Gia Cát Linh Ẩn

Chương 276: Chương 276: Cho ông chết minh bạch




Thật lâu sau, Sở Kim Triêu mới lên tiếng, giọng ông lạnh băng khiến mấy người Chu gia không ngừng run rẩy:

“Chu thái phó, tội chết, ngũ mã phanh thây, lập tức hành hình! Chu Lâm Quân, một trăm đại bản, lột bỏ chức Thừa tướng, giam vào thiên lao, tù chung thân, bất cứ ai cũng không được thăm non, tịch biên tài sản! Chu Nham, một trăm đại bản, lột bỏ phong hiệu trong quân, biếm làm thứ dân, lưu đày đến biên cương, trọn đời không được quay về Ngân Đô! Quân đội của Chu Nham, để Sở Lăng Thiên tiếp quản!”

“Hoàng thượng…” Chu thái phó thét lên một tiếng, hai mắt tối sầm, ngất đi.

Ngay sau đó, Sở Lăng Thiên cũng cảm giác được cơ thể người trong tay y mềm nhũn, ngất xỉu trong lòng y, “Linh… Linh Thiên Đại tiểu thư! Mau truyền ngự y!”

Gia Cát Linh Ẩn tỉnh lại, bên ngoài đã là buổi tối, vừa mở mắt, nàng liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Sở Lăng Thiên.

“Thất gia, ta bị sao vậy?” Nàng định ngồi dậy, lại cảm thấy không còn sức, “Thất gia, vừa rồi ta nằm mơ, mơ thấy người Chu gia đã nhận lấy trừng phạt.”

Sở Lăng Thiên vuốt ve mặt nàng, “Linh nhi, không phải mơ đâu. Là sự thật, Chu thái phó đã bị ngũ mã phanh thây rồi, Chu Lâm Quân sau khi bị đánh một trăm hèo thì bị giam vào thiên lao, ngày mai Chu Nham sẽ bị lưu đày đến biên cương. Linh nhi, nàng mệt mỏi rồi.” Y ôm chặt nàng, thấy đau trong lòng. Nói phải bảo vệ nàng, lại lần nữa để nàng lâm vào hiểm cảnh.

Gia Cát Linh Ẩn nhìn căn phòng, thật lạ lẫm, “Đây là chỗ nào?”

“Là trong cung, hiện giờ, nàng vẫn là Đại tiểu thư Linh Thiên.”

“Vậy chúng ta về thôi.”

Sở Lăng Thiên gật đầu, căn dặn cung nữ gác cửa báo cho Hoàng thượng, Đại tiểu thư đã tỉnh nên xuất cung trước. Trong bóng đêm, một bóng người lén lút theo sát sau lưng họ, Sở Lăng Thiên dừng bước, Gia Cát Linh Ẩn cảm thấy y có chút khác thường, khẽ nói: “Đến khách điếm Linh Thiên đi.”

Ngự thư phòng, Chu quý phi khóc sướt mướt quỳ gối trước mặt Sở Kim Triêu. Lớp trang điểm trên mặt bị trôi hết, bà đã khóc đến chẳng còn chút sức lực. Khi bà biết biến cố của Chu gia, thì té xỉu tại chỗ, sau khi tỉnh lại liền đến tìm Sở Kim Triêu cầu xin.

“Hoàng thượng, thần thiếp van xin người, thả phụ thân và Nham nhi đi. Thần thiếp cầu người mà! Người xem như nể tình thần thiếp hầu hạ người nhiều năm rồi, thả họ đi!”

“Thả họ?” Sở Kim Triêu cười lạnh, nhìn ra được, ông đang khống chế cơn giận, “Ngươi không thấy bọn chúng phạm nhiều tội, có chết mười lần cũng không đủ bù đắp lại! Trẫm chỉ lấy mạng của gia gia ngươi, chừa đường sống cho Chu Lâm Quân và Chu Nham, đã là niệm tình lắm rồi!”

“Hoàng thượng, cầu xin Hoàng thượng nể mặt hoàng nhi, sau này họ sẽ không dám làm chuyện như vậy nữa đâu.” Chu quý phi ôm chân Sở Kim Triêu, đau khổ cầu xin.

