Hạnh Phúc Quả Táo Chín

Chương 17: Chương 17: Muốn đi Bắc Kinh mua áo cưới




Dịch: Hoài Phạm

Bên trong một quán cơm nhỏ ven đường.

Quan Thục Di đẩy một tập tiền ra trước mặt Ngụy Cầm, cười nói: “Mẹ mình bắt mình trả tiền lại cho cậu, này, đây là hai vạn. Nút Chai nói, đừng để cậu thiệt thòi.”

Ngụy Cầm buông ống hút, vơ xấp tiền quăng vào ví da cầm theo, vẫn không nói gì, uống ừng ực ly nước của cô.

Quan Thục Di cười theo, đưa mặt về phía cô làm mặt quỷ: “Ê! Ha ha, u ha ha……”

Ngụy Cầm không để ý đến nàng.

Ngượng ngùng cười, Quan Thục Di hỏi một cách cẩn thận: “Giận?”

Ngụy Cầm gật đầu: “Chúng ta quen nhau được bao nhiêu năm?”

Quan Thục Di đùa giỡn với cái ống hút trên ly nước: “Hình như lâu lắm? Lâu quá không nhớ được.”

Ngụy Cầm cười khổ sở: “Mình chỉ là không nghĩ tới, cậu nhanh như vậy đã tự đem mình bán được rồi. Trước kia, còn nhớ giấc mộng của chúng ta không?”

Quan Thục Di xấu hổ gật đầu, đã rất lâu rất lâu trước đây, hai người có chung một giấc mơ, sẽ yêu đương cùng một lúc, tìm một người đàn ông nhiều tiền nhất, nếu không có tiền thì phải đẹp trai nhất, nếu không đẹp nhất, cũng phải là một người yêu họ thật nhiều.

Hai người sẽ kết hôn trong cùng một ngày, ở cùng một nơi, hai đoàn xe hoa xe chạy trong thành phố đủ tám vòng. Sau đó hạnh phúc cả đời.

“Nhanh vậy sao? Qua vài năm nữa, mình còn không biết mình biến thành hình dạng gì nữa, chúng ta cũng không còn trẻ, cậu đừng khó tính nữa.” Quan Thục Di mở miệng.

“Đúng vậy, sau vài năm nữa đã ba mươi, ở nông thôn mẹ mình vẫn hỏi, có phải mình quá kén chọn không? Mình rất buồn bực, không thiếu tay, cũng chẳng cụt chân, mình làm sao có thể để mình thiệt thòi? Còn cậu nữa, chuyện Tần Tri bị bệnh mù màu, không thể có con, cậu đã nói với nhà chưa? Chuyện lớn cả đời đó!” Ngụy Cầm thật sự lo lắng cho Quan Thục Di.

“Chuyện bệnh mù màu toàn bộ chung cư đều biết rồi, nhưng chuyện không thể có con mình chưa nói.” Quan Thục Di trả lời.

Ngụy Cầm hơi giận dừ, cô khẽ rít nhỏ: “Lá gan của cậu quá lớn, không cần có con! Cậu có nghĩ tới sau này không? Chờ hai người già đi, nếu mà chết, ai sẽ lo liệu hậu sự cho hai người? Với lại thế này cũng là quá nhanh, mới có mấy tháng mà đã kết hôn, cậu rõ ràng về anh ta chưa? Cậu đã biết về quá khứ của anh ta chưa?”

Quan Thục Di ngẩng đầu nở nụ cười: “Mình mặc kệ, mình chỉ muốn anh ấy. Không con thì nhận nuôi một đứa. Anh ấy sẽ không bỏ mình lại mà đi trước, nếu đi cũng là mình đi trước, để anh ấy thương tâm. Anh ấy tốt lắm, thật sự tốt! Sẽ không…… Bỏ lại mình cô độc.”

Ngụy Cầm “bám theo sát gót”: “Tốt đến vậy sao? Hoàn toàn không cảm thấy.”

Quan Thục Di nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Khi anh ấy nhìn mình, trong mắt chỉ có mình. Xung quanh có gì anh ấy cũng không nhìn.”

“Vậy là cho rằng anh ta tốt?” Ngụy Cầm kinh ngạc.

