Harry Potter Đồng Nhân Chi Ngọ Hậu

Chương 54: Chương 54: Hướng Dẫn – Thành Công




CHƯƠNG 54: HƯỚNG DẪN – THÀNH CÔNG

So với mùa đông dài đằng đẵng, mùa xuân ở Anh có vẻ ngắn hơn rất nhiều. Khoảng giữa tháng sáu, thời tiết đã ẩn ẩn lộ ra những ngày nóng bức.

Trong lớp Ma Dược sáng nay, Draco đi đến cạnh Harry: “Harry…”

“Sao vậy?” Harry thu thập sách vở, hôm nay Snape bắt hắn ở lại lớp học thu dọn, nên Ron và Hermione đã đi trước.

“Ân, tối nay ngươi có thể đến mật thất ở phòng vệ sinh nữ không?” Bạch kim tiểu quý tộc nhỏ giọng hỏi, có chút khẩn trương.

“Là chuyện về Tom Riddle?” Harry đoán, Draco gật đầu, chuyện này cũng không khó đoán, “Hảo, kia… chín giờ tối, ta sẽ tới.”

Đem nguyên liệu ma dược trong lớp học dọn dẹp gọn gàng, bỏ lại trong tủ dược liệu, sau đó rửa sạch mấy cái vạc đã sử dụng, đặt lại chỗ cũ, rồi đến những vết lấm tấm quỷ dị trên tường do vạc của Neville khi nổ đã tạo ra rửa sạch sẽ. Harry làm những việc này rất nhanh, sau đó hắn đến lễ đường ăn qua loa một chút, rồi mới trở về tháp Gryffindor. Vì chiều này không có tiết học, hắn chuẩn bị hảo hảo nghỉ ngơi một chút.

Trong phòng sinh hoạt chung, Hermione cầm bút viết lia lịa lên một chồng tập học, miệng còn không ngừng lẩm nhẩm. Nàng gần đây bắt đầu khẩn trương như vậy điên cuồng với sách và tập, vì cuộc thi cuối năm đã gần kề, hơn nữa nàng lại chọn toàn bộ môn học, mà nàng lại là người không chịu thua, suốt ngày vội vàng đến sứt đầu mẻ trán. Harry nhìn nàng cũng cảm thấy lo lắng.

Harry ngồi xuống ghế cạnh Hermione, nhìn quyển tập trong tay đối phương: Văn học cổ ngữ Rune. Kỳ thật, mình trước đây cũng có băn khoăn chọn môn này, bởi vì nó sẽ giúp mình luyện tập Cổ ngữ Rune Ma pháp. Nhưng vì không muốn Dumbledore chú ý đến mình, hắn vẫn chọn một môn tương đối bình thường, dù sao bản lĩnh về cổ ngữ Rune của mình vẫn không tệ, bất quá chạy mấy chuyến đến mật thất cùng Salazar bọn họ luyện tập nhiều hơn.

Nhìn hảo bằng hữu nhanh chóng thuộc lòng nội dung trong tập, Harry nhịn không được lên tiến hỏi: “Hermione, cái này rất khó sao?”

“Ta đối với cổ ngữ Rune thật là thúc thủ vô sách (bó tay)!”Hermione buông bút, “Ta rốt cuộc cũng không có cách nào đem mấy văn tự liên hệ được với phép thuật, tuy rằng giáo sư nói thành tích học tập ban đầu của ta đã rất tốt, nhưng…” Nàng vuốt mái tóc nâu xù, có chút bực tức.

“Xem ra ngươi cần tìm một chỗ để hảo hảo luyện tập.” Harry cười nói, “Hơn nữa cũng cần một hảo chuyên gia để hướng dẫn cho ngươi.”

“Có hay không có một chỗ chuyên dụng để luyện tập, còn có giáo sư thành thạo về cổ ngữ Rune a.” Hermione thở dài.

“Đi theo ta.” Harry kéo nàng, “Ta có cách ”

Đi vào trong phòng cần thiết, Hermione thập phần ngạc nhiên hỏi: “Nơi này là…”

“Phòng cần thiết, hai anh em sinh đôi cho ta biết.” Harry hướng nàng giải thích hiệu quả và cách sử dụng căn phòng, “Sau này, ngươi có thể sử dụng nó, bất quá… phải hết sức bí mật nga!”

“Đương nhiên, nhưng, ngay cả Ron cũng không thể nói sao?”

“Có cơ hội, ta sẽ nói với y.”

“Nhưng ai có thể dạy ta a?” Vấn đề này rất khó giải quyết a, “Ngươi cũng biết cổ ngữ Rune rất thâm ảo, không phải ai cũng có khả năng.”

