Độc Hậu Ở Trên, Trẫm Ở Dưới

Chương 77: Chương 77: mệt mỏi




Editor: nhuandong

Noãn Noãn sững sờ, không hiểu được nguyên nhân hắn đột nhiên muốn bỏ trốn, đang dọ dự, Long Khê lại nắm chặt tay cô, mang theo cô rời đi.

“Cái đó…” Noãn Noãn vừa muốn mở miệng, ngoài cửa một bạch ảnh chợt lóe đi vào, một tay kéo lấy Noãn Noãn vào trong lòng, dùng tư thế ôm đoạt lấy, lạnh lùng nhìn chằm chằm Long Khê.

“Mộ Dung Thánh Anh!” Môi Long Khê khạc ra bốn chữ lạnh lẽo.

“Noãn Noãn sẽ không đi cùng ngươi, mời điện hạ vẫn nên rời đi ngay!” Mộ Dung Thánh Anh cúi đầu mở miệng, tay nắm tay Noãn Noãn càng thêm chặt.

Noãn Noãn ngoái đầu lại hồ nghi nhìn chằm chằm Mộ Dung Thánh Anh, không hiểu vì sao đột nhiên hắn trở nên kiên trì như vậy. Từ khi gặp hắn, đến hôm qua rời đi, thái độ của hắn vẫn luôn mập mừ, chân mày khóa lại, khiến người nào nhìn lên đều thấy khó xử, không biết hôm nay vì sao hắn lại hiên ngang lẫm liệt đứng ở bên cạnh Noãn Noãn, uy vũ như vậy.

Long Khê mắt sắc tối sầm lại, hồng quang sâu kín ép người không mở mắt ra, Phượng Phiên và Long Cẩm hai lão này hai mươi năm qua quả thật không uổng phí công sức, khi Long Khê tức giận, cũng vẫn có uy nghiêm của Điện hạ Hộ Long điện: “Mộ Dung Thánh Anh, bản điện hạ đi, hiển nhiên sẽ mang theo Noãn Noãn đi, ngươi cho rằng một tên hoàng đế nhỏ nhoi như ngươi có thể ngăn cản bản điện hạ lại?”

Đây là từ khi Noãn Noãn lớn đến như vậy, mới nghe được một câu nói cực kỳ rung động, Mộ Dung Thánh Anh cũng coi là một hoàng đế nhỏ nhoi, vậy Noãn Noãn cô thì là cái gì?

Mộ Dung Thánh Anh cười lạnh: “Điện hạ muốn vương triều Mộ Dung, cũng không dễ dàng như vậy, từ thượng cổ tới nay, mặc dù Hộ Long điện là ngũ quốc đứng đầu, nhưng cũng chỉ có Hộ Long đường của vương triều Mộ Dung coi Hộ Long điện là chủ mà thôi, điện hạ có thể dụ được người khác, không dụ dỗ được trẫm!”

Noãn Noãn bị Mộ Dung Thánh Anh ôm, lần đầu tiên cảm thấy lồng ngực nam nhân sao mà rộng rãi như vậy, vẻ mặt nam nhân sao mà trang nghiêm, tên hoàng đề sói đội lốt cừu này, rốt cuộc làm sói đuôi dài một lần!

Sợi tóc bạch kim tung ra trong không khí, giống như thanh sắt, Long Khê dường như đã vô cùng tức giận: “Có thể có dụ đỗ được hay không, vậy thì đánh một trận phân tranh cao thấp đi!”

Noãn Noãn quay đầu lại nhìn về phía Mộ Dung Thánh Anh, ngược lại cô không tin tưởng Mộ Dung Thánh Anh sẽ thực sự vì cô mà cùng Long Khê đánh một trận. Trước không nói hắn không phải là đối thủ của Long Khê, với tình huống bây giờ, ngoài thành đại quân tiến sát, tâm tư thâm trầm kia, chẳng lẽ còn có thẻ vì một nữ nhân như cô mà đại sự bất thành?

Mộ Dung Thánh Anh chậm rãi buông Noãn Noãn ra, nhỏ giọng nói: “Nàng chờ ta!”

Noãn Noãn sững sờ, không đợi mở miệng, hai người đã chiến thành một đoàng, một hồng một bạch thật là chói mắt.

