Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 120: Chương 120: Vĩnh viễn ở chung một chỗ




Hòm thuốc bị lục lọi đến bừa bộn, ngón tay Lan Khê khẽ run run, cầm lọ cao trị phỏng một lúc lâu, rồi lại tiếp tục tìm kiếm. Trên đỉnh đầu có một bóng người lờ mờ, thân hình cao ngất chầm chậm đi về phía cô.

Con ngươi Mộ Yến Thần lắng đọng phát sáng trong đêm khuya nặng nề, dừng một chút sau đó cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình đang ngồi chồm hổm trên đất vào trong ngực không cho kháng cự, cằm chống trên đỉnh đầu của cô, giữ trong lòng của mình.

Lan Khê kinh ngạc, ánh mắt mềm mại, cũng không giãy giụa.

"Anh khiến em sợ sao?" Anh nhàn nhạt hỏi. Giọng nói trầm thấp tỏa ra một chút hấp dẫn, khẽ khàn khàn.

Lan Khê cứng đờ, lắc đầu một cái.

Mộ Yến Thần nhếch khóe môi đẹp đẽ có chút tái nhợt cười yếu ớt, ấm áp vô lực, xoa tóc của cô rồi khe khẽ hôn lên, nói nhỏ như không thể nghe thấy: "Lan Khê, anh yêu em."

Những lời này, anh nhớ anh đã từng nói.

Thế nhưng hiện tại lại cảm thấy, nói thế nào cũng không đủ. Không đủ khắc sâu trong tâm hồn của nhau, không thể xóa nhòa.

"Anh yêu em. . . . . ." Anh cúi đầu xuống, giọng nói nỉ non, trầm thấp hơn .

Dường như Lan Khê có thể cảm nhận được anh đang kích động, nhưng không biết tại sao anh lại kích động, hốc mắt cô khẽ ướt át, nhẹ nhàng xoay người êm ái ôm lấy anh, cằm tựa vào trên bả vai của anh, giống như dịu dàng an ủi và đáp lại.

Nhớ lại thương thế của anh, cô không có ôm quá lâu, nhịn xuống hơi nước trong mắt, nhẹ nhàng kéo tay trái của anh vừa mới bị bỏng —— kéo ra dưới ánh đèn ấm áp, phía trên có mảnh sưng đỏ đáng sợ. Ngón tay Lan Khê nhẹ nhàng xoa lên phía trên, trong lòng hơi đau, mở nắp bình phun sương nhỏ rồi phun lên đó.

Phun sương giúp ngừng đau, nếu không thì sau mấy giờ, da sẽ nóng hừng hực, giống như bị lửa đốt vậy.

Mà cáo trị phỏng dùng để chữa trị, tay anh bị hơi nóng làm hiện lên mấy vết nước phồng, bôi vào mới có thể nhanh chóng xẹp xuống.

Lẳng lặng nhìn cô giúp mình xử lý vết thương, cảm thụ đau đớn được ngón tay cô vuốt ve liền trở nên nhỏ bé, trong tròng mắt của Mộ Yến Thần thoáng qua một tia đo đỏ. Trong một cái chớp mắt anh được cô khẽ xoa thì tay chân có chút luống cuống, rõ ràng anh muốn, nhưng trong lòng, lại cất dấu một loại sợ hãi.

Sợ những thứ này đều là trống rỗng không chân thật, thời điểm anh đưa tay bắt lấy, sẽ không nắm giữ được.

Anh muốn ôm lấy cô vào trong ngực, khảm vào trong thân thể, vĩnh viễn ở chung với cô. Cánh tay dài đưa ra, ôm lấy cô thật chặt, dán lên tóc của cô, không biết ôm chặt bao nhiêu mới đủ.

"Ngày mai trước khi anh trở về phải thu thập xong hành lý" anh đột nhiên mở miệng, giọng nói bình tĩnh mang theo chút nhàn nhạt và khàn khàn, "Chúng ta sẽ ngồi chuyến bay buổi tối để trở về."

Quyết định như vậy bất thình lình diễn ra.

Tay Lan Khê run lên một cái, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Nhưng thời điểm cô ngước mắt lên, lại thấy được trong con ngươi thâm thúy của anh lắng đọng sự tỉnh táo và dịu dàng, giống như đã trải qua xuy xét nghiêm túc rồi mới đưa ra quyết định. Cô biết hành trình bọn họ vạch ra ở Los Angeles chưa hoàn thành, có rất nhiều chuyện muốn làm, nhiều địa điểm muốn đi, cũng không làm được, nhưng theo bản năng, trong lòng Lan Khê vẫn yên tâm.

Nhìn anh như vậy, dù sao so với việc bản thân phải nhìn anh đấu tranh tư tưởng, dáng vẻ đau khổ mà không thể nói sẽ tốt hơn.

