Đồ Đệ Nhà Ta Lại Treo Rồi (Đồ Đệ Của Ta Lại Chết)

Chương 58: Chương 58: Vừng ơi mở cửa ra




” Vậy chúng ta không phải là trong họa có phúc hay sao?”

Lục Sát vui vẻ nói. Đột nhiên không biết cô nàng này nghĩ tới cái gì, nhất thời liền nổi giận lên,

” Sư phụ Khí Phong của huynh cũng thật là. Ta đã nói sư huynh Triệu Tiểu Bàn chết không có quan hệ gì tới ta. Thế mà sư phụ huynh vẫn không tin lời ta nói, lại còn ra tay đánh chúng ta nữa.”

Tiêu Dật nhìn mỹ nhân xinh đẹp khóc nức nở, nhất thời đau lòng nói,

” Lục muội muội, đừng có đau lòng nữa, công đạo luôn ở trong tâm. Người cần gì phải để ý tới những người kia không phân biệt được đúng sai làm gì.”

” Nhưng mà… Triệu sư huynh chết. Ta cũng rất đau lòng mà.”

Lục Sát lau lau khóe mắt,

” Tuy rằng cái chết của hắn không có quan hệ gì tới ta. Nhưng dù sao chúng ta cũng là huynh muội 1 khoảng thời gian. Thế nhưng vì sao bọn họ lại không tin ta?”

” Đừng khóc! Còn có ta ở đây mà! Ta sẽ không để bất kỳ ai tổn thương muội đâu.”

” Có thật vậy không? Tiêu ca ca?”

” Đương nhiên rồi, muội muội tốt của ta.”

Nhìn cái bộ dạng ôm nhau thắm thiết của hai người, Chúc Diêu nhịn không được hai mắt trợn ngược lên. Từ đoạn hội thoại này, Chúc Diêu biết được hai người này rơi vào đây là do đệ tử Khí Phong trả thù. Cái thằng ngựa đực Tiêu Dật thì nàng sớm đã biết hắn như thế nào rồi. Nhưng không ngờ cái con Lục Sát kia cũng là loại người độc ác tới như vậy.

Triệu Tiểu Bàn yêu Lục Sát thành si, cũng vì cứu nàng mà chết. Nàng ta không cảm ơn thì thôi, đằng này lại nhào vào lồng ngực Tiêu Dật ôm ấp, mà miệng thì cứ nói rằng mình không có liên quan tới triệu tiểu bàn. Chúc Diêu có chút nghi ngờ tên trước đây của nàng có phải hay không cha mẹ đã quên mất viết thêm một chữ vào tên của nàng thành: Trà xanh biểu (*)!Trà xanh biểu: Green Tea Bitch: bề ngoài trong sáng, hiền lành. Trước mặt người khác thì giả làm điềm đạm đáng yêu, vô hại, đa cảm nhưng lại gặp nhiều chứng bệnh, nhiều tại họa vào người. Sau lưng thì tâm kế, thích đùa giỡn tình cảm người khác.Nhất thời nàng cảm thấy thương cho Triệu tiểu bàn. Nàng chỉ mong kiếp sau, hắn đừng có gặp phải loại người như thế này nữa.

Chúc Diêu cũng không có hứng thú đi ra ngoài chào hỏi hai cái người kia. Nàng đi sâu vào trong cung điện. Nếu như nàng đi chung với họ thành một nhóm. Không chừng tới một lúc nào đó, hai người bọn họ lại đâm nàng 1 đao thì khổ cái thân. Khi đó trong lòng hai người kia lại còn nói là đáng đời mình cũng nên!

Ngọc Ngôn đối với quyết định của nàng cũng không có bất kỳ dị nghị nào cả. Hắn vốn là một người trầm lặng, ngoài trừ với đồ đệ ra. Còn đối với những người khác, hắn hoàn toàn không có hứng thú.

