[Harry Potter Đồng Nhân] Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương

Chương 6: Chương 6: Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương




Xuân về ~ về ~ về ~ ~ ~

Chương 9: Tập kích bất ngờ trước khai giảng.

images (6)

Ngoại trừ tài liệu học tập, đũa phép, trường bào, nồi và những thứ vật phẩm linh tinh khác, Tom còn phải mang theo thứ đặc biệt khác.

Con rắn nhỏ tên thật là “Meilin” kia.

Severus đã dùng bốn năm trời để chứng kiến câu chuyện một vị thần linh xuyên việt thành một con rắn cái là cỡ nào bi kịch…

Meilin mất đi năng lực pháp thuật, phát ra âm thanh chỉ có người nói xà ngữ cùng Severus mới có thể nghe. Một kẻ vốn tịch mịch như cậu, tại khoảng thời gian này càng thêm cô đơn.

Bốn năm này “nó” – thân rắn chẳng chút lớn lên, vẫn là thân nhỏ xinh kiểu bút máy bỏ túi, hoàn toàn không có vóc dáng của “Nagini”. Hơn nữa vốn là thần linh, sinh mệnh lực của Meilin vô cùng tràn đầy so với thân hình nhỏ bé kia, Severus có thể không hề e ngại cố kỵ gì liên tục nã “nó” làm thí nghiệm ma dược đủ loại cách tân… Từ đó, con rắn nhỏ đã dưỡng thành tập quán chui vào trong lòng Tom tìm kiếm chở che.

Bản thân Meilin khi còn là nhân loại đã dùng vóc dáng trẻ nhỏ, kết quả khi thành con rắn cái, vẫn không thể dài cao…

Từ ý nghĩa nào đó để nói, loại sống mãi không già này quả thực khá xui xẻo.

Theo thời gian khai giảng đến gần, Hẻm Xéo bắt đầu có biến hóa.

Đi tới đi lui khắp nơi đều là trẻ con cùng với người giám hộ cầm đồ dùng học tập cho khai giảng, cửa hàng Severus cũng dính chút hào quang kỳ khai giảng này. Nhưng cũng cùng thời điểm ấy, bầu không khí khẩn trương khó hiểu cũng lan tràn nơi này.

“Nghe nói Hogwarts dự định tìm một vị giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám hợp cách… Loại tình thế hiện nay quả cần cho trẻ con học chút thứ cần thiết…”

“Nghiêm trọng như vậy sao? Nghe nói “vị nào” đang hoạt động ở Đức…”

“Chậc chậc, hiện tại đang như thế, nhưng sau này thì sao?”

Giữa dòng người nơi Hẻm Xéo, thỉnh thoảng xuất hiện những lời nhàn rỗi soi xét.

Severus vẫn đặt đầu tim của mình lên cửa hàng, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được những lời mang tin tức liên quan như vậy.

Gellert Grindelwald, vị Hắc phù thủy cường đại của Đức, đã mang theo Thánh Đồ của hắn lên sân khấu lịch sử. Theo đầu đề “Nhật báo tiên tri”, Grindelwald đã “Dùng lực của mình nhấc lên một hồi trận chiến”. Tuy rằng Anh quốc cách xa đầu sóng ngọn gió nơi Đức kia, thế nhưng bầu không khí bất an vẫn bao trùm lên đầu Hẻm Xéo.

Đời trước khi Severus sinh ra, Grindelwald đã “dọn nhà” vào nhà tù Nurmengard. Cho nên đối với những sự kiện liên quan vị tiền Hắc Ma Vương này, Severus hầu như không biết gì.

Nhưng đáy lòng hắn có dự cảm không tốt.

Hình như, có chuyện xấu sắp xảy ra.

Chạng vạng hôm đó, dự cảm của Severus đã được xác định. Hắn phát hiện đến tận trời tối, Tom Riddle vẫn chưa trở về.

Cho tới nay Tom chưa bao giờ làm chuyện không đúng mực như vậy.

Cho dù con rắn nhỏ Meilin định hồ đồ, cũng bị Tom lập tức túm trở về.

