Ngải Ái
ngước mặt lên, kinh ngac nhìn Mộc Duệ Thần rời khỏi ghế nệm quay đầu nói chuyện
với Kiều An Kỳ, giọng nói của anh rất dịu dàng.
Cô
không nghe rõ Mộc Duệ Thần nói gì, đê mê ngắm nhìn gương mặt và cơ thể anh.
Cô đã
hao tâm, băng qua đại dương rốt cục cũng tới bên anh.
Nghe
được sự thật anh đã đính hôn với người con gái khác, nhìn thấy cảnh anh âu yếm
nói chuyện với Kiều An kỳ…
Ngải
Ái, làm sao mày có thể chịu đựng được cơ chứ. Làm sao có thể chịu đựng nổi.
Ánh mắt
cô ghen ghét, đứng trong góc chờ Mộc Duệ Thần giao việc.
Trong
đầu cô tái hiện lại cảnh Mộc Duệ Thần làm tình với Mộc Lị Vi, lúc đó, anh liếc
mắt nhìn cô một cái và không hề nhận ra cô.
Bây
giờ, cô không chạy trốn, không lùi bước, cô tìm đến đây và cô đứng ở đây…
Mộc Duệ
Thần vẫn không nhận ra cô.
*************************************
“Cô đi
nghỉ đi”.
Ngải Ái
nghe tiếng Mộc Duệ Thần, ngước mặt lên nhìn anh đưa Kiều An Kỳ vào trong phòng
ngủ, cởi áo khoác, vẫy tay với cô. “Hãy đen quần áo lại đây”.
Anh cởi
áo ngoài, thẳng nếp màu trắng, Ngải Ái biết, đó là lễ phục đính hôn của anh.
Cầm
quần áo đưa cho anh, hốc mắt khô rát, thật sự rất đau lòng.
Ngước
đầu lên cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần thay áo trước cửa sổ, Ngải Ái cắn môi, cảm
giác bờ môi đau nhói hóa ra đã cắn quá mạnh đến nỗi môi chảy máu, mặn chát.
“Cô chủ
ngủ trong phòng, cô ấy ở đây một mình sẽ sợ hãi, cậu hãy ở trong phòng chú ý
tới cô ấy cho đến khi tôi quay lại sau khi bữa tiệc kết thức, rõ chưa?”
Giọng
nói Mộc Duệ Thần không chút cảm tình ra lệnh cho cô, và cũng không hề liếc nhìn
cô dù chỉ là một cái, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Ngải Ái
nhìn cánh cửa dần khép lại, nhìn bóng lưng Mộc Duệ Thần xa dần, nở nụ cười
gượng gạo trên đôi môi đỏ tươi màu máu.
Ngoài
tình yêu giả dối của Mộc Duệ Thần, giữa chúng ta còn lại gì chứ?”
********************
Người
phụ nữ bên trong tầng hầm tối tăm lần mò tới của màn hình đang hiển thị trên hệ
thống, ngón tay nhanh chóng nhấn vào điểm cố định, sau đó thở dài nhẹ nhõm, có
mái tóc vàng, đôi mắt màu xanh biếc, mệt mỏi đóng cửa, sau đó mở ra, ánh mắt
bạo dạn.
Không
ăn được thì đạp đổ, nhường cho người khác ư, thế thì lúc xuống Địa ngục sẽ
không thể yên tâm.
Ả từng
tự nói với bản thân như thế nhưng vẫn không thể nỡ bỏ… Lại đánh bạc một lần,
một lần cũng tốt…
Hít
sâu, ả nghe có tiếng nước nhỏ giọt.
Nhìn
tia hồng quang lóe trên màn hình, ả khẽ hừ lạnh một tiếng, ngón tay ấn vào
phím, đã thăm dò thành công, không uổng công ả tốn nhiều công sức như vậy, sau
đó ả đứng dậy định pha một tách cà phê để tỉnh táo.
Ả cần
phải theo dõi tất cả các hoạt động của những loai vũ khí nguy hiểm này để đề
phòng chuyện xấu nhất có thể xảy ra, bởi vì đây là con át chủ bài của ả.
