Hạnh Quân Liên

Chương 7: Chương 7




Lưu Tĩnh Minh đang ngủ, trên môi khẽ hôn cùng vuốt ve trên người làm thức tỉnh.

Mở cặp mắt đang buồn ngủ ra, nàng tự nhiên đưa tay ôm thân thể nóng rực của đối phương, giọng hơi khàn khàn, “Hôm nay ngươi đến thật trễ! Ta ── A!”

Đem một phần sức nặng thân thể đặt trên người nàng, Ứng Vanh thừa dịp lúc nàng nói chuyện, đem lưỡi tham tiến trong miệng nàng, nhẹ nhàng trêu đùa cái lưỡi mềm mại thơm tho, nhấm nháp vị ngọt của nàng.

Hai người vì hôn mà khơi lên tình dục nồng cháy.

Đến lúc nhiệt độ cơ thể bọn họ lên cao, hơi thở dần dần hỗn loạn, hắn mới rút lưỡi nóng khỏi miệng nàng.

Hắn thở hổn hển, mắt nhìn Lưu Tĩnh Minh mơ màng, gò má phiếm hồng, cánh môi ướt át bị hôn mà sưng đỏ, trong lòng dâng lên thỏa mãn cùng say đắm.

“Nhớ ta sao?” Hắn nói nhỏ.

Vừa nói chuyện, hắn đem thân thể cường tráng chen vào giữa hai chân nàng, đặt phái nam ở nơi mềm mại của nàng, nơi đó ấm áp làm hắn không ngừng rung động.

“Ai nhớ ngươi? Mỗi ngày đến làm phiền ta, đáng ghét.” Nàng khẩu thị tâm phi (miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo), thân thể lại phối hợp động tác hắn đem hai chân mở ra, cong người bên cạnh hắn.

“Phải đó! Nàng chán ghét ta, nhưng thân thể của nàng lại yêu chết ta …… Nhìn xem!” Hắn trêu chọc, hai ngón tay vân vê nhũ hoa đã sớm nổi lên.

“A……” Nàng híp mắt lại, môi đỏ mọng phát ra tiếng yêu kiều, không thể kháng cự tay hắn mang đến cho nàng kích thích, thân thể cong lên, ngực cũng nhô lên, mong muốn nhiều âu yếm hơn.

Ứng Vanh thấy nàng quyến rũ mê người, tâm khó nhịn mà cúi đầu xuống, há miệng cách lớp áo mỏng khẽ cắn nụ hoa vươn lên của nàng, thỏa mãn hưởng thụ run rẩy cùng tiếng ngâm của nàng.

Lớp vải trên ngực nàng bị nước miếng của hắn làm ướt hết, dính sát vào nhũ hoa, nhũ hoa anh đào nhàn nhạt hiện ra rõ ràng dưới lớp vải mỏng.

Hắn đứng dậy, kéo bàn tay nhỏ bé trắng mịn của nàng đặt trên ngực mình, “Tĩnh nhi, chạm vào ta, yêu ta……”

Nàng tháo đai lưng hắn, cởi vạt áo hắn ra, đẩy ra y phục ngăn cản nàng thăm dò, nàng đưa tay chạm vào da thịt rắn chắc mà nóng rực của hắn, tay nhỏ bé học theo động tác hắn, xoa nắn trên ngực phái nam.

“Ừm……” Hắn thoải mái hừ nhẹ, mông hơi đong đưa, dùng vật cứng rắn ma sát nàng.

Nhìn hắn hưởng thụ, vẻ mặt phấn khởi, tay Lưu Tĩnh Minh từ từ trượt xuống hông hắn, lướt qua vùng bụng rắn chắc, tiến vào trong khố của hắn, bàn tay phủ lên vật to lớn nóng rực.

“Đúng, là như vậy…… Dùng sức một chút……” Được bàn tay nhỏ bé của nàng nắm lấy, hắn ngược lại ở trong lòng bàn tay nàng từ từ đung đưa.

Nàng cảm nhận được phái nam trong lòng bàn tay nàng không cừng căng lên, tay nàng không cách cầm nó, chỉ có thể theo nó, vỗ về chơi đùa.

