Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 299: Chương 299: Anh có dám tới không? 2




Ân oán cá nhân, nghe thì có vẻ như là nói với Phó Minh Lãng, thực ra là nói đến chuyện dây dưa của ông ta và Tô Nhiễm Nguyệt ngày ấy.

Nhắm mắt lại, Mộ Yến Thần lạnh lùng dời ánh mắt đi chỗ khác: "Được."

. . .

Sau cơn mưa, trời lạnh thấu xương.

Phó Ngôn Bác cười yếu ớt đưa Mộ Yến Thần đi dạo, giống như lúc trước hoàn toàn không hề phát sinh cuộc tranh luận với vợ con mình vậy. Ông ta ra sức giới thiệu tất cả mọi thứ ở trong trang viên với vẻ kiêu ngạo. Ngồi ở bên trong chiếc xe ngựa ẩm ướt, đắp một chiếc thảm thật dầy, Phó Ngôn Bác để lộ rõ sự cao quý của tầng lớp quý tộc, sau khi đi hết quãng đường xóc nảy ấy thì Mộ Yến Thần đã hiểu rõ ràng, Phó Ngôn Bác chỉ muốn hỏi anh một điều, anh có hài lòng với trang viên này hay không.

Ngón tay thon dài cứng đờ của Mộ Yến Thần khẽ chống vào nơi huyệt Thái Dương.

"Không hài lòng lắm." Mộ Yến Thần hờ hững khạc ra một câu nói, đi xuống xe ngựa.

Sắc mặt Phó Ngôn Bác trắng bệch ra...

Đi xuống xe theo anh, một lần nữa ông ta khôi phục lại nụ cười yếu ớt: "Ở vùng ngoại thành tôi còn có hơn ngàn mẫu đất lúc này đang cho thuê làm nông trường, chuyên sản xuất các loại nông sản phẩm trồng trọt chăn nuôi, một năm số lượng thu được cũng rất khả quan, so với việc ngài và Kerr dốc sức buôn bán ở trên thương trường cũng không hề kém, ngài có thích thú với điều này không?"

Mộ Yến Thần cười lạnh, ngoái đầu nhìn lại khen: "Phó tiên sinh thật hào phóng."

Phó Ngôn Bác thoáng lúng túng.

"Lúc đầu tôi cũng đã từng hỏi Nhiễm Nguyệt muốn gì... Nhưng bà ấy cũng không muốn cái gì hết, tôi cũng chỉ có thể đưa bà ấy đi xa khỏi quê hương mà thôi." Phó Ngôn Bác buông thõng đôi tay.

"Không phải là bà ấy không muốn, mà là thứ bà ấy muốn ngài không thể cho nổi."

Phó Ngôn Bác cũng cười lạnh: "Cũng vậy thôi, thứ đó bà ấy cũng cho nổi hay sao? Nếu như tôi nhớ không lầm, chồng của bà ấy là quân nhân, đã kết hôn với quân nhân... thì sự trừng phạt việc ngoại tình theo quân hôn sẽ làm cho cả gia tộc của bà ấy phải hổ thẹn, liệu bà ấy có bằng lòng bỏ đi hay không?"

"Ông đã hỏi chưa?" Mộ Yến Thần nheo mắt lại.

Phó Ngôn Bác lúng túng quay mặt đi, sắc mặt rất mất tự nhiên.

"Ông chưa từng hỏi, làm sao biết được bà ấy không cho nổi? Ông chưa từng thử qua, làm sao biết được kết quả lựa chọn của bà ấy sẽ tốt hơn hay là còn kém hơn hiện tại?"

Phó Ngôn Bác đang ngắm nghía quả óc chó trong tay, chợt nắm chặt lại phát ra tiếng lách cách, tay khẽ run.

Hồi lâu ông ta mới nói: "Mộ tiên sinh, tôi nói một lần cuối cùng, tôi không biết người phụ nữ họ Tô mà ngài nói ra đó là ai, ngoại trừ Kerr, ngoài ra tôi cũng không có con gái... Nhiều năm đã trôi qua như thế, đến cả một lần liên lạc giữa hai chúng tôi cũng không hề có, đứa con kia nói không chừng có khi là của một người đàn ông nào đó... Ngài thử nói xem...?"

Sắc mặt Mộ Yến Thần tái nhợt.

Gật đầu một cái, dường như anh định xoay người rời đi, Phó Ngôn Bác cau mày, ông ta còn chưa nghe được đáp án từ trong miệng anh, định đuổi theo thì sau đó chỉ cảm thấy một trận gió lạnh ập tới, bóng người to lớn cao ngất trước mặt đột nhiên xoay lại, "Bụp!" một tiếng, một quả đấm hung dữ đã nện vào cằm của ông ta! !