Chuyện gì đã xảy ra?

Mặt mày Severus âm trầm, cầm đũa phép ra ngoài.

Ban đêm nơi Hẻm Xéo quạnh quẽ nhiều lắm, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Cũng may Tom là một cái tên duy nhất ở Hẻm Xéo, đồng thời thân thuộc, rất nhanh Severus tìm được hướng đi của cậu từ một ông chủ bánh ngọt.

Nhưng hắn chẳng thể nghĩ kế tiếp hắn nhìn thấy gì.

Đó là cửa khẩu của hai đường tắt giao tiếp tại Hẻm Xéo,Tom suy yếu nằm trên ven đường. Mà trước mặt cậu là… hai Giám Ngục?

Tại sao tại Hẻm Xéo lại có Giám Ngục?!

Không nghĩ được nhiều, Severus giơ lên đũa phép, con nai cái màu bạc nhảy ra cùng âm thanh giận giữ: “Hô thần hộ mệnh!”

Giám Ngục có bản năng sợ hãi đối với thần hộ mệnh, chúng nó vội vã lùi bước khỏi khu vực kia.

Nhưng khi Severus kiểm tra xong tình trạng thân thể của Tom thì, trong đôi mắt đen tia băng lãnh như cơn lốc nổi lên.

Tình trạng hiện giờ của Tom vô cùng tồi tệ.

Hai mắt thiếu niên nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Dường như cậu đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê, ôm đầu gối co quắp lại. Đó là tư thái của trẻ nhỏ trong bụng mẹ, cũng là tư thái con người khi mất đi ý thức cố gắng tìm kiếm cảm giác an toàn.

Trên tay cậu là đũa phép mới.

Cây đũa phép gỗ sam tím ngụ ý “bất tử”.

Rõ ràng, trong lúc đối phó với Giám Ngục, đứa bé này đã dùng phương pháp của mình cố gắng chống đỡ… Năng lực của Giám Ngục là hấp thụ hạnh phúc cùng linh hồn, ma chú phổ thông vô dụng đối với chúng nó.

Giờ phút này, trông cậu bất lực, và nhỏ yếu đến đáng thương.

Severus trầm mặc hồi lâu, sau đó nhìn phía Tom hỏi: “Sao lại có Giám Ngục?”

Đối tượng mà hắn hỏi là rắn nhỏ Meilin. Hắn biết Meilin có thể nghe hiểu mình, bởi vì cả hai đều từ dòng chảy loạn thời không đến nơi này. Vốn hắn không nghĩ để ý tới con rắn nhỏ mang linh hồn thần linh biến thái kia, nhưng tình huống giờ đặc biệt, hắn không thể tùy ý như trước.

[Sev, Sev, rốt cuộc ngươi đã đến cứu Tom, nếu không cả hai chúng ta đều sẽ đứt a.] Meilin lộ nửa đầu từ cửa tay áo của Tom , xì xì kêu.

Severus chưa từng cho con rắn nhỏ vẻ mặt hòa nhã bao giờ, lúc này hắn ngồi xổm xuống uy hiếp: “Đừng dong dài, bằng không ta sẽ cắt ngươi thành mười ba đoạn ném vào nồi. —— nói, chuyện gì đã xảy ra?”

Nhất thời Meilin bị dọa sợ rụt về: [ta không biết a… Tom đi tới, đột nhiên vài thứ kia nhảy ra, chú ngữ của Tom không hiệu quả… Ô, thật đáng sợ thật đáng sợ…]

Nhìn con rắn nhỏ như muốn òa khóc, Severus càng thêm phiền táo.

… Phế vật đến trình độ này còn dám dùng tên Meilin không sợ mất mặt.

Severus thấy Tom không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại, trực tiếp nâng thân thể của cậu lên.

Tuy bốn năm đã qua, Tom đã khỏe mạnh hơn nhiều so với thời điểm rời viện trẻ mồ côi, nhưng vóc dáng vẫn gầy nhỏ. Dưới tình trạng hôn mê, thân thể của thiếu niên mười một tuổi này càng thêm nhẹ.

