Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 1019: Chương 1019: Cải cách chính trị của đế quốc Lam Vũ (3)




Bộ tổng trang bị phụ trách nghiên cứu chế tạo và sản xuất tất cả vũ khí trang bị cho quân Lam Vũ, bất kể là vũ khí của hải quân, lục quân, hay hải quân lục chiến đội đều ở trong phạm vi quản lý.

Đây vốn là nghiệp vụ mà bộ tổng hậu cần chủ quan, là một ban lớn được chuyên môn được đề xuất thánh lập, cũng là do suy tính tới tầm quan trọng của sự phát triển hệ thống vũ khí.

Vũ khí của quân Lam Vũ không thể nói là không tiên tiến, nhưng ý thức sống trong thời bình phải là tới thời loạn là cần phải có.

Súng trường Chấn Thiên mà nước Mã Toa sản xuất ra có tính năng không cách xa lắm với súng trường Mauser của quân Lam Vũ rồi, có quỷ mới biết bọn chúng còn vũ khí nào khác nữa hay không, quân LamVũ nhất định phải giữ được ưu thế về mặt vũ khí, cho dù cuối cùng không dùng được, nhưng trong lòng cũng yên tâm hơn.

Do công nghiệp quân sự của quân Lam Vũ chuẩn bị thực hành chế độ tổng công ti, cho nên các bộ đội nếu như có yêu cầu về vũ khí, cần phải dựa theo trình tự đưa yêu cầu có liên quan cung cấp cho bộ tổng trang bị, rồi do tổng bộ trang bị tiến hành điều phối sản xuất.

Chuyện của quân đội do quân sự ủy viên hội giải quyết, còn chuyện về mặt hành chính tất nhiên là có chính vụ viện giải quyết rồi.

Chính vụ viện phụ trách tất cả các công việc về hành chính, ngoại giáo cũng như kinh tế ở trong ccs khu vực khống chế, có thể nói là bao quát vô số lĩnh vực.

Bất quá trên thực tế ở trong lần cải cách này chính vụ viện cái cách ít nhất, bởi vì chính vụ viện chính là đang thực hiện những chức năng như thế, lần này chẳng qua là xá định lại rõ rang một lần nữa thôi.

Chính vụ viện vẫn cứ dựa theo hệ thống cũ trước đó, lĩnh đạo tối cao là bảy vị ủy viên do thống soái tối cao đảm nhiệm, bao gồm đám người Tiêu Phương Tạ, Cổ Địch Sâm, Mẽ Nặc Tư Lương Cách chia nhau ra chủ quan các ban ngành khác nhau.

Ở phía dưới chính vụ viện, có hơn hai mươi bộ hoặc cục khác, chia nhau quản lý công việc ở các lĩnh vực khác nhau, ví như các bộ tương đối quan trọng như bộ công an, bộ đường sắt, bộ tài chính, bộ an ninh, bộ khoa học kỹ thuật, bộ ngoại giao .v…v

Bộ ngoại giao vốn là do Tài Tiêm Tiêm chủ quản, bất quá hiện giờ nàng vì kế hoạch sinh con, cho nên đã rút ra, giao cho lão chính khách Mễ Nặc Tư Lương Cách xử lý.

Ngoài ta ban ngành tình báo do Phượng Phi Phi lãnh đạo cũng bắt đầu tìm kiếm nhân tuyển cho lãnh đạo mới, chuẩn bị thay thế cho mình.

Dựa theo ý tứ của Dương Túc Phong, y chuẩn bị đem những nữ nhân của mình dần dần rút ra khỏi hệ thống chính phủ, để tránh vì nhân tố cá nhân mà ảnh hưởng tới việc vận hành của chính vụ viện, dù sao đằng sau mỗi một nữ nhân này đều có thế lực riêng của mình, nhiều khi không tránh khỏi làm cho người khác nghi ngờ vô căn cứ.

Lập pháp ủy viên hội là một cơ cấu tương đối đặc thù, dựa theo miêu tả, thì chức năng chủ yếu của lập pháp ủy viên hội là định ra các loại luật pháp có liên quan, là cơ cấu lập pháp căn bản của đế quốc Lam Vũ.

Căn cứ vào các quy định hữu quan, ủy viên của lập pháp ủy viên hội chủ yếu có đại biều của các tỉnh tạo thành, không phân biệt tỉnh lớn hay nhỏ, mỗi phân cấp đều có hai người. Một phần năm số ủy viên đồng ý là có thể đưa ra nghị sự, một phần ba ủy viên đồng ý là có thể thông qua thông qua dự thảo nghị quyết.

