Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 148: Chương 148: Vậy mà dám hôn cô




Ông trời!

Anh chính là ông trời!

Được rồi chứ?

Dương Tâm chịu thua cầm lấy chiếc thìa ở bên cạnh, múc một thìa nước đưa đến miệng anh.

“Há miệng ra, nếu không tôi sẽ đỗ vào mũi anh đáy.”

Lục Gia Bách nhếch đôi môi mỏng lên, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Anh thích nhìn cô ngoan cố thỏa hiệp vì anh, có cảm giác đạt được thành tựu, còn thoải mái hơn là ký được một hợp đồng lớn vài tỷ.

Dương Tâm thật muốn xé xác anh.

Đồ cáo già.

Đồ không biết xấu hồi!!”

Sau khi cho anh uống vài ngụm nước ấm, cô lạnh lùng nhìn anh, nghiền răng nghiền lợi nói: “Để tôi cầm dao phẫu thuật cho ông ngoại anh, anh liền không ngần ngại bày mưu tính kề tôi, thậm chí còn dùng tính mạng của mình để đánh cược, Lục Gia Bách, anh thật sự là cháu ngoan của ông Trần, lòng hiếu thảo cảm động cả trời đất. “

Lục Gia Bách ngước mắt lên nhìn cô, vẻ mặt xấu xa, hừ một tiếng hỏi: “Em nghĩ anh bày ra trò này bức ép em là vì ông ngoại sao?”

Dương Tâm sửng sốt.

Có một số chuyện cô không muốn tìm hiểu sâu, chẳng hạn như tâm ý của anh dành cho cô.

Cô khẽ cúi đầu, nhìn vào đôi mắt đen và sâu thẳm của anh, khẽ nói: “Đánh cược tính mạng của chính mình, nếu không phải vì ông ngoại anh thì vì cái gì? Lục Gia Bách, anh là một nhà kinh doanh, điều quan trọng nhất là lợi ích, mà lợi ích lớn nhất của anh khi làm ra việc này là tôi có thể cầm lại dao phẫu thuật đẻ cứu sóng ông ngoại anh. “

ống: “Em nghĩ ra anh quá có hiếu với ông ngoại ri, nếu chỉ đơn thuần là muốn em trị bệnh cho ông, anh cũng sẽ không mạo hiểm như vậy, Dương Tâm, lương tâm em bị chó gặm rồi sao? Anh có ý gì với em, chẳng lẽ em không nhìn ra sao”

Lục Gia Bách hừ lạnh mộ Có thể là quá kích động, hô hấp của anh dồn dập, vừa ho dữ dội vừa ôm chặt lấy trái tim mình.

Dương Tâm thấy vậy, vội vàng đi tới sau lưng anh: “Được rồi, tôi sẽ không đôi co với anh nữa, anh bình tĩnh một chút, đừng chạm tay vào vết thương.”

Lục Gia Bách hung dữ nắm láy cánh tay cô, sau đó đột nhiên lật người đè cô xuống giường.

Sau đó, khuôn ngực rộng và mạnh mẽ của anh áp lên phần trên của cô, ép cô thật chặt.

Dương Tâm kinh ngạc, tức giận nói: “Lục Gia Bách, anh điên rồi sao? Vừa mới xuống bàn mổ, sao anh dám vận động mạnh như vậy?”

Nói xong, cô nhanh chóng vươn tay hướng về phía sau lưng anh, lòng bàn tay chạm phải một lớp dính nhớp nháp, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

‘Vết thương bị rạn ra, không ngừng rỉ máu ra bên ngoài.

“Vết thương của anh bị rách và rỉ máu ra rồi, anh đứng dậy trước đi, đợi tôi khâu lại cho anh rồi chúng ra nói chuyện, được không?”

Lục Gia Bách phớt lờ và ôm chặt eo cô, đôi mắt đen nhánh khóa chặt trên khuôn mặt lo lắng của cô.

Người phụ nữ này vẫn còn có lương tâm, còn biết lo lắng quan tâm cho anh.

“Để anh ôm em một chút.” Anh thì thầm vào tai cô.

Dương Tâm tức giận, giơ tay, định đẩy anh ra.

Nhưng, tay vừa chạm vào áo đã bị anh mạnh mẽ giữ lại Với cú đẩy này, vết thương ở tim hình như càng nghiêm trọng hơn, có nguy cơ gây nguy hiểm đến tính mạng.

“Anh Lục, chúng ta đều là người lớn. Có thể làm một số việc mà người lớn nên làm được không? Vết thương của anh bị rách rồi, tôi phải khâu lại cho anh. Anh có hiểu không?”

Lục Gia Bách không đáp, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú của cô, nhỏ giọng nói: “Anh bày ra kế hoạch này chỉ là hỉ vọng dưới áp lực lớn như vậy, em thể bước ra khỏi nỗi ám ảnh đó, vậy thôi.”