Ngọc Ngôn dùng thần thức kiểm tra một lượt. Tất cả khung cảnh cung điện liền xuất hiện trong đầu của hắn. Chỉ là ở vị trí trung tâm hình như có bố trí một cái lá chắn gì đó thì phải. Ngay cả hắn cũng không có cách nào nhìn thấy rõ.

“Phía trong cùng của cái điện này, hình như có vật gì đó thì phải.”

Chúc Diêu kinh ngạc quay đầu nhìn lại sư phụ ở trên vai,

” Sư phụ! Có phải người sử dụng robot để thăm dò đúng không?”

Robot để thăm dò đó là cái gì?

” Nơi này cũng không có lớn. Dùng thần thức kiểm tra một vòng liền biết hết tất cả.”

“………..”

Thế này mà gọi là không lớn?

Chúc Diêu im lặng không nói gì. Thần thức của nàng mặc dù có thể nhìn thấy mấy dặm xung quanh đây. Nhưng lúc này nàng nhìn thấy được cũng chỉ toàn tường với tường mà thôi. Tới cùng sư phụ làm kiểu gì vậy?

” Đi bên phải!”

Ngọc Ngôn nhắc nhở.

Chúc Diêu liền xoay người đi vào thông đạo ở bên phải.

Chúc Diêu xoay người quẹo vào bên phải thông đạo, Nàng suy nghĩ một chút cái vị trí mà sư phụ vừa nhắc tới kia không biết có phải là vị trí của ” Mộc Linh” hay không. Mặc dù Tiêu Dật có hào quang của nhân vật chính. Thế nhưng không phải nàng cũng có sư phụ – một máy gian lận hình người đó sao. Mà nàng còn tới trước hai người kia nữa. Cho nên chắc chắn nàng có thể giành ” Mộc Linh” trước hai người bọn họ rồi.

Đang đi nàng liền gặp phải một cánh cửa khổng lồ liền dừng lại. Đây là một cánh cửa vô cùng đặc thù. Trên bề mặt nó có khắc hình một con yêu thú vô cùng cổ quái. Hơn nữa hình như nó vẫn còn sống hay sao ý. Nó không ngừng bơi lội ở phía trên. Từ cánh cửa phát ra ánh sáng nhàn nhạt màu trắng. Mặc dù nó là cửa. Nhưng nó không có khe cửa. (đại loại cửa đúc liền 1 khối). Lại càng không có tay nắm cửa…Đệt! Thế thì làm sao mà đẩy cửa ra được??

” Sư phụ?”

Chúc Diêu quay về máy gian lận của mình nhờ viện trợ.

Ngọc Ngôn cũng nhướn mày nhìn cánh cửa cổ quái này. Hắn chỉ vào yêu thú ở phía trên nói:

” Cửa này có phong ấn một con dị thú thời thượng cổ. Ta nghĩ là do chủ nhân cung điện này phong ấn nó. Nguyên nhân chắc là muốn bảo vệ đồ vật bên trong. Cho nên cố tình dùng trận pháp vây hãm ở nơi này.”

” Thế muốn đi vào trong thì phải làm sao đây?”

Chúc Diêu khẳng định 100% ” Mộc Linh” chắc chắn ở đây.

” Trận pháp này quá mức dày đặc. Bên trong nó lại còn có 3000 tiểu trận pháp nữa.”

Ngọc Ngôn cau mày nói,

” Nếu như tùy ý chạm vào thì sẽ kích hoạt dị thú ở phía trên. Và nó sẽ cắn nuốt người xâm nhập. Trừ khi có khẩu quyết để tiến vào, hoặc là chủ nhân trận pháp, mới có thể mở cánh cửa này ra được.”

” Thế tức là không còn biện pháp nào nữa sao?”

” Trừ phi người cưỡng ép giải trừ trận pháp này. Nhưng trận pháp này rất là phức tạp. Muốn giải trừ nó cũng không phải một sớm một chiều được.”