Lập pháp ủy viên hội đáng lẽ ra phải là cơ cấu lập pháp cơ bản nhất của quân Lam Vũ, hưởng quyền lực cao nhất, dù sao thì nó cũng định ra lập pháp mà.

Thế nhưng cái gọi là lập pháp ủy viên hội này, cái cơ cấu lập pháp cơ bản nhất của quân Lam Vũ này, trong thời gian Dương Túc Phong còn sống trên đời, tựa hồ nó chẳng bao giờ mở hội nghị gì cả, mà ủy viên của nó rốt cuộc có những ai cũng đều là đề tài vô cùng kỵ húy.

Thỉnh thoảng cũng có người hỏi tới, đều có được câu trở lời là thời kỳ chiến tranh phức tạp, tất cả đều có đặc thù, sau này dần dần chẳng còn ai hỏi tới nữa, sau khi chiến tranh kết thúc rồi cũng chẳng còn ai nhớ tới cái cơ cấu này.

Sau khi Dương Túc Phong chết rồi, tựa hồ có người nghiên cứu qua, nhận ra rằng lậppháp ủy viên hội của đế quốc Lam Vũ tựa hồ đều là đưa ra từ kết cấu không tên trong ở dưới bộ thống soái, thành viên của cơ cấu này đúng là tới từ các tỉnh, nhưng bọn họ chưa từng công khai lộ diện.

Tài thuế và dự toán hội trước nay luôn tồn tại độc lập, cao cao tại thượng, được người ta gọi là cung Quảng Hàn, rất nhiều người ở đằng sau hận nó tới ngứa ngáy răng lợi, nhưng gặp mặt đều phải tươi cười hớn hở chào hỏi.

Chẳng còn cách nào khác, tất cả chi phí tiêu dùng tài chính của đế quốc Lam Vũ, đều nắm ở bên trong những con số bản kê khai nho nhỏ lòng bàn tay của bọn họ, sau khi được Dương Túc Phong ký tên có hiệu quả, là lập tức sinh ra hiệu quả như phép thuật.

Một nữ nhân bề ngoài yếu đuối, nắm cắc lấy ban ngành này trong tay, làm cho rất nhiều những nhân vật hết sức ghê gớm cũng không dám nói xằng nói bậy, một đồng tiền có thể bức tử anh hùng hảo hán mà, không có tài chính dự toán thì ngươi còn có thể làm được cái gì.

Đương nhiên, Tài Băng Tiêu còn chưa tới cái mức đó.

Viện kiểm soát tối cao cũng là cơ cấu độc lập, luôn là như thế, không có biến hóa gì quá lớn, bất quá chỉ là khu vực quản hạt quá lớn, hơn nữa trên vai gánh vác chức năng càng ngày càng nhiều, ở phương diện đề phòng quan viên thất chức, bọn họ cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.

Sau khi quân Lam Vũ khống chế kinh đô Ni Lạc Thần, đúng là có không ít quan viên bắn đầu chạy theo cuộc sống xa xỉ mỹ diệu, đổi vợ như đổi quần áo, hoặc là bị những kẻ mang ý đồ khác dùng súng bọc đường bắn hạ, nhiệm vụ của viện kiểm sát chính là phải bắt lấy những phần tử hủ bại đó.

Tòa an nhân dân tối cao cũng được đồng lập, mà khu vực quản lý cũng được mở rộng, chức năng tăng cường, nhưng pháp luận căn bản là không đủ dùng, pháp điển của quân Lam Vũ căn bản là cách thay thế cho hiến pháp, không có nội dung chi tiết cho lắm.

Hình pháp của quân Lam Vũ trên cơ bản là do hình pháp của đế quốc Đường Xuyên cải thiện mà hình thành lên, đối diện với xã hội đang biến đổi theo từng ngày, đúng là có cảm giác lực bất tòng tâm.

Sau này các hồ sơ mật được mở ra cho thấy, ở trong một khoảng thời gian nào đó, tòa án nhân dân tối cao còn có một tiểu tổ chuyên môn khởi thảo pháp luật, bí mật khởi thảo một số pháp luật, sau khi được Dương Túc Phong phê chuẩn, liền lấy danh nghĩa của lập pháp ủy viên hội ban bố, do liên quan tới quá nhiều những nội tình bí mật, bản tài liệu này được công bố chưa đầy ba ngày, liền bị cất kín vĩnh viễn vô thời hạn.