“Nàng thật sự là vật nhỏ biết giày vò người khác……” Hắn kéo tay nàng ra, đứng dậy cởi y phục trên người xuống, sau đó rất nhanh cởi hết y phục nàng, lần nữa lại bao phủ trên người nàng, bàn tay to vội vàng dò vào giữa hai chân nàng.

Hắn hài lòng đưa tay vào nơi ẩm ướt, “Bảo bối, nàng đã chuẩn bị xong ……” Vừa nói, hắn vừa giơ lên vật nam tính, chuẩn bị tiến thẳng.

Khi hắn chuẩn bị tiến vào cửa huyệt, Lưu Tĩnh Minh bỗng nhiên đẩy hắn ra, đem cái mông lui về phía sau, tránh hắn tiến lên.

Đang định bộc phát dục vọng thì bị nàng miễn cưỡng cắt đứt, hắn vội vàng đưa tay muốn đem nàng đang lui về phía sau kéo trở về.

“Chờ một chút…… Chờ một chút nữa!” Nàng duỗi cánh tay về phía ngực hắn, ngăn cản hắn cầu hoan.

“Ta không thể đợi!” Hắn dùng tay kéo lấy bắp đùi nàng mà mở ra, không hiểu sự cự tuyệt của nàng, dục vọng mãnh liệt khiến cho hắn thật vô cùng muốn vùi vào trong nơi chật hẹp của nàng.

Nàng một mặt ngăn cản hắn xâm chiếm, một mặt tay lần tìm cái gối, giống đang tìm đồ gì đó.

Phái nam căng cứng của hắn cần phát tiết khẩn cấp, sự chờ đợi thống khổ khiến trán hắn không ngừng chảy mồ hôi.

“Tiểu yêu tinh, nàng muốn hại chết ta sao? Rốt cuộc nàng đang tìm cái gì?” =))

Từ dưới gối nàng rút ra một cái hãn khăn (chắc là một loại khăn có tính thấm hút cao dùng để hút …. =.=”), “Ta tưởng đêm nay ngươi không tới, cho nên không trải miếng lót……”

Mọi lần trước khi hắn đến,nàng đều trải hãn khăn trên giường, tránh cho dấu vết kích tình của hai người làm dơ giường đệm sạch sẽ, đến lúc đó sẽ không giải thích được với Linh Đan giường đệm vì sao lại hỗn độn không chịu nổi.

Ứng Vanh nhanh nhẹn tiếp nhận hãn khăn trên tay nàng, qua loa nhét dưới mông nàng, không cho nàng cơ hội thở, đã kéo thân thể nàng lại, dùng sức đem cự đại đưa vào trong cơ thể nàng.

Nháy mắt khoái cảm cọ sát đồng thời làm cho hai người bật ra một tiếng thở dài.

Hắn hơi rút ra, ngay sau đó lại dùng lực đi vào, trong hoa huyệt nàng tràn ra hoạt dịch, làm cho hắn dễ dàng di chuyển.

“Ưm…… Bảo bối, nàng thật chặt…… Thật ướt……” Mồ hôi hắn chảy xuống, lăn trên da thịt tuyết trắng của nàng, đụng chạm của bọn họ trơn trượt, góp lại càng nhiều khoái ý.

Sau khi ham muốn được vội vàng thỏa mãn, hắn hít sâu, tốc độ chậm lại, cố ý từ từ đem phái nam từ nơi chặt hẹp rút ra, lại lần nữa tiến vào trong cơ thể nàng, thỉnh thoảng vặn vẹo cái mông, như là họa quyển (vẽ họa), đem nam tính hoàn toàn nhập vào trong.

“Ư…a……” Toàn thân nàng chảy mồ hôi, nhiệt độ cơ thể tăng cao, hắn ngọ nguậy để cho vật thô cứng của hắn tiến vào từ ngoài hoa thần vào đến bên trong.

Khoái cảm từ nơi tư mật lan rộng ra đến toàn thân, làm nàng hơi hơi run, vì để động tác hắn tốt hơn, hai chân nàng tự ý càng thêm mở rộng.

Bởi tình ái dâng cao, ngực của nàng sưng hơn, nhũ hoa cũng thành màu đỏ tươi hơn, trong hoa huyệt chảy ra lượng lớn ái dịch, khi hắn di chuyển, đem hạ thân hai người thành một mảng dính đặc, có một chút theo đùi nàng chảy xuống, làm hãn khăn lót dưới người nàng thấm ướt.

