Đồ Điên

Chương 68: Chương 68




Kai khẩn trương chạy vào nhà nó..

Bấm chuông.

Nó đứng sau cánh cửa, tay cầm một cây gậy

- Ai đó?

- Zen..là anh..

Nó bỏ gậy xuống, thở phào, mở cửa.

~ Hôm sau ~

Nó bước xuống xe..

- Có cần anh đưa em vào trường không?

- Thôi, em ổn. Anh về đi. - nó nói với Kai.

- Em không sao thật chứ?

- Thật mà..

Nó cố đứng thẳng người dậy..

Nhưng mông đau quá , nó rên.

- Thế này là ổn hả? - Kai cười

Anh bước xuống xe.

Nhẹ nhàng ngồi xuống.

- Leo lên đi, anh đưa em vào.

- Thôi, em đi được mà. - nó đỏ mặt.

- Lên đi, mau lên , em có muốn người ta cứ nhìn mình mãi thế này không?

Nó nhìn xung quanh.

Có hàng tá cô gái đang nhìn Kai.

Nó miễn cưỡng đành leo lên.

Kai cõng nó trên lưng, anh tủm tỉm.

Càng lúc càng đông hơn, con gái cứ xúm lại chỗ anh..

Nhưng nó không để ý..

Nó nhìn đi một hướng khác..Nơi có đông hơn các cô gái đang theo Kai.

Nơi đang có một người..có sức hút hơn Kai.

Nơi mà....

Nó rút ánh mắt mình lại..rụt rè núp vào vai Kai.

Cuối cùng cũng đến lớp.

Kai dịu dàng đặt nàng công chúa của anh xuống.

- Cảm ơn anh..- nó đỏ mặt.

- Không sao..em vào lớp đi, anh đi nhá. - Kai vẫy tay.

Nó cười vẫy lại.

Nó vào lớp, nhìn thấy nhỏ Bin đang ngồi cười đùa với một đám con gái.

Buồn bã, nó ngồi xuống.

- Này, Zen anh chàng lúc nãy là ai thế? Người yêu mày hả? - một cô gái bước tới.

- Anh ta tên gì? Là ai ? - cô gái thứ 2 cất tiếng

Cứ thế một tá các cô gái bâu lấy nó.

Nó quay cuồng với một đống câu hỏi về Kai..

~ Tan học ~

Nó chân bước mỏi mệt ra khỏi trường.

Từng bước từng bước nó đi bộ về nhà.

Có lẽ nó không muốn làm phiền Kai nên không gọi cho anh.

Bỗng nhiên tiếng điện thoại reo làm nó giật mình.

Là Kai.

- Alô..

- Zen bây giờ em đang ở đâu? Anh đến trường nãy giờ mà không thấy em.

- Em bây giờ đang trên đường về nhà.

- Em đi bộ hả? Chờ anh , anh sẽ tới đón em.

- Nhưng...

Kai cúp máy..

- Nhưng anh đã biết em ở đường nào đâu? - nó nói một mình

Đành tìm một cái ghế đá rồi nhắn tin số đường cho Kai.

Bỗng nhiên, gương mặt đó..

Là bà ta..

Nó sửng sốt..

Bà ta đang đi bộ thản nhiên trên con đường đó.....

Nó phải làm sao? Đó không thể nhầm được, chính là bà ta..

Nó nhanh tay vẫy chiếc taxi..

Đuổi theo bà ta..

~ Một lát sau ~

Chiếc xe mất dấu ở một con ngõ nhỏ.

Nó xuống xe..

Thận trọng bước vào con ngõ đó.

Nó dừng lại ở một căn biệt thự cũ kĩ..

Bước vào trong..

Cánh cửa của căn biệt thự bám đầy những màng nhện..

Có lẽ nó đã được bỏ hoang khá lâu.

Nó mở cánh cửa bước vào trong.

Ngắm nghía từng bức tường, từng đồ vật.

Bỗng nhiên, tiếng giày cao gót đập xuống đất khiến nó giật mình.

Một cô gái từ trong bóng tối bước ra.

Nó bất ngờ..

- Cô....

- Tôi là Line.

- ........

- Bất ngờ lắm đúng không?

- Tại sao cô lại ở đây?

- Cô đoán xem..

Line cười khẩy, trông cô ta thật bí ẩn

Nó không đáp lại mà nhìn thẳng vào mặt Line.

- 2 năm về trước..cô biết tại sao bà cô lại chết không?

- .....

- Để tôi nói cho cô biết...nguyên nhân mà bà cô chết..chính là do cô..

- ....

- Cô bỏ đi tìm tình yêu của mình mà quên đi chính người bà đã nuôi cô từ bé, bao bọc cô. Và...vào ngày bà cô sắp mất, cô biết ai đã ở bên bà cô không? Là tôi..Bà ấy tưởng tôi là cô ..bà đã chết một cách đau đớn..

- Cô....nói xong chưa?

Line cười bí hiểm..

- Chưa đâu..còn một chuyện tôi muốn nói với cô nữa...

Line ghé mặt vào tai nó..nói khẽ.

- Thực ra..bà cô sẽ không chết sớm như thế đâu..nếu như mỗi ngày bà ta không uống một chén canh độc của tôi....

Nó bàng hoàng.

Ánh mắt nó..là sự căm giận đang dồn nén.

- Sao..tức giận lắm à? Để tôi chỉ cô một cách để bớt giận nhé..

Line rút trong túi ra một lọ thuốc độc..

Cô ném xuống đất.

- Lọ thuốc này là một loại thuốc cực độc, nó có thể giết người ta trong 30 phút.

- ......

- Zen..tôi sẽ uống lọ thuốc này...và cô sẽ trả thủ được cho bà..Nhưng...với một điều kiện nếu cô chịu quỳ xuống và van nài tôi uống, thì tôi sẽ giúp cô toại nguyện.

Nó tức giận rút điện thoại ra..

Lập tức..một khẩu súng chĩa vào người nó.

- Nếu cô dám báo cảnh sát thì tôi sẽ giết cô.

Nó tức giận..

Bỏ điện thoại xuống..

Line bước tới dùng khẩu súng bắn vỡ chiếc điện thoại đang nằm dưới sàn và ngay tức khắc cô cũng vứt khẩu súng đi.

- Khẩu súng đó chỉ có một viên đạn mà thôi..là tôi dọa cô đấy..

- .......

- Zen cô sẽ không chạy trốn đúng không? Cô sẽ trả thù cho bà bằng mọi giá nhỉ..vậy thì hãy quỳ xuống và cầu xin sự giúp đỡ từ tôi ..

- ........

Tay nó đang siết chặt..

Nó tức giận lắm..

Từng giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má nó..

Nó hoàn toàn bất lực..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.