Dừng một chút, để xuống lọ thuốc bôi, Lan Khê hơi do dự rồi nhẹ nhàng đứng dậy ôm chặt cổ của anh, buộc chặt, ánh mắt nhìn anh đang cận kề, nghe thấy được cả tiếng hô hấp của anh.

"Được ạ " cô nhẹ giọng nhận lời, trong ánh mắt lộ ra nét dịu dàng, "Anh, anh nói cái gì cũng tốt, em nghe theo hết. Chỉ là không cần giống như vừa nãy, đừng tức giận, có được hay không?"

Mộ Yến Thần như vậy, làm cô nhìn đến đau lòng, muốn đến gần, lại bị sự lạnh lùng của anh làm cho cực kì đau đớn.

Ánh mắt Mộ Yến Thần thâm thúy , ngưng mắt nhìn cô, lại hoảng hốt cụp mi, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi của cô.

Lan Khê ngẩn ra, sau đó nhắm mắt lại, mềm mại hùa theo.

Một cảm giác ấm áp tràn ra ở trong lồng ngực, lan tràn, chậm rãi tỏa ra. Tròng mắt Mộ Yến Thần hơi chút ẩm ướt, ôm lấy cô đang ngồi chồm hổm trên đất, vừa hôn vừa đi tới giường lớn , buông cô xuống, cả người cũng theo lên.

Người trong ngực nhỏ nhắn ấm áp như vậy, mà lòng anh, lại lạnh như băng.

Bởi vì bị bức bách đến cực hạn, anh bắt đầu biết rằng, anh không còn cách nào nữa, không thể dùng cách dấu giếm để giải quyết vấn đề nữa rồi.

—— nếu không tránh thoát, tránh không được, vậy thì sẽ không tránh, không tránh nữa.

Anh biết rõ ở một nơi khác phía bên kia đại dương sẽ có sóng to gió lớn cuồn cuộn ngập trời đang chờ anh, biết sẽ có một cảnh tượng hủy diệt trời đất, nhưng anh đã không cách nào cố kỵ nữa.

Chờ đợi một hồi phong ba bão táp.

Nên đến, thì đến đây đi.

Nhắm mắt, Mộ Yến Thần ôm chặt lấy thân người ấm áp trong ngực, hôn cô thật sâu, mang theo suy nghĩ cá chết lưới rách tự mình trầm luân vào sự dịu dàng của cô.

Lan Khê, anh yêu em.

Cho nên sau hôm nay, anh sẽ tình nguyện mang trên lưng tiếng mắng chửi, sự sỉ nhục của toàn thế giới, nói cho toàn thế giới biết. . . . . . chúng ta sẽ vĩnh viễn ở chung một chỗ.

***

Mưa đông. Ngày cuối cùng ở Los Angeles, mưa lại nhỏ giọt tí tách lên mặt đất.

Mặc dù cố giữ bình tĩnh, nhưng vẫn có chút mất hồn.

Cửa sổ sát đất to như vậy bị mưa đông xối vào loang lổ một khoảng, cả thành phố như bị bao phủ dưới một lớp lo lắng. Ánh mắt thâm thúy của Mộ Yến Thần nhìn chăm chú ra bên ngoài.

Khi người đối diện bối rối ho nhẹ một tiếng gọi tên anh thì anh mới chậm rãi hồi hồn.

Thấy ánh mắt của anh quá mức lạnh nhạt vô tình, đối phương nhìn anh có chút run rẩy.

"Mộ tiên sinh, nội bộ công ty chúng tôi đã thảo luận xong, cuối cùng quyết định tăng 3% lợi nhuận của dự án hợp tác cho ngài, xin hỏi Mộ tiên sinh, kết quả như thế ngài có hài lòng hay không, đây là. . . . . . nhượng bộ lớn nhất của chúng tôi rồi." Sắc mặt đối phương khẽ chuyển sang căng thẳng, dường như là âm thầm cắn răng dùng tiếng anh nói ra lời này, trong mắt mang theo chút chờ mong, từ từ đẩy hồ sơ hợp tác bày ra trước mặt anh.

Ngón tay thon dài của Mộ Yến Thần chống bên huyệt thái dương, ánh mắt anh thản nhiên quét qua kết quả của dự án hợp tác đã bị gạch mất mấy con số, phát hiện rõ ràng hồ sơ hợp tác đã được sửa đổi, so với dự tính của anh còn nhiều hơn một chút.

Thản nhiên ngước mắt, một lần nữa anh đưa mắt nhìn thương nhân nước ngoài đang ngồi nghiêm chỉnh phía đối diện.