“Chu Tuyết Viện, nếu ngươi còn không thức thời, trẫm sẽ trị tội luôn cả ngươi! Tội của chúng đủ để diệt cửu tộc!”

Chu quý phi ngồi xụi lơ dưới đất, một câu cũng nói không nên lời, chỉ có nức nở. Trong mắt bà tràn ngập phẫn nộ và tuyệt vọng, Đại tiểu thư Linh Thiên, bản cung nhất định không tha cho ngươi! Bản cung muốn ngươi phải chết không toàn thây!

Bà chậm rãi đứng lên, trong mắt ngập tràn oán hận, Chu gia không còn, chỗ dựa vững chắc của bà cũng không còn. Gia gia, phụ thân, Triêu Hoa, Nham nhi, các người hãy yên tâm, bản cung nhất định sẽ báo thù cho các người! Đại tiểu thư Linh Thiên, bản cung và ngươi không đội trời chung!

Gia Cát Linh Ẩn và Sở Lăng Thiên đi đến cửa cung, nàng đột nhiên xoay người, “Thất gia, chúng ta đi thăm Chu Lâm Quân đi.”

“Phụ hoàng hạ lệnh bất cứ ai cũng không được thăm hỏi.”

“Ta có thứ này!” Gia Cát Linh Ẩn lấy ra lệnh bài Hoàng thượng ban cho nàng, “Lệnh bài này có thể tùy lúc gặp Hoàng thượng, đến thiên lao thăm hỏi chắc cũng có thể chứ.”

“Ừ, đi thôi!”

Có lệnh bài của Sở Kim Triêu, hai người thuận lợi vào thiên lao. Chu Lâm Quân bị đánh một trăm hèo, giờ phút này đang thoi thóp, toàn thân không thể động đậy. Nghe được tiếng cửa nhà lao mở ra, cặp mắt trống rỗng của ông lập tức dấy lên ngọn lửa hy vọng, trên mặt hiện lên nụ cười đắc ý, ông biết, hai nữ nhi thân là hậu phi, nhất định sẽ cứu ông ra khỏi đây. Ông bấu víu vào song sắt trước mặt, cố gắng đứng lên.

Ánh sáng bên ngoài chui vào, ánh sáng đột ngột khiến Chu Lâm Quân nhanh chóng nhắm mắt lại, một lát sau mới từ từ mở ra, thấy một nam một nữ đứng trong ánh sáng, trái tim của Chu Lâm Quân nhất thời chìm tới đáy cốc.

“Các ngươi, các ngươi đến làm gì?”

Gia Cát Linh Ẩn nhìn quanh thiên lao, bốn phía là tường đá lộ vẻ lạnh lẽo vô tận, cửa sắt hoen gỉ, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ, là nơi duy nhất có thể nhìn thấy ánh sáng khi mở ra. Trên mặt đất thiên lao trải đầy rơm rạ ẩm ướt.

Nhà lao nhỏ hẹp, việc ăn uống giải quyết vệ sinh của Chu Lâm Quân đều ở bên trong, trong nhà lao tràn ngập mùi hôi thối gay mũi.

Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười, “Đương nhiên là tới thăm ông rồi. Chu thừa tướng, xem ra sống chẳng được bao lâu nữa. Chiều nay, phụ thân của ông đã bị xử tử rồi.”

“Cút…” Chu Lâm Quân nặn ra một chữ, “Cút, bản thừa tướng không muốn thấy ngươi! Ngươi… Ngươi sẽ gặp báo ứng!”

“Ha ha! Báo ứng! Chu Lâm Quân, lúc ông xuống tay với nhà Gia Cát và cửa hiệu Linh Thiên, có nghĩ tới báo ứng không? Lúc xuống tay với dân chúng tay không tấc sắt, ông có từng nghĩ tới báo ứng không? Biết Chu gia tại sao lại biến thành thế này không? Chính là báo ứng!”

“Chuyện của bản thừa tướng và nhà Gia Cát thì có liên quan gì đến ngươi?”Chu Lâm Quân nghe nàng nhắc tới nhà Gia Cát, vẻ mặt hoài nghi.