“Chứ còn sao nữa? Cậu đi trên đường, tìm một người, đưa cho người ta một trăm đồng rồi nói, đại ca, anh nhìn tôi rồi, chỉ có thể nhìn tôi, ánh mắt chỉ có thể nhìn về phía tôi, không được nhìn đi đâu khác. Được không? Còn lâu! Mong muốn đó không bao giờ thành sự thực! Nút chai nhà mình thì được! Câu không biết đâu, khi anh ấy mỉm cười nhìn mình, y như phóng điện …… Nước tiểu năm trước còn phải phun ra……”

Quan Thục Di nói xong, hào hứng ngẩng đầu bổ sung một câu, khoa tay múa chân : “Trời muốn mưa, cô nương đây muốn lập gia đình, thần ngăn thì giết thần! Là như vậy đó, bọn mình đã định từ đời trước nhất định phải sống với nhau, tiểu thư Ngụy Cầm à, tuổi cũng vừa rồi, tìm người hợp ý mà gả đi, đời này có mấy đàn bà có thể dựa vào kết hôn với cá muối mà đổi đời? Đó là người phụ nữ ảo tưởng, biết vì sao lại là người phụ nữ ảo tưởng không? Mọi thứ đều không thực tế gọi là cô gái ảo tưởng, sống á, cứ chậm rãi là tốt rồi. Hơn nữa, tên Nút Chai đó cũng cần mình, mình là nhận được chiếu thư trên trời cứu vớt anh ấy. Mình mang sứ mệnh của thần thánh ……”

Ngụy Cầm sửng sốt nhìn người phụ nữ điên rồ lại lải nhải đi vào thế giới tinh thần “đặt biệt” của cô nàng, bất đắc dĩ thở dài. Xem ra là không cứu nổi rồi, cô đành phải quay về đề tài chính: “Định ngày rồi sao?”

Quan Thục Di từ thế giới ảo tưởng linh hoạt trở lại: “Mười lăm tháng sau, ngày tốt nhất theo âm lịch năm nay.”

Ngụy Cầm lại uống một ngụm nước: “Quá mau!”

Quan Thục Di lắc đầu liên tục: “Không mau, mình chỉ hận không thể gả cho anh ấy ngay sáng mai. Thật đó, chỉ cần không nhìn thấy anh ấy một chút là cả người khó ở. Mà sang năm cũng không tìm được ngày tốt nào nữa. Mẹ mình tìm thầy xem bói, năm nay nếu mình không kết hôn, thì phải đợi đến ba mươi sáu tuổi, lại còn là vợ hai nữa. Ông thầy tướng số mù nói, cuộc đời mình có ba lần nhân duyên, cái người lần trước bị mẹ mình ném đi , cậu nhớ không, ông thầy dạy thể dục cho tiểu học ấy! Mẹ mình bây giờ hối tiếc muốn chết. Nếu không cũng chẳng thúc giục mình gấp đến như vậy.”

“Cậu hết cứu rồi! Ui, mẹ cậu còn tin mấy thứ này nữa?” Ngụy Cầm thở dài lắc đầu.

Quan Thục Di gật đầu: Đúng vậy, mẹ ta mê tín lắm, trước đây mình thù mấy người xem bói. Bây giờ mình cảm ơn đến chết. Mẹ mình vừa nghe mình muốn lấy chồng, tưởng mình bị điên, nếu bà không đồng ý, chắc mình với bà biến thành kẻ thù. Đúng rồi, giúp mình coi quán mười ngày, dù sao cậu có đi làm hay không cũng không sao hết, phải không?”

Ngụy Cầm ôm ngực, vẻ mặt phòng bị: “Cậu muốn gì, chiếm tiện nghi của mình sao? Không có cửa đâu!”

Quan Thục Di kêu phục vụ, vén màn, nàng cúi đầu móc chùm chìa khoá quán cà phê sách đã xếp gọn lại quăng lên bàn, nỗi vui sướng từ hàm răng thoát ra toàn bộ cơ thể: “Nút Chai nhà mình nói, không được thuê áo cưới, anh ấy không thích mình mặc đồ người khác đã mặc, anh ấy muốn dẫn mình đến thủ đô mua áo cưới, mua đồ dùng kết hôn. Hâm mộ đi, hâm mộ đi!”

Cách một cánh cửa sổ, nhìn cô gái vui vẻ giẫm lên tuyết, đứng ở ngã tư vung tay loạn xạ, khoé miệng Nguỵ Cầm chậm rãi nhếch thành một nụ cười. Cô nhìn đồng hồ, cầm chìa khoá trên bàn rời khỏi quán cơm. Có lẽ, từ đây về sau Quan Thục Di sẽ không gào toáng lên với cô “Đã tới rồi!” như trước, cũng không bao giờ còn là Tiểu Phương Phương của cô nữa.

