Giăng Bẩy Bắt Cháu Dâu

Chương 7: Chương 7: Với anh em vẫn là cô bé ^^




Thoắt chốc là tới cuối tuần,mặc dù được làm việc với một tổng giám đốc Quốc Bảo hay gọi rườm rà là tổnggiám đốc Bảo Bửu Bối là người đẹp trai như soái ca trong ngôn tình Trung Quốc,thân thiện vui vẻ đến mức đáng mơ tưởng của Hàn Quốc nhưng khi vào làm việc rồithì đám thư kí như nó cứ phải gọi là mang tên lửa mà làm việc. Vất vả hết cả 1tuần cứ nghĩ rằng sẽ được ngủ bù sau những ngày vất vả thì tiếng thím ba trongtrẻo luồn lách vào trong tiềm thức lôi nó dậy chuẩn bị cho buổi tối đi xem mắt.Đúng 7h tối nó đã chỉnh chu có mặt trước cửa một nhà hàng vô cùng sang trọng,dưới sự hộ tống của anh họ Khắc Huy. Bước chân vào nhà hàng rồi mà nó cứ nghĩ rằngđây chắc thiên đường hoặc kì quan thế giới thu nhỏ rồi, mọi thứ đều lung linh lộnglẫy đến khó kìm lòng, nó còn không nghĩ được rằng trong thành phố của nó có cáinhà hàng đẹp ngất trời như vậy nhìn bên ngoài thì giản đơn nhưng bên trong là mộtthế giới hoàn toàn khác. Từ bên trong nhìn ra ngoài dù cũng chỉ là cảnh cũnhưng mọi thứ lại lung linh tráng lệ đến khó tả, lúc đó nó thầm ca thán đúng làđứng ở góc độ dân tư sản là một thế giới khác, từ góc độ người thuần dân làmcông như nó là một thế giới khác. Lóng ngóng như vịt xiêm bơi lộn vào thiên đườngcó hàng tá con thiên nga đang nhâm nhi rượu vang, nó thoáng sợ hãi, nhưng vị thầnchiếu mệnh của nó đã đứng lên ra hiệu với nó, lòng nó phấn khởi như mở cờ.

“Lần đầu tiên đến đây phảikhông?” tiếng Nhật Nam nhỏ nhẹ hỏi nó

“Vâng, ở đây đẹp quá” sắc mặtnó hớn hở như trẻ nhỏ được dẫn vào công viên trò chơi

“Ở đây thức ăn rất ngon, lạigiữ được khẩu vị đúng phong cách Châu Âu, nên anh rất thích. Vì chờ các đầu bếpchuẩn bị cầu kì nên anh đã gọi sẵn món ăn, em không phiền chứ?” Nhật Nam ra vẻhài lòng về nhà hàng này

“ À không, anh gọi là đúngrồi” nó gượng gạo đáp lại vẻ lịch thiệp của Nhật Nam

Cứ thế bữa tối của nó trảiqua trong sự lịch thiệp của Nhật Nam nhưng lại trong sự xa lạ của nó vì mọi thứdường như quá lạ lẫm so với cái vẻ gần gũi trong cách ăn uống của người ViệtNam. Giống như thế này

“ Ấy em đừng uống nhiều rượuvang như thế, sẽ no và còn say nữa đấy, chỉ nhấp môi lấy vị khi ăn món ăn thôi”Nhật Nam vui vẻ giải thích cho sự hậu đậu của nó

“…..”

“Cái dao đó em đã cắt thịt rồithì dùng dao này để cắt cá này, như vậy sẽ không phá vỡ vị món ăn” Nhật Nam vẫncười tươi giúp nó chọn dao

“…”

“ Em nên uống một ngụm nướctrắng trước khi ăn món tráng miệng, vì như thế sẽ làm tan vị nồng của món ănchính và dễ cảm nhận được hết vị ngon và ngọt của món tráng miệng” Nhật Nam từtốn đưa ly nước lọc cho nó.

Mặc dù nó vẫn bị cái phongcách ăn uống rất Châu Âu đó mê hoặc nhưng nó rườm rà và quá nhiều quy tắc nênngoài việc làm theo hướng dẫn của Nhật Nam thì nó chẳng cảm nhận được vị gì củacác món ăn cả. Nào là nói vị thịt rất vừa ăn nhưng nó cảm thấy rất nhạt, vị cárất thanh còn nó thì thấy chẳng khác gì miếng cá sống có ít tương trang tríxung quanh, được cái bánh ngọt tráng miệng là coi như tạm được nhưng bé xíu, vừavài muỗng đã hết sạch. Cứ thế mà cầu cầu kì kì cũng ngốn hết 2 tiếng cho một buổitối mà bụng thì vẫn như là trống rỗng. Mặc dù Nhật Nam vẫn có ý muốn dẫn nó điđâu nó hóng gió nói chuyện phiếm nhưng nó vẫn nhất quyết đòi về với suy nghĩ rấtchi là vĩ mô là còn 1 tiếng nữa để nó nhét gì đó vào bụng để về nhà trước 10h,chỉ vì sau lần về nhà quá trễ đó mà cả gia đình quyết định ra sắc lệnh cấm nóđi đêm quá 10 giờ, nếu không sẽ bị cấm túc luôn.