“Ô…… Vanh, nhanh lên…… Dùng sức…… A ──” Nàng nâng cao tuyết đồn, nghênh hợp đưa đẩy của hắn, bị tình triều kích cuồng bao phủ, không tự chủ được càng tìm kiếm kích thích mạnh hơn

Hắn ngồi xổm giữa hai chân nàng, đem hai bên đùi trắng noãn của nàng kìm ở trước ngực, làm nơi riêng tư xinh đẹp mà dâm tà của nàng hoàn toàn hiện ra ở trước mắt hắn.

Ứng Vanh gia tăng tốc độ, hắn mê muội chăm chú nhìn nơi ân ái dâm mỹ của hai người.

Khe hẹp của nàng liên tục bị cự đại của hắn làm căng cứng, cánh hoa mềm mại bị hắn làm cho sưng đỏ không chịu nổi, nơi riêng tư bị ướt một mảng.

“Ưm……” Hắn cấp tốc di chuyển, tình triều thế mạnh như nước, hoàn toàn bao phủ nàng.

Nàng run rẩy giữ chặt ra giường, tâm trí không biết bị lạc đến nơi nào, từ khe hẹp sâu thẳm tỏa ra một mùi hương của ái dịch ──

Mắt thấy nàng đạt tới cao trào, lại bị hoạt dịch của nàng thấm ướt, nam tính của hắn cảm thấy một trận ê ẩm tê dại, Ứng Vanh không hề giữ lại, càng đem phái nam cứng rắn, thô bạo tiến sâu trong cơ thể nàng.

Sau trận cuồng phong, hắn gầm nhẹ, co rút không thôi trong nơi chật hẹp của nàng, bắn nhanh ra tinh hoa lửa nóng……

Ứng Vanh vùi mặt trên cổ Lưu Tĩnh Minh, thở phì phò, hạ thân vẫn đang ở giữa hai chân nàng, bàn tay to nắm lấy ngực mềm mại của nàng, phát tiết trôi qua nhưng phái nam vẫn dừng lại ở trong cơ thể nàng, lưu luyến hoa huyệt ẩm ướt mềm mại.

Lưu Tĩnh Minh dần dần hồi phục thần trí, cảm giác được trong cơ thể nam tính vẫn chưa hoàn toàn biến mất, tuy rằng không còn sưng nữa, nhưng vẫn tràn ngập sâu trong nàng, nàng ấm áp dễ chịu.

Trong lòng nàng rõ, với thể lực cùng nhu cầu ham muốn của Ứng Vanh, hắn hẳn là còn chưa hoàn toàn thỏa mãn, hiện tại chẳng qua là đang đợi nàng khôi phục thể lực mà thôi.

Ứng Vanh hôn cái cổ ướt mồ hôi của nàng, ở nàng bên tai thấp giọng, “Nàng giỏi quá……”

Hắn ở xương quai xanh cùng hõm vai của nàng rơi xuống từng cái hôn, sau đó đem miệng dời về bộ ngực tròn trịa đang xoa nắn trong tay hắn, vươn lưỡi ra liếm má đỏ bừng.

“Ư…… Ngứa quá……” Nàng thấy hắn nằm ở trước ngực nàng đùa bỡn, cảnh tượng tình tứ nghịch ngợm ngực nàng, trong lòng xôn xao không thôi, thân thể mềm mại ngọ nguậy hạ thân mẫn cảm của hắn.

Động đậy chỉ rất nhỏ, làm nàng giống như tiểu xà yêu diễm, bày ra tà khí mê hoặc người, dụ dỗ Ứng Vanh sa vào.

Nàng ngọ nguậy, hoa huyệt hút sâu nam tính của hắn, khiến hắn nhanh chóng đứng thẳng, đem đường hẹp của nàng hoàn toàn tách ra, thậm chí ở trong cơ thể nàng kịch liệt rung động.

Hắn ngậm nhũ hoa bị liếm sưng đỏ mà ngập nước sáng bóng, như một tiểu nhi dùng sức mút, bàn tay to phủ trọn bộ ngực đầy đặn.