Noãn Noãn đứng ở một bên, thế nhưng quên mất kéo hai người ra, chỉ vì câu nói kia của Mộ Dung Thánh Anh mà rung động, nhéo nhéo mặt, xác định không phải là nằm mơ, thở một hơi, xông lên một phía trước, đánh thông hai người đánh khó hòa giải.

“Thì ra là Long Khê điện hạ đại danh đỉnh đỉnh võ công chẳng qua cũng là như thế!” Mộ Dung Thánh Anh khom người, thở hổn hển, khóe môi câu, lạnh lùng cười nhạo nói.

Long Khê dù không có hình dáng lên trời xuống đất như trong truyền thuyết kia, nhưng thế nào cũng là chân truyền của Thánh hoàng, tóc bạch kim bồng bềnh, hồng y tay áo, không giống như Mộ Dung Thánh Anh nhếch nhác, lại bởi vì những lời nói này của Mộ Dung Thánh Anh mà đỏ mặt.

Đúng, hắn là Long Khê điện hạ tương lai thừa kế hoàng vị, hắn Long Khê điện hạ ngậm Hộ Long kim quang ra đời, đừng nói là mười chiêu đem phàm phu tục tử này đánh chết ngay tại chỗ, hôm nay người này chẳng những không mất một sợi lông, còn có thể nói những lời cười nhạo hắn như vậy, chính là sự châm chọc lớn nhất!

Noãn Noãn nhanh tới trước hòa giải, kéo Long Khê lại nhỏ giọng nói: “Anh trước cứ đi thôi, hôm nay anh trộm chạy đến, Thánh hoàng nhất định sẽ phái người tới tìm, đến lúc đó phát hiện tôi vẫn còn sống tốt, như vậy…”

Đột nhiên Long Khê cười khổ: “Hôm đó nàng mang theo đội kinh kỳ của Hộ Long điện, làm ra động tĩnh lớn như vậy, nàng cho rằng phụ hoàng ta không biết nàng còn sống hay sao? Sở dĩ không có ai tới lấy mạng nàng, đó cũng bởi vì phụ hoàng ta bế quant u luyện, chưa xuất quan mà thôi!”

Noãn Noãn sững sờ, trong lòng có chút thổn thức, như vậy càng không thể giữ Long Khê lại rồi, vì vậy nói: “Vậy anh mau trở về đi thôi, thấy anh cầu tình thánh hoàng, đã nói không có gì với tôi, đừng có giết tôi rồi!”

Đột nhiên Long Khê vẻ mặt âm trầm nhìn Noãn Noãn: “Nàng thực sự sợ chét? Dám nói ra những lời này?” Nói xong hốc mắt dần đỏ, nước mắt rưng rưng, nhưng không rơi xuống.

Tâm Noãn Noãn cứng lại, không đành lòng nhìn hắn, nhưng cuối cùng vẫn nhỏ giọng nói: “Ai không sợ chết chứ, nhất là loại bị oan uổng cùng anh không có gì, bị giết chết…”

Long Khê giận dữ nhìn cô: “Oan uổng sao? Ta thật sự muốn cùng nàng cao bay xa chạy! Nàng đã nói như vậy, không bằng ngay bây giờ chúng ta bái đường thành thân đi!”

Noãn Noãn giật mình vì sốc, không biết rõ suy nghĩ của Long Khê, chẳng lẽ là cô nói giữa hai người trong sạch, hắn nhất định làm ra chút chuyện sao? Biết rõ ràng cùng dín líu với hắn sẽ chết, cô sẽ không ngu như vậy. Lại nói, cô vốn bị người đả thương một lần, đời này, tuyệt đối không có dũng khí mạo hiểm rơi đầu trong trường yêu!”

Mộ Dung Thánh Anh kéo Noãn Noãn lại: “Điện hạ một mình trở về đi thôi, nếu như điện hạ không muốn nhìn thấy Noãn Noãn bị tổn thương thêm gì nữa!”

Lời này của Mộ Dung Thánh Anh, mặc dù nhẹ, nhưng lại hung hăng bắt được uy hiếp Long Khê, hắn hiển nhiên biết, dựa vào tính khí Long Kỳ, nếu như xuất quan, biết Noãn Noãn còn sống, hơn nữa còn trợ giúp Mộ Dung Thánh Anh phá hư kế hoạch hắn thu phục vương triều Mộ Dung, Noãn Noãn nhất định là phải chết! Võ công của tứ đại đường chủ, dõi mắt thiên hạ không có mấy người có thể chống cự, hắn cũng không thể!