Sau khi xác định khung cơ bản của cơ cấu trung ương, Dương Túc Phong còn phải xác định hình thức quản lý của các sự vụ địa phương.

Khu vực hiện giờ quân Lam Vũ khống chế, thực hành quản lý rất nhiều các hình thức, ví như ở địa khu Mỹ Ni Tư đã có mấy loại phương thức thống trị khác nhau rồi.

Ở Tử Xuyên đạo, thực hành hình thức trung ương quả lý trực tiếp, ở Cách Lai Mỹ thực hành hình thức đặc khu kinh tế, ở vương quốc Ương Già thực hành hình thức quản lý ủy thác, ở cao nguyên Huyết Sắc thực hành hình thức hiệp nghị quản lý.

Bao nhiêu phương thức quản lý khác nhau như vậy không thể tránh khỏi mang tới phiền phức cự lớn cho chính vụ viện, khi định ra các hạng chính sách cũng khó khăn trùng trùng.

Các khu vực dưới sự khống chế của quân Lam Vũ có kinh tế phát triển vô cùng thiếu cân bằng, có địa khu Cách Lai Mý vô cùng giầu có, cũng có các vùng như vương quốc Ương Già vô cùng nghèo nàn, hơn nữa tố chất nhân khẩu cũng cách biệt nhau rất xa.

Căn cứ vào thống kê chưa đầy đủ, vào đầu tháng 9 năm 1731 thiên nguyên, nhân khẩu dưới sự thống chế của quân Lam Vũ đạt tới gần hai trăm triệu, nhưng đại bộ phận đều ở đại lục Y Lan, ở đại lục Y Vân chỉ có Tử Xuyên đạo và Cách Lai Mý nhân khẩu đông đúc, còn ở các vùng đất khác thì nhân khẩu rất thưa thớt.

Đối diện với hiện trạng phát triển kinh thế khác nhau như vậy, chính vụ viện thường xuyên cần phải chia một bộ luật lệ pháp luậ chia ra các bản khác nhau, lượng công tác tăng thêm rất nhiều.

Trải qua thảo luận kích liệt, Dương Túc Phong quyết định thực hành hai loại phương thức quản lý khác nhau bên trong phạm vi đế quốc Lam Vũ. Một loại là trung ương trực tiếp quản lý, còn một loại là ủy thác quản lý.

Trung ương trực tiếp quản lý là phương thực quản lý cho đại bộ phận các tình, bao gồm cả đại bộ phận lãnh thổ trên đại lục Y Vân và tất cả lãnh thổ trên đại lục Y Lan, địa phương cần phải phục tùng tuyệt đối quy định pháp luật của trung ương, dưới tình huống có dị nghị gì khác cũng phải chấp hành trước ý kiến sau, khu vực thuộc quyền quản lý trực tiếp có sự tự do tương đối ít.

Quản lý ủy thác thì dùng cho một số vùng đất vô cùng xa xôi hẻo lánh, ví dụ như cao nguyên Huyết Sắc và vương quốc Ương Già, những vùng đất này có phương thức kinh tế và kết cấu xã hội và nội địa có khác biệt cực kỳ lớn, cần phải có chính sách đặc biệt tương ứng mới có thể đưa tới được tác dụng xác tiến kinh tế phát triển.

Những vùng đất này, trên danh nghĩa thuộc về đế quốc Lam Vũ, nhưng trên thực tế trình độ độc lập vẫn rất lớn, bời vì đế quốc Lam Vũ còn chưa có năng lực quản lý trực tiếp những khu vực này.

Quân Lam Vũ mặc dù chinh phục những khu vực này rồi, nhưng nếu muốn có quyền lực hành sử thực sự, còn cần phải nỗ lực không ngừng.

Vua của những khu vực này trên danh nghĩa đều là Dương Túc Phong, ở phương diện nội chính và kinh tế, chính vụ viện chỉ đại diện cho Dương Túc Phong đưa ra ký kiến mang tính chỉ đạo cho bọn họ, còn về phần những khu vực này có thực lòng thực ý thực hành những chính sách cụ thể đó không, thì cần phải xem xem quyền uy cá nhân của Dương Túc Phong thế nào.

