Giăng Bẩy Bắt Cháu Dâu

Chương 9: Chương 9: Đừng mập mờ như thế chứ ?




7h30 sáng có mặt tại công tyvới đôi mắt đen thui đúng kiểu gấu trúc, nó vô tình lê bước thật chậm vào côngty để khỏi phải đụng người này người kia mà ngã vì mắt sưng phù nhưng dưới conmắt mọi người thì nó cố ý đi hù ma từng người một đây mà. Sau khi đưa đơn xinnghỉ cho trưởng phòng Lạc, nó quay trở về nhà, nhưng chán cảnh về nhà lại bị catụng bài ca con gái thế là nó quay đầu xe trở về bến sông Trường Vân, ngồi hónggió. Vừa ngồi chưa được 30 phút thì tiếng chuông máy nhắn tin réo rắt gọi, thìra Nhật Nam đang tìm nó. Vừa mới nói địa điểm nó đang ở thì chưa đầy 15 phútsau Nhật Nam đã có mặt tại bến sông Trường Vân và ngồi bên cạnh

“Mắt em sưng hết rồi kìa” NhậtNam lo lắng hỏi

“Đêm qua em mất ngủ” nó rầunão nói trong buồn khổ

“Em ngồi yên đây chờ anh mộtlát, đừng đi đâu nhé chút xíu anh sẽ quay lại ngay” Nhật Nam dứt khoát đứng dậyvỗ nhẹ lên vai nó như muốn làm nó yên tâm là tí nữa anh ấy quay lại

“Uh, ờ….vậy em chờ”

15 phút sau, Nhật Nam quay lạivới hai quả trứng gà luộc còn nóng hổi, vội vàng bóc vỏ hai quả rồi cứ thế cầmhai trứng mà lăn qua lăn lại trên hai con mắt sưng húp của nó. Nó thì vô vô tưtư mà cứ hưởng thụ sự chăm sóc ít ỏi từ phía Nhật Nam mà đâu có biết rằng ở đằngsau lưng Quốc Bảo cũng đang đau lòng nắm chặt túi trứng gà đã luộc trong taynhìn cảnh Nhật Nam đang chăm sóc cẩn thận cho cái cô gái ngốc ơi là ngốc. Mớicó chút xíu chuyện đã vội vàng xin nghỉ.

Chuyện là vào tới công ty QuốcBảo liền tìm cô tính hỏi xem về nhà có bị la nhiều không, nhưng lại được nhận mộtlá đơn xin nghỉ việc của cô. Sau đó là màn kể lể thêm mắm thêm muối của cảphòng thư kí mà khiến cho anh nhộn nhạo hết cả ruột gan, như có kiến bò trong bụngkhông thể ngồi yên nhìn, liền xách xe chạy mấy vòng thành phố tìm kím cô nàngngốc nghếch của anh. Ngay cả nhà của cô, anh cũng lần tới nhưng được tin là côchưa về, điện thoại cho cô thì không liên lạc được lòng anh như có nút thắt đếntức chết mà vẫn không thôi tìm cô nàng ngốc xít này. Mãi sau khi chạy ngang quabến Trường Vân thì thấy cô ngồi một mình, đang định sang gọi cô thì bỗng nhớ rahồi nảy thư kí Hân bảo mắt cô sưng phù hết lên, nên liền chạy đến hiệu thuốc gầnđó hỏi mua thuốc giảm sưng, thế là bị bà cô bán thuốc bày ra cái vụ luộc trứnggà lăn mắt sẽ bớt sưng. Khó khăn lắm mới mua được 10 trứng, vì thực anh khônghiểu bao nhiêu mới đủ nên cứ mua dư còn hơn thiếu, vất vả lắm anh mới buộc đượcbà đang nướng khoai gần đó hạ hết khoai xuống lấy than luộc chín 10 trứng kia.Sau đó quăng một đống tiền coi như đền bù số khoai hồi nảy, mà anh có hiểu đượcvới số tiền đó không chỉ có thể mua hết cả xe nướng khoai mà còn có thể dư ralàm việc khác. Nhưng khi vừa về thì lại thấy Nhật Nam đang tận tình lăn trứngcho cô nàng ngơ ngơ của mình. Hậm hực đến phát điên lên, anh quay trở lại xe vàquăng luôn bọc trứng qua ghế sau, ngồi nhìn vô lăng như muốn ăn tươi nuốt sống.Chưa đầy 2 phút, anh hầm hầm rời khỏi xe đi thẳng đến chỗ của cô rồi gây ratình trạng thế này

