Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 40: Chương 40




“Ngươi đến tột cùng đang suy nghĩ gì!”

“Hắc hắc, ta nghĩ cái gì chẳng lẽ thân thân ngươi còn không biết sao?” nhanh chóng bổ nhào lên áp trụ người tâm niệm đã lâu. Mặt đối mặt, nhìn khuôn mặt tuấn tú của y đỏ bừng , vừa thẹn thùng quay mặt qua chỗ khác, Hạ Phong liền hận không thể một hơi ăn hắn.

“Thân thân—— “Ôn nhu đem đầu của y xoay lại, Hạ Phong chậm rãi tới gần hắn, thẳng đến chóp mũi chạm chóp mũi. Hắn nhìn đến tầm mắt của Trưởng Tôn Minh Đức càng ngày càng mông lung, còn có trong con ngươi đen ướt át kia tiềm tàng ngọn lửa dục vọng, bỗng nhiên sinh ra một tia ý xấu.

Nhẹ nhàng thở dài.

“Minh Đức, ngươi muốn ta sao?”Nói xong, dùng chóp mũi đỉnh đỉnh người dưới thân nhân.

“Cái, cái gì?”Trưởng Tôn Minh Đức bị đặt ở dưới một cơ thể nóng như khối lửa, ý thức sớm không rõ, hơn nữa hơi thở ấm áp trên cánh môi của đối phương, chóp mũi bị bao phủ bởi sự tiếp xúc đầy ái muội, toàn thân tựa hồ muốn bốc cháy, dần dần không có tiêu cự.

Nhìn y bị mình vây khốn, tâm trung thanh hồ bị nhiễu loạn*, một loại cảm giác nói không ra lời ở trong lòng Hạ Phong lan tràn. Tay bất tri bất giác lẻn vào trong quần áo vợ, vừa lòng cảm thụ da thịt vốn lạnh lẽo trơn nhẵn kia được vỗ về chơi đùa trong tay liền nhanh chóng nóng lên .

_ * : câu này theo mình hiểu là tâm của tiểu Minh vốn như hồ nước tĩnh lặng giờ lại bị những hành động ái muội của A. Phong mà rối loạn.

“Minh Đức, ngươi muốn ta bính ngươi sao? Liền giống như vậy ——” Nói xong, Hạ Phong tìm được một quả nho nhỏ đang nhô ra, bàn tay bao phủ ở trên mặt, ôn nhu vòng vo di chuyển, vui sướng phát hiện nó nhanh chóng dần cứng lên.

Trưởng Tôn Minh Đức cảm thấy được trước mắt mình một mảnh trắng xoá, trong nháy mắt thậm chí còn không biết người mình ở chỗ nào, một hồi lâu hoàn hồn đến mới phát hiện, quần áo trên người mình so với bị rút bỏ hết không sai biệt lắm .

“Động tác của ngươi rất nhanh. . .” Không biết nên bày ra cái gì thái độ, Trưởng Tôn Minh Đức cư nhiên ra tiếng giễu cợt người đang ở trên người mình đốt lửa.

Hạ Phong vội vàng bất diệc nhạc hồ*ngẩng đầu , lại thấy trong ánh mắt của Trưởng Tôn Minh Đức như đang mỉm cười, nhất thời như ma nhanh chóng tìm được cánh môi của y, sau đó khống chế không được hơi thô lỗ hôn lên.

_ bất diệc nhạc hồ : Đây là một câu thành ngữ trong tiếng trung quốc, dùng để bổ nghĩa cho:” hình dung,động tác,trạng thái” tới một mức độ cực đoan ở trong câu đứng trước nó. Ở đây ta có thể hỉu theo nghĩa dùng hết sức.

“Vũ khí ” của đối phương ở trong miệng tàn sát bừa bãi, tất cả cảm giác của Trưởng Tôn Minh Đức đều tập trung tới sự xâm lấn ở trong miệng. Hơi thở dũng mãnh của người nọ phả vào miệng, xông vào chỗ sâu nơi đại não.