Bị một lực hút mạnh tiến tới, theo phản xạ nàng toàn thân co rúm, không tự chủ được kẹp chân lại, kẹp lấy vật tráng kiện giữa hai chân hắn.

“Bảo bối……” Hắn lập tức cảm nhận được trong cơ thể nàng mãnh liệt co rút, thịt non gắt gao bao trụ nam tính hắn, làm hắn kích động không thôi, không khỏi dừng lại động tác, híp mắt lại, hưởng thụ dòng khoái cảm nơi hạ thân.

Tay nàng đặt trên lưng hắn, thúc giục hắn âu yếm ngực nàng, dưới áp chế khó khăn của hắn hơi hơi nâng cao tuyết đồn, tốc độ động tác lên xuống, làm nơi hai người ân ái, chủ động tìm kiếm phương pháp phát tiết tình dục.

Ứng Vanh bởi vì động tác của nàng mà rên rỉ, hắn ôm gọn nàng lật ngược lại, trong nháy mắt, chuyển thành Lưu Tĩnh Minh ở trên, hắn nằm ngửa trên giường, hạ thể hai người chưa từng tách ra, vẫn đang chặt chẽ giao tiếp.

Không cần hắn hướng dẫn, nàng quen thuộc nhảy lên quỳ gối trên người hắn, phập phồng trên dưới, nam một chút lại ra vào, làm cho nó ma sát khe hẹp sung huyết.

“A…… Thật nóng! Thật thoải mái……” Phái nam của hắn nóng lên, cũng làm nóng da thịt mềm mại của nàng, nàng bị lạc trong tình dục, mắt hạnh xinh đẹp mờ mịt, ngập nước.

Hoa hồ sâu thẳm không ngừng tiết ra yêu dịch, bị đầy ra ngoài theo phái nam thăm dò trong nàng, làm hạ phúc rắn chắc của hắn cùng hắc mao ướt vô cùng, ngay cả bắp đùi nàng cũng dính một lượng lớn nước trơn, khiến nàng phập phồng, từ nơi giao hợp, không ngừng truyền ra ái dịch cùng tiếng nước dâm đãng.

Ứng Vanh hưởng thụ vui thích mà nữ thể mềm mại mang lại cho hắn, nàng tuyệt mỹ mị nhân để cho hắn lòng say không dứt.

“Đúng rồi, bảo bối, kẹp chặt ta…… Nàng thật sự là quá tuyệt vời……”

Bộ ngực mềm mại xinh đẹp không ngừng lay động trước mắt hắn, hấp thu lấy mùi hương động tình từ người nàng tản ra, đối với hắn mà nói thực không hề chịu được lực đạo không đủ mạnh, vươn tay ra bắt lấy bộ ngực trắng mịn, làm cho của nàng nhũ thịt biến thành sưng đỏ.

Cặp mông khỏe mạnh hướng về phía trước, đưa thẳng vật cứng rắn vào trong cơ thể nàng, cường lực nhanh chóng ra vào, làm Lưu Tĩnh Minh thiếu chút nữa bị cường lực của hắn làm chấn động.

Nàng bối rối dừng lại động tác, đưa tay chống ở ngực hắn, cong người mà thừa nhận toàn bộ hắn.

Tiếng nước cùng tiếng thân thể chạm vào nhau vang lên, khiến bên trong phòng trừ bỏ tiếng rên rỉ yêu kiều, tăng thêm không khí dâm tà.

“A a…… Ta muốn……” Bị hắn liên tục giữ lấy, tình triểu nàng tích lại giờ nhanh chóng phát ra, toàn thân ửng hồng, khéo léo báo trước cao trào sắp đến.

Tay nàng chống đỡ trên ngực hắn không nhịn được dùng sức nắm thành quyền, thời điểm nắm lại, không khống chế được lực đạo, móng tay cắm vào da thịt hắn chảy ra một đạo máu.

Cơn đau rất nhẹ kia, làm tình dục hắn càng thêm phấn chấn bừng bừng, cuồng mạnh đem nam tính càng tiến sâu vào trong huyệt.

