Đồ Đệ Nhà Ta Lại Treo Rồi (Đồ Đệ Của Ta Lại Chết)

Chương 59: Chương 59: Tiên nhân đánh mất mặt mũi




” Đã nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có người có thể truyền ra y bát của ta.”

Chúc Diêu đang nghĩ trong đầu xem nơi này có phải là chôn chủ nhân hay không. Có lẽ ” Mộc Linh” đang ở trong tay hắn chăng. Nhưng mà hắn lại không có hình thể. Xem ra đây chỉ là một luồng thần thức mà chủ nhân của nó lưu lại mà thôi.

” Sư phụ? Bây giờ chúng ta nên làm gì?”

” Yên lặng theo dõi kỳ biến.”

Nghe vậy, Chúc Diêu liền nằm úp sấp trở lại, tiếp tục giả chết.

Lão đầu râu tóc trắng bạch liền vuốt vuốt râu mép của mình. Hắn nhẹ nhàng bay qua chỗ 3 người đang nằm. Hắn nhìn lên trên mặt đất, đột nhiên lại sững sờ.

” Tại sao lại có 3 người?”

Lão đầu nhíu nhíu mày, có chút khó xử,

” Vậy thì chọn linh căn tốt nhất vậy!”

Hắn liền quay sang nhìn Lục Sát đang nằm ở bên trái gần hắn nhất, tự nhủ:

” Hỏa Thổ song linh căn, tuy là tu chất thượng hạng, nhưng công pháp của ta lại không hợp.”

Hắn liền dời mắt sang Tiêu Dật ở trước mặt, vừa nhìn thấy hai mắt của hắn liền sáng lên. Trên khuôn mặt hiện ra sự vui mừng. Hắn kiểm tra linh căn một chút, ánh mắt vui mừng càng đậm hơn,

” Kim Mộc song linh căn. Tốt! Tốt! Tốt!”

Hắn nói liên tục ra ba chữ ” tốt”. Hai con mắt híp lại thành một đường. Cuối cùng mới quay sang nhìn Chúc Diêu.

Chúc Diêu cảm thấy lão đầu này có lẽ sẽ chọn vị đệ tử có linh căn tốt nhất rồi sẽ đem công pháp của mình và ” Mộc Linh” truyền cho đối phương. Tất nhiên các câu chuyện trên ti vi cũng đều diễn như thế này mà.

Nàng đối với tư chất của mình rất là yên tâm. Nàng đã ra tay là lấy được Linh căn đứng đầu, cũng chính là Lôi linh căn.

Quả nhiên lão đầu này cũng bắt đầu kiểm tra tư chất của nàng một chút. Trên khuôn mặt của hắn cũng đúng như dự liệu của nàng liền hiện ra sự kinh ngạc. Cơ hồ buột miệng nói ra

” Là Lôi…..”

Lão đầu nhìn ngắm nàng, rồi lại quay sang nhìn Tiêu Dật nằm ở giữa. Sau đó quyết đoán xoay người đi về phía Tiêu Dật,

” Hay là chọn tiểu oa nhi này đi.”

Ta ngất!

Cũng đừng có thiên vị tới như vậy chứ?

Chúc Diêu nhịn không được liền đứng dậy nói,

” Rõ ràng người bảo chọn linh căn tốt nhất mà?”

” Người…. Người làm sao tỉnh lại được?”

Lão đầu kia nhìn thấy Chúc Diêu đột nhiên đứng dậy liền cả kinh, không thể tin được.

” Không thể nào. Kim Đan Kỳ làm sao có thể chống đỡ được uy áp của ta??”

” Người hỏi ta??”

Chúc Diêu liền trừng mắt lên nhìn hắn. Nàng vốn nóng tính, hận nhất những người làm việc không đàng hoàng. Với lại đối phương cũng chỉ là một luồng thần thức, cũng không thể nào giết chết nàng được.

” Không phải là người muốn chọn tư chất tốt nhất hay sao? Ta và hắn ai có tư chất tốt hơn?”

“Ách...... Khụ khụ!”

Lão đầu có chút lúng túng, khó xử liền ho khan lên hai tiếng.

” Tiểu oa nhi, đừng kích động. Tư chất của người mặc dù tốt. Nhưng ta và chàng trai trẻ này tương đối hợp nhau. Cho nên ta quyết định truyền cho hắn.”

” Người cũng đã chết rồi, Duyên phận như người nói thì còn có ích lợi gì nữa đâu?”

Chúc Diêu ngay từ đầu hoàn toàn không tin những lời lão đầu này nói. Tình huống kiểm tra linh căn lúc trước nàng đã cảm giác thấy rồi. Rõ ràng là hắn đối với nàng và Lục Sát là ghét bỏ. Nhưng đối với cái thằng Tiêu Dật kia lão đầu này lại khác hẳn, gần như là vừa nhìn thấy hắn. Hắn liền thể hiện ra sự vui mừng trên mặt. Trừ phi…..