Không biết đã qua lâu, cảm thấy hương nhuyễn đối phương muốn rời khỏi, Trưởng Tôn Minh Đức lập tức khẽ cắn cánh môi đối phương, sau đó đem đầu lưỡi mềm mại của mình bỏ vào miệng đối phương dây dưa , hai tay cũng hạnh kiểm xấu trên thân thể gần như trần trụi của đối phương thượng du* đi.

_thượng du : đi dạo, tham quan. Càng ngày càng thấy tiểu Minh to gan

Ha hả, Trưởng Tôn Minh Đức a, nguyên lai ngươi cũng là nghĩ muốn hắn như vậy sao?

Lúc này Hạ Phong cũng là thụ sủng nhược kinh. Ly khai môi vợ , hắn cười nói:

“Nếu thân thân cũng tỏ vẻ rõ ràng như vậy , ta đây cũng liền không khách khí .”

Nói nói khiến Trưởng Tôn Minh Đức trừng lớn mắt, Hạ Phong tiếu a a tiếp tực ở trên người vợ càng thêm ra sức cày cấy.

Theo xương quai xanh hôn đến bụng.

Tuy rằng vết thương trên bụng đã biến mất vô tung, nhưng Hạ Phong vẫn ở nơi đó lưu luyến khẽ hôn, tay luồng xuống phía dưới, đầu ngón tay như có như không ở vùng phụ cận chỗ tư mật chạy loạn.

“Con mẹ nó ngươi nhanh lên!”

Thật sự là nhẫn không được dài dòng tiền diễn, Trưởng Tôn Minh Đức đỏ mặt quát.

Hạ Phong lộ vẻ tươi cười đắc ý, tay lập tức theo y phân phó cầm lửa nhiệt kia, độ cứng trong tay cho thấy tình hình của thân thân vợ cũng không có chỗ tốt đi, thậm chí bị vây đến gần như sắp bùng nổ, nhận biết được đều này làm cho hắn cảm thấy rất mỹ mãn .

_ mỹ mãn : mỹ : tốt, đẹp; mãn : tràn đầy tròn đầy

Trưởng Tôn Minh Đức chợt hút một hơi, thân thể cấm dục đã lâu không thể chịu nổi kích thích lớn như vậy nhảy dựng lên.

“Ha hả, thực thoải mái phải không ?”

Con ngươi ẩn đỏ của Trưởng Tôn Minh Đức hung hăng trừng mắt liếc cái tên đầu xỏ gây nên một cái, mà bàn tay xảo quyệt của Hạ Phong đã bắt đầu cao thấp di động lên xuống. Ánh mắt vốn dữ tợn kia lập tức hoàn toàn thay đổi trở nên bị rối loạn. Phản phất giống hồ nước mùa xuân yên tĩnh đột nhiên nổi sóng, chiếu rọi lý trí của Hạ Phong ”vèo” một tiếng không biết đã lẻn lên mấy tầng trời.

“Hảo giảo hoạt. . .” ngữ điệu khi nói ra lời này khiến không thể nào tìm kiếm được ý nghĩ của Trưởng Tôn Minh Đức, Hạ Phong rốt cục nhịn không được , một phen nâng chân Trưởng Tôn Minh Đức lên.

“Ta nhịn không được —— ” Vừa dứt lời, Hạ Phong cúi đầu ngăn chặn Trưởng Tôn Minh Đức vì đau đớn mà quát to , lập tức tiến vào vợ trong thân thể.

Ngâm nga, giống như thiên đường.

Ở trong luật động không ngừng, ý thức phảng phất Trưởng Tôn Minh Đức tựa hồ nghe thấy ái ngữ bên tai vô tận, mà một câu cuối cùng kia, lại mang y tới đỉnh.

“Ta yêu ngươi. . .”

Giằng co một đêm, hai người đem vấn đề phải thảo luận ban đầu quăng tới chín từng mây. Hai cái tiểu vương tử đến tột cùng tên gọi là gì vẫn là không có quyết định . Môn nhi đáng thương, muốn tên a, chỉ có thể chờ song thân các ngươi hưởng thụ đủ rồi nói sau.

Ha hả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.