Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 443: Chương 443: IQ không đủ cao




“Hừ, đây là cậu đang khoe khoang với tôi, cậu cao hơn tôi à?!”

“Tôi đâu có...”

“IQ thấp thì cao to có ích gì?” Hữu Hữu không vui nhíu mày.

Tiểu Dịch Thần bị rối loạn trận tuyến, tay chân luống cuống giải thích: “Tôi không chê bai vóc người của cậu, cậu đừng hiểu lầm nha. Hơn nữa tôi cũng không ngốc.”

“Cậu không ngốc sao?” Khóe môi Hữu Hữu cong lên thành nụ cười: “Vậy cậu nói cho tôi biết, 1+2+3+4+5+6 bằng bao bao nhiêu? Năm giây cho tôi đáp án.”

Tiểu Dịch Thần không kịp kháng nghị, vội vã xóe hai bàn tay bàn tay núc thịt, đếm ngón tay.

Dáng vẻ nghiêm túc, giành giật từng giây.

“Đã hết giờ, đáp án?”

“20 đúng không?” Tiểu Dịch Thần bị con số làm đầu óc quay cuồng, cậu ghét nhất là làm toán.

“21! Ngu ngốc!”

“Không được nói tôi ngốc...”

Cái miệng nhỏ của Tiểu Dịch Thần dẩu lên, lòng tự tôn bị đả kích nghiêm trong, thấy hơi tủi thân!

Cậu dốc hết sức bảo vệ em trai, nhưng em trai lại chê bai cậu, hơn nữa, hình như còn không thích cậu!

Nhưng cậu rất thích em trai mà...

Không còn vẻ lạnh lùng kiêu căng khi cậu ở với người khác, đứng trước mặt Tiểu Hữu Hữu, cậu như một anh trai vụng về, chưa từng dỗ dành bất kì ai, nhưng ánh mắt cậu nhìn Hữu Hữu rất dịu dàng, bởi vì bị hiểu lầm mà lo lắng không yên!

“Cậu hại tôi và mẹ tách ra, tôi không muốn để ý đến cậu!”

Hữu Hữu vừa nghĩ tới việc không thấy bóng dáng mẹ đâu, trong lòng vô cùng thấp thỏm, bởi vậy tùy hứng nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý cậu.

“Xin lỗi, không phải tôi cố ý, tôi không biết đó là mẹ cậu...”

“Đó cũng là mẹ cậu, cậu không biết à?” Hữu Hữu lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu, môi mỏng mở ra: “Mộ Dịch Thần, cô ấy mới là mẹ ruột của cậu, cậu nhớ kĩ cho tôi.”

“Cô ấy...là mẹ ruột của tôi?” Tiểu Dịch Thần bối rối!

Ban đầu cậu chỉ biết, Vân Thiên Hữu là em trai ruột của cậu, bởi vì huyết mạch không lừa được người!

Trên thế gian làm sao có thể có một đứa trẻ có ngoại hình giống cậu đến vậy?

Trong huyết mạch chảy cùng dòng máu, bởi vậy đối với em trai này, cậu có sự cảm ứng khó nói!

Từ khi cậu có nhận thức, đã có rồi!

Bình thường cậu hay mơ, trong giấc mơ, có một đứa trẻ nét mặt giống cậu, đi ở đằng trước, còn cậu ở đằng sau liều mạng đuổi theo.

Dần dần, khi lớn lên, cậu thường xuyên cảm thấy tim bất chợt đập nhanh, thậm chí là đau lòng, có đôi khi hô hấp cũng sẽ dồn dập, không hề báo trước ngất đi.

Đối với bệnh tình của cậu, các chuyên gia đều bó tay chịu trói, vì cậu làm một loạt kiểm tra cũng đều cho thấy cơ thể của cậu rất khỏe mạnh, không bất kì chứng bệnh nguy hiểm nào.

Không có chút manh mối.

Nhưng bệnh tình này không dừng phát tác, thường xuyên bất thình lình mà phát tác ra!

Theo số tuổi lớn dần, trong giấc mơ, dường như linh hồn của cậu bám vào cậu bé kia, bất kể là vui giận yêu ghét, thậm chí là ốm đau, cũng đều cảm nhận được!

Cậu dần hiểu rõ, đại khái đó chính là do huyết mạch ràng buộc!

Cho nên lần đầu tiên nhìn thấy Vân Thiên Hữu, cậu không hề có bất cứ nghi ngờ nào về thân phận của cậu bé này, lập tức kết luận, đây là em trai của cậu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.