Đồ Điên

Chương 67: Chương 67




- Zen đi theo tôi.

~ Tan học ~

Nó bước ra từ phòng hiệu trưởng.

Tay sờ mông..có vẻ đau lắm, mặt nhăn nhó.

- Cái bà giám thị này nhỏ mà có võ hay sao ý, oánh đau thật.

Đúng lúc đó, từ góc tường, Bin bước ra.

- Tại sao.....tại sao mày lại nhận tội?

- Đây là lúc mày hỏi tao câu đó ư? Tao mới là người hỏi mày : tại sao lại phá thư viện trường?

- Không phải là chuyện của mày.

- Mày...vẫn còn giận chuyện đó sao?

- ......

- Nếu là vì chuyện đó tao xin lỗi. Tao..

Nhỏ Bin không nói gì mà bước đi.

Hôm nay nhỏ lạ lắm.

Bình thường nhỏ năng động là thế..vui vẻ là thế..

Thế nhưng hôm nay nhỏ lại toát ra vẻ lạnh lùng...đánh sợ

Đó phải chăng là Bin của ngày hôm qua?

Nó nhìn Bin rồi cố gắng lết xác ra khỏi đó.

Định lấy điện thoại gọi taxi.

Bỗng nhiên, nó trông thấy, đó là bà ta.

Chắc chắn đó là bóng dáng ấy.

Nó đuổi theo, mong muốn thu từ bà ta một số thông tin gì.

Nhưng không ổn, nó đau mông ê ẩm, không thể chạy theo chiếc taxi đó.

Nhanh chóng, nó lấy điện thoại gọi cho Kai.

Tuy nhiên, cái điện thoại chỉ đáp lại nó một tiếng bíp :'' Xin chào tôi là Kai, hiện tại tôi đang bận, xin hãy chuyển lời nhắn của bạn vào hộp thư thoại. ''

- Kai..là em đây. Em vừa trông thấy bà ta. Không nhầm vào đâu được, bà ta mặc chiếc áo màu trắng sọc đen - áo tù nhân. Chắc chắn ai đó đã dẫn bà ta ra tù. Kai chúng ta gặp nhau đi.

Nói rồi, nó cúp máy cố nhếc nhác bước về.

Bỗng nhiên, một chiếc mô tô từ đông xông đến.

Vẫn là một anh chàng, anh chàng đó đội một chiếc mũ bảo hiểm che kín khuôn mặt.

- Lên xe đi - chàng nói

- Cậu..cậu là ai?

- Lên xe đi tôi sẽ chở cô về.

- Nhưng..

Chàng kéo tay nó nó lên xe.

- Ôm chặt vào nhé!

Chiếc mô tô đó bắt đầu chuyển bánh.

Nó cảm nhận được đó là mùi hương quen thuộc ấy.

Tim nó cứ đập từng hồi..

'' Thời gian có thể hàn gắn được mọi vết thương, nhưng chưa bao giờ xóa mờ được mọi kí ức. ''

Chiếc xe môtô dừng bánh..

Đến nơi rồi.

Nó xuống xe, ngập ngừng :

- Cảm ơn!

- ....

Người đó không nói gì mà lạnh lùng nổ máy đi mất.

Nó cứ nhìn theo mãi.

Có lẽ nó muốn nhìn người đó lâu hơn.

~ Tối hôm đó ~

Kai bước ra từ phòng họp, đầu quay cuồng.

Mở điện thoại lên, anh nhìn thấy tin nhắn hộp thoại từ nó.

Nhanh chóng mở ra xem...

Kai giật mình.

Anh chạy hết sức ra ngoài.

~ Một lát sau ~

Tiếng chuông phòng nó reo lên.

Nó giật bắn mình, miễn cưỡng ra mở cửa

Là Kai.

- Zen! Em có sao không?

Kai nhìn xung quanh người nó.

- Cái này....- Kai chỉ vào mông nó nơi dán đầy miếng giảm đau.

- À...sáng nay em dậy muộn, mải chạy đến trường không để ý nên ngã..Thôi anh vào nhà đi, có chuyện em muốn nói.

Kai tháo giày bước vào nhà.

Nó khóa chặt cửa.

- Anh...chiều nay em đã nhìn thấy bà ta.

- Chắc chắn chứ?

- Em không nhầm đâu, rõ ràng em đã trông thấy bà ta..bước vào một cái xe taxi. Hình như là có ai đó đã ngồi đó chờ sẵn bà ta rồi thì phải. Điệu bộ của bà ta rất vội vã.

- .......

Kai ngẫm nghĩ một lúc.

- Chẳng lẽ...

- ......

- Zen em hãy ở yên nhà, đừng đi đâu, anh sẽ trở lại ngay. Nhớ khóa chặt cửa, bất cứ ai em cũng không được mở cửa.

- Anh định đi đâu?

- Anh muốn xác minh vài thứ.

Nói rồi anh chạy nhanh ra ngoài.

Lái xe đến đồn cảnh sát.

~ 10 phút sau ~

- Anh cảnh sát..tôi muốn gặp phạm nhân này.

Kai đưa anh cảnh sát một tấm hình.

- Anh là gì của bà ấy?

- Tôi là...

- Bà ta đã bỏ trốn cách đây 2 ngày.

- Bỏ trốn?? Nhưng bằng cách nào?

- 2 ngày trước, các phạm nhân được chuyển ra ngoài để chuyển đi nhà tù khác. Bà ta đã mất tích sau một lần giả vờ đau bụng.

- .......

Kai bước ra ngoài ngẫm nghĩ..

- Bà ta đã bỏ trốn 2 ngày, nhưng tại sao hôm nay Zen lại thấy bà ta mặc áo tù nhân, chẳng lẽ bà ta cố tình để Zen trông thấy?....

Mọi thứ còn là ẩn số..

Kai đau đầu suy nghĩ..

Anh vừa lái xe..vừa suy nghĩ.

Một ý nghĩ vừa lóe lên..

Anh hoảng hốt..

Đạp ga chạy thật nhanh về nhà nó....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.