Cứ cầu cho cậy ấy hạnh phúc đi. Nhìn theo một khía cạnh nào đó, cậu ấy vẫn hạnh phúc. Còn ngăn cản nữa, sợ là không thể tiếp tục làm bạn.

Ngụy Cầm đi ra ngoài, ôm bả vai Quan Thục Di: “Đồng chí Tiểu Phương Phương, hẹn nhau một lần đi, mình muốn nói chuyện với anh ta.”

Quan Thục Di gật đầu, dù sao cũng tránh không khỏi lúc này, nếu Quan Thục Di không cầm chi phiếu của Tần Tri trả cô, nàng sẽ không nói với Ngụy Cầm. Từ khi quyết định lấy Tần Tri, Quan Thục Di còn vô thức tách hai người ra. Không biết vì sao, nàng không tin rằng Ngụy Cầm sẽ hiểu Tần Tri, không tin cô sẽ thông cảm cho anh. Thôi…… Tóm lại là muốn tránh cũng không được trời mưa.

“Khi nào?”

“Ngay đêm nay đi.”

“Đừng, 12 giờ đêm nay bọn mình phải lên xe lửa, sau đó phải bay rồi!”

“Mình còn không biết cậu sao, đang nghĩ mình sẽ thẩm vấn anh ta?”

“Mới không phải, đêm nay, ngay đêm nay, quán lẩu đi.”

“Như vậy có tiện không?”

“Vô nghĩa, bạn tốt muốn kết hôn, thăm hỏi một chút là một chút.”

Vội vàng chia tay với bạn ngay đầu đường, Quan Thục Di ngồi lên taxi, nhìn cô thở ra những làn hơi trắng, đứng trong gió lạnh giữa mùa đông rét đến phát run, toát ra một vẻ thê lương kỳ lạ, mũi Quan Thục Di bỗng nhiên ê ẩm, nước mắt chảy ra.

Người nhà Quan Thục Di đào xới đồ đạc thu dọn hành lý, Quan mẹ đối với việc đi Bắc Kinh là cực lực phản đối. Trong mắt bà, đây là hành vi lãng phí tiền bạc, nhưng dù vậy, Quan mẹ vẫn túm con gái dúi vào một góc, đưa nàng năm ngàn tệ, hạ giọng nói: “Ra ngoài, đừng để mình thiệt thòi, mua cho nó một bộ âu phục đẹp đẹp mặc khi kết hôn. Nhãn hiệu mà trong TV vẫn quảng cáo ấy. Đừng keo kiệt quá, biết không?”

Quan Thục Di gật gật đầu, ôm Quan mẹ, vui đến nao lòng: “Mẹ, mẹ tốt quá.”

Giọng Quan mẹ đầy vẻ mất mát: “Mẹ đương nhiên là tốt, 10 tháng mang nặng đẻ đau sinh ra mày, nuôi mày hơn hai mươi năm, vẫn phải cho mày đi, để người khác nuôi. Mẹ còn tốt với mày, chứ cái thằng Tần Tri kia, gầy như con gà con, mẹ nhìn cũng chả bằng lòng, may mắn, ít nhất tốt xấu gì cũng được một cái, nhà nó dưới lầu, mỗi ngày sau này mẹ có thể nhìn thấy mày, lỡ mà có gì không nên không phải, mẹ lập tức đến với mày. Gả con gái không xa là phước đức lớn nhất trên đời của cha mẹ.”

Quan Thục Di ôm mẹ, nước mắt ào ào chảy ra, mắt Quan mẹ cũng đã đầy nước. Quan ba ba bất đắc dĩ ngẩng đầu: “Cái này là sao, chỉ đi Bắc Kinh mua vài thứ này nọ, lại biến thành sinh ly tử biệt. Nhanh lên, buổi tối Quả Quả còn phải ra ngoài ăn cơm nữa.”

Tần Tri đã chuẩn bị xong xuôi, đồ dạc anh mang theo rất đơn giản, máy tính, vài bộ quần áo. Tần bà nội đã chuẩn bị mười mấy quả táo thật lớn nhét vào va ly da, vừa nhét vừa líu ríu: “Ra ngoài nhớ tiết kiệm, sắp kết hôn rồi, mấy ngày này sẽ tốn không ít tiền. Các cháu tiết kiệm, sau này tốt hơn. Biết không?”