Dương Tâm khẽ nhíu mày nhìn hắn, mím chặt môi, im lặng.

Lục Gia Bách rất có chấp, cố chấp đến mức buộc cô phải hiểu tâm ý thực sự của anh: “Ngoan, em nói lại một lần đi, nói là anh sắp đặt tình huống này để giúp em thoát khỏi nỗi ám ảnh trong lòng.”

— Dương Tâm quay mặt đi, cơ thể cô bắt đầu run lên.

Nếu cô nói ra những lời này, có nghĩa là gì?

Có nghĩa là cô đã hiểu tâm tư của anh ấy và chấp nhận tình cảm anh dành cho cô.

Cô đã có gắng rất nhiều để giữ khoảng cách với anh, nhưng cô không ngờ rằng số phận sẽ trói buộc họ hét lần này đến lần khác, cô thậm chí còn không có khả năng phản kháng.

Lục Gia Bách thấy cô không lên tiếng, lông mày kiếm của anh hơi nhướng lên, anh đưa tay ôm lấy người cô, tựa đầu vào vai cô, nhẹ nhàng nói: “Em cứ nghĩ đi, khi nào nghĩ thông thì anh sẽ đứng dậy”

Dương Tâm nghiền răng.

Người đàn ông này không biết xấu hồ sao?

Anh ta thực sự đã dùng chính vết thương của mình để uy hiếp cô ấy!!!

Theo tính khí của cô, cô thực sự có thẻ đá thẳng anh vào tường.

Hít một hơi thật sâu, cô nghiền răng nói: “Để tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh, có thể phẫu thuật trở lại,báo đáp ân tình năm xưa của ông cụ Tần, anh Lục đã không tiếc thân mình, dùng áp lực lớn như vậy ép buộc tôi, giải thoát tôi khỏi nỗi đau quá khứ, vì vậy, tôi vô cùng cảm ơn anh “.

Lời chưa dứt, có cái gì đó chạm nhẹ vào môi cô, tất cả những lời chưa nói hết đều biến mắt giữa môi cô và anh.

Dương Tâm trợn tròn hai mắt, không dám tin nhìn hắn, khuôn mặt tuần tú không ngừng phóng đại trước mắt cô. Người đàn ông khốn khiếp này vậy mà dám hôn cô II Khốn khiếp Lục Gia Bách cười trầm, vươn tay thô bạo bóp chặt cằm cô, buộc cô phải tách hai hàm răng ra.

Trong giây tiếp theo, lưỡi anh khéo léo luồn vào chiếc miệng nhỏ thơm mùi đàn hương của cô và nuốt trọn hương thơm trong đó.

Dương Tâm bối rối, hoàn toàn quên giãy dụa.

Lục Gia Bách có lẽ biết rằng cô sẽ không kháng cự, vì vậy động tác càng kịch liệt hơn.

Không biết qua bao lâu, khi đầu lưỡi truyền đến cảm giác đau nhói và sưng tây, Dương Tâm đột nhiên tỉnh táo lại, giơ cánh tay lên chuẩn bị tát vào mặt anh.

Đồ háo sắc!

Tên khốn khiếp!

Đồ lưu manh!

Không biết xấu hổ!

Cái tát còn chưa rơi xuống, cánh tay của cô đã bị người đàn ông trên người nắm lấy khống chế.

Trong một giây tiếp theo, đôi môi mỏng chặn trên môi cô cũng rút ra, tiếp xúc với không khí trong lành, cô bắt đầu thở gáp.

“Đồ chó chết, anh mau thả tôi ra.”

Lục Gia Bách vươn đầu ngón tay ra vuốt ve đôi môi bị anh làm cho sưng táy lên, khàn giọng nói: “Vừa rồi không phải rất hưởng thụ sao? Sao đột nhiên xù lông lên vậy, phụ nữ các em đều thay đổi nhanh chóng vậy à? “

Khốn khiếp, con mắt chó nào của anh nhìn tháy cô rất hưởng thụ?

Dương Tâm nhẫn nhịn, trong lòng không ngừng tự an ủi: Không sao đâu, cứ coi như bị chó cắn một cái, bị súc vật cắn một cái, chẳng lẽ lại cắn lại?

Sau khi kìm nén cơn tức giận trong bụng, cô dùng ánh mắt giết người nhìn anh chằm chằm, chế nhạo: “Anh dừng lại làm gì?

Thật ra anh còn có thể tiền xa hơn bước nữa, trực tiếp chết trên người tôi.”

“Như vậy thì không được.” Lục Gia Bách cười nhẹ nói: “Thế giới này đẹp đế biết bao, tại sao lại muốn anh chét đi? Hơn nữa bây giờ ta đã tìm được niềm vui lớn nhất trong đời, làm sao có thẻ cứ như vậy chết đi.? “

Nói xong, anh xoay người ngồi dậy, có lẽ động tác quá lớn, lại chạm vào vết thương, đau đến mức khiến anh liên tục thở dốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.