Tiếng kêu lớn cùng tiếng ngâm đồng thời phát ra ở trong miệng họ, sau cùng, hai người cùng rơi vào cảnh giới tiêu hồn tuyệt mỹ.

Hắn bắn nhanh ra dịch thể trắng vào sâu trong hoa huyệt nàng, cùng ái dịch của nàng, hòa tan……

Sau cao trào, Ứng Vanh ôm Lưu Tĩnh Minh nằm ở trên giường, định bụng đem tin tức tốt từ trong hoàng cung nói cho nàng nghe.

“Sau khi ta không còn vướng bận công việc hoàng thượng giao phó, ta sẽ bắt đầu chuẩn bị hôn sự của ta và nàng…… Ta không muốn chỉ có ban đêm ngắn ngủi được ở cùng nàng, ta muốn lúc nào cũng đều có thể nhìn thấy nàng, chạm vào nàng.”

“Chờ ngươi lúc nào cũng nhìn thấy ta, chỉ sợ ngươi sẽ không còn quan tâm ta như thế nữa, rất nhanh chán ngán.” Nàng nhẹ nhàng nói ra nỗi sợ của mình, chỉ sợ là hắn thích cảm giác yêu đương vụng trộm, đến khi có được nàng, sẽ không còn yêu thương nàng nữa.

“Sẽ không, ta ở trên người nàng cảm nhận được cái thỏa mãn cùng hạnh phúc mà những nữ nhân khác không thể cho ta được ── nếu không ta đã nghe theo ý của cha mẹ ta, cưới một thiên kim quý tộc làm chính phi, không quan tâm nàng nữa.”

Ứng Vanh nghiêng đầu hôn lên gáy nàng, nói tiếp, “Nhưng, ta không muốn như vậy. Lòng của ta nói cho ta biết, ta chỉ lấy nàng làm chính phi của ta.”

Đừng nói Ứng Hạo không tin, ngay cả hắn lúc trước cũng đột nhiên bị sự xuất hiện của chính ý nghĩ này làm giật mình.

Khi hắn thỏa sức phóng túng tìm hoa, lại bị một nữ tử non nớt đơn thuần bắt giữ, những nữ tử khác thi thoảng chỉ là để tiêu khiển, coi như hắn đã hoàn toàn thua trên tay nàng.

Nàng không giống những nữ nhân khác bám chặt lấy hắn dây dưa không buông, thậm chí không quan tâm trinh tiết quý giá bị hắn đơn giản cướp đi, mà khóc lóc ầm ĩ muốn hắn phụ trách.

Trước kia những chuyện này ở trên người nữ nhân khác tìm còn không thấy, ngược lại làm cho hắn trong lòng bực mình không thôi, rồi lại không thể làm gì.

Lo lắng nàng cũng sẽ như vậy với nam nhân khác, cho nên với nàng, hắn phải dùng cách luôn luôn nhìn đến nàng, tận lực mỗi đêm đều dây dưa với nàng, đồng thời không ngừng tìm cách giải quyết khác biệt về thân phận bọn họ, để cho hắn có thể an tâm đem nàng giấu ở trong nhà.

Những ý nghĩ cùng lo lắng này, Lưu Tĩnh Minh không biết, nàng chỉ đơn thuần không cần tranh thủ sự bảo hộ, nàng chỉ cần có thể cùng hắn cùng một chỗ cũng rất thỏa mãn.

Đơn thuần như nàng, thậm chí cùng Ứng Vanh qua lại tới giờ, cũng không hiểu biết vì cái gì mỗi khi nàng nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp Ứng Vanh ở Xuân Giang Lâu thì tâm mơ hồ đau nhức, khó chịu không thôi.

Nàng ngay cả loại phản ứng gọi là ghen tỵ cũng không hiểu, đối với tình yêu nam nữ lại càng giống như tờ giấy trắng, không dính một hạt bụi.

“Cưới ta làm chính phi? Điều này sao có thể! Ngươi thân là quý tộc, không thể cưới một dân thường làm chính thê! Ta đời này nếu muốn cùng ngươi chung một chỗ, ắt phải giống nương của ta, gả làm thiếp thất của ngươi, không phải sao? Mà chuyện này đối với xuất thân của ta mà nói, đã xem như là ơn trạch đặc biệt.”