“Sau khi ông biết thân phận thật sự của ta, thì sẽ hiểu được rốt cục ta có liên quan gì đến nhà Gia Cát!” Gia Cát Linh Ẩn duy trì nụ cười, ”Đêm nay ta đến, chính là muốn nói cho ông biết rốt cục ta là ai! Ông xem cho rõ nhé!” Nói xong, Gia Cát Linh Ẩn chậm rãi kéo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt của mình trước mắt Chu Lâm Quân.

“Là ngươi!” Chu Lâm Quân lảo đảo, miệng hộc máu, giơ tay cố gắng chỉ vào nàng, “Là ngươi… Ha ha, lại có thể là ngươi! Lão phu luôn bị ngươi lừa!”

“Hiện giờ, ông có thể chết minh bạch rồi!”

“Hừ, nha đầu thối tha! Không ngờ lão phu lại rơi vào tay ngươi! Toàn bộ đều do ngươi giăng bẫy, ngươi đúng là độc ác! Sớm biết vậy, lão phu nên trừ khử ngươi trước, cho ngươi đi chầu diêm vương với Gia Cát Chiêm! Lão phu sai vì đã quá xem thường ngươi!”

“Thừa tướng gia, bây giờ ông còn chưa suy nghĩ cẩn thận sao? Không phải ông sai vì đã xem thường ta, mà là lòng dạ ông quá xấu xa! Ác giả ác báo!”

Chu Lâm Quân nhìn Gia Cát Linh Ẩn, nha đầu thối, lão phu nhất định sẽ truyền ra ngoài ngươi chính là Đại tiểu thư Linh Thiên, xem Hoàng thượng trừng phạt ngươi thế nào.

“Thừa tướng gia, ta đoán ông nhất định đang nghĩ, nên để cho càng nhiều người biết được thân phận thật sự của ta, nhưng mà, ông đã hết cơ hội rồi. Hoàng thượng hạ lệnh không cho bất cứ ai thăm ông, không ai thăm, ông chỉ có thể sống với bóng tối và tuyệt vọng vô tận, sống nốt nửa đời còn lại. Đừng hy vọng vào hai nữ nhi của ông, hiện giờ hai người đó đang suy nghĩ làm sao để bảo vệ chính mình.”

Chu Lâm Quân phẫn nộ bấu vào cửa ngục, tay vừa nhúc nhích, gông cùm nặng nề vang lên leng keng, “Tiện nhân, ngươi nhất định sẽ bị báo ứng! Lão phu thành ma cũng không tha cho ngươi!”

“Ta sẽ chờ! Hiện giờ ông thua trong tay ta, làm ma vẫn chẳng phải đối thủ của ta, không tin thì ông tới thử xem.” Thành ma, bản tiểu thư có kinh nghiệm hơn ông nhiều.

“Ngươi chờ đó, ta nhất định để mọi người biết được thân phận thật sự của ngươi!”

“Nếu hai nữ nhi của ông còn nhớ đến thăm ông, đến lúc đó, nhất định phải nói với họ nhé. Bằng không, ta sẽ rất thất vọng.”

Gia Cát Linh Ẩn cười, nụ cười của nàng, khiến Chu Lâm Quân cảm thấy vô cùng sợ hãi. Xiềng xích nặng nề cũng không áp chế được sự bất phục cùng phẫn nộ trong nội tâm ông. Chu gia to như vậy, tích lũy mấy đời, lại có thể bại trong tay một nữ tử. Nữ tử? Đúng, Chu gia vẫn còn hai nữ tử, đều là phi tử của Hoàng thượng. Trong mắt Chu Lâm Quân lóe lên ánh sáng khác thường, Chu gia vẫn không biến mất.

“Thất vương phi, Chu gia còn có Chu quý phi và Thần phi, ngươi chờ đợi sự trả thù của chúng đi.”

Gia Cát Linh Ẩn nhếch môi cười, ra vẻ tỉnh ngộ, “Thừa tướng gia, không cần ông nhắc nhở, ta vẫn nhớ rõ hai người đó. Ông nhất định đừng chết sớm quá nhé, bằng không, sẽ không nhìn thấy được kết cục của họ đâu.”