Bất an trong lòng hắn càng thêm sâu.

Giám Ngục là thứ trông coi ngục giam Azkaban của phù thủy, không có khả năng không có chuyện chạy loạn khắp nơi như vậy… Càng đừng nói là chạy đến nơi phồn hoa như Hẻm Xéo.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

.

Severus đưa Tom về hiệu thuốc ma dược.

Mà ngay trong đêm ấy, hắn bắt được đáp án của dự đoán bất an trong lòng. Tin tức khó tin liên tiếp xuất hiện, cấp tốc chiếm đầu đề “Nhật báo tiên tri”.

—— Giám Ngục Azkaban tập thể vượt ngục.

—— Giám Ngục đầu phục Hắc Ma Vương Grindelwald.

Không chỉ ở Hẻm Xéo, trong buổi tối này, ở Anh quốc bao gồm Hogsmeade, sơn cốc Godric, những nơi tụ tập đông đúc phù thủy đều xuất hiện tình huống Giám Ngục chạy loạn khắp nơi… Thậm chí ngay cả Hogwarts cũng không ngoại lệ.

“Hắc Ma Vương Gellert Grindelwald tiến công toàn diện.”

Chương 10: Về lựa chọn chức nghiệp của Voldelmort.

Tom_Colored_Ink_Art_by_wolvtrune

“Tom…”

Cậu thấy cơn ác mộng.

“Tom…”

Rõ ràng đang ở trong mộng, nhưng cậu không thể tỉnh lại.

Cậu mộng thấy một đứa bé gầy trơ xương, cánh tay có những vết ứ ngân xanh tím.

Đứa bé kia dùng ánh mắt cay độc chăm chú nhìn thế giới này… Sau đó trong cơn hoảng hốt, cậu thấy đứa bé kia là chính mình.

“Tom?”

Tom Riddle mở mắt.

Người đầu tiên cậu nhìn thấy là Severus Snape với mái tóc đen —— người đàn ông tóc đen áo chùng đen đứng ở bên giường, sắc mặt âm u.

Sau khi tỉnh lại Tom tương đối hài lòng. Xem chừng người này đã cứu cậu? Vẻ mặt này của hắn hẳn là lo lắng ha… Quả nhiên, giống như nhận định của mình khi còn bé, Severus là một người tốt ngoài lạnh trong nóng.

Vì vậy phản ứng đầu tiên của cậu chính là —— nhảy xuống giường, vô cùng phấn khởi nhào tới ôm lấy người giám hộ: “Cảm ơn ngươi, ta rất vui!”

Căn bản Severus không nghĩ tới mình bị tập kích, cứ như vậy bị “con bạch tuộc” nào đó nhào tới.

Có chừng khoảng 2s, Severus Snape mới phản ứng được chuyện gì. Thân thể hắn thoáng cứng nhắc, sau đó dùng thanh âm trầm thấp chưa từng có quát: “Đầu óc của ngươi đã bị Giám Ngục ăn sạch rồi hả? Lần đầu tiên ta nhìn thấy có ngươi gặp phải chuyện này còn vui vẻ như thế!!”

Giám Ngục được xem như quái vật ăn hạnh phúc cùng tình cảm của con người, làm sao có tình huống như đứa bé này ngược lại còn sung sướng vui vẻ —— phỏng chừng chỉ có một kẻ Tom Riddle.

Thế nhưng Tom chỉ tiếp tục cong miệng cười, trong đôi mắt đen đều là tia hạnh phúc.

Giám Ngục đã khiến cậu nhìn thấy quá khứ của chính mình, đứa bé không biết “hạnh phúc” là cái gì… Bị vứt bỏ, bị ghét, bị nhục mạ cùng ngược đãi tùy ý… Cậu không có cách nào thoát khỏi ác mộng, cho đến khi Severus tìm đến cứu cậu lần nữa.

—— sao cậu có thể không vui cho được?

