Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 121: Chương 121: Tôi muốn chờ anh ấy




Editor: Mạn Nhi

Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu, gương mặt tuấn tú của Mộ Yến Thần nhanh chóng trở nên tái nhợt. Đi qua một đoạn ngắn hành lang, bàn tay nhỏ bé lạnh buốt đặt lên tay cầm của cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, trong nháy mắt dường như Lan Khê không cảm thấy hô hấp của mình, dây cung trong lòng cực kì căng thẳng, bị kéo căng như sắp đứt.

Cửa khe khẽ mở ra, hai người vệ sĩ vẫn làm tròn trách nhiệm canh giữ ở bên ngoài.

Mà vào giờ phút này, từ bên ngoài có người đang nhìn Lan Khê, giống như hung thần ác sát, giống như ma quỷ, hung dữ đi đến.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như không còn huyết sắc, ánh mắt bình tĩnh nhìn người đó.

"Dì Mạc." Một lúc sau, rốt cuộc cô tìm lại được thanh âm của mình, nhẹ giọng kêu một câu.

Mạc Như Khanh trang điểm ưu nhã tinh xảo, nhàn nhạt cười muốn đẩy cửa đi vào: "Thế nào, đây là gian phòng của con? Ha ha, khi đến dì thấy có người đứng ở cửa ra vào nên tưởng rằng tìm nhầm, Lan Khê, con thu thập hành lí xong chưa? Chúng ta nên đi thôi."

Nghe liên tiếp mấy câu này làm cho Lan Khê đầu óc ong ong, dường như cô không phản ứng kịp bà ấy đang nói cái gì.

Hai người vệ sĩ rất có trách nhiệm, cau mày, nhẹ nhàng ngăn bà ta lại: "Thưa phu nhân ——"

Mạc Như Khanh bước chân hơi chậm lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía anh ta.

Ánh mắt người đàn ông sắc lạnh, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi phu nhân, Mộ tiên sinh đã dặn dò rằng không có anh ấy cho phép, người lạ nhất định không được tiến vào căn phòng này, bất kể là ai. Cho nên mời bà đi ra ngoài, đừng làm khó chúng tôi."

Lông mày Mạc Như Khanh đột nhiên nhíu lại.

Cô cười dịu dàng yếu ớt, kéo kéo áo choàng ở trên người, cũng không muốn tranh chấp với vệ sĩ, chăm chú nhìn Lan Khê rồi nhẹ giọng nói: "Dì nhận điện thoại khẩn cấp nên tới đây , nghe nói con không quen với khí hậu nên sức khỏe không tốt, nên đi suốt đêm tới đón con trở về. Chắc hành lý con đã sắp xếp xong, chúng ta đi thôi."

Nhìn đồng hồ, Mạc Như Khanh nói: "Bây giờ do nguyên nhân thời tiết nên có nhiều chuyến bay bị hoãn, chỉ có một chuyến là nửa giờ sau , không đi ngay thì sẽ không kịp, Lan Khê con nhanh lên một chút, đừng để Dì Mạc phải đợi lâu."

Trên mặt Lan Khê tràn đầy vẻ không tin, Anh mắt lột ra nét hoang mang, giống như là kinh ngạc, cùng với vẻ đề phòng.

Cánh môi tái nhợt, cánh tay của cô nhẹ nhàng buống xuống bên người, nhanh chóng không kiềm lòng được, nhẹ giọng mở miệng nói: ". . . . . . Con đã thu thập xong hành lí, nhưng con không phải đang đợi dì, con đang đợi anh trai trở lại đi cùng anh ấy."

Cô cũng không nhớ Mộ Yến Thần bảo là Mạc Như Khanh tới đón cô.

Trong con ngươi Mạc Như Khanh thoáng qua một tia kinh ngạc.

"Cùng nhau?" Bà ta kinh ngạc cười cười, dịu dàng nói, "Lan Khê con đừng náo loạn, công việc của Yến Thần rất bận, bây giờ không thể đi cùng con được, con biết rõ ở chỗ này ngây ngô là quấy rầy nó, thế mà lại còn đi theo nó, dì cũng không tính toán gì cả, vé máy bay cũng là ngày hôm qua nó mua xong thì đưa cho dì đấy, con còn không đi?"

"Lan Khê, ở nhà con tùy hứng còn chưa tính, " trong nét tươi cười của Mạc Như Khanh thoáng chút lạnh nhạt, "Yến Thần không nợ gì con, con dính nó như vậy, chẳng lẽ không rời nó ra được hả?"

Khuôn mặt Lan Khê khẽ trắng, ánh mắt lộ vẻ run rẩy.

Giờ phút này đầu óc cô loạn hoàn toàn, trái tim ân ẩn đau, không phải cô không biết mình thật tùy hứng, quá đáng, nhưng ngày hôm qua nếu cô không có nghe lầm, anh đã nói bọn họ sẽ cùng nhau trở về nước .

