Dịu Dàng Yêu Em

Chương 34: Chương 34: TÓC RỐI, THÁI ĐỘ ĐÁNG SỢ, GIỌNG NÓI ĐE DỌA




“Ha ha, chẳng có gì đâu”. Ngải Ái miệng cười nhưng trong lòng không cười. “Tự nhiên nó sưng đấy. Cậu coi đi, chỗ này bầm, chỗ này tím nè, nhưng mà chẳng sao cả. Hồi nãy trong phòng tắm tôi bị siết chặt tay như thế nhưng không thấy đau đâu, một xí xi cũng không thấy…”

Mộc Duệ Thần ngẩn người, tay vẫn nắm cổ tay cô:

“Là do tôi?”

“Nếu nhà này có người thứ ba thì sẽ không phải tại cậu”.

Cậu bước tới gần, ngồi xuống cạnh cô, kéo cổ tay tới trước mặt, chăm chú quan sát.

“Đau!!!”

Ngải Ái hít vào một cái, muốn nhích người qua chỗ khác lại bị Mộc Duệ Thần giữ lại, càng thấy lòng tan nát.

Mộc Duệ Thần ngẩng đầu nhìn Ngải Ái, cầm tuýp mỡ và bông, bắt đầu nghiêm túc xức cho cô:

“Cái này tốt chứ?”

“Tốt!”

“Mai nếu thấy còn đau thì đi bệnh viện”. Giọng nói của cậu tuy khá dịu dàng nhưng vẫn là ra lệnh.

“Đi bệnh viện lại tốn phí. Này nhóc, chúng ta là gia đình bình dân, đây chỉ là một vết thương bé tẹo, không cần phải đi bệnh viện”.

Ngải Ái nhìn trộm thằng nhóc thấy cậu ta vẫn đang chuyên tâm xức thuốc cho cô, mọi động tác đều rất nhẹ nhàng, không thể không cảm động.

Chúng ta.

Một gia đình.

Hai từ này khiến Mộc Duệ Thần không xức thuốc nữa, ngẩng đầu kinh ngạc. Đôi mắt của cậu trầm tĩnh giữa đêm như một vì sao.

Miệng nhếch lên, cậu mỉm cười.

“Tốt!”

Ngải Ái há hốc miệng như sắp rơi ra, ngoáy ngoáy lỗ tai lại chớp chớp mắt mấy cái.

Tốt. Trái đất này ngừng quay rồi mất. Mộc Duệ Thần chưa bao giờ thỏa hiệp lại nói ra chữ “Tốt!”.

Amen! Cuộc đời này chỉ thế thôi cũng đủ rồi.

Ngải Ái nhếch môi cười hì, vuốt ve Mộc Duệ Thần.

“Này nhóc, cậu cũng có lúc đáng yêu”.

“Tốt hơn hết là chị nên bỏ cái tay chị ra khỏi người tôi. Nếu không, tôi cũng không chắc nó còn trên người chị”.

Tóc rối, thái độ đáng sợ, giọng nói đe dọa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.