Severus không đoán được những khúc chiết ấy trong tâm lý của Tom… Hắn chỉ đang suy nghĩ vì sao Giám Ngục lại khiến cậu có di chứng kỳ cục như vậy. Lẽ nào thứ bay ở Hẻm Xéo là loại biến dị, bị nó ôm hôn sẽ nhảy dựng lên loạn ôm người khác còn hô vui vẻ?

Sắc mặt của Bậc Thầy Độc Dược càng thêm âm u.

Trầm mặc trong chốc lát, hắn thấp giọng nói: “Mấy ngày này đừng ra ngoài, Tom. Giám Ngục từu trong trại giam đã biến thành quái vật dã ngoại, ta phải đi thu thập vài con quanh đây.”

Tom khẽ run lên: “Vì sao ngươi đi thu thập mấy con Giám Ngục ấy?”

Tuy rằng vì sự kiện vượt ngục quy mô này Bộ Pháp Thuật đã tăng thêm số lượng Thần Sáng, thế nhưng Severus không thể yên tâm. Hắn muốn tự tay giúp Hẻm Xéo an bình một chút, nếu có thể, hắn định tiện thể bắt vài con biến dị như ngày hôm qua để nghiên cứu một chút.

Thứ Giám Ngục này chưa bao giờ được sử dụng để làm nguyên liệu ma dược, sáng ý này đáng giá nếm thử.

Thế nhưng khi Severus gật đầu chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên Tom gọi hắn lại.

“Dạy ta thần chú hộ mệnh.” Bé trai nhỏ giọng nói, “Ta cũng muốn đi.”

Severus nhíu mày.

Vốn hắn muốn nói. “Một đứa bé tân sinh Hogwarts còn chưa nhập học đã cuồng vọng tới trình độ nào mới cho rằng bản thân có thể học được ma chú cao cấp”, thế nhưng liên tưởng đến những biểu hiện gần đây của Tom… Hắn vội thu những lời châm chọc bên miệng.

Thiên phú cùng ma lực của Tom Riddle khiến cậu trời sinh là một yêu nghiệt nhỏ con.

Hơn nữa cậu thông minh, khắc khổ, cần cù luyện tập, như vậy thì một ma chú cũng không phải không có khả năng.

Hắn đành khô khốc hỏi. “Ta nghĩ chuyện này để một mình ta làm cũng đủ rồi —— ngươi đi làm cái gì?”

Tom cầm lấy đũa phép của mình, vô cùng vui sướng nhảy xuống từ trên giường. “Ta nghĩ đi theo ngươi đánh Giám Ngục a. Ta vừa bị khi dễ xui xẻo như vậy, đương nhiên giờ muốn báo thù.” Cậu nghĩ một chút, lại tung thêm một lý do khiến người ta thạch hóa, “hơn nữa ta nghĩ mấy thứ kia rất cao to, không biết chất thịt bên trong thế nào. Dù sao Severus cũng không am hiểu nấu nướng ha, chuyện xử lý nguyên liệu nấu ăn đương nhiên phải để ta làm…”

Cậu ngừng lại một chút, giống như nghĩ ngợi mà nói thêm: “Cũng không biết loại sinh vật như Giám Ngục nên dùng để hấp vẫn là làm thịt kho tàu mới tốt đây?”

“… …” Thịt kho tàu cái đầu quỷ a!

Severus có cảm giác gân xanh trên đầu sắp nổ.

—— Bỗng nhiên hắn nghĩ mình không cần lo lắng dù chỉ một chút rằng đứa bé Tom này sẽ vọng tưởng muốn chinh phục thế giới nữa… Đứa bé này vốn định vị cho mình nghề đầu bếp a đầu bếp! Một tên đầu bếp não tàn dự định chế biến món Giám Ngục như thế nào có được không?!

Có thể tưởng tượng tương lai quân chủ hai mắt màu đỏ tươi thành thật cẩn thận tự giới thiệu: “Tên ta là Voldemort, có giấy chứng nhận đầu bếp cao cấp, am hiểu món ăn nước Anh, nước Pháp và Italy” —— một cảnh tượng làm người ta tan vỡ như vậy sao?