Thời điểm nhận được điện thoại của Mạc Như Khanh cô vô cùng kinh ngạc, khi mở cửa phòng, cô càng không hiểu lí do vì sao bà ấy xuất hiện ở đây.

—— con dính nó như vậy, chẳng lẽ không rời nó ra được hả?

Khuôn mặt nhỏ nhắn rũ xuống, cô bấm chặt lòng bàn tay của mình, cảm giác nhiệt độ trên mặt lúc nóng lúc lạnh, nói giọng khàn khàn: "Dì chờ một chút. . . . . . Con muốn gọi điện thoại cho anh ấy. . . . . . ."

Cô không tin vào những gì mình nghe được, cô chỉ tin anh.

Mạc Như Khanh vẫn giữ nguyên nụ cười, kéo áo choàng muốn đi vào trong: "Cũng được thôi, con gọi điện thoại đi, dì sẽ ngồi đây chờ con."

Nói xong bà lại cất bước muốn đi vào trong phòng.

Đột nhiên lại có một cách tay ngăn trước mặt bà ta, người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng bình tĩnh ngăn trở, lặp lại: "Thưa phu nhân, tôi nói rồi người lạ không được tiến vào căn phòng này, đây là lời Mộ tiên sinh nhắn nhủ."

Vào giờ phút này sắc mặt của Mạc Như Khanh khẽ thay đổi. Tay Lan Khê cũng run lên, ngước mắt nhìn bà ta.

Bà ta nở nụ cười yếu ớt, thản nhiên nhìn về phía người đàn ông này: "Mộ tiên sinh. Cậu nói là Yến Thần sao? Vậy cậu có biết hay không, ta là gì của Mộ tiên sinh?"

diendanlequydon.co

Người đàn ông khẽ cau mày.

"Tôi là mẹ của nó, " bà ta nở nụ cười dịu dàng quyến rũ, ” Mà Mộ tiểu thư, người các ngươi đang coi chừng, là con gái của tôi. Tôi muốn hỏi một chút, như thế nào là người lạ? Hai anh em bọn họ chuyện, tôi đây làm mẹ không thể giúp đỡ hay sao?”

Trong con ngươi người đàn ông tràn đầy khiếp sợ, cau mày chặt hơn.

"Điều này sao có thể. . . . . ."

"Không thể cái gì?" Mạc Như Khanh bật cười, ánh mắt lạnh dần, "Bọn họ cùng họ Mộ, là anh em ruột, không thể cái gì hả?"

Câu nói này khiến tay Lan Khê đang ấn số điện thoại khẽ run lên, sắc mặt cô trắng bệch, trong lòng đau giống như kim châm.

diendanlequydon.com

Ánh mắt người đàn ông lộ ra vẻ cực kì khiếp sợ, không thể tưởng tượng nổi: "Anh em ruột. . . . . .Vậy tại sao Mộ tiên sinh cũng ở. . . . . ."

—— cũng ở đây.

"Đủ rồi!" Một tiếng quát nhỏ phát ra từ trong phòng.

Hốc mắt Lan Khê nhanh chóng đỏ ửng, trong lòng vô cùng đau đớn, dường như không thể thừa nhận câu hỏi và ánh mắt chất vấn đó, sự chua sót mãnh liệt tràn lên chóp mũi, cô nắm chặt điện thoại di động, chịu đựng sự kinh hãi trong lòng, khó khăn nói: ". . . . . . Con đi với dì."

Chỉ đơn giản mấy chữ, mà khi nói xong lòng cô lại đau đớn một hồi.

"Con sẽ đi với dì. . . . . . Nhưng dì hãy cho con nửa giờ, con muốn chờ anh ấy." Giọng nói mềm mại lộ ra một chút kiên định.

Cô vẫn muốn chờ anh. Cho dù anh không quay lại, cô vẫn muốn đợi anh.

Nhưng nếu tiếp tục chờ đợi, cô cũng không biết Mạc Như Khanh sẽ nói gì nữa, cô đã từng cảm thấy mình rất dũng cảm, nhưng giờ phút này cô không nhịn được run rẩy, cô biết rất rõ Mạc Như Khanh chưa biết chuyện đã xảy ra giữa bọn họ, nhưng nụ cười nhẹ nhàng yếu ớt kia giống như có gai, đâm vào trong lòng cô vô cùng đau đớn, đâm vào khuôn mặt nóng hừng hực của cô đang không biết phải che giấu như thế nào!

Cắn môi, cắn chặt khiến máu sắp rỉ ra , Lan Khê lùi về phía sau một bước khẽ đóng cửa, tự giam mình ở trong phòng.

Lan Khê, anh yêu em.

Đột nhiên cô nhớ lời anh đã nói .

Nhưng mà giờ phút này trước mặt mẹ anh, cô cũng phải gọi bà ta một tiếng mẹ, cô cảm thấy cực kì khó khăn, khó chịu lùi về phía sau, muốn xoay người, muốn giấu mình đi để không bị bà ta nhìn thấy.