Tần Tri đóng máy tính, ngẩng đầu cười, anh đưa tay móc một tấm thẻ ATM, dúi vào tay bà: “Bà nội, trong này có tiền, bà cầm lấy, cần chi tiêu gì thì dùng. Mật mã vẫn như cũ.”

Tần bà nội cười móm mém, cất vào: “Bà nội để dành cho con, khi hai đứa có con thì mua bảo hiểm cho nó.”

Tần Tri cười khổ sở, không nói. Con sao? Đó là một vấn đề.

Chạng vạng lúc 6 giờ nhiều, cả hai gia đình, toàn thể dân cư bu đầy sân vui vẻ tiễn Tần Tri và Quan Thục Di xuống, những người hàng xóm đều bị Quan mẹ to tiếng đuổi khéo về.

“Đến Bắc Kinh đừng tiếc tiền, muốn mua cái gì thì mua!”

“Đến Bắc Kinh! Đi thăm Cố cung, thăm Trường Thành! Chụp hình nhiều vào! Đừng tiết kiệm!”

“Đến Bắc Kinh! Mẹ không phải cho mày tiền rồi sao? Nhớ nghỉ ở khách sạn lớn! Đừng tiết kiệm!”

Vân vân mây mây…

Hai người thở dài một hơi nhẹ nhõm, ngồi trên taxi không nói gì, nhìn nhau cười một hồi, Tần Tri tò mò hỏi Quan Thục Di: “Mẹ em cho nhiều tiền lắm sao?”

Quan Thục Di đĩnh đạc vươn năm đầu ngón tay.

“Năm vạn?”

“Gì chứ? Năm ngàn. Mẹ em lần này là thật sự xuất huyết rồi đó.”

Tần Tri dựa vào xe cười run cả người. Quan Thục Di biết anh cười cái gì, đưa tay nhéo anh một cái: “Đó là tiền riêng của mẹ, không nhúc nhích tới khoản chung trong nhà đâu. Cả đời mẹ em, xuất huyết lần này là lớn nhất. Anh còn cười nữa em xuống xe đó! Nghe thấy không?”

Tần Tri gật gật đầu, đưa tay ôm choàng thắt lưng nàng: “Được, là anh sai, số tiền này em đừng động đến. Để cho ba mẹ mua sắm.”

Quan Thục Di dựa vào vai anh, ừ ừ vài tiếng: “Con bà nó mới muốn mua.”

Xe taxi xuyên qua cơn gió lạnh, đi vào một quán lẩu trong thành phố. Tần Tri đối với sự chọn lựa quán ăn của Quan Thục Di hết biết nói gì , đúng là ăn khớp với bản tính gia truyền của Quan Thục Di, có thể tiết kiệm một phần tuyệt đối không để thiệt nửa phần.

Quan Thục Di kéo va li, vừa đi, vừa dặn dò: “Ngụy Cầm có khả năng sẽ ăn nói rất “chợ búa”, anh cố chịu đựng. Đó là bạn tốt của em.”

Tần Tri gật đầu.

Hai người tìm được một bàn trong góc, giữa âm thanh huyên náo, ngồi vào chỗ của mình. Tần Tri nhìn bốn phía, anh ít khi phải trải qua hoàn cảnh như thế này. Thời điểm đại học rất hay đi chơi, đi ăn uống, tụ tập, bạn bè của anh rất nhiều, lúc ấy Chương Nam Chính thường kéo anh tham gia các loại hoạt động xã hội, đa số đều do Chương Nam Chính khởi xướng, Chương Nam Chính bỏ tiền. Anh ta cũng là chủ xị mời ăn, mời uống. Nhờ Chương Nam Chính, mới biết Lang Ngưng, chỉ chớp mắt đã qua mấy năm, bây giờ anh lại muốn sống những ngày yên ổn ở thành phố nhỏ, kết hôn với một cô gái bình thường. Trong lòng Tần Tri chợt giật mình, có lẽ…… Có lẽ sinh mệnh của con người đã được vẽ sẵn thành một vòng tròn khép kín, đi theo một đường vòng, vốn là như vậy. Sau cùng thì quay về chỗ cũ.

Chính là như vậy!

Quan Thục Di quay về phía Ngụy Cầm đang đứng ở đầu đường, vẫy tay. Ngụy Cầm mỉm cười, bước tới. Tần Tri vội vàng đứng lên kéo ghế, cô gái này hình như còn chanh chua hơn so với Quan mẹ, anh nghĩ thầm.

