Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 271: Chương 271




"Nương nương ngài đừng làm vi thần phải hổ thẹn, đây chính là chức trách của vi thần ."

"Ừ." Không quan tâm đến lời khách sáo của thái y, nàng vòng qua thái y đi tới cửa.

"Thần cung tiễn nương nương!" Đi tới cửa, Tiểu Thiên nghe được thanh âm thở phào một cái thật to của Lý Tĩnh, nàng buồn cười nâng lên khóe miệng, vị hoàng hậu này như nàng có khủng bố như vậy sao? Phải thở phào giống như đưa tiễn được ôn thàn vậy, so với tên hôn quân đó, nàng là một người tốt đó nha.

Hôn quân? Hai chữ này để cho mi mắt Tiểu Thiên lại rũ xuống một lần nữa.

Đi ra khỏi Thái Y Viện không bao lâu, gió lạnh bên ngoài mang theo chút thấu xương, Tiểu Thiên nghiêng đầu, theo bản năng đem y phục trên người kéo chặc, mới phát hiện trên người của mình từ đầu tới đuôi cũng khoác áo long bào đó của Hoàng Phủ Tấn.

Bất đắc dĩ thở dài, nàng lắc đầu một cái, tiếp tục đi về hướng Vũ Phượng Cung.

Lúc đi ngang qua ngự hoa viên, nàng đụng phải Vũ Lạc Thủy từ Thanh Âm cung ra ngoài.

"Đúng không. . . . . ." Tiểu Thiên ngẩng đầu lên, "Lạc Thủy, là ngươi sao? Sao ngươi dậy sớm như thế?"

"Thiên Thiên?" Vũ Lạc Thủy thấy Tiểu Thiên, cũng kinh ngạc không nhỏ, "Sao ngươi sáng sớm liền đến ngự hoa viên vậy?"

"A, ta mới từ Thái Y Viện về."

"Thái Y Viện?" Vũ Lạc Thủy khẩn trương nhìn nàng một cái, "Ngươi làm sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là đau dạy dày một chút, ha ha ~~~" nghĩ đến căn bệnh bao tử tỉ lệ chính xác chỉ có mười vạn phần có một , nàng đã cảm thấy mất mặt, đoán chừng là đời này chắc cũng chỉ xui xẻo đến mức này mà thôi.

"Vậy bây giờ tốt chút nào chưa? Sao chỉ mình ngươi đến Thái Y Viện vậy?" Vũ Lạc Thủy hỏi xong những lời này, mới chú ý tới long bào trên người của Tiểu Thiên, nàng dĩ nhiên là nghĩ tới điều gì, tâm hơi trầm xuống.

"Ách. . . . . ." Tiểu Thiên cũng chú ý tới mi mắt rũ xuống của Vũ Lạc Thủy, nàng đột nhiên nghĩ đến long bào trên người mình, trong lúc nhất thời nàng không biết trả lời như thế nào, nàng sợ Vũ Lạc Thủy sẽ hiểu lầm.

"Là hoàng thượng đưa ngươi đi à." Vũ Lạc Thủy miễn cưỡng từ khóe miệng nặn ra một nụ cười nhẹ, nàng không muốn để cho Tiểu Thiên thấy khổ sở trong mắt nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.