“Em thật không cần anh đưa vềchứ?” tiếng Nhật Nam bối rối hỏi nó

“Vâng, em có thể về được, emchỉ cần ra đằng kia là anh họ em đến đón ngay, anh ấy đã dặn là phải để anh ấyđưa về mới được. Anh thông cảm nhé, bữa khác chúng ta sẽ đi chơi nhiều hơn” nócố lấy Khắc Huy ra làm bia đỡ đạn

“Nếu em nói vậy thì anh vềtrước nhé, nhưng chừng nào về đến nhà thì gọi báo cho anh, em biết số điện thoạicủa anh rồi mà phải không?” Nhật Nam nháy mắt đầy tinh nghịch với nó làm nó nhưlâng lâng chín tầng mây, người đã đẹp mà còn dễ thương nữa hệ miễn dịch của nótất nhiên là vỡ tan tành.

Sau khi bánh xe Nhật Nam lănđi thì nó cũng tự chấm điểm cho buổi ăn tối mình là chín điểm nếu bỏ qua cáikhâu ăn uống không có chút kiến thức nào của mình. Sau đó chưa đầy 15 phút saunó đã có mặt tại một quán ăn khuya khác, mặc dù nếu so sánh cái nhà hàng lúc nảyvới cái quán ăn bây giờ thì nó thích cái nhà hàng kia hơn, nhưng thứ nó cần lạichính là cái quán cóc này vừa no vừa không nhiều quy định trong ăn uống. Bởiquy tắc trong ăn uống của nó chỉ có một là no là thoải mái là được vì thế khôngcần câu nệ mình đang ăn diện sang trọng mà cứ ăn oẳn tù tì 3 bát hoành thánh, rồivỗ bụng một cách đắc ý. Toanh đứng dậy ra về thì nó bắt gặp một người hết sức là quen thuộc, cái nhân ảnh ấy, cái giọngnói nửa đùa cợt nữa châm biếm đang từ từ tiến vào

“Lại gặp cô rồi - Khánh BVS,chúng ta có duyên nhỉ?” hắn lên tiếng vui vẻ chào nó, nhưng sao nó nghe cứ nhưđang rêu rao cái nicknem đáng rủa đó ở khắp mọi nơi thế không biết

“Tổng giám đốc, sếp cũng điăn khuya à?” nó tò mò hỏi

“ Tôi không hay ăn khuya, chỉghé ngang mua cho lão thái gia đang than đói ở nhà. Mà này sau này gặp tôi ởngoài đường đừng gọi tổng giám đốc này nọ nữa, cô không định rêu rao khoekhoang với mọi người là cô quen một tổng giám đốc đấy chứ? Cứ kêu tên bình thườngđi gọi là Quốc Bảo hay là anh Bảo Bảo cũng được, tôi không ngại đâu.” Vừa nói lạivừa nhìn nó theo đủ thứ ánh mắt biểu cảm theo đúng từng câu nói đầy ẩn ý.

“ Vâng thưa sếp, tôi sẽ gọisếp là Quốc Bảo nên cũng cảm phiền sếp gọi tôi là Khánh Băng ở những nơi đôngngười như thế này, được chứ ạ ?” nó cố mở tròn mắt ngây thơ chờ câu trả lời củatên tổng giám đốc này

“Phê chuẩn ở nơi đông người,nhưng ở chỗ khác tôi vẫn gọi Khánh BVS vì tôi thích” vừa nói vừa đắc ý cười cợtcái biệt danh mà tên tổng giám đốc này không hiểu lý do tại sao lại biết rõràng tường tận thế không biết. Mặc dù nhiều lần nó vô cùng thắc mắc không lẽtên tổng giám đốc này biết tiên tri hay gia đình nó có nội gián nhưng nghĩ tớinghĩ lui thì nó vẫn thấy không đúng vì thế quy cho là trùng hợp ngẫu nhiên.

Thấy nó im lặng mãi suy nghĩnên Quốc Bảo lên tiếng nói luôn “ Im lặng là đồng ý, thôi coi như chuyện này giảiquyết xong.” Sau đó cười cười bước đến bên bàn chế biến chỉ trỏ các món ăn mộthồi lại bỗng nhiên quay lại nhìn nó với vẻ tò mò hỏi

“ Cô thích ăn hoành thánh thịt,hoành thánh cá hay hoành thánh hải sản,loại cay hay không cay loại nào?”