Nàng nhìn từ trên xuống dưới một lượt lão đầu này,

“Chẳng lẽ người là pha lê sao?”

” Pha lê? Pha lê là cái gì vậy?”

Lão đầu ngớ người ra.

Chúc Diêu càng nghĩ thì khả năng này lại càng cao.

” Đúng rồi. Chắc chắn người là một tên đồng tính bệnh hoạn.”

Nói xong, lão đầu ngay lập tức luống cuống, bối rối.

” Ngươi….ngươi…ngươi….ngươi….người hồ ngôn…. nói bậy!”

” Vậy tại sao người lại đỏ mặt?”

Đỏ mặt đến nỗi ngay cả râu bạc trắng kia cũng không che hết được?

” Thiên…. ngày ngày…. trời nóng!”

Lão đầu vừa luống cuống bối rối liền lấy tay quạt gió vừa giải thích,

” Lão phu…. lão phu, làm sao…. làm sao có thể thích… thích tên tiểu này được.”

Nàng cũng có nói hắn thích Tiêu Dật đâu. Hắn nói như thế này không phải là chưa đánh đã khai hay sao?

Lúc này, Chúc Diêu 100% khẳng định lão già này liệt dương. Hỏi sao hắn nhìn nàng và Lục Sát liền ghét bỏ.

” Nhỏ…. khụ khụ… tiểu oa nhi.”

Lão đầu giả bộ ho khan vài tiếng. Vẻ mặt bối rối như kiểu bị vạch trần vậy.

” Lão phu thấy người ngộ tính không tệ. Có thể ở nơi này gặp người cũng coi như là người hữu duyên. Mặc dù không thể đem công pháp của ta truyền thừa cho người. Nhưng ta cũng có vài món bảo vật. Ta sẽ cho người một cái tốt được không?

Đây chẳng lẽ là hối lộ sao? Cũng được. Vừa hay nàng chưa biết lấy cớ gì để có được ” Mộc Linh”.

“Thật không?”

“Đương nhiên là thật!”

“Ta đây muốn ” Mộc Linh “.

“......”

Nhất thời, lão đầu liền bị nghẹn, rồi kinh ngạc nhìn nàng,

” Làm sao người biết ta có vật này trong tay?!”

” Người cũng đừng hỏi ta vì sao mà ta biết được. Chỉ cần người nói một câu có cho hay không là được?”

” Chuyện này….”

Sắc mặt lão đầu càng thêm khó coi thêm. Hắn quay đầu lại nhìn Tiêu Dật đang nằm trên mặt đất.

” Không phải là ta không muốn cho người. Chẳng qua đồ vật này chính là Chi linh hệ mộc. Nó cũng không dễ dàng nhận chủ. Huống hồ ” Mộc Linh” này còn trợ giúp đồ đệ của ta tu hành nữa.”

” Người không cho ta. Ta liền nói cho tất cả mọi người trên Tu tiên giới biết rằng người chính là Pha lê.”

Trong nháy mắt lão đầu liền mềm nhũn ra.

“……Đừng nóng. Đừng nóng. Chuyện gì cũng cần từ từ mới giải quyết được.”

Lão đầu cắn răng rồi xoay người vung tay áo lên, một cỗ khói trắng phun ra. Khi khói trắng tan dần, phía trước liền xuất hiện 6 hộp gỗ

” Tiểu oa nhi. ” Mộc Linh ” này đã theo ta nhiều năm rồi. Thế nhưng ta vẫn không thể nào sử dụng được nó. Có thể thấy được phải có duyên phận với nó thì mới có thể sử dụng được linh vật như thế này. Ở đây có 6 cái hộp, người có thể chọn 1. Nếu như….này này này!”

Hắn còn chưa có nói hết, Chúc Diêu đã đi qua rồi cầm lấy một cái hộp ở bên phải.

Lão đầu nhìn thấy Chúc Diêu bình tĩnh cầm lấy cái hộp liền kinh ngạc không thôi,

“Ngươi ngươi ngươi...... Làm sao ngươi biết Mộc Linh ở trong cái hộp nào?”

Chúc Diêu tức giận đến nỗi đầu cũng bốc khói. Chẳng lẽ nàng nhìn nàng lại không biết hộp nào là hộp Mộc Linh hay sao. Cái đệt mẹ nó chứ. Không phải cái hộp này có viết hai chữ ” Mộc Linh” bằng tiếng trung hay sao? Hơn nữa nét chữ to đậm không khác gì chữ ” BUG” trên mặt Tiêu Dật. Nàng nhìn thấy sờ sờ như vậy chẳng lẽ hắn lại nghĩ rằng nàng không biết hộp nào có hay sao?

” Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có người có số mệnh như vậy thật à!”

Lão đầu tự nói một mình. Hắn nhìn nàng với ánh mắt hâm mộ, ghen tỵ và hận.

Chúc Diêu cũng không có để ý lão đầu này đang có cảm xúc như thế nào lúc này. Nàng liền mở cái hộp ra.

Nhưng vừa mở hộp thì một chuyện buồn cười liền xuất hiện ngay trước mặt nàng. Đó là trong chiếc hộp này có chứa một mầm cây nhỏ. Hay cái cây nhỏ này chỉ có hai cái lá cây. Hai cành cây của nó như hai cánh tay trắng nõn đang cầm hai chiếc lá cây kia quay tròn khiêu vũ.

Đang còn nhảy múa sung sướng đột nhiên bị người khác quấy nhiễu. Cái cây bé nhỏ kia liền dừng lại, rồi ngước đầu lên nhìn. Sau đó kêu lên một tiếng thất thanh.

” Ó Ó Ó Ó?”

“………”

Người là gà à?

Chúc Diêu nghe mà câm nín. Cái cây bé nhỏ kia giống như vô cùng xấu hổ vội vàng lấy hai chiếc lá cây che lại thân thể của mình. Bộ dạng ngượng ngùng như bị người khác nhìn thấy thân thể của mình vậy.

” Người là Mộc Linh?”

Chúc Diêu hỏi.

Cái cây nhỏ bé nghe thấy Chúc Diêu hỏi liền từ từ hé mở hai cái lá cây ra, rồi khom người cúi xuống. Giống như kiểu gật đầu, trả lời câu hỏi của nàng vậy. Sau đó kêu lên hai tiếng ” Ó Ó…..”

Cái cây nhỏ này quả thật rất có linh tính. Chúc Diêu thấy nó dễ thương như vậy, nhịn không được chọc chọc hai chiếc lá của nó rồi khen một câu:

” Thật đáng yêu!”

Nàng vừa nói xong, cái cây nhỏ liền ngất đi. Từ hai chiếc lá kia liền mọc ra một đóa hoa nhỏ.

“…….”

Chúc Diêu có một loại cảm giác vi diệu.

Cái cây nhỏ bé kia liền dùng hai chiếc lá của mình nâng đóa hoa nhỏ lên. Sau đó nó dùng sức ngắt bông hoa này, rồi đem tặng cho Chúc Diêu.

” A… cảm ơn… cảm ơn!”

” Ó Ó~!”

Tại sao nàng cảm thấy ” Mộc Linh” này có vẻ là lạ. Chẳng lẽ nó đối với tất cả mọi người lần đầu tiên gặp nó đều thân thiết như vậy sao?

Chúc Diêu cầm đóa hoa trong tay đi lòng vòng mà ngơ ngác không hiểu gì. Đột nhiên lão đầu kia lại chạy sang chỗ nàng, rồi nghiêm túc nói,

” Tiểu oa nhi. Người phải cẩn thận, ” Mộc Linh” này cũng không giống như bề ngoài vậy đâu….”

Hắn còn chưa có nói hết, thì thấy cái cây nhỏ đột nhiên kéo dài chiếc lá bên trái. Trong nháy mắt nó liền biến thành một bàn tay khổng lồ, rồi sau đó nó dùng sức tát cái ” Bốp” lên mặt lão đầu kia.

Lão đầu kia ngay cả hét lên cũng không kịp thì đã bị nó tát cho cái ” bốp” bay xa tận 10 mét.

“………..”

Sau khi tát xong, cái cây nhỏ lại trở về dáng vẻ đáng yêu. Nó quay tròn hai cái cành trắng nõn rồi quay về phía nàng nháy mắt một cái,

” Ó Ó……….”

Giống như kiểu nó vừa tát lão đầu kia bay đi không phải là do nó làm vậy.

Chúc Diêu:

“………….”

Thấy nàng không có để ý tới mình, cái cây nhỏ có chút sốt ruột. Nó nhớ tới cái hộp kia liền nhảy tới phía trên cái hộp. Sau đó nó dùng hai chiếc là ôm lấy ngón tay nàng, rồi chà nhẹ dọc thân hình nó một cách từ từ.

” Ó Ó….”

Cái cây này giỏi. Được rồi. Nàng đã chịu khuất phục.

” Người muốn đi cùng ta sao?”

Cái cây nhỏ bé nghe thấy vậy liền khom người xuống,

” Ó Ó!”

Nhất thời Chúc Diêu có chút khó xử. Mộc Linh nàng đã lấy được rồi. Nhưng đặt ở đâu mới là một vấn đề lớn? Đã là linh vật thì đương nhiên không thể bỏ bên trong đồ vòng tay cất đồ rồi. Mà quan trọng là… không được để tên Tiêu Dật kia phát hiện ra.