“Nhưng thật ra là có, bất quá… ngươi phải chờ một chút.” Harry hướng hảo bằng hữu thần bí nháy mắt mấy cái, ra khỏi cửa.

Trong trường còn có vị giáo sư nào am hiểu cổ ngữ Rune a? Hermione ngồi trong phòng cần thiết nghĩ muốn nát óc. Qua một lúc, Hermione mới thấy Harry cười khì khì bước vào, theo phía sau còn có một thân ảnh cao lớn màu đen.

“Giáo sư… Snape?” Hermione cả kinh thiếu chút nữa nói không nên lời, như thế nào lại là y???

“Hermione, ta đã trình bày với giáo sư, có chuyện gì liên qua đến cổ ngữ Rune ngươi đều có thể thỉnh giáo y.” Harry cười mỉm nói.

“Harry!” Hermione một phen kéo hắn qua một bên, thấp giọng nói: “Ngươi xác định… y sẽ dạy ta? Giáo sư Snape luôn ghét Gryffindor, ngươi làm sao thuyết phục được y đến dạy ta?”

“Yên tâm ” Harry thấp giọng nói, “Ngươi chỉ cần nhớ rõ, đây là bí mật của chúng ta là được.”

“Nhưng, vạn nhất y…”

“Granger tiểu thư, hiện tại đây là trường học, ta nghĩ ta đối với việc mưu sát học trò cũng không có hứng thú bao nhiêu…” thanh âm trầm thấp châm chọc từ phía sau hai người truyền đến.

“…!…” Hermione hoảng sợ, “Giáo sư, kia… không phải ta có ý đó…”

“Vậy ngươi có ý gì a, Granger tiểu thư?” Snape thấp giọng nói, “Hay… ngươi cho rằng ta không có khả năng…”

“Đương… đương nhiên không phải.” Hermione vội vàng giải thích.

“Như vậy… xuất ma trượng của ngươi ra, chuẩn bị luyện tập!” Snape nói.

“Nhưng… giáo sư Stan nói, phải thuộc cổ ngữ Rune trước rồi mới luyện tập được…” Hermione nói.

“Ngươi là giáo sư hay ta là giáo sư?” Snape nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm nàng.

“Xin lỗi…” Hermione cúi đầu thì thào.

Tiếp theo hai người bắt đầu đối diện với nhau quyết đấu, Snape dùng những từ ngữ ác độc của y đem thủ pháp và cách đọc cổ ngữ Rune của Hermione phê bình tơi bời. Quả nhiên không hổ là Xà vương Harry cảm khái trong lòng.

Hermione tuy rằng đối với những lời phê bình của Snape về mình rất bất mãn, nhưng nàng không thể không thừa nhận phương thức dạy học của Snape rất hợp với tình huống của mình, thực chiến có thể giúp mình ghi nhớ cách đọc và sử dụng cổ ngữ Rune. Về phần lý giải cổ ngữ Rune, mình đã thuộc lòng, trái lại có công dụng gấp bội.

Kết thúc cả một buổi chiều luyện tập, Snape đối với nàng nêu nhận xét cuối cùng: “Granger tiểu thư, đối với khả năng luyện tập của ngươi… thật không dám khen, nhưng ít ra, ngươi so với Potter khá hơn một chút…”

“Hắc, sao lại liên quan đến ta!” Harry kháng nghị.

“Ngươi không có quyền nói.” Snape liếc mắt nhìn hắn, “Đến văn phòng của ta.” Nói xong, vung trường bào cuộn sóng mà đi ra.

Đợi sau khi y rời đi, Hermione chần chờ hỏi: “Harry, ngươi sao lại tìm đến giáo sư Snape?”

“Y nghiên cứu cổ ngữ Rune rất sâu.” Harry cho một đáp án đơn giản, “Mione, ngươi phải giữ bí mật nga Khi cần thiết, ngươi có thể đến hầm hỏi giáo sư.”

“Ta biết rồi.” Hermione gật gật đầu.

“Hảo, ta phải đến hầm, ngươi… luyện tập thêm chút nữa đi.” Harry mỉm cười với nàng, “Tái kiến.”

“Hảo, chút nữa gặp ở lễ đường.” Hermione nói.

Bước vào hầm, Snape đang dựa vào tường chờ hắn, thấy hắn vào, hỏi: “Ngươi sao lại muốn ta dạy Granger? Ta nghĩ ngươi cũng không thiện lương đến mức để ta đến giúp đỡ bằng hữu của ngươi đi?”

“Cũng có nguyên nhân, ngươi không biết làm như vậy sẽ tạo thêm lợi thế cho mình sao?” Harry cười lạnh, “Ta muốn Dumbledore không thể không lo lắng đến việc ngươi là một nhân tài hữu dụng đến thế nào, cũng sẽ không dễ dàng để ngươi đi chịu chết. Hiện tại, người nghiên cứu cổ ngữ Rune càng ngày càng ít, trình độ của ngươi cũng không thấp, cái này là một vũ khí phi thường hảo để đối phó với Voldermort a!”

