Harry Potter Đồng Nhân Chi Ngọ Hậu

Chương 55: Chương 55: Kỳ Thi – Bế Giảng




CHƯƠNG 55: KỲ THI – BẾ GIẢNG

Từ sau tối hôm đó, thẳng đến khi năm học kết thúc, Harry cũng không dám đến mật thất, sợ chọc đến sư tử hống của Salazar.

Kỳ thi cuối năm vào tháng bảy đã đến, năm nay, hành trình giải cứu đại cẩu Black không phát sinh, Harry cũng miễn được lần tiếp xúc thân thiết với Dementor. Trong sự chuẩn bị căng thẳng, kỳ thi cuối năm học chính thức bắt đầu. Harry lại lần nữa dựa vào trí nhớ (trừ bỏ môn Ma Dược của Snape), mà lập kế hoạch cho kỳ thi; Hermione gần đây dưới sự hướng dẫn của Snape, cổ ngữ Rune của nàng đã có sự tiến bộ rất lớn, mấy môn học khác của nàng cũng thập phần thoải mái; Ron vì cùng Hermione nỗ lực trong vài ngày, trong kỳ thi cũng không gặp nhiều khó khăn.

Snape lần này mặc dù không vạch trần thân phận người sói của Lupin, nhưng có một vị phụ huynh của học trò cùng thời với Lupin, đối với thân phận của y cũng phần nào hiểu biết, khi biết Lupin trở thành giáo sư, lập tức kháng nghị lên Ban giám đốc: không thể để một người sói đến dạy học sinh, chuyện này rất nguy hiểm! Dưới sự điều tra của ban giám đốc, Remus không thể không thất nghiệp lần nữa, đóng gói hành lý trở lại số 12 Quảng trường Grimmauld.

Đây rõ ràng minh chứng lời nguyền không thể thay đổi của Voldermort đối với chức vị giáo sư môn Phòng ngự Hắc Ma pháp a? Harry khi biết được tin này đã nghĩ, cứ mỗi năm lại thay đổi, Dumbledore cũng rất đau đầu đi, hằng năm đều phải đăng thông báo tuyển dụng mới, không bằng trực tiếp gọi Tom Riddle đến nhậm chức thì tốt rồi, tiết kiệm được bao nhiêu việc a

Thành tích kỳ thi cuối năm cuối cùng cũng có. Ron, Harry và Hermione đều lọt qua tất cả các môn học, thành tích của Ron cũng không tệ, chuyện này làm y rất hưng phấn (năm nay mẹ sẽ không lại mắng ta). Percy trong kỳ thi N.E.W.Ts lấy được thứ hạng cao nhất, nhưng Fred và George hai người họ trong kỳ thi O.W.Ls cũng không được hoàn toàn như ý, Harry nghĩ Weasley thái thái nhất định sẽ nửa vui nửa buồn, hai anh em sinh đôi nhất định sẽ bị chảo phang bể đầu.

Cùng lúc đó, học viện Gryffindor – tuy rằng bị Snape vẫn như trước không ngừng trừ điểm bọn họ, nhưng vì thành công của bọn họ trong trận đấu Quidditch mà đạt được cúp – cuối cùng sau tám năm Slytherin giữ cúp, lần đầu tiên giành được cúp học viện.

Gryffindor cuối cùng cũng được hãnh diện một trận, Ron cao hứng đến nỗi đỏ cả người, đại bộ phận học trò Gryffindor đều hưng phấn la to. Chuyện này cũng có nghĩa, trong bữa tiệc cuối năm, lễ đường sẽ treo đầy cờ xí màu vàng đỏ. Bất quá chuyện này ngược lại khiến Harry ăn không được bao nhiêu, bởi vì màu vàng đỏ kia rất chói mắt

Trong bữa tiệc, Harry để ý thấy sắc mặt Snape xanh mét, khối cơ bên khóe miệng mỏng luôn mất tự nhiên mà vặn vẹo. Snape rất nhanh cũng chú ý thấy Harry đang nhìn mình, y hướng hắn mà co mấy ngón tay mình lại – hắn thật muốn bóp chết tiểu hỗn đản kia! Nếu hắn không liều mạng như vậy trong trận Quidditch, nguyên bản Slytherin có thể giành cúp trong chín năm liền! Harry biết được suy nghĩ độc ác của y, không khỏi hướng y làm mặt quỷ: chuyện này cũng không phải lỗi của ta!