“Ngươi!” Chu Lâm Quân bỗng nhiên nhìn Sở Lăng Thiên, “Thất điện hạ, ả, ả nhất định là yêu nữ, hưu ả đi! Hưu ả! Ả nhất định sẽ hại chết Thất vương phủ đó.”

Sở Lăng Thiên mắt sáng như đuốc, lạnh lùng nhìn ông.

“Chu Lâm Quân, còn dám vũ nhục vương phi của bản vương, bản vương không ngại dặn dò với cai ngục, mỗi ngày đều chiếu cố ông thật tận tình đó nhé. Linh nhi, đi thôi.”

“Dạ.” Gia Cát Linh Ẩn xoay người, chuẩn bị rời đi lại quay đầu lại, “Thừa tướng gia, ông hẳn nên quý trọng cơ hội lần này đi, bởi vì sau này, ông sẽ không còn được gặp bất cứ ai đâu.”

Chu Lâm Quân ngẩng đầu, trong lòng hoảng sợ, “Ngươi! Ngươi muốn làm gì?” Không ai gặp ông? Không được! Ông vẫn hy vọng Chu Tuyết Viện và Chu Tuyết Tranh có thể tới cứu ông.

Gia Cát Linh Ẩn cười cười, cùng Sở Lăng Thiên ra khỏi thiên lao. Bên ngoài truyền đến tiếng Sở Lăng Thiên dặn dò cai ngục, không cho bất cứ kẻ nào vào thăm. Chu Lâm Quân biết nhất định là cố ý để ông nghe thấy, nàng chính là muốn để ông tuyệt vọng. Yêu nữ này thật độc ác!

“Á!” Ông giật mớ xiềng xích, ngửa mặt lên trời quát lớn. Ông chết cũng không cam tâm. Ông không biết, lúc này còn chưa phải là lúc tuyệt vọng nhất.

Thần cung, Chu quý phi không ngừng đi qua đi lại trước mặt Chu Tuyết Tranh, tóc bà rối tung, không còn bộ dạng của quý phi nữa. Bà không tin Hoàng thượng sẽ thực sự đối với Chu gia như thế, Chu gia tồn tại nhiều đời, bà không thể tin cứ như vậy mà bị hủy trong một lúc. Bà chưa bao giờ nghĩ tới, chuyện ác Chu gia tích tụ mấy đời đã đè sập Chu gia. Bởi vì có Chu gia hậu thuẫn, bà ở hậu cung chẳng sợ hãi, ngay cả Hoàng hậu cũng xem thường, lại sinh hoàng tử, đúng thời điểm đường quan rộng mở, lại đột nhiên gặp phải đả kích như thế. Đại tiểu thư Linh Thiên, hết thảy đều bởi vì ngươi!

Giờ phút này, bà gấp đến độ như kiến bò chảo nóng, ngay cả tiểu hoàng tử khóc lóc cũng không để tâm đến. Thấy Chu Tuyết Tranh bình thường, làm như chẳng có việc gì, bà nổi giận, “Muội mau nghĩ cách đi, còn ngồi đó làm gì? Muội đi cầu xin Hoàng thượng thả phụ thân đi. Chu gia không còn, chúng ta ở trước mặt ả tiện nhân Hoàng hậu kia còn có thể ngẩng đầu sao?”

Chu Tuyết Tranh chậm rãi giương mắt nhìn bà, “Không phải tỷ đã đến cầu xin Hoàng thượng rồi à? Kết quả thế nào? Hiện giờ tỷ mới biết tầm quan trọng của Chu gia? Nếu tỷ quản lý tốt Triêu Hoa, nó sẽ đi trêu chọc Đại tiểu thư Linh Thiên? Nếu lúc nào tỷ cũng ghi nhớ câu cây to đón gió, thì nên khuyên nhủ cha và Nham nhi thận trọng từ lời nói đến việc làm. Mà tỷ lại làm cái gì? Dung túng họ, hết lần này đến lần khác khiêu chiến giới hạn của Hoàng hậu, Chu gia biến thành như vậy, trách nhiệm của tỷ là lớn nhất!”

Hết chương 276

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.