“Chỉ biết ngươi không có chủ ý gì hay.” Snape nói châm chọc.

Harry nhìn thời gian: “Hảo, Severus, nên đi ăn cơm, tối nay ta phải đến mật thất, Tom Riddle tìm ta có việc, ngươi muốn đi cùng ta không?”

Snape nghĩ nghĩ, nói: “Hảo.”

***** Ta là cảnh tượng thay đổi sang mật thất phân cách tuyến *****

Chín giờ tối, hai người bước vào trong mật thất, Tom Riddle và Draco đã chờ ở đó từ lâu, Draco cũng ngờ Snape cũng đến, không trách được vừa nhìn thấy cha đỡ đầu, hiển nhiên có chút kinh hách: “Cha… Ngài cũng đến sao?”

“Ân. “ Snape từ trong mũi phun ra cho y một chữ.

Harry đánh giá Tom Riddle từ trên xuống dưới, lập tức hiểu ra vài phần: “Xem ra… trong mật thất Ravenclaw không ít thứ tốt a, đã hoàn toàn thực thể hóa?”

Snape lúc này mới để ý đến, thân thể Tom Riddle đã không còn mờ nhạt, dưới ánh sáng của thạch anh trong mật thất, phía y sau y còn có cái bóng – ngay cả bóng cũng có.

“Chính xác.” Tom Riddle rất hưng phấn, “Ta bây giờ đã có một thân thể của riêng mình, Ân ta có thể ôm ngươi, Draco.”

Mặt Draco bất giác đỏ lên, sắc mặt Snape trở nên âm trầm: Tuy nói Tom Riddle hiện tại đã biết giới hạn của y, nhưng… con nuôi của mình cùng ‘một trong những Hắc Ma vương’… y thật sự không thể tưởng tượng ra. Đoán chừng Lucius cũng đã biết, sợ là sẽ chết ngất đi thôi… Nghĩ đến biểu tình của hảo bằng hữu khi biết chuyện, trong lòng Snape không khỏi dâng lên một trận khoái ý độc ác… Nhưng… y vẫn cho rằng Harry thích Draco, hiện tại xem ra lại không giống như vậy…

“Vậy ngươi hôm nay đến đây là…” Harry bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì, “Không thể nào… ngươi muốn…”

“Đây chính là yêu cầu của Rowena.” Tom Riddle từ phía sau lấy ra bức học của Rowena, “Ta phải tuân thủ lời hứa của ta, đem nàng cùng Slytherin và Gryffindor đặt cùng nhau.”

Salazar sẽ phát điên… Harry hoàn toàn không nói gì mà nhìn Ravenclaw mỉm cười hướng mình chào, hiển nhiên đối với chuyện nàng lại có thể đi quấy rầy Salazar này cảm thấy thực sự vui vẻ.

“Vậy ngươi đi một mình thôi…” Harry cũng không muốn thấy Salazar tức giận, “Ba người chúng ta đợi ở đây cũng được.”

“Vậy cũng được.” Tom Riddle nhún vai, lại nhớ đến chuyện gì, “Đúng rồi, Heleba gần đây ra sao?”

“Vẫn như cũ, ăn chơi suốt ngày.” Harry bất đắc dĩ trả lời, “Nó luôn oán giận ta không có thời gian bồi nó.”

“Nghỉ hè ta và ngươi sẽ cùng đem Nagini trở lại, vừa lúc cho nó có bạn.” Tom Riddle nói, “Ta đi đây.”

Nhìn thân ảnh Tom Riddle biến mất ở động khẩu, Harry âm thầm cầu nguyện: nguyện Merlin phù hộ cho ngươi

Quả nhiên, mười phút sau, một tiếng rống lớn từ trong mật đạo truyền ra: “Rowena Ravenclaw ngươi nữ nhân chết tiệt! Ai cho ngươi vào!!! Tom Riddle, ngươi là đồ bại hoại của gia tộc!!! Ngươi sao lại dám… Lập tức cút ngay!!! Rowena Ravenclaw!!! Cút ngay!!!…”

Khí thế của Salazar quả nhiên không thể so sánh được. Harry cảm khái trong lòng, lập tức liền thấy Tom Riddle thập phần chật vật từ trong động khẩu trốn ra, rất gian nan lau mồ hôi: “Tính tình của Slytherin… thật là so với Gryffindor còn Gryffindor hơn a…” Là chính tông sư tử hống, y hôm nay đã được lĩnh giáo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.