Sao màn chào hỏi khách sáo, mỗi người tự ngồi vào chỗ của mình, Ngụy Cầm cẩn thận nhìn Tần Tri từ trên xuống dưới. Tần Tri làm như không, cười với cô.

“Trước đây Quan Thục Di đã từng yêu vài người, ai cũng khoẻ mạnh hơn anh. Nhưng cậu ấy lại phải gả cho anh.” Ngụy Cầm há miệng sẽ không nói lời hay.

Quan Thục Di cùng quẫn cúi đầu.

“Chắc chắn tôi là tốt nhất, nếu không sao cô ấy lại chọn tôi?” Tần Tri vẫn cười.

Ngụy Cầm bĩu môi, nhận từ nhân viên phục vụ một đĩa thịt dê, ném thịt vào nồi, đảo loạn xạ: “Tôi chẳng thấy anh tốt chỗ nào, không nghề nghiệp, không cao to, còn giở trò kín đáo. Cũng chỉ mình con nhóc chết tiệt kia nhìn thấy anh tốt.”

Tần Tri gắp một miếng thịt dê đặt vào chén Quan Thục Di: “Chỉ cần cô ấy thấy tôi tốt là được.”

Quan Thục Di giống như con dâu nhỏ bị khinh khi, hai người kia nàng trêu vào một cũng không nổi. Đành lặng lẽ ăn, ít lời.

Ngụy Cầm móc xắc tay, cầm một phong bì đặt trên bàn: “Cho hai người, xem như quà tặng trước. Sắm sửa ở Bắc Kinh đắt đỏ, tiền của hai người dốc hết vào quán rồi, phải không?”

Tay Tần Tri ngừng một chốc, đẩy phong bì trở lại: “Không thiếu tiền, cũng sẽ không để cô ấy phải tủi thân. Có điều vẫn cám ơn cô, Tiểu Di nói cô tốt nhất, bây giờ tôi mới tin.”

Ngụy Cầm cố ấn cái phong bì về phía trước: “Tôi tốt hay không, không cần anh khen. Tôi chỉ hy vọng anh đối xử tốt với cô ấy. Trước kia chúng tôi chơi với nhau, luôn hình dung về người chồng sau này của mình. Tiểu Phương Phương không phải người hay bới móc, cô ấy chỉ có một ước nguyện nhỏ, có lẽ là mỗi tuần được đi thẩm mỹ viện một lần, nhìn thấy cái gì thích không phải để ý ví tiền dầy mỏng mới quyết định mua hay không. Tôi hy vọng anh cố gắng, làm cho cô ấy hạnh phúc. Mấy chuyện đó thật ra rất đơn giản, đúng không?”

Tần Tri lại đẩy phong bì lại: “Đương nhiên, sẽ cho cô ấy những thứ tốt nhất. Nếu những việc cô nói làm cô ấy hạnh phúc, thì đó là chuyện quá đơn giản, cứ yên tâm. Tôi cũng rất cảm ơn cô.”

Quan Thục Di thở dài một cái, đứng lên, giằng phong bì nhét vào xắc tay Ngụy Cầm: “Trời ạ! Hai người ở đây nôn tức mửa giận cái gì!”

“Không tức giận!” Hai người kia trăm miệng một lời, đồng thanh.

Một chút cơm ăn không có mùi vị gì cả, Ngụy Cầm vài lần mở miệng định hỏi về vài vấn đề thực tế, đều bị Quan Thục Di ngắt lời. Cuối cùng, Ngụy Cầm không hỏi được:

“Tiền bạc của anh nhiều được bao nhiêu? Cuối cùng anh có thể cho Quan Thục Di một cuộc sống thế nào? Anh yêu cô ấy được bao nhiêu?” Vân vân….

Trước kia, Quan Thục Di thật sự mong chờ Ngụy Cầm có thể góp ý cho nàng, nhưng bây giờ nhìn cô, có lẽ đã không cần nữa, nàng đã lựa chọn, tốt hay xấu, nàng chấp nhận. Đây là con đường nàng đã chọn, nàng sẽ không lùi bước.

Ba người từ biệt nhau ở cửa quán lẩu, Ngụy Cầm uống hơi nhiều, Quan Thục Di muốn đưa cô về, nhưng Ngụy Cầm xua tay cự tuyệt. Có lẽ bắt đầu từ thời khắc này, cả hai đã rõ, Quan Thục Di đã tìm thấy một nửa của nàng. còn Ngụy Cầm, cô sẽ đi một con đường khác thuộc về chính cô.