Long Khê cắn cắn môi, lần nữa nhỏ giọng hỏi: “Noãn Noãn, nàng thực sự sẽ không đi theo ta?”

Noãn Noãn nhìn Long Khê, trong đầu đột nhiên hiện lên những ngày hạnh phúc cùng hắn tiêu dao giang hồ. Mặc dù Long Khê là người phiền phức, nhưng khi đó quả thật hai người rất hạnh phúc. Nhưng hôm nay tất cả đã thay đổi, có Thánh hoàng ở đây, có sinh mạng bị uy hiếp, cô đã không cách nào cùng Long Khê có những ngày tháng tiêu dao giang hồ như những ngày đó nữa.

Thấy Noãn Noãn không trả lời, trong lòng Long Khê đã có đáp án, hắn lạnh lùng cười cười, đột nhiên chuyển mắt nhìn về Mộ Dung Thánh Anh, giọng căm giận nói: “Ngươi luôn cùng ta giành, nhưng ngươi nên nhớ, lần này ta nhất đĩnh nf này ta nhất định sẽ đoạt lại những gì ta muốn!”

Một cơn gió mạnh, Long Khê rời đi, chỉ để lại hai người.

“Anh trước kia đoạt lấy vật gì của hắn không?” Noãn Noãn ngoái đầu nhìn về Mộ Dung Thánh Anh.

Mộ Dung Thánh Anh cũng thấy kỳ quái, lắc đầu một cái: “Ta không biết!”

Noãn Noãn thở dài, trong lòng có chút mất mác, cảm thấy vừa rồi như vậy có chút tàn khốc với Long Khê, mặc dù đây là lựa chọn duy nhất của cô.

Noãn Noãn lắc đầu một cái, không thèm nghĩ nữa, ngoái đầu lại nhìn Mộ Dung Thánh Anh một cái, lạnh nhạt nói: “Còn anh nữa, làm sao lại tới? Bây giờ không phải là thời kỳ mấu chốt sao?”

Mộ Dung Thánh Anh thấp mắt nhìn cô: “Ta không muốn lại mất nàng!”

Noãn Noãn sững sờ, hồ nghi theo dõi hắn: “Anh lại muốn lợi dụng tôi? MUốn tôi đi sắc dụ Mộ Dung Thánh Li, để cho anh ta lui binh sao?”

Mộ Dung Thánh Anh cười khổ: “Trí tưởng tượng của nàng thật phong phú!”

“Không phải là phong phú, mà là thực tế, Mộ Dung Thánh Anh một lòng vì nước nhà có lựa chọn như vậy tôi không có gì lạ, chỉ là rất xin lỗi, tôi không muốn giúp anh!” Noãn Noãn lạnh nhạt nói, nhìn sắc trời: “Thời gian đã không còn sớm, tôi đi thôi!”

Mộ Dung Thánh Anh kéo cô lại: “Nàng đi rồi, mẫu hậu ta làm như thế nào?”

Noãn Noãn xoay người lại: “Thì ra anh vẫn luôn biết tôi ở nơi này? HƠn nữa mấy ngày nay tôi làm tất cả đều không lừa gạt được anh?”

Mộ Dung Thánh Anh gật đầu một cái: “Ta vẫn nhìn nàng, cho đến khi Long Khê nói muốn nàng dẫn đi, mới không chịu được hiện thân!”

Noãn Noãn châm chọc nâng khóe môi lên: “Tôi nói nha hoàng hậu, hiện tại cửa thành sắp bị công phá, anh còn có tâm tình ở đây mà nghe lén? Chuyện này thực sự không phù hợp với tính cách của anh nha!”

Mộ Dung Thánh Anh khổ sở cười một tiếng: “Ta chỉ muốn tùy hứng một lần!”

Noãn Noãn thở dài, không biết tiếp theo sẽ như thế nào.

“Độc của mẫu hậu ta, có thể giải sao?” Mộ Dung Thánh Anh nhỏ giọng nói, mâu trung khẽ run lên, tràn ngập hi vọng.