Vẻ mặt đối phương bộc lộ nét thành khẩn và một chút kiên định.

Có lẽ, vừa nãy khi anh mất hồn vẻ mặt quá lạnh, làm cho đối phương hiểu lầm, cho rằng anh không hài lòng với kết quả cuối cùng của việc đàm phán, không khí đáng sợ mà yên tĩnh như vậy làm cho đối phương luống cuống, cắn răng đưa ra ranh giới cuối cùng của mình.

Nhắm mắt, Mộ Yến Thần biết buổi đàm phán hôm nay đã kết thúc, công việc của anh đã có thể kết thúc trọn vẹn.

Ngón tay thon dài di chuyển xuống dưới, tùy ý buông xuống bên chân, anh lạnh nhạt đưa tay tới: "Hợp tác vui vẻ."

Đối phương ngẩn ra, sau đó nhanh chóng phản ứng kịp, cầm thật chặt tay của anh: "Hợp tác vui vẻ.”

Công ty Mộ thị ở phía bên kia đại dương, sau nửa năm chỉnh đốn lại từ đầu, bước đầu tiên hợp tác lại ra sức khai thác thị trường nước ngoài, nhanh chóng nổi lên như vậy làm cho người ta khẽ giật mình, mà thương nhân nước ngoài không hề nghĩ tới thành viên ban giám đốc lại trẻ tuổi và trầm ổn như vậy, điều này khiến bọn họ đối với kết quả của dự án hợp tác lần này tin tưởng hơn rất nhiều.

Đứng dậy, vẫn chưa ra khỏi đại sảnh hội nghị, đã có người hoảng hoảng hốt hốt chạy vào.

"Ngài Richel, con đường dành riêng cho vận chuyển hàng hóa của chúng ta giữa đường xuất hiện vấn đề, do thời tiết tạo thành đất đá trôi, hàng hóa không những bị hao tổn nghiêm trọng, mà nhân viên vận chuyển cũng bị chôn trong đó đến bây giờ vẫn chưa giải cứu ra được! !"

Tin tức này, giống như sét đánh giữa trời quang, nổ vang ở đại sảnh hội nghị!

"Làm sao lại xảy ra vấn đề?" Mặc cho sắc mặt Richel lúc này đã trắng bệch, tổng phụ trách của đối tác nhíu mày mà hỏi, "Chúng ta tổng cộng có bao nhiêu người ở bên trong? Là do đường xá có vấn đề? !"

Vẫn chưa nói hết câu, có một bàn tay chụp lên bờ vai của ông.

Ánh mắt Mộ Yến Thần sắc sảo lạnh lùng, mở miệng nói: "Trước tiên hãy đi tới đó, còn những vấn đề này để trên đường hỏi tiếp. Cảnh sát và đội cấp cứu ở đó đã xác nhận thông báo, các ông nên thông báo tiếp cho quản lý bên cung ứng hàng hóa của các ông để căn cứ vào tình huống này bổ sung nguồn hàng và trước tiên phải giải thích với khách hàng."

"Đi thôi." Vỗ vỗ bờ vai của ông, Mộ Yến Thần trầm thấp nói một tiếng, nhấc chân bước ra khỏi đại sảnh.

Richel còn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ không tỉnh táo nổi, thấy Mộ Yến Thần đã đi ra ngoài chuẩn bị cùng bọn họ đi khảo sát hiện trường, ngay tức khắc trong lồng ngực xông ra một sự khâm phục và vui mừng, bỏ lại một câu "Làm như anh ta nói đi!" , nhanh chóng nhấc chân đuổi theo.

Ông không thể biết được, dốc sức làm việc ròng rã mười mấy năm ở Los Angeles, trong các tình huống khẩn cấp Mộ Yến Thần luôn có sự tỉnh táo và sức phán đoán vượt qua người thường, mà hiện tại chuyện anh lo lắng nhất, cũng không phải là trận thiên tai từ trên trời giáng xuống này.

Ngồi vào trong xe, Mộ Yến Thần giơ tay lên nhìn đồng hồ.

Thời tiết như vậy, không biết chuyến bay có cất cánh được hay không, mà đợi đến khi anh trở về từ hiện trường sự cố, cũng không biết sẽ là mấy giờ, anh cau mày, trong không khí hỗn loạn ở trên xe lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của cô.

Thật là lạ, điện thoại của cô lại đang bận.

Lông mày Mộ Yến Thần lạnh lùng cau lại!

Ở Los Angeles rộng lớn này, trừ anh ra, cô cũng không quen biết ai, không biết ai đang điện thoại cho cô, mà cô lại không hề lo lắng mà nhận?

Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu, gương mặt tuấn tú của Mộ Yến Thần nhanh chóng trở nên tái nhợt.

Hết chương 120

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.