Lúc
này, đột ngột có ánh đèn flash lóe lên, ngón tay đang pha cà phê run rẩy, cả
căn phòng chợt tối om.
Có
người đến.
Khá
nhanh nhẹn, động tác cực kỳ lưu loát.
Đôi mắt
xanh của ả mở to, nơi này không thể bị người khác phát hiện dễ dàng như
vậy. Nghĩ thế, ả rút súng từ trong người ra quát to. “Ai…!
Bốp!
Đèn lóe
lên, cả căn phòng bật sáng.
Mộc Lị
Vi nhìn mọi thứ trong phòng như cũ, ngay cả ánh sáng màu đỏ chớp nháy trên màn
hình cũng hoạt động bình thường, không có gì thay đổi. Ả chợt thở hắt ra, chắc
vừa nãy là ảo giác.
Ả cúi
xuống tiếp tục pha cà phê.
Lúc ả
nhìn xuống bàn, mắt liền mở lớn, cốc cà phê rơi xuống đất, ả buột miệng chửi
“shit”.
Hai thứ
quan trọng nhất trên bàn đã biến mất.
Đột
nhập trong vòng mười giây và đánh cắp chúng mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
– Là
ai! Rốt cục đó là ai.
**********************
Có một
bóng người băng qua cây cối nhanh như gió rồi đứng trong góc tối, người đàn ông
cao gầy dựa vào thân cây, huýt sáo.
Anh
nhìn hai thứ đồ trong tay, hừ lạnh một tiếng, tặc lưỡi. “Mộc Lị Vi, tôi không
coi trọng cô rồi, xem ra cô cũng nặng tình quá nhỉ”.
Giọng
nói ngả ngớn, rồi nghiêm túc cất hai thứ đó vào người, nhíu mày đăm chiêu… Xây
dựng một tầng hầm trong này một mình cô nàng không thể làm được, vậy thì ai
đây?
Bắc
Minh Hàn? Không, anh ta vừa mới đến đây căn bản không có khả năng, theo như
phán đoán của anh, Bắc Hàn còn sống đã là khá lắm rồi… Lần này, công của cô ta
khá lớn.
Nghĩ
thế… Anh bật cười, thoắt một cái, biến mất trong bóng đêm.
**************************
Sau bữa
tiệc, Mộc Thận trở về phòng, nhìn Vệ Thu Ninh ngồi trên ghế, phiền chán nói.
“Giờ này cô còn ngồi đây làm gì. Xúy quẩy, cút đi”.
Vệ Thu
Ninh từ từ ngẩng đầu lên, lẳng lặng đứng dậy, cung kính nói. “Vâng, thưa chủ
tịch”.
“Đưa
phu nhân vào phòng giam, từ giờ cho đến khi hôn lễ của cậu chủ không được thả
ra”.
Mấy
người đứng phía sau nhận lệnh liền đưa Vệ Thu Ninh ra ngoài, còng tay còng chân
bà lại. Sau lễ đính hôn, bà khôi phục lại thân phận người hầu. [Vậy là nếu nếu
Ngải Ái lấy Mộc Duệ Thần và sống ở đây chắc cũng zị quá... có khi lại bị ông
già kia dê xồm nữa... Ghê quá nhỉ??? Ôi, thông cảm mình nhiều lời. Không xía
vào không được].
Mộc
Thận quay người nhìn thấy vẫn có một người đứng phía sau, người đó cao lớn,
nhìn ông mỉm cười.
“Chủ
tịch”
Hắn
gọi, rồi đóng cửa, đi tới trước Mộc thận.
“Anh là
ai?”. Mộc Thận nhướng mày, vẻ mặt không nổi giận. “Một mình đột nhập vào Mộc
gia, to gan đấy”.
Bắc
Minh Hàn cười đưa tay lột mặt nạ mỏng manh trên mặt, môi vẫn nở nụ cười. “Khiến
ngài giận rồi, do gặp mặt ngài khó quá nên tôi buộc phải hành động, xin thứ
lỗi”.