“ Khánh BVS, cô làm gì ở đây? sao không về làm việc?” tiếng Quốc Bảo khó kìm được sự nóng giận, ngay cả haichân mày cũng cau lại với nhau, trông rất khó coi. Như cảm nhận được sát khí lạnhlẽo phía sau mình, nó vội vàng quay lại mặc kệ hai quả trứng đang di chuyểntrên mặt

“Tôi….. tôi….” Nó ấp úng cứnhư đang bị bắt gian tại trận, nhưng thấy có vẻ không đúng liền mau miệng trả lời“Tôi xin nghỉ rồi”

“Ai phê duyệt cho cô nghỉ hả?” mắt Quốc Bảo vẫn hằn lên sự giận dữ

“Tôi….tôi…” nó bí từ dùngcho mình chưa kịp tìm từ điền vào thì Quốc Bảo tiếp tục nói

“ Trở về công ty ngay tức khắccho tôi”

“Nhưng….”

“Không nhưng nhị gì hết, đứnglên, đi theo tôi mau lên”

Nó như có phản xạ điều kiệnmỗi khi tổng giám đốc có yêu cầu gì là lập tức phải thi hành ngay, bệnh nghềnghiệp ấy mà. Nó đứng phắt dậy nhưng vẫn còn gì đó chưa thông nên cứ đứng ì rađó, thế là Quốc Bảo liền đi đến nắm lấy cánh tay nó trực tiếp kéo về xe. Nhưngvừa đi được vài bước thì Nhật Nam cũng lên tiếng

“Anh !….cô ấy…..”

“Cậu về nhà cho tôi, ngàymai chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện” Quốc Bảo nói nhanh nhưng không quay lạinhìn Nhật Nam lấy một lần mà trực tiếp nhấn nó vào trong xe rồi, cứ thế mà chạymất.

15 phút sau

“ Ah, đây không phải là đườngvề công ty, chúng ta đang đi đâu?” nó thắc mắc quay sang dò hỏi Quốc Bảo đangtrong tình trạng đống than vừa mới ngui lửa nhưng còn rất nóng, có thể bùngcháy bất cứ khi nào

“Đi về nhà tôi” Quốc Bảokhông nhìn nó mà vẫn tiếp tục lái xe

“ Tại sao phải về nhà anh?Chúng ta đâu có làm việc ở đó ? Mà xe tôi còn để ở bến Trường Vân nữa đó ai dắtvề đây?” quá thắc mắc nên nó hỏi một hơi không kịp nghĩ mình vừa nói gì luôn

“Nói nhiều, cô ngoan ngoãnngồi yên đi, chút về nhà tôi sẽ tính sổ cô về dụ tự ý xin nghỉ việc đi ra ngoàimà không có sự cho phép của tôi”

Nhìn vẻ mặt giận đùng đùng củaQuốc Bảo mà nó chẳng muốn lý sự tiếp, chỉ kịp chề môi rất ít, rất ít thôi sauđó lại ngoan ngoãn ngồi xe về nhà Quốc Bảo. Về tới nhà thì trông thấy lão ôngđang ra sức múa may mấy bài quyền rất ung dung trước sân. Vừa trông thấy xecháu trai về liền niềm nở ra đón, nhưng vừa xuống xe là thấy hai người một ngườikhuôn mặt như đeo cả tấn đá, nhăn nhó đến khó coi, người còn lại mắt thì vẫnthâm quần hai con mắt thì có vẻ hơi sưng sưng. Thấy vậy liền lên tiếng chào trước