Hắn quay đầu lại nhìn Chúc Diêu nói.

Chúc Diêu nghe thấy vậy, liền thở dài một hơi. Nàng hiểu ý của sư phụ. Nàng e rằng khi nàng đang còn giải khai trận pháp thì hai người Tiêu Dật kia cũng tới chỗ nàng rồi cũng nên. Xem ra không chạm mặt, không đi theo bọn họ là không được rồi. Mẹ nó chứ! Hào quang nhân vật chính đáng ghét!

Dù sao cũng phải đợi Tiêu Dật tới. Cho nên Chúc Diêu cũng không có vội vàng gì. Nàng ngồi trước cánh cửa đánh giá cẩn thận cánh cửa này một chút.

Con dị thú trên cánh cửa này rất là kỳ quái. Nó mặt xanh nanh vàng. Thân hình thì giống như con báo. Trên đầu lại có hai cái sừng rất dài. Móng vuốt như móng chim ưng. Lại còn có thêm một cái đuôi mềm mại giống như con rắn vậy. Mà kỳ quái hơn nữa là. Nó có cánh. Nhưng không phải một đôi cánh mà là 3 đôi cánh. Có đôi cánh thì giống cánh chim, có đôi cánh thì giống cánh dơi. Cái thân hình khổng lồ của nó chiếm diện tích hơn nửa cánh cửa rồi. Thế cho nên nó bơi lội trong cánh cửa nhìn vô cùng buồn cười.

Chúc Diêu nhìn chằm chằm trước cánh cửa đúng 3 tiếng. Sư phụ đang còn chăm chú nghiên cứu trận pháp thì chợt chuyển đầu ra cuối hành lang nói,

” Tới”

Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng bước chân đi tới. Heo đồng đội khoan thai từ từ đi tới.

” Ơ, đã lâu không gặp!”

Chúc Diêu đang ngồi bệt dưới đất, một tay ôm lấy đầu, liền mở miệng chào hỏi.

Một khắc khi Ngọc Ngôn phát hiện ra bọn họ tiến vào, liền chui trở lại vào cái dây chuyền.

Tiêu Dật và Lục Sát nghe thấy có tiếng người, liền sững sờ cả người. Trên mặt bọn họ lúc này hiện ra các loại vẻ mặt vô cùng đặc sắc. Có lúng túng, khó xử, có kinh ngạc, cùng với đó là một tia kiềm chế không cam lòng.

” Người tại sao lại ở đây?”

Lục Sát chần chừ một lúc rồi lên tiếng. Nụ cười của nàng có chút miễn cưỡng.

” Cứt vượn!”

Chúc Diêu cười, vẫy vẫy tay với hai người rồi đặc biệt chân thành nói,

” Lúc trước ta bị con yêu thú kia đuổi cũng đã biết chắc chắn các người nhất định sẽ tới tìm ta. Đây không phải là gặp rồi sao.”

Sắc mặt Tiêu Dật và Lục Sát càng thêm lúng túng. Chúc Diêu cố tình nói như vậy. Triệu Tiểu Bàn vì Lục Sát mà chết. Hai người bọn họ đã không thèm để ý tới chút nào rồi. Làm gì có chuyện hai người bọn họ sẽ tới cứu nàng chứ. Không chừng trong lòng bọn họ đang còn chửi nàng ngu cũng nên.

” Người không sao là tốt rồi.”

Tiêu Dật quả không hổ là nhân vật chính. Ngay lập tức liền bình thường trở lại. Hắn đánh giá Chúc Diêu từ trên xuống dưới 1 lượt thì thấy nàng rất là sạch sẽ, hoàn toàn không dính bất kỳ vết thương nào. Hắn nghĩ tới Lục Sát đi cùng mình, sau khi hai người vào cung điện. Dọc theo đường đi hai người đã gặp phải vô số cơ quan và trận pháp khiến cho hai người bọn họ rất là chật vật. Thế mà Chúc Diêu lại không bị sao cả, khiến cho hắn không khỏi nghi ngờ.

