Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 41: Chương 41




Thiên địa cùng chúc mừng. Hắc kỳ lân trên đời lập tức nhiều hơn hai.

Ca ca gọi là Hạ Hữu Tường.

Đệ đệ gọi là Trưởng Tôn Minh Thụy.

Vốn là sự kiện cao hứng, nhưng mỗ trưởng lão đại thần của kỳ lân tộc ta đang hưng phấn một chút thì lúc sau lại không hài lòng.

Kỳ lân hoàng tộc như thế nào có thể dùng họ khác chứ ?

Vì thế tại mỗi ngày mỗ Hạ Phong đều gặp khó khắn khi vào triều để tám, lá gan của các thần tử này đặc biệt lớn nên không nhìn ánh mắt lão Thừa tướng đang co rút, liên danh dâng thư, hy vọng Hạ Phong có thể đem họ của nhị vương tử sửa lại.

Hạ Phong cười tủm tỉm tiếp nhận tấu chương, miệng nhận lời, kết quả xế chiều hôm đó, một màn thay đổi nhân sự thanh thế đại đạo ở kỳ lân trong tộc hạ màn che.

Một phần nguyên lão cùng đại thần bị phái đến thiên giới, mỹ kỳ danh viết trao đổi kinh nghiệm công tác lẫn nhau .

Trời biết cùng thần tiên cả ngày nhàm chán đến cực điểm đó thì có thể cùng nhau trao đổi những thứ kinh nghiệm gì ? Đá dế sao? Thời hạn năm trăm năm, còn không cho mang theo người nhà, mỗi trăm năm mới có một ngày nghỉ.

Cái này cũng chưa tính đáng thương nhất, một phần nhỏ đại thần tuổi trẻ khác tình hình còn thê thảm hơn.

Bọn họ được phái làm đại thần ngoại giao bị phái đến ba tộc khác của huyễn giới , thời hạn ba trăm năm, mỹ kỳ danh viết xuất ngoại khảo sát.

Hỏa phượng bộ tộc ở chỗ xung quanh núi lửa, địa bàn vô cùng nóng; thần long tộc thân ở đỉnh núi, mây giăng xung quanh; linh quy bộ tộc thì lại hàng năm ngâm mình ở trong nước. Chỉ một câu, sẽ không có một chỗ sống yên ổn thoải mái.

Ngày thượng triều kế tiếp, chúng thần đều hoàn toàn cấm khẩu không nói. Nhìn bộ dáng mọi người câm như hến, Hạ Phong sờ sờ cằm, vừa lòng cười rộ lên.

Đương nhiên chuyện này ngàn vạn lần không thể rơi vào trong tai thân thân. Để cho hắn biết được ta lợi dụng quyền lực trong tay làm chuyện xằng bậy, khẳng định sẽ có một chút giáo huấn thảm khốc.

Hết thảy đều là hoàn mỹ như vậy.

Hai đứa con ngày ngày càng lớn, mặc dù không nháo chuyện gì khiến người đau đầu, nhưng mặc kệ thế nào, hai cái thái điểu* ở trong mắt bảo phụ, cho dù chịu nhiều đau khổ hơn nữa, chỉ cần nhìn hai tiểu bảo bối khỏe mạnh lớn lên, trong lòng đều là ngọt sinh sôi.

_thái điểu : cách xưng hô của Phong ca với 2 bé , điểu là chim … còn từ còn lại thì chịu câu này chém bão luôn goỳ -.-

Nuôi con mới biết lòng cha mẹ.

Một ngày của nửa năm sau, Trưởng Tôn Minh Đức hướng Hạ Phong đưa ra yêu cầu phải về nhân giới vấn an cha mẹ.

“Vậy đương nhiên được a!”Hạ Phong cười nói.”Sẵn trong thời gian hai chúng ta ở bên kia , tiện thể đem hai cái tiểu nhân này mang theo, để nhạc phụ nhạc mẫu bọn họ cao hứng cao hứng.”

Trưởng Tôn Minh Đức kinh ngạc.

“Ngươi trước kia không phải không nguyện ý để ta trở về sao?”

Hạ Phong nhức đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Cái đó…Trước kia không phải sợ ngươi sau khi trở về liền không trở lại sao? Dù sao lần này đứa nhỏ đều có , cũng không sợ thân thân ngươi nhẫn tâm ‘ bỏ vợ bỏ con‘ a, hắc hắc —— “

Thùng ! Một cái hạt dẻ bất ngờ đập vào trên đầu Hạ Phong. =]]

“Hừ!”

Hạ Phong thấy sắc mặt Trưởng Tôn Minh Đức không tốt nhìn hắn, nhanh chóng ha ha pha trò.

“Ha hả, đều là chuyện quá khứ , sẽ không để ở trong lòng chứ.” Đùa giỡn dựa dính vào trên người thân thân, Hạ Phong không khỏi lại bắt đầu rục rịch.