Mộc
Thân hơi rùng mình, lạnh lùng nói. “Người của Bắc Minh gia đến đây làm gì?”
“Ngài
quả là tinh mắt”. Bắc Minh Hàn cười. “Xem ra ngài vẫn còn nhớ đôi mắt này. Nếu
ngài đã nhớ ra rồi, tôi cũng không vòng vo đi thẳng vào vấn đề”.
Mộc
Thận hừ một tiếng. “Mười mấy năm trước Bắc Minh gia các người ra sức nịnh nọt
ta sao ta có thể quên được, bọn người vô dụng các người đều có đôi mắt màu
xanh”.
Chủ
tich của Mộc gia vốn là người tự cao tự đại và vô cùng tàn ác, điều này ai cũng biết.
Bắc
Minh Hàn không tức giận, thong thả bước tới ghế nệm ngồi xuống, hai tay khoanh
lai, tư thế vô cùng tao nhã.
“Mười
mấy năm trước, người của Bắc Minh gia chết trong phòng thí nghiệm của Mộc gia,
ngài vẫn còn nhớ chứ?”
“Dĩ
nhiên, đó là em gái tôi, Bắc Minh Tuyết”. Mặt Bắc Minh Hàn lộ vẻ thương tiếc.
Mộc
Thận cười nhạo. “Nếu ta nhớ không nhầm, nhà Bắc Minh gia tự động dâng để làm
vật thí nghiệm, hiện tại còn giả mù sa mưa làm gì?”
Bắc
Minh Hàn nghe vậy, mặt sững lại.
Đúng
vậy, để cải thiện con người Bắc Minh gia trời sinh yếu ớt, không có năng lực
chiến đấu, hắn muốn thay đổi, cho nên đã chủ động đề nghị liên kết với Mộc gia,
nghiên cứu về lực lượng và khả năng chống cự của họ nếu có thể kết hợp với
thuật thôi miên sẽ vực dậy được gia tộc Bắc Minh, đó là một tin vui.
Cho
nên, bé Tuyết mới đồng ý đi.
Cho dù
hắn đưa ra bất kỳ yêu cầu gì, bé Tuyết đều không từ chối.
“Anh,
em đồng ý”
Đây là
câu cuối cùng bé Tuyết nói với hắn.
“Nhóc
con Bắc Minh, Mộc gia ta là nơi không dễ đột nhập”.
Mộc
Thận lên tiếng nhắc nhở làm Bắc Minh Hàn bừng tỉnh, anh không nhớ lại hồi ức
nữa, ngẩng đầu lên cười tủm tỉm”
“Em gái
vô dụng, cuối cùng đã khiến thí nghiệm thất bại. Tôi muốn đến đây để giải thích
nhân tiện muốn cùng ngài trao đổi, để thiết lập mối quan hệ giữa chúng ta”.
Dứt
lời, Bắc Minh Hàn nhìn thấy ánh mắt khinh thường của Mộc Thận.
“Khỏi!
Một gia ta không cần phải liên kết với một gia tộc kém cỏi như Bắc Minh”.
“Mộc
chủ nhà, trước tiên hãy nghe đây rồi quyết đinh”. Bắc Minh Hàn đứng dậy lấy từ
trong người ra một chiếc thẻ nhớ đặt trên bàn, bình tĩnh nói. “Ngài không ngại
xem qua rồi quyết định chứ”.
“Đây là
cái gì?”
“Mộc
gia hôm nay cưới cô chủ Kiều An Kỳ, ngài không cảm thấy… Cô bé đáng ra nên gọi
ngày một tiếng ông nội…”
Mặt Mộc
thận biến sắc, kinh ngạc. “Thu Ninh to gan, dám giấu diếm ta”.
“Năm đó
phu nhân từng bị con trai của ngài đưa đến sống một năm tại New York, đã sinh
Kiều An Kỳ vào lúc này, sau khi ngài tự tay đánh chết con trai mình thì mang
con dâu về nhưng người con dâu đó vẫn luôn nghe theo ngài, bởi vì chỉ để che
dấu tất cả… Thế nên vào lễ đính hôn hôm nay, đến một chữ cũng không hề nói ra…
Tôi nghĩ… Điều bà ta muốn thấy là sự hối hận của một người…”
“Người
đâu, đem phu nhân lại đây, ta muốn tự mình thẩm vấn”.