Thu dọn gọn gàng hết tất cả, trước khi đi, Harry cố tình đi một chuyến đến căn hầm. Snape đang thu dọn quần áo, dưới sự huy động ma trượng của y, từng kiện từng kiện quần áo tự động nối tiếp nhau, chuyển động theo điệu Waltz nằm gọn trong rương.

Harry có chút mê mẩn nhìn động tác vẫy ma trượng của Snape, thẳng đến khi đối phương không kiên nhẫn hắng giọng vài tiếng, hắn mới khôi phục tinh thần lại: “Severus, nghỉ hè năm nay, ngươi có đi xem Quidditch World Cup không?”

Đối với loại trận đấu Quidditch thuần túy dã man, không hề có đầu óc, từ trước đến nay Snape không có gì hứng thú, nhưng tưởng tượng đến trong đêm World Cup sẽ xuất hiện chuyến du hành của Thực Tử đồ và dấu hiệu Hắc Ám tỏa sáng lấp lánh giữa bầu trời, y không thể không lo lắng đến an nguy của thiếu niên tóc đen. Chỉ bằng sự hiểu biết của y về hắn, hắn nhất định sẽ đem tính mạng của mình đặt vào vòng nguy hiểm, nghĩ vậy nên… Ma Dược đại sư quyết định không quan tâm đến chuyện Quidditch dã man kia không phù hợp với mỹ học của Slytherin, vẫn là đi theo hắn thì tốt hơn, tối thiểu cũng miễn cho tiểu quỷ kia đem chính mình bị giết chết.

Nên Snape gật đầu, tỏ vẻ y sẽ đi. Harry hiển nhiên có chút kinh ngạc, nhưng vẫn rất cao hứng: “Hảo, đến lúc đó ta đến tìm ngươi! Vậy… đến lúc đó gặp lại ”

Harry quay lại tháp Gryffindor, đem tất cả hành lý thu thập hảo, sau đó đi đến văn phòng của Sirius. Sirius và Remus hai người đã thu dọn xong, Harry hưng phấn mà nhào vào lòng người cha nuôi, sau khi ôm y thật chặt, hắn nhìn qua người sói ở bên cạnh: “Vậy, Remus, ngươi tiếp theo định làm gì a?”

“Ta định mở một cửa hàng.” Remus mỉm cười nói.

“Mở cửa hàng?” Harry hỏi.

“Ân, ta chuẩn bị mở một cửa hàng chuyên bán vật dụng cho Sói (cái này là Sói mà không phải Sói, chuyên chỉ người sói), địa chỉ đều đã chọn lựa hảo, mở bên cạnh quán kem ở Diagon Alley.” Remus nói, “Có rảnh ngươi có thể đến xem.”

“Hảo ” Harry gật đầu, “Vậy Sirius thì sao? Các ngươi vốn không có nhiều thời gian bên nhau.”

“Tối ta sẽ quay về số 12 Quảng trường Grimmauld, Remus và ta sẽ lại bên nhau.” Sirius giải thích, “Chính là thời gian ta và ngươi sẽ ít đi.” Y cảm thấy hơi có lỗi với đứa con nuôi.

“Không sao, các ngươi bên nhau cũng không dễ dàng a ” Harry nói, hắn ước chi có nhiều thời gian hơn một chút để đi quấy rầy Snape a.

“Harry ” Đại cẩu đỡ đầu cảm động muốn hồ đồ.