Ngụy Cầm lắc lư đi trên đường, lảo đảo không biết bao lâu, cô không trở lại phòng làm việc trong công ty mà tìm đến căn phòng nhỏ cô và Quan Thục Di hay nghỉ trưa, nghĩ ngợi một lúc, tìm được chìa khóa phòng họp, lặng lẽ mở cửa.

Trước đây, cô và Quan Thục Di đều thích đến gian phòng họp cũ này, nó đã bị công ty bỏ mặc từ lâu, trong phòng có một chiếc đèn thuỷ tinh ba tầng kiểu cũ. Hai cô gái lỡ thì thường tha mấy tấm nệm đã bị bỏ xó sau trận đấu điền kinh công ty tổ chức cho nhân viên, nằm lên trên mơ giấc mộng trở thành công chúa.

Tương lai, phải gả cho một người có tiền, mua một căn biệt thự gần biển. Mỗi buổi tối, sẽ mở tiệc, mời những nhân vật nổi tiếng đến nhà ăn cơm. Mọi người dưới ngọn đèn thủy tinh bắt đầu khiêu vũ. Đàn ông âu phục, giày da, phụ nữ thoảng hương thơm, che miệng ưu nhã nói cười. Khi khách khứa đã về, hai người và những người chồng tương lai giữa tiếng nhạc lãng mạn, ôm nhau cùng nhảy. Giấc mộng như vậy cũng là ước mơ của rất nhiều cô gái nhỏ, giấc mộng xa vời nhất trong ảo tưởng của đàn bà.

Bây giờ, Quan Thục Di đã đi, chỉ còn một mình Ngụy Cầm nhớ lại.

Ngụy Cầm nằm trong góc, nhìn chiếc đèn thuỷ tinh hỏng, bốn phía im lặng đến đáng sợ. Thế giới của cô chìn trong mê muội ……

Không biết bao lâu, cửa phòng họp chậm rãi bị đẩy ra, có tiếng nói đầy thăm dò vang lên: “Ai? Ai ở…… đây?”

Ngụy Cầm lặng lẽ trốn sau dãy bàn ghế chất chồng. Giọng nói này quá quen thuộc, đúng là đại oan gia của cô, Đậu Kiến Nghiệp.

Hôm nay Đậu Kiến Nghiệp cũng uống say. Trong nhà mở tiệc, mọi người vẫn nói những lời kịch nhàm chán cũ, khen anh trai anh ta, khen chị dâu anh ta, quên mất trong nhà còn có một người tên Đậu Kiến Nghiệp cũng cần mọi người chú ý tới một chút. Ôm nỗi mất mát, Đậu Kiến Nghiệp lảo đảo đi vào công ty ngủ, đi ngang qua phòng họp lại phát hiện có ánh đèn.

Ngụy Cầm nhìn Đậu Kiến Nghiệp lạc lõng đứng ở phòng họp tìm tòi một lúc, anh ta đi đến bục phát biểu. Người này đang muốn làm gì?

Cô nhìn anh ta lảo đảo đi, mở một cái máy hát, vào kho tìm ra hai cái micro, một cái đặt trong túi, một cái cầm trên tay. Anh ta mở máy hát, sau đó làm động tác giải phóng quân đang hát hành khúc. Coi như tặng không cho Ngụy Cầm một pha khó quên trong đời.

Trên bục phát biểu, Đậu Kiến Nghiệp bắt chước điệu bộ của bố anh ta, Chủ Tịch Đậu, vẫy tay, gật đầu, thăm hỏi, anh ta phối hợp với tiết tấu âm nhạc, biểu diễn không tiếng động, vẻ khiêm nhường được anh ta biểu diễn đầy phong phú, muốn kín đáo lập tức kín đáo, không thể phủ nhận, người này rất có năng khiếu biểu diễn, một người sắm vai toàn bộ hội trường. Từ chủ trì, đến chủ tịch, đến người sùng bái, đến người nhân viên chảy nước mắt vui mừng vỗ tay inh ỏi.

Một lúc rất lâu sau…… Đậu Kiến Nghiệp…… Đột nhiên giơ cái kia micro rống lớn một tiếng: “Xin chào mọi người, cha tôi là Lâm Tắc Từ*!”

Đây là tình huống gì?

*Lâm Tắc Từ: là một vị quan và là tướng nhà Thanh ở thế kỷ XIX trong lịch sử Trung Quốc.

Hết chương 17

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.