” Tiểu oa nhi, ” Mộc Linh” này người cũng không thể mang đi được.”

Trong lúc nàng đang còn do dự. Đột nhiên lão đầu kia từ nơi nào chạy tới chỗ nàng. Vẻ mặt yêu thương ban đầu vào lúc này mất tăm mất tích từ lúc nào. Thay vào đó là hiện ra sự lo lắng.

Mộc Linh có nghĩa là như thế nào? Đó chính là Mộc Linh khí trong tất cả thiên hạ. Nó nắm quyền trong tay tất cả cây trồng trọt. Cho nên làm gì có người lại đi tặng cho người khác đồ vật này dễ dàng như thế cả. Huống hồ mặc dù hắn tu hành mấy vạn năm rồi, đã chết từ rất lâu rồi. Nhưng hắn vẫn không cam lòng như cũ.

Lão đầu vung tay lên. Cái hộp trong tay Chúc Diêu trong nháy mắt đóng lại, rồi bay về tay của hắn.

Nàng cũng biết làm gì có chuyện nàng lấy được nó dễ dàng như vậy được. Chúc Diêu cũng lười đôi co với hắn làm gì cho mệt, liền gọi ra phi kiếm của mình.

” Nói chuyện với cái loại như người đúng là mất công mất sức mà. Ra tay đi!”

Lão đầu này có lẽ khi còn sống cũng là một nhân vật phong vân. Ít nhất lão cũng phải là một tu sĩ Nguyên Anh trở lên. Hoặc có thể lão là tu sĩ thượng cổ. Nhưng cho dù hắn có lợi hại thế nào đi chăng nữa thì hiện tại hắn cũng chỉ là một luồng thần thức mà thôi. Cho nên nàng cũng không tin nàng đánh không lại hắn.

” Ha ha ha. Tuổi còn nhỏ mà đã rất là cuồng vọng rồi.”

Lão đầu cười khinh miệt nhìn nàng một cái. Khuôn mặt hắn lúc này bắt đầu vặn vẹo, ngay cả giọng nói của hắn lúc này cũng bắt đầu u ám hẳn lên

” Không biết trời cao đất rộng.”

Đột nhiên hắn giơ một tay kết ấn gọi ra một con Hỏa Long. Chúc Diêu đang ra tay ngăn cản thì đột nhiên lão đầu xoay người rồi hướng lên cánh cửa kỳ quái trên bầu trời mà lúc trước các nàng đi vào tấn công.

Chúc Diêu thấy hắn làm như vậy liền sửng sốt. Hắn tại sao lại đi đập cửa ra của mình làm chi vậy?

Rất nhanh, Chúc Diêu liền hiểu được hắn định làm gì. Cánh cửa kia bị một đòn tấn công của hắn vẫn hoàn hảo như cũ, không tổn hại gì. Nhưng nó cũng không có an tĩnh như lúc trước. Con dị thú trên cánh cửa kia đang vùng vẫy từ bên trong đi ra bên ngoài.

Hắn định để con dị thú kia thoát ra ngoài!

Chúc Diêu hoảng sợ. Trước tiên từ cánh cửa kia liền thò ra ngoài một cái đầu. Ngay sau đó thân thể nó cũng thoát ra được hơn 1 nửa. Nó vừa giãy dụa, vừa cố gắng gầm thét lên. Cứ mỗi lần nó thoát ra được 1 phân, thân hình của nó liền to lớn lên gấp đôi.

Trái tim Chúc Diêu lúc này nhảy dựng ngược lên. Mặc dù nàng đứng cách xa nó. Nhưng từ chỗ này nàng vẫn có thể cảm nhận được mùi máu tươi nồng nặc toát ra từ trên người con dị thú. Điều này cho biết rằng, nó rất là hung tàn.

Rốt cục thì con dị thú kia cũng phá được phong ấn thoát ra ngoài. Nó ngửa mặt lên trời rống vang một tiếng thật dài. Tiếng rống này so với lúc trước càng thêm chói tai. Mặc dù nàng ra sức chống cự lại, nhưng vẫn bị tiếng thét này chấn cho lỗ tai chảy máu.

Chúc Diêu phun ra một búng máu, đứng cũng không vững rồi ngã trên mặt đất lần nữa. Đau nhức lan tràn khắp toàn thân. Nàng cảm giác đến ngay cả hô hấp cũng khó khăn. Cái uy áp này nó giống như đúc khi nàng mới tiến vào đây. Lúc đầu nàng còn tưởng uy áp kia là do lão đầu kia thả ra. Thì ra nó là do con dị thú này phát ra.

Con dị thú kia hình như phát hiện ra nàng. Nó liền dùng bốn chân chạy về phía nàng.

Đệt! Tại sao tất cả động vật đều thích đuổi theo nàng chơi đùa vậy? Nàng ghét động vật!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.