***** Ta là trở lại số 12 Quảng trường Grimmauld phân cách tuyến *****

Kỳ nghỉ hè thật sự đã bắt đầu. Harry mấy ngày này luôn tỉ mỉ nhớ lại giấc mơ vào năm thứ tư của hắn: cảnh tượng người làm vườn Frankie Bryce của gia đình Riddle bị sát hại. Ngay lúc đó, Voldermort thập phần yếu ớt, hoàn toàn dựa vào sự chiếu cố Peter Pettigrew, hắn nhớ rõ trong giấc mơ, Nagini chính xác đã theo bên cạnh Voldermort, hắn nhớ đến con rắn khổng lồ quấn quanh chiếc ghế dựa, đó là Nagini, hắn còn nhớ rõ hoa văn trên da của nó.

Dumbledore từng đoán qua, Nagina là khi Voldermort sát hại lão nhân kia vô tình đã tạo nó thành Hồn khí, cũng giống như mình. Nói cách khác, hắn chỉ cần đến trước khi Frankie Bryce bị giết, cùng Tom Riddle tìm được Nagini, rồi mang nó đi, vậy Hồn Khí cuối cùng kia căn bản không thể hình thành. Harry có chút may mắn khi mình có được sự trợ giúp của Tom Riddle, Nagini thập phần nhận chủ, nếu không có Tom Riddle, mình căn bản không thể tự mang Nagini đi, nếu giết nó, lại tạo động tĩnh rất lớn, sẽ bị Voldermort phát hiện.

Harry tính đi tính lại thời gian, sự kiện mưu sát kia phát sinh sau sinh nhật của mình vài ngày – có nghĩa hắn mấy ngày nữa phải viếng thăm Lucius, thuận tiện mang quyển nhật ký đi. Hắn có chút đau đầu mà xoa xoa mi tâm, hắn thật sự không muốn thấy con khổng tước kiêu kỳ của Lucius. Thêm nữa, chuyện này quá nguy hiểm, Harry quyết định, sẽ không thông tri cho Severus.

Vì vậy, vào một buổi sáng, nhân lúc cha nuôi cùng Remus đi đến Diagon Alley xem cửa hàng, Harry mang theo Heleba đang ngẩn ngơ, tìm một con hẻm nhỏ mà Ảo ảnh di chuyển đến trang viên Malfoy. Điểm dừng chân Harry không lựa chọn hảo, thẳng một đường mà dừng lại ngay trong thư phòng của chủ nhà Malfoy, mà phản ứng đầu tiên của đối phương chính là giơ lên xà trượng trong tay, ném cho hắn một bùa “Mê muội”. Hoàn hảo Harry đã đề phòng, đúng lúc sử dụng bùa Hộ Mệnh, tránh thoát một kiếp.

Nhìn rõ được đối phương là Harry, Lucius lúc này mới buông xà trượng xuống, có chút kinh ngạc phát hiện nguyên lai là Tiểu Cứu thế chủ vị thành niên cũng đã biết Ảo Ảnh di chuyển, tuy rằng… nơi dừng chân có chút… y nhíu mày, từ sau bàn làm việc đứng dậy: “A… Potter tiên sinh đại giá quang lâm, không biết có chuyện gì?”

“Ta đến tìm Draco, thuận tiện ghé thăm Ngài một chút.” Harry sửa sang lại y phục, tự mình tìm ghế ngồi xuống.”

Lucis khóe miệng hơi run rẩy, hiển nhiên bị hai chữ ‘thuận tiện’ khiến có chút bị đả kích, nhưng vẫn duy trì biểu tình quý tộc hoàn mỹ mà ngồi xuống chỗ cũ, búng tay một cái, ra lệnh cho một con gia tinh mang lên hai ly hồng trà.

“Ngài cùng vị kia… nói chuyện ra sao rồi?” Harry uống một ngụm trà.