". . ." Gương mặt Phó Ngôn Bác bị thương nặng, ông ta bụm mặt lui về phía sau mấy bước lảo đảo ngã ở bên cạnh xe ngựa! Nước bùn bắn tung tóe lên trên quần áo, sự đau nhức khiến ông ta che miệng run rẩy không phát ra được tiếng nào.

"Lan Khê không phải một thứ đồ gì đó, không phải là người để cho nhà các người, bất cứ ai không muốn thì sẽ ném cho người đàn ông nào đó. . . Một người phụ nữ đã từng yêu ông, thế mà trong mắt ông bà ấy lại có thể hèn hạ đến như vậy hay sao? Ông thật đê tiện, ngay cả con gái ruột thịt của mình ông cũng nhục mạ như vậy sao?"

Anh xoay người lại, vừa chậm rãi nói hết câu.

Phó Ngôn Bác nằm rạp trên mặt đất, hai cánh tay run rẩy, nhưng vẫn duy trì tư thế cao quý ưu nhã như cũ. Ông ta bò dậy từ trên mặt cỏ tràn đầy nước bùn, lau khóe miệng.

Mộ Yến Thần cười lạnh: "Tôi không phải là người quá coi trọng thân phận, nhưng cũng xem như còn biết chừng mực... Chảy máu cũng không nhiều, chỉ có điều ông sẽ bị đau mất mấy ngày. Không nhận cũng được... Người trong nhà của ông mà không chịu để yên cho cô ấy... Tôi, Mộ Yến Thần này sẽ nhanh chóng đến ngay."

Anh lạnh lùng xoay người rời đi.

". . . Cậu chờ một chút." Phó Ngôn Bác khàn giọng nói.

Ông ta thở hổn hển, dường như bị nứt xương nên đau nhức kinh khủng, hai hàm răng cắn chặt làm một cũng không thể át được cái đau, rung giọng nói: "Cậu họ Mộ. . . Cậu là con trai của Mộ Minh Thăng, chồng của bà ấy. . . Cậu. . ."

Ngón tay giơ lên trong không khí chỉ vào Mộ Yến Thần hồi lâu, theo đó ánh mắt cũng trở nên nhấp nháy dữ dội, lúc này không cần nói cũng hiểu.

Khi anh vừa mới thốt ra miệng cái tên "Lan Khê" này, cái kiểu nói thân mật đó không sao hình dung nổi.

Ánh mắt Phó Ngôn Bác càng mở lớn, tựa như đã hiểu vì sao Mộ Yến Thần không kể đường xa vạn dặm chạy tới Luân Đôn tìm ông ta. Ông ta biết, với tư tưởng tuân thủ nghiêm ngặt nghiêm cẩn ở Trung Quốc, loại hành vi kia bọn họ có bao nhiêu điên cuồng, có bao nhiêu đại nghịch bất đạo.

Nhiễm Nguyệt. . .

Con gái của Nhiễm Nguyệt và ông ta. . .

Tiếng giục ngựa nhẹ nhàng truyền đến, đạp trên sân cỏ ướt át hướng về phía bên này càng ngày càng gần. Phó Minh Lãng hung hăng dùng roi ngựa vụt vào người giúp việc theo sát bên cạnh, "Chát!" Một tiếng thét thê lương vang lên, cú đánh đã xé rách quần áo của người đó!

"Lúc này mà mày còn muốn đi sao?" Hắn giục ngựa đi vòng quanh bên cạnh Mộ Yến Thần mấy vòng.

Một nụ cười lạnh khát máu giống như quỷ Satan tràn ra trên môi, đôi mắt hắn mang theo sát khí gắt gao nhìn Mộ Yến Thần, nói : "Mẹ tao nói không được động thủ giết người, để tay dính máu ở trên vùng đất của cha tao, câu này tao nghe. Nhưng bà ấy cũng không nói tao không thể làm việc gì khác. Mộ Yến Thần, so với nhà tao rốt cuộc mày có chỗ nào hơn người, mà có thể làm cho người phụ nữ suốt mấy năm qua tao nâng niu yêu thương ở trong lòng bàn tay, chỉ trong nháy mắt đã yêu thích mày..."

Phó Minh Lãng cầm roi ngựa chỉ vào chóp mũi Mộ Yến Thần, càn rỡ cười lạnh: "Mày có dám tới hay không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.