“Chào hai đứa, sao trông haiđứa cứ như một con gấu trúc đi cạnh con hocky vậy? Chuyện gì vậy ?” lão ông tựcười thưởng cho sự liên tưởng kì cục của mình

“Ông à…. Hix” vừa nhìn thấylão ông là nó không kìm được lòng đau sót nhớ tới lời của ông nội bảo là phải gặpmặt gia đình bên này. Haiz gặp để làm gì cơ chứ, đâu có gì to tát đâu. Nó giannan cố nặn ra tí nước mắt thương hại để tí có gì dễ nói chuyện, nhưng mắt đauquá nặn mãi không ra giọt nào. Nên giả đò đổi luôn chiến thuật là im lặng nốichân theo Quốc Bảo vào nhà, cứ cho lão ông tò mò gặn hỏi hãy trả lời, như thế sẽdễ thuyết phục hơn

“Ấy, chuyện gì thế, thằngcháu hư hỏng của ông nó đánh cháu à?” lão ông nối gót theo vào trong nhà ra sứchỏi.

30 phút sau, dưới sự tò mòngang ngửa con sò của lão ông, nó cũng lôi hết mọi uất ức từ suốt đêm qua cho tớigiờ, mang luôn mấy cái yêu cầu rất ư là kì cụt kia nói nốt. Rồi sau đó chờ đợiý kiến của lão ông. Dù biết lão ông này tính hơi kì cục nhưng mà kì cục đến mứcsau khi nghe kể xong liền cứ thế ôm bụng cười khoái chí trong khi nó đã vậndùng tất cả những từ đau khổ nhất mà nó biết ra miêu tả tình cảnh của mình, thìphải nói lão ông này cũng ít nhiều bị biến thái.

“Đúng đúng, ông nội cháunghĩ đúng lắm, phải gặp mặt chứ. Nếu cần thiết nhà ông sẽ chịu toàn bộ tráchnhiệm” lão ông cố gắng nói từng câu trong tiếng cười vẫn còn chưa dứt hẳn

“Cháu có bảo là chịu tráchnhiệm gì cơ chứ, chỉ là cháu nhờ ông giải thích dùm sự trong sạch cho cháu,cháu đã nói đến khô cả cổ rồi thế nên ông chỉ cần khẳng định lại là cháu bị tuộtmáu nên ngủ nhờ một đêm thế thôi ạ” nó cố sửa lại mấy lời mà lão ông này cao hứngthốt ra khi nảy, nếu cứ để lão ông này nói tùy tiện thể nào nó cũng có chuyệnto.

“Cháu yên tâm, không chỉ cóông mà cả Quốc Bảo cũng sẽ đến nhận lỗi” lão ông ra vẻ chắc chắn về điều đó

“Nhận lỗi là sao? Ông chỉ cầnđến giải thích đơn giản rồi về là được mà” nó xoay sang lão ông mà thắc mắc chỉnhlại câu nói đầy ý niệm gian xảo, nhưng có vẻ không biến chuyển nó liền quaysang Quốc Bảo nhờ cứu viện “ Anh Quốc Bảo, anh nói gì đi chứ, anh đâu có làm gìsai với tôi mà phải đi nhận lỗi với nhận trách nhiệm đúng không?”

“Đúng là tôi không có làm gìsai với cô, nhưng lại làm sai với gia đình cô khi cho cô ngủ nhờ mà không xin phéphộ. Chắc họ lo lắng lắm vì thế tất nhiên là phải đi xin lỗi” Quốc Bảo ra điềusuy nghĩ. Sau đó như nhớ ra điều gì liền nói tiếp bỏ mặc nó đang thất vọng tràntrề đúng là không thể tin vào hai ông cháu nhà này giúp đỡ mà.

“ Tôi sẽ giúp cô giải quyếthiểu lầm này, nhưng việc cô tự ý nộp đơn nghỉ làm khi chưa có sự cho phép củatôi, tôi sẽ tính sổ cô sau cứ chờ đó” nói xong liền cầm ly nước uống một hơi cạnsạch rồi dằn mạnh ly nước xuống bàn, khiến nó giật bắn cả mình. Rồi hai ôngcháu nhìn nhau gật đầu ra điều đồng ý với cách suy nghĩ của nhau, sau đó đứng dậybỏ đi ai làm việc nấy bỏ nó lại cũng nỗi đau mang tên oan ức.

