và sống thật hạnh phúc sau khi đã lừa dối cậu có phải hơn hay không, Leo sẽ không ngần ngại mà trả thù cô, không cần bận tâm để quên đi cô . Nhưng tại sao Anh Vũ lại không như vậy…

-Tôi hận cô lắm, tôi chưa bao giờ quên đi người đã hại chết bố tôi, cướp đi tất cả mợi thứ quan trọng của tôi.

Leo lên tiếng, trái tim Anh Vũ đau thắt lại, nước mắt cô trào ra, đúng là Leo sẽ không bao giờ tha thứ cho cô, cô cũng không có quyền xin cậu tha thứ.

-Tôi không muốn trả thù cô. Leo nhìn Anh Vũ buồn bã.-Nhưng tôi muốn cô biến mất khỏi cuộc sống của tôi, tôi không thể tha thứ cho cô được, vì vậy tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, nhìn thấy cô tôi chỉ nhận ra sự bất hiếu và hèn nhát của mình mà thôi, bố là người quan trọng nhất đối với tôi, nhưng tôi lại không thể bắt kẻ hại chết ông ấy trả giá, vì vậy tôi không muốn nhìn thấy cô nữa…

-Em sẽ biến mất khỏi mắt anh. Nếu đó là điều anh muốn, em sẽ sớm biến mất khỏi mắt anh…

Anh Vũ nhìn cậu ngẹn ngào. Cho dù Leo không nói thì Anh Vũ cũng sẽ sớm rời khỏi đây thôi, khi Khôi Vỹ xong việc hai người sẽ đi khỏi đây, nhưng những lời của Leo vẫn khiến cô cảm thấy đau lòng. Leo thật sự căm ghét cô như vậy sao? Cả đời này cậu sẽ không tha thứ cho cô nữa sao…

Leo lặng im, cậu hơi cắn rứt khi nói ra những lời như vậy, thực ra đó cũng không phải những gì cậu muốn nói, nhưng cậu muốn quên Anh Vũ đi, cõ lẽ đây là cách tốt nhất, dù sao thì cậu cũng không thể tha lỗi cho cô ấy được, vậy thì cố quên cô ấy đi…

-Anh Vũ !!!

Có tiếng gọi cô, hai người quay sang, Khôi Vỹ đang bước lại gần, anh vừa cho người đi xử lý thằng lái xe mô tô tông Anh Vũ xong, anh nhìn em gái hơi lo lắng, Leo cũng đang ở đây, có lẽ cậu nhóc tới thăm mộ bố và gặp Anh Vũ, rồi anh nhìn Anh Vũ hơi nhíu mày, cô bé lại khóc nữa rồi, Leo đã nói gì khiến cô bé đau lòng sao ?

-Anh Vũ, trễ rồi, về nhà đi em!

-Vâng.

Cô bé chậm rãi đứng dậy. Leo vẫn đứng im, đôi mắt đen thẳm buồn bã lạnh lẽo. Anh Vũ đi ra xe rồi Khôi Vỹ vẫn đứng im trước ngôi mộ của em trai mình. Cuối cùng thì anh cũng đã trả thù được cho nó. Công ty Paradise đã tuyên bố phá sản, Hoàng Long bị khởi tố vì tội giết người. Leo không nói gì, cậu lẳng lặng bỏ đi, nhưng Khôi Vỹ đã gọi với theo.

-Leo, chờ chút đã, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Leo dừng lại hơi ngước sang, Khôi Vỹ đi lại gần cậu hơn, rút bao thuốc ra, anh đưa một điếu lên miệng chậm rải.

-Leo ! Xin lỗi vì những chuyện vừa qua…

Leo hơi ngạc nhiên, cậu quay sang nhíu mày.

-Anh muốn gì ?

-Tôi đã xong việc của mình rồi. Hoàng Long đã bị khởi tố vì tội giết người, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ bị bắt thôi, ông ta sẽ phải trả giá cho tội lỗi của mình, cậu có thể yên tâm rồi.

-Tại sao anh lại làm vậy? không phải ông ta là bố của anh sao ?

-Ông ta là kẻ thù của tôi, ông ta đã giết chết rất nhiều người quan trọng của tôi.

Leo vẫn nhìn Khôi Vỹ khó hiểu, tại sao anh ta lại làm như thế chứ ? không phải hai anh em Anh Vũ tìm cách cướp công ty của cậu vì gia đình cậu là đối thủ của Hoàng Long sao? sao giờ Khôi Vỹ lại quay sang đối đầu với bố mình? mọi chuyện rối tinh lên thật khó hiểu.

-Tôi sẽ trả lại công ty cho cậu. Khôi Vỹ lại lên tiếng, ánh mắt anh nhìn Leo có vẻ buồn bã.-Khi nào mọi việc đã xong xuôi tôi sẽ bàn giao lại tất cả cho cậu.

-Sao ?

Leo quay sang ngạc nhiên, trả lại Blue Rose cho cậu ư ? Dễ dàng vậy sao? sao anh ta tìm mọi cách mới cướp được bây giờ lại đem trả cho cậu dễ dàng như vậy? nhưng Leo cảm thấy Khôi Vỹ không có vẻ gì là đang nói đùa cả, cậu nghĩ rằng anh ấy đang lừa cậu, nhưng rồi cậu lại thấy lạ, Khôi Vỹ lừa cậu làm gì ? Vẫn còn ngơ ngác thắc mắc thì Leo thấy Khôi Vỹ đã quay đi.

-Tạm biệt !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.