Lưu Tĩnh Minh tuy rằng đơn giản, nhưng chuyện như vậy nàng cũng không phải không biết, bởi vì từ nhỏ Tạ Bảo Châu thường xuyên ở trước mặt nàng cùng mẫu thân nàng, cùng những người khác nhạo báng xuất thân mẹ con nàng.

Nếu nói gả làm chánh thê của nhà giàu thông thường, còn có thể được, nhưng đây đường đường là chính phi của Tiểu vương gia Duẫn Khánh vương phủ? Nàng cũng không dám hy vọng xa vời.

Cho nên, nàng hiện tại nói sự thật, nàng chưa từng vọng tưởng đến chuyện không xứng với thân phận mình.

Ứng Vanh không hiểu được, tiểu nhân nhi trong ngực rốt cuộc là người rất hiểu chuyện hay là người không hiểu chuyện? Nên quan tâm hay không quan tâm, để nàng tùy ý, nhưng lại thấy nàng thiếu quan tâm quá.

“Nàng không tin ta?” Hắn không muốn giải thích, đến đâu thì đến, nàng chỉ có thể chấp nhận, không phải sao?

“Ta lại không thấy được lòng của ngươi. Lòng người khó dò, người nào hiểu được ngươi rốt cuộc có đáng giá hay không để ta tin tưởng?” Lưu Tĩnh Minh trêu ghẹo nói.

“Tiểu yêu tinh!” Hắn nâng cằm nàng lên, nhu tình áp lên đôi môi đỏ mọng, yêu thương hôn nàng.

“A……” Nàng hé miệng nghênh đón lưỡi hắn trượt vào, hưởng thụ vuốt ve của hắn.

Hắn hôn nàng cẩn thận, chậm rãi di chuyển, hôn mái tóc nàng. “Tin tưởng ta, Tĩnh Nhi…… Tin tưởng ta.”

Nàng nhẹ nhàng cười, “Được, ta tin ngươi.” Nàng sợ nếu nàng không nói những lời này, đêm nay hắn sẽ làm phiền nàng cả tối. Cho nên trong lòng hắn kỳ thật cũng không có chuyện gì, chỉ là theo ý của hắn, phụ diễn một chút.

Nghe thấy trong lời nói của nàng có chút đắc ý, Ứng Vanh hết cách, vì thế vỗ vào mông nàng, không muốn tiếp tục đề tài này nữa.

Hắn xoay người, ghé miệng vào bên tai nàng, “Giúp ta một lần nữa?” Đối với nàng, dục vọng của hắn chưa bao giờ được thỏa mãn, nếu có thể, hắn thật hy vọng vĩnh viễn chôn ở trong cơ thể nàng, lưu lại ở nơi có hạnh phúc ấm áp.

Bị hắn kéo tay xuống, vuốt ve phái nam hắn đang bừng bừng, nàng cố muốn thoát khỏi nắm giữ của hắn, rút tay lại, không thể dẹp được đòi hỏi của hắn.

“Ngươi đừng ép buộc ta, sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ bị ngươi phá hư……” Nàng yêu kiều mắng, xoay người đưa lưng về phía hắn, trên mặt mang theo ý cười.

Hắn lập tức giữ lấy, kề sát lưng mịn màng của nàng, bàn tay to dò vào chân nàng, vỗ về da thịt mềm mại, “Sẽ không phá hư …… Có ta làm dịu nàng, nàng mới có thể càng ngày càng đẹp……”

“Đừng nói những lời mê sảng đáng xấu hổ đó, không quan tâm tới ngươi !” Nàng đỏ mặt, làm nũng nói.

“Nàng không để ý tới ta không sao, ta để ý nàng là được rồi.” Hắn nâng chân nàng về phía trước, nằm thẳng lưng, đem phái nam đã đứng thẳng đặt tại cửa huyệt ướt át.

“Ngươi vô lại ── a nha!” Nàng còn chưa nói xong, hoa huyệt chặt chẽ đã bị hắn mở ra, cảm giác kích thích mà tràn đầy khiến nàng ngâm nga.

Hắn vẫn ở trong nàng càn rỡ, một lần hoan ái nhiệt huyết nữa được triển khai, trong phòng lần nữa nhuộm đầy màu tình ái……


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.