Hơi nước dâng lên trên vành mắt, càng lúc càng nóng, đau đến chói mắt. .

Mộ Yến Thần , em cũng yêu anh.

Lan Khê chán nản ngồi chồm hổm trên mặt đất một lúc lâu.

Cô móc điện thoại bị mồ hôi lạnh của mình thấm ướt ra, mang theo sự bất lực tìm kiếm cái tên kia, đặt bên cạnh tai, trong ánh sáng mờ tối ánh mắt lóng lánh lệ quang, cô hi vọng có thể nghe thấy thanh âm của anh, giống như ngày hôm qua, anh kiên định nói chúng ta sẽ cùng nhau trở về.

Vậy mà không có.

Thậm chí chuông điện thoại cũng không hề vang lên, truyền đến bên tai là một đoạn lời thoại tiếng Anh, cô không thể phản ứng kịp, chờ một lúc lâu, sau khi đau đớn gào thét trong lòng, cô mới có thể nghe rõ, có thể hiểu —— điện thoại không thể kết nối.

Mưa đông rơi tí tách triền miên trên đất, so với ban ngày ban đêm mưa hơi lớn hơn một chút, xối trên người sẽ thấy lạnh thấu xương.

Lan Khê đi tới, mở rương hành lý đã thu thập xong ra.

Ở bên trong, mỗi một bộ y phục của Mộ Yến Thần đều được sắp xếp chỉnh tề, áo sơ mi cũng được gấp gọn cực kì phẳng phiu, đó là nhờ cô dùng thời gian buổi trưa để sấy khô và ủi phẳng .

Tay của cô chạm vào đó, nắm chặt, giống như đang chạm vào anh.

***

Ngoài vùng ngoại ô mưa có phần to hơn, lúc cửa xe màu đen mở ra đã có một chiếc ô chờ sẵn.

"Cậu có việc gấp à?" lúc xuống xe Richel cau mày nhìn hắn, "Tôi thấy cậu gọi điện thoại liên tục, ở khu vực này thường không có tín hiệu , hay để tôi tìm tài xế chở cậu đi một đoạn nữa, có lẽ sẽ có tín hiệu, nhưng mà thời tiết bây giờ khá là nguy hiểm. . . . . ."

Mộ Yến Thần siết chặt điện thoại di động, ánh mắt sắc lạnh như băng, một lúc lâu mới nhét điện thoại di động vào trong túi, nghiêm nghị xuống xe.

Mưa lớn ào ào, trong nháy mắt rơi hết lên người anh.

"Không cần." Giọng anh khàn khàn mà trầm thấp. Bởi vì nhìn thấy cách đó không xa từng đống đất đá trôi, từ trong bùn đất và gạch đá lộ ra tứ chi, dưới trận mưa to không hề có sức sống, đâm vào trong mắt anh thật đau đớn.

Mạng người ngay ở gần đây, mặc dù không vui, dù đang rất lo lắng, nhưng giờ phút này cứu người mới là điều quan trọng nhất.

Lan Khê, chờ anh một chút nhé.

"Còn bao lâu đội cấp cứu mới đến?" Anh đẩy người đang che ô cho mình ra, lạnh giọng hỏi.

"Đã gọi rồi, phải nửa giờ nữa!"

"Nửa giờ sau thì ở đây còn người sống à?" Giọng nói của anh đột nhiên tỏa ra hơi lạnh.

"Nhưng mà, nhưng mà chúng tôi. . . . . ."

Mưa to lạnh băng xối phải toàn thân anh ướt đẫm, Mộ Yến Thần cởi áo véc ra, lạnh lùng nhìn bọn họ: "Bỏ ô ra, cứu người trước đã. Mặt khác tìm người đứng ở đây quan sát, nếu như đỉnh núi có động tĩnh thì phải nhắc nhở ngay lập tức, không được để nhóm người đi vào cũng bị chôn."

Ngay lập tức Richel an bài xong xuôi, cùng anh đi đến chỗ đất đá trôi cứu người.

Cát đá, nước bùn bẩn thỉu kèm theo những tảng đá to lăn xuống hòa cùng màu máu đỏ tươi, nhìn thấy mà giật mình đang hiện lên trước mặt bọn họ. Từ đầu tới cuối, gò má Mộ Yến Thần đều nghiêm nghị, lạnh lùng, bị nước mưa lạnh như băng xối vào khiến xương cũng cứng ngắc, Richel cũng có chút không chịu nổi, nhưng mà cũng không dám dừng lại.

"Ở đây . . . . ." chợt Mộ Yến Thần khàn giọng nói ra hai chữ, thấy rõ ràng trong đống nước bùn có ngón tay đang động đậy khó khăn, ánh mắt sắc nhanh chóng trở lên đo đỏ, "Người này còn sống!"

Hết chương 121

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.