” Bánh bao sư điệt. Người làm sao trốn thoát được?”

Bánh bao cái em gái nhà người à!

Chúc Diêu nghe mà tức cả người, thế nhưng cũng phải nhịn xuống. Nàng bắt đầu mở ra hình thức kể chuyện cũ, nửa thật nửa giả,

” Ta cũng không biết làm sao mà thoát được. Ta bị con yêu thú kia đuổi theo vào trong một sơn động. Sau đó hình như ta dẫm phải một cái trận pháp hay sao ý. Tỉnh lại thì ta đã ở bên ngoài cái cung điện này rồi. Cung điện này có địa hình rất là phức tạp. Ta đã bị vây khốn ở đây hơn 10 ngày nay rồi, thế nhưng vẫn không tìm thấy phương pháp ra ngoài được.”

Thì ra là nàng đã tới đây hơn 10 ngày rồi. Không trách hắn không thấy được bộ dạng lộn xộn của nàng. Nghĩ vậy, Tiêu Dật liền thả lỏng tâm trạng xuống.

” Bánh bao sư điệt, Người có biết bên sau cánh cửa này là gì không?”

Tiêu Dật cũng phát hiện ra cánh cửa quỷ dị kia, liền lên tiếng hỏi.

Chúc Diêu lắc đầu,

” Ta cũng không biết sau nó là thứ gì. Nhưng mà cánh cửa này trận pháp nhiều lắm. Cũng không dễ dàng mở nó ra đâu.”

” Cánh cửa kỳ quái.”

Lục Sát cũng chú ý tới cánh cửa này. Nàng liền giơ tay của mình lên, bước tới sờ vào cánh cửa.

” Đừng đụng vào!”

Chúc Diêu liền lớn tiếng quát dừng lại. Thế nhưng là không kịp nữa rồi. Bởi vì Lục Sát đã chạm tay vào cánh cửa mất rồi.

Nhất thời, cả cung điện liền rung chuyển. Giống như kiểu có cơ quan nào đó khởi động vậy. Cánh cửa kia phát ra ánh sáng càng thêm chói mắt. Con dị thú trên cánh cửa bắt đầu kịch liệt ngọ nguậy. Nhìn giống như nó muốn phá cửa mà ra vậy.

Nhất thời Chúc Diêu muốn giết cái con Lục Sát này luôn cho rồi. Nàng hung hăng trừng mắt nhìn cái đứa đầu sỏ vừa gây ra tội kia. Quả nhiên là heo đồng đội mà!

Lục Sát biết có cãi lại cũng không được, liền yếu đuối núp đằng sau Tiêu Dật. Vẻ mặt nàng lúc này ủy khuất, giống như kiểu nàng vừa làm sai điều gì vậy.

Trà xanh biểu đại ác!

Lúc này có truy cứu trách nhiệm cũng mất công mất sức mà thôi. Cho nên Chúc Diêu liềncố gắng ổn định cơ thể mình lại. Nín hơi, hồi hội chờ chuyện sắp phát sinh. Cầu trời cầu phật làm ơn đừng có kích hoạt con dị thú kia là được!

Một khắc sau, rung chuyển liền ngừng lại.

Ánh sáng trên cánh cửa cũng mờ dần dần. Thế nhưng lại không có bất cứ chuyện gì phát sinh ra. Lúc này ba người mới thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên con dị thú trên cánh cửa liền vươn một cái đầu ra. Nó giống như vừa từ bên trong cánh cửa thoát ra ngoài vậy. Nó mở cái miệng máu me to đùng, rồi hét lên một tiếng.