Lucius đương nhiên hiểu được ‘vị kia’ là ai, vẻ mặt của y trở nên có chút bất an: “Ân… Y hiện tại đã không còn kiên trì trong vấn đề thuần huyết, thậm chí… bắt đầu nghiên cứu một chút về Muggle…” Y nhớ đến lúc mình giúp vị kia mua vài đồ vật của Muggle, trên mặt càng lộ rõ vẻ bất an, “Merlin a, mấy món đồ của Muggle… quả thực… rất đáng sợ! Cái được gọi là ‘súng đạn’…”

“Cho nên hiện tại, khả năng một pháp sư chống lại một Muggle có thể thắng rất ít.” Harry hiểu được ý của y, “Giới pháp sư trong nhiều năm đều là giậm chân tại chỗ, hoàn toàn không có sự phát triển, tiến bộ nào đáng kể, hơn nữa, còn hoàn toàn không biết sự chuyển biến từng ngày của giới Muggle… Ta nghĩ, cái mà giới pháp sư gọi là thuần huyết cũng đến lúc nên thay đổi, coi thường giới Muggle…chịu khổ đầu tiên rất có thể chính là chúng ta.”

“Vậy, đối với vấn đề này, Potter tiên sinh có ý tưởng gì a?”

“Ngài biết nhược điểm lớn nhất của Muggle là gì không?” Harry nheo mắt lại, đối với Muggle, bản thân mình hiểu biết rất rõ.

“Là gì?”

“Tham lam. Lòng tham của Muggle còn nhiều hơn pháp sư, phù thủy, tiền tài, sắc đẹp, quyền lợi… chỉ cần giống như thế có thể khiến cho họ bị chúng ta khống chế, cũng để chúng ta lợi dụng.” Harry gợi ý, “Một chút mị dược nho nhỏ là có thể khiến vô số người lãnh đạo cấp cao Muggle thần hồn điên đảo…”

Mắt Lucius không khỏi sáng lên: “Chỉ cần chúng ta nắm giữ lòng tham bọn họ, khống chế bọn họ… Thật dễ như trở bàn tay… Potter tiên sinh, ta thật sự hoài nghi chiếc nón phân viện có phải hay không đem Ngài đặt nhầm học viện rồi, Ngài thật sự là một Slytherin không hơn không kém.” Cứu thế chủ này, so với sự tưởng tượng của mình còn khó đoán hơn.

“Việc này liền giao cho Ngài đi xử lý, Ngài thật sự là một chính khách, giao tiếp với những nhân vật trong giới chính trị Ngài tương đối sành sỏi, một khi Ngài đã khống chế giới lãnh đạo cấp cao của Muggle… Chuyện tiếp theo cũng không cần ta nói thêm, đúng không?” Harry buông ly ra, khóe miệng lộ ra nụ cười thâm ảo khó lường.

“Ngài không sợ ta sẽ bỏ sự hợp tác giữa chúng ta, tiến đến…” Lucius cũng không tin đối phương lại dễ dàng tin tưởng mình như thế.

“Ngài không dám.” Harry thu lại nụ cười, lạnh lùng nói, “Dù sao năng lực của ‘vị kia’ ngài còn chưa dám chống lại. Hơn nữa… một khi Ngài nổi lên dị tâm, ta so với bất luận kẻ nào… sẽ đưa Ngài đi gặp Merlin nhanh nhất…” Trong đôi mắt xanh ngọc bích lộ ra cái nhìn lạnh lùng, điều này khiến Lucius hiểu ra, đối phương cũng không phải đang nói giỡn.

“Hảo, ta muốn đi gặp Draco, Ngài cứ tiếp tục công việc, Malfoy tiên sinh.” Harry hơi cúi người, mỉm cười ra khỏi thư phòng.

Lucius cảm thấy mồ hôi túa ra, y run rẩy vuốt trán. Y hiểu được ý của Harry, hắn đang cảnh cáo mình: hắn có thể nghĩ ra kế sách trợ giúp mình khống chế giới Muggle, đồng nghĩa, hắn hoàn toàn có khả năng… đem mình mà kéo xuống!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.