3h chiều, nó đang nằm vất vưởngở sofa trên lầu xem ca nhạc thì ở dưới nhà cuộc họp kín không có sự góp mặt củanó bao gồm 2 bên: bên A là nhà nó bao gồm ông bà nội, ba mẹ nó, thím ba và côút. Bên B là lão ông và Quốc Bảo. Thay vì là căng thẳng như dây đàn thì bên dướilại vô cùng vui vẻ, tiếng ly tách cụng nhau nghe vui như đang nhậu tiệc lớn gìđó. Mặc dù lúc đầu nó cũng tham gia vào với mong muốn cản bớt những câu nói quaư là dễ hiểu lầm của lão ông nhưng vừa mới tiếp được dăm ba câu là bị ông nộichính thức đuổi lên nhà. Đơn giản là vầy

“ Hôm nay tôi dẫn thằng cháucủa tôi, thật sự đến xin lỗi gia đình vì việc đáng tiếc xảy ra hôm trước vàongày mừng thọ lần thứ 99 của tôi” lão ông lên tiếng nói trước ánh mắt không tincủa cả gia đình là lão ông này đã 99 tuổi

“Ý ông nội anh Quốc Bảo nóilà muốn giải thích rõ hôm đó tại sao cháu lại phải ngủ nhờ nhà ông đấy mọi người”nó nhanh nhẹn giải thích lại câu nói mù mờ đến mức không thể mù mờ hơn

“Vâng ! Gia đình chúng tôitheo quan điểm xưa, nên việc cháu gái ngủ đêm ở ngoài đúng là không được chophép” tiếng ông nội lãnh đạm đáp lại hết sức uy nghiêm mà phong độ nhưng cũngkhông quên liếc cô cháu gái không biết phép tắc cứ nhảy xồm xồm vào nói chuyệncùng người lớn.

“ Vâng, tôi hiểu được tâm ýcủa gia đình, tôi cũng rất coi trọng gia đình gia giáo nề nếp. Mặc dù tôi sinhsống ở nước ngoài cũng gần nữa đời, nhưng vẫn luôn nghĩ rằng nề nếp gia giáo củangười Việt mình trong thời buổi này vẫn còn phù hợp lắm” vừa nói vừa nhấp giọngbằng chén trà tuyệt ngon của ông nội trong khi nó lại gật gù coi như tạm chấpnhận chưa ảnh hưởng tới mình, sau đó lại tiếp tục nói “ Thế nên, tôi mới đicùng thằng cháu nội của mình đến đây xin lỗi và bày tỏ quan điểm là sẽ chịutrách nhiệm hết tất cả, nếu như gia đình có bất cứ yêu cầu gì”

“Phụt” nó như mún phun gần hếtngụm trà trong miệng ra khi nghe hết câu nói của lão ông, nhưng lại kịp nuốtngược vào trong dẫn đến tình trạng ho sặc sụa, vội vội vàng vàng khoác tay nói

“ Không phải, không phải, ýông nội anh Quốc Bảo nói là sẽ chịu trách nhiệm vì việc nhờ cháu thổi vài cây nếnmà không ngờ cháu bị tuột máu ấy mà. Ý là vậy đó mọi người” nó cố giải thíchnhưng càng nói giọng càng nhỏ khi lúc này không chỉ ông nội mà ngay cả ba mẹ,thím ba, cô út và cả Quốc Bảo cũng đang nhìn nó hết sức bất mãn. Sau đó kếtthúc là nó bị ông nội đuổi thẳng lên lầu, không cho tham gia vào hội nghị đó nữa.Mặcdù chẳng biết hội nghị bàn bạc việc như thế nào, nhưng kết quả thì có phần hơisáng lạn khi nó lại được cho phép tiếp tục đi làm, còn chuyện ngủ qua đêm bênngoài về sau cũng không nhắc tới nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.