Em Chưa Từng Có Ý Định Ngừng Thích Anh

Chương 28: Chương 28: Kiếm được tiền không dễ (2)




Sau khi cởi bỏ lớp đồ dày trên mình ra, Cố Tiểu Khả nằm trên giường, cô đắp chăn lên kín ngực và ngủ ngay lập tức.

Màn hình điện thoại của cô sáng lên như một thói quen, là tin nhắn của Trình Vương với nội dung rất đơn giản. ‘Ngủ ngon’.

Bảy giờ sáng, Cố Tiểu Khả ngủ dậy, cô nhìn điện thoại rồi mỉm cười, hôm qua cô đã quên chúc anh ngủ ngon, vậy mà anh lại gửi tới tin nhắn này, chính là lẽ thường rồi hay sao?

Vươn hai tay lên cao, Cố Tiểu Khả ngáp một cái, nước mắt lăn ra từ khóe mi. Mùa đông chính là khoảng thời gian lười nhất của mỗi người, ai mà muốn chui ra khỏi chăn chứ.

“S… Sao lại thế!?” Cố Tiểu Khả không tin nổi vào mắt mình, cô đưa tay lên dụi mắt liên tục vì sợ mình vẫn đang chưa thực sự tỉnh ngủ. Nhưng không! Vẫn thế!

Cố Tiểu Khả vô thức dựa mình vào ghế, mặt đờ đẫn. Có khi nào đúng vì cô quá vô dụng, cô vậy mà bị tất cả công ty từ chối phỏng vấn chỉ trong một đêm, không có một tia hy vọng nào lóe ra trước mắt cô nữa rồi.

“Khoan đã, bình tĩnh nào!” Cố Tiểu Khả đưa tay lên day hai thái dương vẻ ngẫm nghĩ, sau cùng vẫn tức đến tái mặt. “Trình độ của mình vẫn hơn cả khối người nha!”

Buồn lên buồn xuống cả một buổi sáng. Cố Tiểu Khả đành thở dài cho qua, không có nơi này còn có nơi khác, lo cái gì chứ, cô bây giờ vẫn là nên chuẩn bị thật tốt để gặp Trình Vương.

Mặc chiếc váy quá gối, Cố Tiểu Khả đi đôi bốt treo hai chiếc quả bông nhỏ nhắn, áo khoác ngoài của cô chính là chiếc áo mũ lông thân dài, nhìn ra sao vẫn thấy đáng yêu!

Đứng trước những thỏi son mà cô yêu thích, Cố Tiểu Khả đơn giản lấy ra thỏi son dưỡng. Dù sao cũng là ăn lẩu, son bị lem ra chắc chắn xấu mặt cho xem.

Năm giờ chiều, Cố Tiểu Khả bước ra khỏi nhà, cô nhìn xung quanh chỉ thấy tuyết trắng, trong lòng lại thấy hào hứng mấy phần, cơn lạnh giống như tan biến, thay vào đó là sự hồi hộp và ngại ngùng. Trình Vương sắp đến rồi.

Cô di chuyển mình trên tuyết trắng, từng vết chân in lại trên đó thành từng hình, khu trọ này cô ở từ suốt thời đại học, xung quanh không đông dân cư cho lắm, đôi vợ chồng chủ nhà cũng ở gần cô khiến cô yên tâm hơn khi ở một mình.

“Wow! Bức tường đã trở nên trắng xóa rồi!” Cố Tiểu Khả đi đến thật nhanh nhìn bức tường trước mặt chỉ cao tới ngực mình. Cô khác nào trẻ con, chỉ thích tuyết mà thôi.

Mải chơi một hồi đã lâu mà không thấy Trình Vương đến, cô đưa tay sờ soạng túi áo khoác của mình. “Chết… Điện thoại?”

Cố Tiểu Khả vội chạy vào trong nhà lấy điện thoại ra, đúng là có một cuộc gọi nhỡ của Trình Vương.

Cô nhanh chóng nhấn nút gọi lại cho anh, bỗng tiếng chuông điện thoại phát ra từ đâu khiến lồng ngực cô đập lên mạnh mẽ.

“A…” Cố Tiểu Khả có chút giật mình khi phát hiện ra có hai cánh tay vươn từ phía sau che đi đôi mắt của cô.

Mùi hương từ đôi bàn tay vương vấn chút vị cà phê đậm đặc khiến cô quyến luyến. Người có hương cà phê cô quen biết chỉ có mình anh, Trình Vương!

“Anh đã đứng đâu vậy hả?” Cô vẫn đứng im, anh vẫn che mắt cô.

Một nụ hôn ấm được đặt xuống má hồng của Cố Tiểu Khả khiến cô không nhịn được mà cong khóe môi hạnh phúc. Trình Vương bỏ tay xuống, ôm lấy Cố Tiểu Khả từ phía sau. “Mải nhìn em trêu đùa với tuyết, quên cả thời gian.”

Cố Tiểu Khả xấu hổ, thì ra từ lúc cô bước ra ngoài đến bên bờ tường tuyết thì Trình Vương đã ở đây, anh vậy mà nhìn cô mãi như vậy sao? Cô không biết giấu mặt đi đâu.

Vòng tay to lớn của anh như chắn được khí lạnh, Cố Tiểu Khả cứ mãi đứng im cảm nhận hơi thở từ trên đầu mình của anh.

Anh đi lên phía trước cô, nhìn cô từ trên cao, còn cô phải ngẩng đầu lên mới thấy mặt anh.

Hiếm khi nhìn thấy Trình Vương mặc một chiếc quần âu, giày trắng thể thao, bên trong anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu be, chiếc áo khoác thân dài cùng màu. Nước da của anh bình thường đã trắng, khi phối đồ như vậy lại càng được tôn nên vẻ đẹp nam tính, ôn nhã của một người đàn ông trưởng thành, mái tóc đen của anh được vuốt gọn gàng.

Cố Tiểu Khả lúng túng, cô lại bị vẻ đẹp của anh làm cho mờ mắt rồi.

Anh khẽ cười như đọc được suy nghĩ của cô, anh cầm đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của cô lên đưa lên miệng mình hà hơi nóng. “Đi thôi.”

“Ừm…” Cô gật đầu, sánh vai đi cùng anh.

Đi được một đoạn, Trình Vương nhìn xuống cô lần nữa, ánh mắt hơi cười, anh nắm lấy một bàn tay của cô, cho vào túi áo của mình.

Cố Tiểu Khả thấy vậy chỉ cảm thấy bản thân lâng lâng, cô ngẩng lên nhìn anh, anh vẫn tập trung nhìn về phía trước. Cô rất thích nhìn anh như này, cảm giác giờ đây chỉ có anh làm tâm điểm trong mắt cô mà thôi.

Ngồi vào trong xe liền cảm thấy sự lạnh lẽo tan biến gần hết. Trình Vương với mình sang thắt dây an toàn cho cô, nhân lúc cô không để ý còn hôn trán cô một cái.

“Anh...” Cố Tiểu Khả á khẩu.

“Công việc của em có thuận lợi không?” Anh hỏi cô bằng chất giọng quan tâm, ánh mắt lén nhìn thái độ của cô.

“Còn phải hỏi nữa sao? Kiếm được tiền không dễ! Em bị từ chối hết rồi!” Cố Tiểu Khả bị đụng chạm vào nỗi đau liền bĩu môi.

Trình Vương không trả lời, anh trực tiếp nhếch khóe môi bị che khuất, cứ thế mà rời khỏi đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.