Hắn bắt đầu lại một lần hoài nghi về phương châm giáo dục cùng năng lực giáo dục của hắn… Khiến một ma vương biến thành đầu bếp như vậy có được không…

Bất quá với sự kiện Giám Ngục lần này, trong lòng Severus yên lặng làm ra một quyết định. Vốn hắn muốn tiếp tục ở Hẻm Xéo nấu ma dược, đến tận ngày yên lặng mất đi… Thế nhưng hiện giờ hắn phát hiện bản thân không thể làm thế.

—— Hành động của Gellert Grindelwald dường như đã khác so với lịch sử vốn có.

—— Hogwarts hiện giờ không an toàn.

Severus Snape biết hiện tại phải làm điều gì đó… Cho dù hắn không muốn gặp lại Dumbeldore, nhưng có những việc hắn phải tự tay làm. Lần thứ hai nhìn thấy thư của Armando Dippet từ Hogwarts, hắn yên lặng một lần nữa viết hồi âm.

Làm một kẻ “căn bản chưa sinh ra”, Severus biết mình có thể ảnh hưởng đến quỹ tích của thế giới này. Hắn không biết sự huyền bí của thời không, thế nhưng mấy năm nay hắn cũng nghe Meilin lải nhải “thời không phi tuyến tính”, “hiệu ứng cánh bướm”,… đủ các loại danh từ cổ quái.

Severus mơ hồ cảm giác được, cuộc sống mở cửa hàng nuôi trẻ nhỏ đầy yên tĩnh gần kết thúc.

Hắn dùng một khoảng thời gian để nói rõ cho Tom, rằng Giám Ngục đã đầu phục một kẻ ma đầu tên Gellert Grindelwald. Hiện tại chúng nó đã không còn là kẻ trông coi Azkaban, mà là đối tượng đuổi bắt của Thần Sáng.

Sau khi giảng giải tất cả, đáy lòng hắn có chút bất an. Bởi vì…, sách lược mà Grindelwald dùng hiện giờ thật sự rất giống với tên Voldemort ở thế giới kia. Bất quá việc này hắn chỉ ngẫm trong lòng, tuyệt đối không nói cho tiểu Tom…

Vài năm trước hắn giữ kín những bí mật này vì lo lắng Tom Riddle trở thành Voldemort, hiện tại là vì nguyên nhân khác.

Hắn không thể nói cho tiểu Tom chuyện thật: “Ngươi sẽ giết chết rất nhiều người, sửa tên thành Voldemort… Sau đó ngươi phát hiện thế lực quý tộc, trở thành quân chủ Hắc Ám so với Grindelwald còn cường đại hơn… Trên thực tế những việc ấy ngươi đã làm qua, bởi vì ta chính là Tử Thần Thực Tử thuộc hạ của ngươi. Ngươi đã cắt linh hồn của mình làm bảy miếng để sống mãi, cuối cùng ngươi đã sai Nagini cắn chết ta.”

Nội dung hoang đường như thế, hẳn tiểu Tom sẽ không tin tưởng ha?

Vạn nhất tin thật càng nát bét… Severus hiểu Tom là một đứa bé cỡ nào quật cường cùng quyết tuyệt, nói không chừng trực tiếp tự sát để tránh kết cục phát sinh.

Severus tuyệt đối sẽ không bao giờ kể chuyện này.

Thời không đã biến đổi, Tom của hôm nay sẽ không bao giờ là đứa bé dự định báo thù cả thế giới. Những sự kiện kia sẽ không xảy ra, tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nữa.

Hắn nhận thư của Armando Dippet, nhận lời mời ngồi vào chức Giáo sư ——

Hiện giờ hắn đã không muốn suy nghĩ nhiều nữa, chỉ có thể giúp đứa bé của hắn một tuổi thơ bình ổn yên tĩnh mà thôi.

—-> “đứa bé của hắn”~~ *hố hố hố*, đọc lần nào cũng thấy tiểu Tom là thụ… TT^TT chẳng hiểu tác giả ghi công chỗ nào…?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.