Tiếng hét của nó rất là sắc bén. Nói đúng hơn là đó là tiếng gào thét. Thế nhưng nó lại chính là hung khí sắc bén truyền vào lỗ tai mọi người, khiến cho mọi người choáng váng hết cả đầu.

Hai con mắt dị thú như hai quả chuông đồng nhìn lướt qua 3 người một cái, rồi nhìn chằm chằm vào Chúc Diêu ở gần đấy,

” Khẩu lệnh?”

Chúc Diêu nghe nó hỏi mà ngây người ra. Khẩu lệnh? Khẩu lệnh cái gì? Ta làm sao mà biết được! Mà cũng có phải nàng gõ cửa đâu mà đi hỏi nàng làm gì?

Thấy nàng một lúc lâu không trả lời, con dị thú đưa cái đầu gần lại nàng, rồi chậm rãi mở cái miệng của mình ra. Ngay lập tức, Chúc Diêu liền cảm thấy một cỗ hôi thối xộc thẳng vào mũi mình. Nàng thấy nó sắp cắn mình tới nơi rồi.

Khẩu lệnh, khẩu lệnh, chẳng lẽ là….

” Vừng ơi! Mở cửa ra!”

Chúc Diêu liền kêu lên.

Công hiệu mới thấy lạ!

Con dị thú sửng sốt, rồi trợn mắt hung ác nhìn nàng một cái. Trong nháy mắt cái miệng liền đóng lại rồi tụt cái đầu vào trong cánh cửa. Một tiếng nổ ” Ầm” vang lên. Cánh cửa khổng lồ kia chậm rãi mở ra.

Đệt! Thật sự có công hiệu à???

Chẳng lẽ dị thú này tên là Alibaba sao?

Chúc Diêu còn chưa hết kinh ngạc. Bên trong cánh cửa đột nhiên nổi lên một trận gió lớn, rồi hút mọi người bên ngoài cánh cửa vào bên trong. Chúc Diêu chưa kịp phòng bị, ngay đến cả Tiêu Dật và Lục Sát. Tất cả đều bị trận gió này hút vào trong.

Nhất thời trước mắt nàng liền biến thành một mảnh tối tăm. Giống như kiểu nàng rơi một mạch vào vực sâu không đáy vậy.

Một cỗ uy áp khổng lồ xông tới, nhất thời Chúc Diêu cảm thấy lồng ngực mình như muốn nứt ra, đan điền như muốn nứt vỡ ra vậy. Cái uy áp to lớn này căn bản khiến cho người khác không tài nào phản kháng lại được, đau quá! Ngay cả ý thức của nàng cũng xuất hiện dao động.

” Ngưng thần tĩnh khí, bảo vệ đan điền.”

Một giọng nói lạnh lùng truyền vào tâm trí nàng. Nhất thời uy áp trên người nàng buông lỏng, cuối cùng là hòa hoãn dần.

Sư phụ…..

Lập tức Chúc Diêu liền điều động linh khí thủ độ cho đan điền của mình. Nàng giữ vững ý thức thanh tĩnh. Một lúc sau mới thở phào ra nhẹ nhõm.

Lúc này, mọi người đang nằm trên một bãi đất hoang. Nơi này chỉ có ánh sáng mờ mờ. Tiêu Dật và Lục Sát thì nằm một bên cạnh. Nàng đoán có lẽ bọn họ bị trận uy áp kia làm cho ngất đi rồi.

Đột nhiên một giọng nói già nua chợt vang lên.

” Lão phu đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có người hữu duyên tới đây.”

Nàng quay đầu nhìn lại, thì thấy một thân ánh màu trắng hư ảo đang con phiêu phiêu phía trước. Người này là một vị lão giả râu tóc trắng xóa. Hắn bị râu mép chiếm hết khuôn mặt nên nàng nhìn không rõ khuôn mặt của hắn. Nàng chỉ thấy hai con mắt híp lại thành một đường giống như kiểu hắn rất là cao hứng vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.