Lạnh
giọng ra lệnh, Mộc Thận tức giận đứng dậy, ánh mắt tàn độc, con đàn bà này vì
muốn trả thù Mộc gia mà che giấu nhiều năm, hắn sẽ khiến bà ta phải hối hận,
làm cho bà ta phải xin hắn tha thứ, phục tùng, và trở thành một nô lệ.
“Chủ
tịch…”
Bên
ngoài có tiếng người nhốn nháo, có mấy người xông vào, cúi đầu lo sợ:
“Trên
đường áp giả phu nhân về phòng giam đã bị người đưa đi, giờ đang tiến
hành điều tra, ở khắp mọi nơi đều không thấy tung tích của phu nhân”.
Mộc
Thân bóp cây gậy trong tay, nghe rắc một tiếng lớn, cây gậy gỗ bị bóp nát, vỡ
vụn…
“Là Duệ
Thần”
Chấp
nhận nghi thức đính hông, lợi dụng sự cảnh giác lơ là của lão để cứu Vệ Thu
Ninh, hơn nữa còn khiến tất cả mọi người không thể tìm được tung tích của con
đàn bà đó, kẻ dám làm như vậy, chỉ có thể là con trai lão – Mộc Duệ Thần.
“Vô
phhương”. Mộc Thận cười lạnh. “Thằng nhóc càng ngày càng giống ta nhưng vĩnh
viễn không thể học đến cấp cao, vẫn chưa đủ khôn ngoan”.
Vệ Thu
Ninh cơ bản không thể rời khỏi khu biệt thự này bởi vì tay chân bà ta có
xích, chỉ cần khi bà ta ra khỏi đảo và có người phá xích! Thuốc nổ sẽ phát huy
tác dụng, cả người tan xác không còn dấu vết”.
“Xin
Ngài chớ nóng vội”. Bắc Minh Hàn nghiêng đầu nhìn vẻ mặt tối đen của lão già
tiếp tục nói. “Tôi muốn tiếp tục trao đổi với ngài, ngài thấy sao?”
“Không
có sự trao đổi của ta, cậu cơ bản không thể rời khỏi đảo, cậu cũng không thể
thôi miên được tôi”.
“Huyết
mạch của Mộc gia không thể bị đứt đoạn”. Bắc Minh Hàn đứng đối diện với Mộc
Thận. “Tôi có thí sinh tốt nhất muốn cung cấp cho Mộc gia, tôi cũng muốn tới
phòng thí nghiệm của Mộc gia xem thành quả nghiên cứu về nhóm máu hiếm, cả Bắc
Minh gia và Mộc gia đều cùng có lợi, ngài có thể từ từ mà suy nghĩ”.
“Thí
sinh tốt nhất”. Mộc Thân híp mắt lại.
“Đúng
vậy”. Bắc Hàn mỉm cười bình tĩnh. “Đưa tôi đến phòng nghiên cứu, tôi sẽ nói cho
ngài biết thông tin về cô gái này”.
Mộc
Thận suy nghĩ một lúc rồi nói vọng ra ngoài. “Sắp xếp máy bay, chuẩn bị đưa Bắc
Minh thiếu gia ra đảo nghiên cứu”.
Đôi mắt
màu xanh lam của Bắc Minh nheo lại, mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói thầm,
bé Tuyết, anh thành công rồi.
Bắc
Minh gia nhất định sẽ lớn mạnh hơn trước.
Khẽ
cười sau đó bước ra nhìn máy bay đã được sắp xếp, hắn ngoái đầu lại nhìn về
phía khu biệt thự.
Mục
đích của tôi đã đạt được, tôi không muốn cố ý lợi dụng cô. Hiển nhiên, cô đối
với tôi không quan trọng đến thế, còn rất nhiều chuyện tôi muốn làm.
Tiểu
Ái, bảo trọng.