Noãn Noãn cau mày, mặc dù trong lòng oán giận với Mộ Dung Thánh Anh, nhưng mà đối với Như phi bạch y tuyệt sắc này, trong lòng dù sao cũng hơi đồng tình. Hơn nữa tấc tương tư đúng là kỳ độc thiên hạ khó gặp, vì vậy nói thật: “Không nhất định!”

Mộ Dung Thánh Anh thu mắt, yên lặng ngắm nhìn Như phi ngủ say, vẻ mặt nghiêm túc.

Mộ Dung Thánh Anh như vậy Noãn Noãn chưa từng nhìn thấy, ấn tượng trogn đầu về hắn, là bạch y môi đỏ mỏng, nụ cười dịu dàng, còn có mâu trung tính toán.

“Tôi sẽ hết sức!” Không tự chủ, Noãn Noãn mở miệng, nói xong liền hối hận, không phải là muốn rời đi sao.

Gật đầu một cái, ánh mắt Mộ Dung Thánh Anh chứa chan cảm kích.

Noãn Noãn nhìn chằm chằm Mộ Dung Thánh Anh, rất kỳ quái lại không có cảm giác bị người tính kế như lúc trước, Mộ Dung Thánh Anh cho người cảm giác thành thật hơn rất nhiều, từ từ tiếp cận người khác.

“Nhìn cái gì?” Mộ Dung Thánh Anh cúi đầu cười cười, đột nhiên cưng chiều nhìn Noãn Noãn.

Noãn Noãn lắc đầu một cái, nghĩ thầm nhất định mình điên rồi, tính tình một người dễ dàng đổi như vậy sao, chẳng lẽ Mộ Dung Thánh Anh lại đổi mặt nạ sao?

“Anh cứ cười giống như trước đi, chỉ có cười như vậy, mới xứng với mỹ dự(dự:tiếng tăm, danh dự) Lang hoàng đế của anh!” Noãn Noãn liếc hắn một cái, qoay đầu, liếc nhìn bầu trời.

“Lang hoàng đế?” Mộ Dung Thánh Anh chậm rãi nâng khóe môi lên, mắt phát sáng rạng rỡ: “Noãn Noãn cảm thấy trẫm là một con sói sao?”

Noãn Noãn không nhìn hắn, trực tiếp mở miệng: “Hơn nữa là một con sói đội lốt cừu!”

Mộ Dung Thánh Anh cười khẽ: “Thì ra Noãn Noãn vẫn nghĩ trẫm như vậy, không trách được mặc kệ trẫm cười như thế nào với nàng, nàng luôn không cảm kích!”

Noãn Noãn nhẹ nhàng ho một tiếng: “Đó là bởi vì anh cười là cười giả, cười có mục đích, mặc kệ cười như thế nào, là cười không phát ra từ đáy lòng!”

“Thật sap?” Mộ Dung Thánh Anh chợt hiểu sờ sờ mặt: “Vậy từ này về sau, trẫm cười thực với Noãn Noãn thì như thế nào?”

Trong nội tâm Noãn Noãn khẽ động, trực tiếp đi vào phòng ở: “Anh chính là trở về đi thôi, cẩn thận vừa đi tạo cơ hội Mộ Dung Thánh Li tấn công vào hoàng cung!”

Mộ Dung Thánh Anh đứng rất xa, đột nhiên nhỏ giọng nói: “Noãn Noãn, nàng không phải muốn biết ta sẽ không lấy nàng làm điều kiện trao đổi với Mộ Dung Thánh Li, nàng lưu lại sẽ biết!”

Noãn Noãn dừng bước lại.

“Có lẽ nàng không có dung khí ở lại để biết kết quả?” Âm thanh rất mềm rất ấm của nam nhân phía sau lưng.

“Tôi sẽ lưu lại!” Noãn Noãn nhỏ giọng nói, sau đó trực tiếp đi vào phòng đóng cửa phòng.

Không phải là muốn kết quả, chỉ là muốn giải Tấc tương tư! Noãn Noãn muốn tìm lý do cho mình.

Bên ngoài Linh Thứu cung, Mộ Dung Thánh Khuynh tiến lên đón: “Hoàng huynh, huynh…”

Mộ Dung Thánh Anh đứng lại, nhỏ giọng nói: “Thập Nhất, trẫm cũng mệt mỏi, muốn giống như Kim Ưng tiêu sái một lần!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.