“Nhưng ngươi không phải nói nếu pháp lực không đủ, vừa đến nhân giới sẽ bị đánh quay về nguyên hình?”Tự động không nhìn hành động bất lương của Hạ Phong, Trưởng Tôn Minh Đức bỗng nhiên nhớ lại tình cảnh năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Phong. Tưởng tượng mình sẽ đem hai đứa cuốn chăn mềm ôm trở về đi đối với cha mẹ nói: “Này là tôn tử của các ngươi.” Kết quả làm nhị lão liền mừng rỡ như điên, nhưng mở ra vừa thấy ——

Thân thể không khỏi hung hăng run lên.

“Yên tâm, đây không phải là có bổn vương ở sao?” Hạ Phong dùng sức mà vỗ bộ ngực.”Thân thể hai tiểu tử kia so với ta năm đó tốt hơn nhiều lắm, căn bản không cần phải uống gì sương sớm điều chế đặc biệt, huống chi lần này có ta theo bên người, mỗi ngày truyền cho bọn hắn pháp lực, khẳng định vạn vô nhất thất*.”

_ vạn vô nhất thất : tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn

Trưởng Tôn Minh Đức không quá tín nhiệm nhìn hắn một cái.

Chỉ hy vọng như thế.

Vì thế hai người ôm hai tiểu nhân, suốt đêm rời huyễn giới, bất quá bọn hắn trước khi đi vẫn là riêng chạy tới trong phủ Thừa tướng.

“Thừa tướng a, sự tình bên này liền tạm thời giao cho ngươi rồi.” Hạ Phong cười hì hì đối với lão nhân bị cột ngồi vào trên cái băng nói.

Lão Thừa tướng khóc không ra nước mắt.

“Vương thượng a, lần này ngài đi thì thôi, như thế nào hai tiểu vương tử cũng mang đi a? Này, này nếu xảy ra chuyện gì bảo ta như thế nào cùng các tổ tiên ăn nói a!”

“Hắc hắc, yên tâm đi, đây không phải là có ta ở đây sao?” Hạ Phong đắc ý khoe khoang, “Bổn vương chính là kỳ lân vương kinh thiên địa, quỷ thần khiếp, pháp lực vô biên, anh tuấn tiêu sái a! Ha ha ha —— “

Vì thế lão Thừa tướng hoàn toàn không còn gì để nói.

Xuyên qua trên một cái khe.

Khi bọn họ vừa mới bước vào trên thổ địa nhân giới, chỉ thấy Diêm vương gia đã đứng ở chỗ lối ra chờ bọn họ.

“Diêm vương ngươi chạy tới làm cái gì?” Vốn rằng diêm vương là tới ngăn cản bọn họ, không nghĩ tới hắn lại từ trong lòng ngực lấy ra một cái quyển màu vàng, giao tới trên tay Hạ Phong.

Sau khi mở ra chỉ thấy trên mặt có viết :

Tiểu Hạ a, nhìn xem ngươi đã làm chuyện tốt gì! Là tiểu tử ngươi đem tử gia khỏa kia dọa chạy đi đúng không ? Hiện tại hắn chạy đến nhân giới rất tiêu diêu tự tại, nhưng tất cả mọi chuyện to to nho nhỏ đều đổ lên trên đầu lão nương! Làm hại ta bây giờ ăn không ngon ngủ không được, khóe mắt đều đã đầy nếp nhăn ! Lão nương nói cho ngươi biết, nhanh chóng mà bắt hắn tìm trở về cho ta! Nếu không có nhĩ hảo mà xem !

Thiên địa vô cực vạn nhân kính ngưỡng Vương mẫu nương nương xinh đẹp như hoa không gì làm không được.

Lặng lẽ nuốt xuống nước miếng, Hạ Phong nhanh chóng thi pháp đem quyển màu vàng dùng lửa thiêu rụng.

“Khụ! Diêm vương lúc ngươi trở về hãy nói, Hạ Phong nhất định liều chết hoàn thành nhiệm vụ!”

“Làm sao vậy?”Trưởng Tôn Minh Đức nhìn sắc mặt cổ cổ quái quái của Hạ Phong.

“Không có gì, chúng ta đi đi!” Hạ Phong nhanh chóng mang theo Trưởng Tôn Minh Đức cùng hai tiểu nhi đang quấn tã lót rời đi, nhưng trong lòng là nhạc khai liễu hoa nhi.

_ nhạc khai liễu hoa nhi : rộn ràng vui mừng

Ha hả ha hả a, đi thật là đẹp tốt đi !

Ngọc đế a ngươi cần phải hảo hảo trốn, để cho ta cùng thân thân ở nhân giới chơi lâu một chút a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.