Cho nên, Dương Túc Phong thỉnh thoảng cũng nghĩ có nên đem những người kế thừa đại hãn thảo nguyên đó đưa tới kinh đô Ni Lạc Thần giam giữ hay không, nhưng cuối cùng suy nghĩ kỹ rồi bỏ qua, sai quân đội phái tới đồn trú theo dõi sát một chút, y cũng không lo lắng những kẻ vừa nếm mùi thất bại còn chưa kịp thở lấy hơn đã làm loạn.

Cải cách chính trị hữu quan được quyết định vào tháng mười có một hạng mục nội dung rất quan trọng, đó chính là lựa chọn và bổ nhiệm quan viên.

Xét trên thực tế khoa cử của đế quốc Đường Xuyên chỉ còn tồn tại trên giấy tờ, hơn nữa cũng chẳng thể đáp ứng hoàn toàn được nhu cầu của quân Lam Vũ, Dương Túc Phong quyết định hủy bỏ chế độ khoa cử, thông qua phương thức cạnh tranh tự do của xã hội để bồi dưỡng nhân tài.

Thi cử đương nhiên là không thể thiếu được, nhưng nội dung thi cử hoàn toàn không phải là văn chương cổ lỗ, mà là tự nhiên xã hội và khoa học.

Vào đầu tháng chính, đế quốc Lam Vũ đã công khai tuyên bố muốn tuyển chọn một nhóm quan viên chính phủ, tất cả cư dân của đế quốc Đường Xuyên đều có thể báo tên tham gia, các thanh niên học sinh đều hưởng ứng vô cùng nhiệt tình, nhân số báo danh hơn sáu nghìn người.

Có thể gọi là tình huống chưa từng có, đáng tiếc rằng thành tích thì lại vô cùng tệ hại, người hiểu được thiên văn địa lý chưa tới một trên ba trăm, hiểu được vật lý hóa học thậm chí còn chưa được tới một phần một nghìn, những người được gọi tài năng trường tư thục đều lần lượt trượt vỏ chuối, ngược lại có rất nhiều công nhân kỹ thuật tiến vào đội ngũ nhân viên quản lý của đế quốc, điều này càng thêm kiên định quyết tâm kiến thiết thật nhiều trường cao đằng học viện.

Quan viên quản lý địa phương của đế quốc Lam Vũ, bao gồm hai trình tự thượng cấp bổ nhiệm và nhân dân tuyển cử, nguyên tắc thông thường là trước tiên tuyển cử sau đó mới bổ nhiệm.

Đương nhiên, ở dưới một số hoàn cảnh đặc thù, thì bổ nhiệm trước cũng có thể, quan viên cấp thấp nhất của địa phương thì thông qua dân chúng tuyển cử đề chọn ra, nhất luật đều dùng phương thức bỏ phiếu kín, ở một số địa phương không có năng lực tuyển cử, ví như ở khu vực chưa có ba mươi phần trăm số người biết chữ, thì sử dụng hình thức giơ tay biểu quyết.

Đế quốc Lam Vũ bắt đầu xây dựng trường học bồi dưỡng cán bộ chuyên môn, tất cả trung cấp và cao cấp quan viên trước khi bổ nhiệm, cần phải tới trường học cán bộ bồi dưỡng ít nhất thời gian một năm, mới có thể tới cương vị mới công tác.

Nội dung bồi dưỡng chủ yếu là học tập nghiên cứu và lý giải pháp điển của quân Lam Vũ, các hạng chính sách pháp quy.

Dương Túc Phong đích thân lên lớn cho các quan viên cao cấp, đồng thời phụ trách giải thích cuối cùng cho pháp điển của quân Lam Vũ, nguyên tắc cơ bản các quan viên cao cấp và trung cấp đều không được nhậm chức ở bản địa cũng được đề xuất ra đồng thời chấp hành triệt để.

Băt đầu từ ngày mùng 1 tháng 11 năm 1731 thiên nguyên , các nội dung được thương thảo ở trên đều đường ban bố chấp hành, định nên phương thức thống trị cơ bản cho đế quốc Lam Vũ sau này.

Bất quá do những cái cách chính trị này đều được lập nên trên cơ sở độc tài, cho nên không thể tránh khỏi một số tệ nạn, đương nhiên vào thời đại Dương Túc Phong còn ở đó, thì những tệ nạn này tạm thời không thể bùng phát ra, ít nhất những tệ nạn này sẽ không ảnh hưởng tới vận hành bình thường của đế quốc Lam Vũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.