“Tôi ăn no rồi, không ăn nữa”nó thật thà trả lời

“Cô no rồi có liên quan gì đếntôi” hắn vẫn dán mắt vào một lô các món hoành thánh

“Chứ sao anh hỏi tôi thíchăn loại nào, chẳng phải đó là ý anh muốn mời tôi ăn nữa sao?” nó hậm hực trướckiểu ông nói gà bà trả lời vịt mô tê một hồi là nó cũng bị châm biếm đến tức chếtah.

“ À thì ra là cô hiểu nhưvậy. Tôi thấy lão thái gia nhà tôi rất thân thiết với cô nên tôi nghĩ chắc cô sẽchọn được món hoành thánh mà lão thái gia đó thích” vừa nói Quốc Bảo vừa quaysang nó chờ đợi câu trả lời thích hợp

“Hả” nó thật không hiểu nó vớilão ông đó thân thiết ở chỗ nào, mới gặp lão ông đó có 1 lần mà lần đó còn cướptrên tay nó hai tô hủ tiếu, nếu miễn cưỡng thì có thể nói là có tiếp xúc gặp mặt,còn lão ông đó thích ăn gì thì có trời mới biết, anh là cháu trai mà không biếtcòn chạy đi hỏi người ngoài đường là nó. Bỗng nhiên một dòng chữ chạy ngang quacặp mắt sáng rỡ của nó “anh hùng trả thù mười năm chưa muộn” khiến nó nhếch miệngcười vô cùng gian sảo sau đó chậm trãi bước đến bên bàn chế biến chỉ trò một lômột lố các món hoành thánh. Đặc biết kết thúc một câu “Tất cả các món đều làmthanh đạm, không cay, không mặn và không được chua” nó cười thầm trong bụng vìcái ý nghĩ sáng suốt này vì lần trước chẳng phải lão ông ăn hủ tiếu cho gia vịrất đậm đó sao lần này lạt lẽo như thế chắc ấm ức không ít với lại nếu có bị tráchmóc thì tên cháu trai này sẽ lãnh chứ không phải nó. Đúng là một mũi tên trúngnhiều đích khiến nó bỗng không nhịn được mà cười thành tiếng.

Về tới nhà là đồng hồ điểmđúng 10h, nó thầm cười mãn nguyện rồi sau đó lại phải tốn thêm 1 tiếng nữa chỉđể tường thuật lại diễn biến của buổi tối với Nhật Nam. Mặc dù hết 45 phút nókhen ngợi cái nhà hàng quá ư là sang trọng còn 15 phút cuối nó ậm ừ kể sơ lượccuộc nói chuyện và tất nhiên nó cũng giấu nhẹm lun 1 tiếng ở quán hoành thánh.Nằm trên giường lúc 11h nó bỗng nghịch điện thoại rồi nhớ tới Ngài đơn giản,nên lục đục mở yahoo messenger tìm kím người bạn tri âm mà nó vô tình bỏ quên 1tuần. Mở ra nó phát hiện có hơn chục tin nhắn offline của Ngài đơn giản mà hầunhư ngày nào cũng có với nội dung cực đơn giản

Mr_Simple : e đang làmgì đó ??? (messenger send 3/7)

Mr_Simple : Sao hôm quae không trả lời a ? (messenger send 4/7)

Mr_Simple : E khỏekhông? Sao không ngày nào onl z ? (messenger send 5/7)

……………………………

Hơi thấy mình hời hợt vớingười bạn online này nên nó lục đục chăm chỉ soạn nguyên một màn hình kể lể sựtình mấy ngày dài diệu dợi của nó rồi cứ nghĩ rằng chắc không ai trả lời nên nóquăng điện thoại qua một bên ngay sau lúc nhấn nút gửi cho Ngài đơn giản để lănra ngủ. Nhưng chưa tới 2 phút sau tiếng “tút tút” của âm báo tin nhắn đến kéonó ra khỏi giấc ngủ vừa mới mơ mơ màng màng ùa đến

Mr_Simple : Ah, thì ralà thế, a cứ nghĩ e lấy chồng rồi cơ chứ..^^

Chanbong_muahe: Vớ vẩn

Mr_Simple : A về nước mộtkhoảng thời gian rồi, chừng nào mình gặp nhau đi, a muốn biết dung nhan của e đạttới mức nào?

Chanbong_muahe: Tất nhiên lànghiêng thành đổ nước ^^

Mr_Simple : Hì hì ….

Chanbong_muahe: Thui e đi ngủđó, bùn ngủ lắm rồi. PP

Mr_Simple : Uhm, ngủngoan mơ thấy a là được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.